Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 48: Đêm trước bão tố

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:10:58 | Lượt xem: 8

**Chương 48: Đêm trước bão tố**

Trời đêm ở Vong Xuyên không có trăng sao, chỉ có một màu đỏ sẫm như ly rượu vang bị đổ của một thượng đế vụng về nào đó. Gió lùa qua các kẽ đá, phát ra âm thanh u uẩn như tiếng khóc của những linh hồn bị nợ lương từ kiếp trước.

“Hấc!”

Diệp Vô Ưu nấc cụ một cái rung trời chuyển đất. Cái nấc này mạnh tới mức thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trên tay hắn cũng run lên bần bật, còn con Lão Quy trong túi áo thì văng hẳn ra ngoài, rơi bộp xuống đất, tứ chi quẫy đạp như bị động kinh.

“Ký chủ, nhắc nhở nhẹ: Ngài vừa nấc bay mất 2 điểm thanh lịch và 0.5 điểm duyên dáng với nữ chính.”

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu, kèm theo một biểu tượng mặt cười khinh bỉ.

Vô Ưu quẹt mũi, mặt đỏ gay như quả cà chua chín quá lứa, hắn lầm bầm:
– “Thanh lịch cái nỗi gì tầm này? Có rượu uống là có phong cách rồi. Hệ thống, ngươi có tin ta nấc một cái nữa là bay luôn cái màng loa của ngươi không?”

**[Ting! Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện lực lượng ‘Anti-fan’ cực đông đang khép vòng vây. Ký chủ đang đứng giữa trung tâm của một cái lẩu khổng lồ, và ngài chính là miếng thịt bò tái!]**

Lúc này, phía trước cầu Nại Hà “phiên bản lỗi”, không gian bỗng rung động mãnh liệt. Một vầng hào quang vàng choe choét, rực rỡ đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một cái đèn cao áp 500W, đột ngột hiện ra. Trong vầng sáng đó, hình chiếu của Lệ Thiên Hành hiện lên, uy nghiêm, đạo mạo, tay chắp sau lưng, nhìn xuống chúng sinh với ánh mắt: “Ta là chân lý, các ngươi là rác rưởi”.

Bên cạnh hắn, Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử đang uốn éo trong bộ váy đỏ xẻ cao đến tận… nách, tay cầm một dải lụa mỏng tang, ánh mắt liếc đưa tình nhưng nồng nặc mùi thuốc trừ sâu.

– “Diệp Vô Ưu, cuối cùng ngươi cũng chịu thò cái đầu rùa của mình ra khỏi vỏ sao?” – Giọng của Lệ Thiên Hành vang vọng, vang đến mức mấy tảng đá bên đường cũng muốn nứt ra vì chói tai.

Diệp Vô Ưu đưa tay che miệng ngáp một cái dài đến tận kiếp sau. Hắn lắc lắc cái hồ lô, nghe tiếng rượu va đập bên trong thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới ngẩng lên nhìn cái hình chiếu to đùng kia:
– “Minh chủ đại nhân, ngài xuất hiện lúc nào cũng dùng hiệu ứng RGB thế này không sợ tốn linh thạch sao? Mà nói thật, cái hình chiếu này của ngài nhìn hơi… méo. Hay là do độ phân giải của Thiên Đạo Minh thấp quá? Có cần ta nạp cho mấy nghìn linh thạch nâng cấp gói Premium không?”

Lệ Thiên Hành mặt tối sầm lại. Hắn là Minh chủ Thiên Đạo Minh, kẻ đứng đầu trật tự tu chân giới, chưa bao giờ bị một tên nát rượu sỉ nhục công khai như thế.

– “Hỗn xược! Hôm nay, Vong Xuyên này sẽ là mồ chôn của ngươi!”

Vừa dứt lời, từ trong bóng tối bao trùm lấy hai bên bờ suối, hàng nghìn luồng ánh sáng kiếm khí đồng loạt thắp sáng. Những đệ tử của Thiên Đạo Viện, mặc đồng phục trắng toát như chuẩn bị đi đưa đám, lần lượt xuất hiện. Họ đứng kín mít trên các mỏm đá, dưới lòng suối khô cạn, và cả trên không trung. Đây chính là “Thiên La Địa Võng” nổi danh, một trận pháp bao vây mà đến một con ruồi cũng đừng hòng bay thoát nếu không có hộ chiếu.

Mị Cơ che miệng cười khúc khích, âm thanh rợn tóc gáy:
– “Vô Ưu ca ca, nhìn kìa, để đón tiếp huynh, Minh chủ đã điều động hẳn mười tám đội Chấp Pháp, ba mươi hai vị Trưởng lão và… ôi thôi, muội đếm không xuể nữa. Huynh thấy mình có vinh hạnh không?”

Lục Tuyết Dao đứng cạnh Vô Ưu, thanh kiếm Tuyết Nguyệt trên tay nàng đã bắt đầu phát ra hơi lạnh thấu xương. Nàng khẽ nói, giọng đầy lo lắng nhưng vẫn không mất đi sự lạnh lùng:
– “Diệp Vô Ưu, lần này họ thực sự muốn dồn chúng ta vào chỗ chết. Đừng có giỡn nữa.”

Diệp Vô Ưu liếc nhìn Lục Tuyết Dao, thấy chóp mũi nàng hơi đỏ vì lạnh (hoặc vì lo cho hắn), hắn bỗng cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Hắn đưa cái hồ lô rượu ra trước mặt nàng:
– “Làm hớp không? Rượu này gọi là ‘Rượu Can Đảm’, uống vào là thấy Minh chủ Thiên Đạo Minh cũng chỉ như con tôm luộc thôi.”

Tuyết Dao trừng mắt nhìn hắn, tay siết chặt chuôi kiếm:
– “Huynh… huynh cút đi!”

Lý Phàm, lúc này đang đứng sau lưng Lão Quy, tay run cầm cập nhưng vẫn cố chấp cầm bút lông. Cậu nhóc lắp bắp:
– “Boss… Boss ơi, đệ… đệ nên ghi chương này là ‘Tuyệt vọng trong vòng vây’ hay là ‘Một nghìn cách chết của thần tượng’ ạ?”

Vô Ưu không quay đầu lại, giơ ngón tay cái lên:
– “Ghi là: ‘Chương 48: Diệp đại hiệp biểu diễn nghệ thuật giải trí giữa vòng vây quân thù’.”

Lệ Thiên Hành ở phía xa dường như không còn kiên nhẫn. Hắn phất tay một cái:
– “Phong tỏa toàn bộ không gian! Không để một giọt nước, một ngụm rượu nào lọt ra ngoài! Thiên Đạo Chấp Pháp Đội, lập trận!”

**[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Chạy đâu cho thoát’. Mô tả: Ký chủ đang bị bao vây bởi 10.000 tu sĩ và một cái bóng khổng lồ. Yêu cầu: Không được phép chạy trốn bằng cách chui xuống lỗ nẻ. Phần thưởng: Một công thức nấu rượu ‘Tiếu Ngạo Cửu Thiên’ và một gói bảo hiểm nhân thọ cho rùa già.]**

– “Hệ thống, ngươi đúng là đồ báo thủ!” – Vô Ưu chửi thầm trong bụng.

Tiếng quát tháo vang lên khắp nơi. Thiên Đạo Minh bắt đầu hành động. Từng lớp, từng lớp đệ tử tạo thành những vòng tròn đồng tâm khép chặt lấy nhóm người Vô Ưu. Các trận kỳ được cắm xuống đất, linh lực hóa thành những sợi xích ánh sáng đan xen trên bầu trời, tạo thành một cái lồng chim khổng lồ bao phủ diện tích hàng chục dặm.

Lúc này, một vị trưởng lão râu dài của Thiên Đạo Viện bước ra, cầm trên tay một cái loa… à không, là một cái pháp bảo truyền tin cỡ lớn, hét lên:
– “Tên tội đồ Diệp Vô Ưu kia! Ngươi đã phạm vào 108 điều luật của Thiên Đạo Minh, bao gồm: uống rượu nơi công cộng, nấc cụ gây mất trật tự không gian, xúc phạm hình ảnh lãnh đạo, và đặc biệt là dám dụ dỗ Hàn Nguyệt Tiên Tử của chúng ta đi bụi! Khôn hồn thì buông hồ lô xuống, chịu trói để được hưởng sự khoan hồng (nhưng vẫn tử hình)!”

Vô Ưu ngoáy lỗ tai, thổi nhẹ một cái:
– “Cái thứ nhất, rượu ta tự nấu. Cái thứ hai, nấc cụ là phản ứng sinh lý, các ngươi có quản được ông trời mưa không? Cái thứ ba, Minh chủ các ngươi nhìn xấu thật mà, ta chỉ nói sự thật thôi. Còn cái thứ tư…”

Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, nháy mắt một cái:
– “Là nàng ấy tự nguyện bám theo ta vì ta quá đẹp trai, đúng không Tuyết Dao?”

– “Huynh im đi!” – Tuyết Dao mặt đỏ bừng lên vì tức, kiếm khí trên tay nổ tung, chém nát một tảng đá gần đó cho bõ ghét.

Mị Cơ đứng trên cao không kìm được sự ghen tị khi nhìn thấy màn tương tác của hai người, ả lạnh lùng ra lệnh:
– “Đánh gãy chân hắn cho ta! Ta muốn bắt hắn sống để về làm nô lệ tửu quán trong cung điện của muội muội.”

“Vèo! Vèo! Vèo!”

Hàng ngàn mũi tên linh lực xé rách không gian, lao thẳng về phía tâm vòng vây. Diệp Vô Ưu khẽ thu hồi nụ cười lười biếng. Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên thâm trầm lạ thường, giống như một hố đen có thể nuốt chửng mọi ánh sáng.

– “Rượu đâu!” – Hắn quát nhẹ.

Cái Tử Kim Yêu Hồ bỗng bay lơ lửng giữa không trung, rượu bên trong phun trào ra như suối thác, nhưng không rơi xuống đất mà xoay tròn quanh người hắn, tạo thành một cái kén chất lỏng lấp lánh màu tím.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Toàn bộ tên linh lực đâm vào kén rượu đều bị hòa tan, biến mất không một dấu vết. Đây chính là “Túy Ý Hóa Khiên”, một chiêu phòng ngự lầy lội nhất trong Thái Cổ Túy Tiên Quyết: Càng là công kích mạnh, rượu càng hấp thụ để trở nên nồng nàn hơn.

Diệp Vô Ưu đứng trong kén rượu, tay vẫn cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, dáng điệu xiêu vẹo như sắp ngã nhưng lại vững chắc lạ kỳ. Hắn ngửa cổ làm một hớp lớn, rồi nhìn về phía quân đoàn thiên quân vạn mã trước mặt:

– “Các vị, đêm nay trời đẹp, cảnh xinh, rượu lại đang lên men rất tốt. Thay vì chém chém giết giết làm gì cho tốn mồ hôi, hay là chúng ta cùng ngồi xuống, làm vài chén, rồi ai về nhà nấy đi?”

Lệ Thiên Hành hừ lạnh một tiếng:
– “Cái lưỡi không xương của ngươi không cứu được mạng ngươi đâu! Toàn quân nghe lệnh: Bát Quái Phong Thần Trận, diệt!”

Đất trời chuyển mình. Mặt đất dưới chân nhóm Vô Ưu bỗng biến thành một đầm lầy ánh sáng. Những cột sáng từ trời cao dội xuống, phong tỏa mọi đường lui. Sát khí bốc lên ngùn ngụt khiến không gian xung quanh trở nên đặc quánh như nhựa đường.

Lão Quy lúc này bỗng biến lớn bằng một chiếc thuyền nhỏ, nó hét lên (giọng thanh niên giả già):
– “Đại ca! Mau lên lưng em! Em sẽ dùng kỹ năng ‘Vượt ngục bằng tốc độ rùa’ để đưa chúng ta ra ngoài!”

– “Con rùa ngốc này, chạy đi đâu khi cả thế gian đang bao vây ta?” – Vô Ưu cười nhạt, đôi mắt bắt đầu xuất hiện những sợi tơ máu, đó là dấu hiệu của việc kích hoạt ‘Túy Ý’ ở mức độ cao.

Hệ thống bỗng phát nổ một tràng âm thanh vui tai như nhạc hội mùa xuân:

**[Ting! Phát hiện ký chủ đang trong trạng thái ‘Nhất Túy Giải Thiên Sầu’. Kích hoạt buff ẩn: ‘Sự im lặng của lũ cừu’. Hiệu ứng: Khi ký chủ nấc một cái nữa, tất cả những kẻ có tu vi thấp hơn sẽ bị choáng trong 3 giây do mùi rượu nồng nặc!]**

Vô Ưu cười hì hì:
– “Được, cái buff này nghe có vẻ ‘mùi’ đấy!”

Hắn dậm chân một cái, cơ thể phóng vọt lên cao như một mũi tên xé gió. Trong cơn say, mỗi bước chân của hắn trên không trung đều để lại một đóa hoa rượu lung linh. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh vốn tối tăm, giờ đây tỏa ra luồng kiếm ý mênh mông, cuồn cuộn như sóng biển.

– “Nhất Chén Giang Hồ, đổ cho sạch bụi trần!”

Vô Ưu xoay người một vòng giữa không trung, hồ lô rượu trút ra một lượng linh dịch khổng lồ. Chất lỏng tím ngắt lan tỏa, biến thành một con rồng rượu dài hàng trăm trượng, uốn lượn xung quanh hắn.

Đám đệ tử Thiên Đạo Minh lần đầu tiên nhìn thấy một loại võ công quái dị như thế. Rượu gặp gió không bay hơi, mà ngược lại càng lúc càng đặc, bốc mùi thơm đến mức khiến vài vị trưởng lão có thâm niên… thèm rượu phải nuốt nước bọt ực ực.

– “Chặn hắn lại! Đừng để hắn tiếp cận Minh chủ!” – Một vị chấp pháp hét lên.

Nhưng đã muộn. Diệp Vô Ưu di chuyển với một bộ pháp hoàn toàn ngẫu nhiên, lúc sang trái, lúc sang phải, giống như một kẻ say đi tìm nhà vệ sinh, nhưng tốc độ lại nhanh đến mức kinh người. Kiếm khí của Thiên Đạo Minh tung ra đều đi chệch hướng hoặc bị con rồng rượu hất văng.

Ở dưới đất, Lý Phàm mắt sáng rực như đèn pha, tay múa bút như điên:
– “Boss thật bá đạo! Ghi tiếp: ‘Diệp đại hiệp lấy rồng rượu làm thú cưng, múa kiếm giữa hàng vạn binh đao, tư thế tiêu sái như… người mẫu quảng cáo rượu ngoại’!”

Lục Tuyết Dao đứng bảo vệ phía sau Lý Phàm, nhìn bóng lưng xiêu vẹo của Vô Ưu giữa vòng vây kẻ thù, nàng bỗng cảm thấy trái tim mình đập lệch một nhịp. Kẻ này, bình thường thì vô liêm sỉ, nát rượu, hay đùa cợt, nhưng những lúc nguy khẩn nhất lại luôn là tấm khiên vững chắc nhất.

Nàng khẽ lẩm bẩm:
– “Tên ngốc này… nếu hôm nay sống sót, ta nhất định sẽ… sẽ phạt huynh uống hết mười chum rượu do chính tay ta ủ.”

Giữa bầu trời đỏ rực, tiếng cười của Diệp Vô Ưu vang lên sảng khoái, át cả tiếng gầm rú của trận pháp:

– “Lệ Thiên Hành! Hình chiếu của ngươi có vẻ đang run rẩy kìa? Đừng sợ, rượu của ta không độc, chỉ là hơi… nặng đô một chút thôi! Nhận một kiếm của người say này đi!”

Mặc Ảnh kiếm vung ra, một vạt kiếm khí màu tím xé toang màn sương đỏ, lao thẳng về phía vầng hào quang của Lệ Thiên Hành. Cuộc hỗn chiến kinh thiên động địa tại Vong Xuyên, cuối cùng đã chính thức bùng nổ trong mùi rượu thơm lừng.

Vong Xuyên, đêm ấy không ngủ.
Lệ Thiên Hành không ngủ vì tức.
Lục Tuyết Dao không ngủ vì lo.
Lão Quy không ngủ vì sợ.
Lý Phàm không ngủ vì bận “làm content”.
Còn Diệp Vô Ưu? Hắn đang chiến đấu trong trạng thái… vừa ngủ gật vừa múa kiếm.

**[Hệ thống: Ký chủ vừa đạt được danh hiệu ‘Vũ công ba-lê say rượu’. Phần thưởng: Tăng 10% tỉ lệ né tránh khi nhắm mắt đánh nhau!]**

Trận chiến thực sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu… Một cơn bão rượu đang sắp sửa quét sạch toàn bộ cái gọi là “Trật tự” của Thiên Đạo Minh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8