Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 23: Cướp rượu trên đỉnh núi

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:43:20 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 23: CƯỚP RƯỢU TRÊN ĐỈNH NÚI**

Bình minh trên đỉnh Vô Cực không mang theo tiếng chim hót hay ánh nắng ấm áp rạng rỡ, mà chỉ có tiếng gió rít như tiếng mụ vợ nhà bên đang mắng chồng và tiếng “ò… ó… o” của một con rùa già đang cố giả làm gà trống.

Diệp Vô Ưu ngáp một cái rõ dài, bọt mép còn vương trên khóe miệng, mái tóc vốn đã giống tổ quạ sau một đêm vùi trong tuyết giờ trông không khác gì một công trình kiến trúc trừu tượng. Hắn đẩy cái mai cứng ngắc của Lão Quy ra khỏi người, lầm bầm:

“Lão Quy, ngươi có thể thôi cái trò báo thức bằng âm thanh kinh dị đó không? Ta thề là nếu có thêm chút gừng và sả, ta sẽ cho ngươi vào nồi làm món rùa hầm rượu ngay lập tức.”

Lão Quy rụt đầu vào mai, giọng oang oàng vọng ra: “Chủ nhân, trời đã sáng đến tận mông rồi! Người xem người kìa, thân là một đại hiệp lãng tử mà ngủ nướng như lợn thế này thì bao giờ mới uống cạn được thiên hạ? Huống hồ, tối qua người vừa nấu xong vò Tuyết Liên Tửu, mùi thơm bay xa mười dặm, sớm muộn gì cũng có mấy con ruồi bâu tới.”

Bên cạnh đó, Lục Tuyết Dao đã thức dậy từ bao giờ. Nàng đứng hiên ngang giữa trời tuyết, bạch y phấp phới, khí chất thanh cao thoát tục đến mức khiến Diệp Vô Ưu cảm thấy mình đúng là một vết bẩn bẩn thỉu trên tấm lụa trắng. Nàng thu lại hàn băng kiếm ý, lạnh lùng liếc nhìn gã say đang gãi bụng:

“Ngươi tỉnh rồi à? Nếu tỉnh rồi thì dọn dẹp cái đống lộn xộn này đi. Mùi rượu của ngươi nồng nặc quá, che lấp hết cả linh khí của núi tuyết rồi.”

Diệp Vô Ưu không những không ngại, trái lại còn cười hì hì, lôi ra một cái hồ lô nhỏ mới cáu, bên trong chứa thứ chất lỏng trong vắt như sương mai nhưng lại tỏa ra một làn hơi nóng hổi.

“Nào nào, Tuyết Dao muội muội, người ta bảo ‘bữa sáng là bữa quan trọng nhất’. Thay vì hít không khí lạnh cho đầy bụng, sao không làm một hớp Tuyết Liên Tửu cho ấm lòng? Rượu này ta dùng Băng Tâm Tuyết Liên nghìn năm nấu đấy, uống vào một ngụm là da dẻ mịn màng, tinh thần sảng khoái, đánh đâu thắng đó, nói chung là ‘đỉnh của chóp’!”

Lục Tuyết Dao định mở miệng từ chối theo thói quen của một tiên tử chính tông, nhưng cái mùi hương thanh khiết pha chút nồng nàn kia cứ thế xộc vào mũi, khiến đạo tâm vốn kiên định của nàng rung rinh nhẹ một cái. Nàng khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác:

“Vô vị. Tu sĩ chúng ta lấy thanh tịnh làm gốc, ai lại…”

“Vút!”

Một tiếng xé gió đanh gọn vang lên, cắt ngang lời của Lục Tuyết Dao. Từ phía xa, bốn năm đạo kiếm quang màu vàng rực rỡ lướt tới, đáp xuống đỉnh Vô Cực một cách vô cùng hào nhoáng, tạo ra những luồng gió lốc thổi tung đống tuyết quanh chỗ Diệp Vô Ưu.

Năm nam tử mặc trường bào thêu hình mặt trời của Thiên Đạo Viện bước ra. Kẻ cầm đầu là một tên có khuôn mặt “mặt hoa da phấn”, trông vô cùng đạo mạo nhưng ánh mắt lại láo liên như quân trộm chó chuyên nghiệp. Hắn cầm cây quạt xếp, gõ nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ khi nhìn thấy Diệp Vô Ưu.

“Ối giời ơi, ta cứ tưởng là linh thú cấp cao nào xuất thế hóa ra lại là một tên cái bang đang ngồi nấu lẩu rượu ở đây à?” – Tên cầm đầu lên tiếng, giọng cao vút như bị ai bóp cổ.

Diệp Vô Ưu vẫn ngồi bệt dưới đất, tay ôm hồ lô, mặt tỉnh bơ: “Ủa, đoàn múa lân nào mà đi lạc lên tận đây thế này? Đỉnh Vô Cực nay có tổ chức hội chợ hả các anh giai?”

Một tên đệ tử phía sau quát lớn: “To gan! Đây là sư huynh Thần Phong, thiên tài của Thiên Đạo Viện ta. Ngươi là kẻ nào mà dám ăn nói xấc xược?”

Thần Phong đưa tay lên ngăn đàn em lại, ánh mắt hắn dời từ Diệp Vô Ưu sang Lục Tuyết Dao, rồi đột ngột dừng lại ở cái hồ lô đang tỏa khói. Hắn hít sâu một hơi, sắc mặt biến hóa từ kinh ngạc sang tham lam:

“Băng Tâm Tuyết Liên Tửu? Thứ linh tửu cực phẩm này sao có thể nằm trong tay một tên bệ rạc như ngươi? Thật là sỉ nhục mỹ tửu!”

Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, làm một cái lễ trông rất “gia giáo”: “Hàn Nguyệt Tiên Tử, hóa ra nàng cũng ở đây. Nghe danh nàng đã lâu, không ngờ nàng lại sa đọa đến mức đi cùng với hạng người này. Thôi thì, nể mặt tông môn nàng, hãy giao ra vò rượu kia và gốc Tuyết Liên còn lại, Thiên Đạo Viện chúng ta sẽ bảo vệ nàng khỏi tên lưu manh này.”

Lục Tuyết Dao lạnh lùng nắm chặt chuôi kiếm: “Thần Phong, bớt nói nhảm đi. Các người định cướp đoạt công khai giữa thanh thiên bạch nhật à?”

Thần Phong cười nhạt, quạt xếp xòe ra: “Nói gì mà nghe khó nghe thế tiên tử? Đây gọi là ‘thu hồi báu vật của thiên địa về đúng nơi xứng đáng’. Một kẻ say xỉn rách rưới thì dùng Tuyết Liên chỉ là phí phạm. Nếu hắn biết điều thì nộp ra ngay, bằng không, đừng trách ‘chính nghĩa’ của Thiên Đạo Viện không nương tay.”

Diệp Vô Ưu lúc này mới lảo đảo đứng dậy, tay cầm cái hồ lô rượu, mặt đỏ gay như thể vừa bị ai vả vào mặt: “Chính nghĩa? Ái chà, nghe ‘mlem’ thế nhỉ. Các anh giai muốn rượu này hả?”

Hắn lắc lắc cái hồ lô, phát ra tiếng nước óc ách cực kỳ kích thích: “Rượu này đắt lắm đấy. Để nấu được nó, ta đã phải tốn bao nhiêu công sức… nào là thức đêm, nào là nhặt tuyết, nào là phải nghe con rùa kia cằn nhằn. Các người định mua bằng gì? Bằng cái mặt dày của các người à?”

Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu ló đầu ra thêm mắm thêm muối: “Đúng thế! Ít nhất cũng phải trả một triệu linh thạch, hoặc là thẻ VIP của tất cả các tửu lâu trong Tửu Châu mới nói chuyện tiếp nhé!”

Thần Phong sầm mặt lại: “Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Lên! Lột sạch hắn cho ta, đem vò rượu đó về cho sư tôn, chúng ta sẽ được ban thưởng hậu hĩnh!”

Bốn tên đệ tử Thiên Đạo Viện lập tức tuốt kiếm, tạo thành một cái trận pháp nhỏ bao vây Diệp Vô Ưu. Bọn chúng bay lượn trên không, khí thế hừng hực như thể sắp làm một chuyện gì đó vĩ đại lắm.

“Diệp Vô Ưu, cẩn thận!” – Lục Tuyết Dao định tuốt kiếm tương trợ.

Nhưng Vô Ưu lại giơ tay ra hiệu: “Ấy đừng, muội muội đứng yên đó mà xem buổi biểu diễn xiếc. Đối phó với mấy con gà công nghiệp này mà dùng đến hàn băng kiếm ý của muội thì quá là ‘overrate’ bọn chúng.”

Nói rồi, Diệp Vô Ưu đưa hồ lô lên miệng, làm một hơi dài.

“Khà…! Sướng!”

Hắn nấc một cái rõ to, thân hình bắt đầu lảo đảo như cây tre trước gió. Bốn thanh phi kiếm đồng loạt đâm tới, nhưng điều kỳ lạ là ngay lúc kiếm mũi nhọn chỉ còn cách ngực Diệp Vô Ưu một gang tay, hắn đột nhiên trượt chân một cái cực kỳ “vô tri”, ngã ngửa ra sau.

“Vèo! Vèo! Vèo!”

Bốn thanh kiếm đâm hụt vào không trung, đâm suýt vào mặt nhau.

“Ối! Mắt mù à? Suýt nữa đâm trúng ta rồi!” – Một tên đệ tử hét lên.

Diệp Vô Ưu nằm dưới đất, xoay tròn hai vòng như một con cù, đôi chân huơ huơ lên không trung trông chẳng có tí kỹ thuật nào. Nhưng cứ mỗi lần hắn vung chân, lại có một tiếng “bộp” vang lên thật vang dội.

“Á!”

“Ui da!”

Từng tên đệ tử Thiên Đạo Viện đều nhận được một cú đá ngay giữa mặt, rơi xuống tuyết như chim rụng cánh.

Thần Phong thấy vậy thì điên tiết: “Lũ ăn hại! Để ta!”

Hắn vung quạt, một luồng gió xoáy chứa đầy những lưỡi đao không khí sắc lẹm cuốn tới chỗ Diệp Vô Ưu. Đây là tuyệt kỹ “Thiên Đạo Cuồng Phong”, nhìn thì uy lực đấy nhưng trong mắt gã say, nó chả khác gì cái quạt trần hỏng đang quay.

Diệp Vô Ưu đột nhiên đứng phắt dậy, nhưng thay vì xuất kiếm, hắn lại ôm cái hồ lô rượu, tư thế như đang nhảy điệu Disco của thế kỷ trước. Hắn lách người qua luồng gió xoáy một cách khó tin, miệng lèm bèm:

“Gió này yếu thế? Phải mạnh như cái quạt điện số 3 của mẹ ta ở nhà thì may ra mới làm ta tỉnh được nhé.”

Dứt lời, Vô Ưu đột nhiên áp sát Thần Phong. Thần Phong hốt hoảng, vội vàng điều động linh lực bảo hộ toàn thân, nhưng Vô Ưu chỉ đơn giản là… vỗ vào vai hắn một cái.

Một luồng “Túy Ý” cực kỳ nồng đậm truyền vào người Thần Phong. Hắn cảm thấy đầu óc bỗng nhiên quay cuồng, mặt đỏ tía tai, chân tay bỗng dưng không nghe theo lời chỉ dẫn của não bộ nữa.

“Ơ… ơ… Tại sao… tại sao mặt đất lại đang bay lên?” – Thần Phong lắp bắp, cây quạt rơi phịch xuống đất. Hắn bắt đầu bước những bước loạng choạng, rồi bất ngờ ôm lấy một cái gốc cây khô gần đó mà hôn lấy hôn để: “Tiểu thư… sao hôm nay nàng lạnh thế… nhưng ta thích…”

Bốn tên đệ tử còn lại ngơ ngác: “Sư… sư huynh bị làm sao vậy? Chẳng lẽ huynh ấy bị dính bùa chú rồi?”

Diệp Vô Ưu ngồi xuống một tảng đá, ung dung làm thêm một hớp rượu: “Không có bùa chú gì cả, chẳng qua là tửu lượng của sư huynh các người kém quá, chỉ cần một chút hơi rượu của ta là đã ‘out trình’ ngay lập tức. Giờ thì, ai là người tiếp theo muốn được hôn cây nào?”

Đám đệ tử Thiên Đạo Viện nhìn thấy cảnh tượng sư huynh tài ba của mình đang quỳ dưới đất cầu hôn một tảng đá tuyết thì sợ hãi vô cùng. Chúng biết mình đã đụng phải thứ dữ, vội vàng lao tới vực Thần Phong dậy.

“Ngươi… ngươi nhớ lấy! Thiên Đạo Viện sẽ không tha cho ngươi!” – Một tên hét lên một câu thoại mẫu rồi vội vàng cùng đồng bọn lôi kéo Thần Phong lên phi kiếm, biến mất nhanh như một cơn gió lốc.

Đỉnh Vô Cực trở lại sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng cười hố hố của Lão Quy và cái nhìn đầy kỳ lạ của Lục Tuyết Dao.

Nàng tiến lại gần Diệp Vô Ưu, giọng nói có chút không chắc chắn: “Ngươi vừa dùng cái gì thế? Đó không phải là võ công chính thống, cũng không giống yêu thuật.”

Diệp Vô Ưu quệt miệng, cười một cách bí hiểm: “Đó là Đạo đấy muội muội ạ. Đạo của kẻ say. Khi ngươi đủ say, cả thế giới sẽ xoay quanh ngươi, thay vì ngươi phải chạy theo thế giới. À mà, đám gà công nghiệp đó chạy mất rồi, thật là tiếc, ta định xin chúng ít linh thạch để trả nợ cho cái quán rượu ở Phượng Lạc Trấn.”

Lão Quy thở dài: “Chủ nhân, người lại bắt đầu bốc phét rồi. Cơ mà cái chiêu ‘Vô Hình Tửu Ý’ đó hôm nay có vẻ dùng hơi quá tay, tên Thần Phong kia chắc phải ngủ say ba ngày ba đêm mới tỉnh nổi.”

Vô Ưu không đáp, hắn đứng dậy, phủi bụi trên cái hỷ phục rách nát của mình, nhìn ra xa phía chân trời mờ mịt. Nụ cười của hắn đột ngột thu lại, thay vào đó là một ánh mắt thâm trầm hiếm thấy.

“Tuyết Dao, Thiên Đạo Viện phái người lên đây nhanh như vậy, chứng tỏ chúng ta đã bị lộ hoàn toàn. Lệ Thiên Hành không chỉ muốn cái hồ lô này đâu, hắn muốn cả thiên hạ này phải ‘tỉnh’ theo ý hắn. Mà ta thì… cực kỳ ghét cái bọn bắt người khác phải tỉnh táo.”

Lục Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía con đường dẫn xuống núi: “Vậy chúng ta đi đâu bây giờ?”

Diệp Vô Ưu vươn vai, lại lôi hồ lô ra làm thêm hớp nữa, rồi hô to: “Đi tìm rượu ngon chứ đi đâu! Nghe nói ở Mộ Tuyết Đỉnh còn có một cái Tửu Tuyền vĩnh cửu giấu dưới hầm băng. Đi thôi, trước khi đám Thiên Đạo Viện mang máy ủi đến phá nát chỗ này!”

Hắn quay lưng, lảo đảo bước đi trên tuyết, bóng lưng xiêu vẹo nhưng lại mang theo một sự tự tại khó diễn tả bằng lời.

Lục Tuyết Dao nhìn bóng dáng hắn, thầm nghĩ: “Kẻ này, rốt cuộc là thiên tài hay là một tên ngốc thực sự? Hay… ranh giới đó vốn dĩ không tồn tại với hắn?”

“Này! Đợi đã! Người đi nhầm hướng rồi, đó là bờ vực đấy!” – Tiếng thét của Lão Quy lại vang dội cả một vùng tuyết trắng.

“Hả? Vực à? Không sao, ta đang bay mà… muội muội xem, ta đang bay trên chín tầng mây đây này…”

Diệp Vô Ưu cười sảng khoái, bước chân liêu xiêu theo điệu nhạc của riêng mình, bắt đầu hành trình phá nát trật tự của giới tu tiên bằng những cơn say vô tận.

Sương mù lại phủ kín đỉnh Vô Cực. Chẳng ai biết rằng, một gã say rách rưới vừa mới hạ đo ván nhóm đệ tử ưu tú nhất của Thiên Đạo Viện bằng những cú đá “vô tri” và hơi thở sặc mùi cồn.

Dưới chân núi, Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử đứng khuất sau một rặng thông già, đôi mắt đỏ rực phản chiếu bóng dáng Diệp Vô Ưu. Nàng khẽ liếm môi, nụ cười đầy tà khí:

“Rượu thơm đấy. Để xem, tim của một kẻ say khi bị bóp nát sẽ có vị gì…”

Nhưng ngay khi nàng vừa định tiến bước, một tia kiếm khí mờ ảo – mang theo mùi rượu cực nồng – bỗng dưng vạch xuống mặt đất ngay trước mũi chân nàng một đường rãnh sâu hoắm.

Tiếng nói của Vô Ưu từ xa vọng lại, gió thổi không tan: “Cô em gái ơi, đi theo đàn ông giữa ban ngày thế này là không tốt đâu nhé. Muốn nhậu thì vào hàng, muốn xin tim thì… hẹn kiếp sau!”

Mị Cơ sững sờ. Nàng còn cách hắn cả dặm, lại thu nặc hơi thở cực tốt, vậy mà hắn vẫn nhận ra?

“Diệp Vô Ưu… ngươi đúng là một con mồi thú vị.”

Thế gian lại bắt đầu dậy sóng, nhưng gã say vẫn cứ bước tiếp, vì với hắn, chỉ cần hồ lô còn đầy rượu, thì trời sập xuống cũng chỉ là cái nắp vò to hơn một chút mà thôi.

“Túy ngọa trường sinh quân mạc tiếu,
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi?
Ta đây chẳng đánh, ta chỉ nhậu,
Nhậu cạn đất trời, lấp cả sông…”

Tiếng hát lèm bèm, sai nhạc sai nhịp của Vô Ưu tan vào hư không, kết thúc một ngày náo loạn trên đỉnh Vô Cực, mở ra những bí ẩn xa xôi hơn nơi Mộ Tuyết Đỉnh lạnh lẽo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8