Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 6: Bộ pháp say khướt

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:24:35 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 6: BỘ PHÁP SAY KHƯỚT**

Thiên Đạo Thành về đêm rực rỡ chẳng khác gì cái phố đi bộ ở thời hiện đại, chỉ khác là đèn lồng chạy bằng linh thạch thay vì điện lưới quốc gia. Diệp Vô Ưu sau khi dùng “vũ khí hóa học” dầu gió để tẩu thoát khỏi Lục Tuyết Dao, hiện đang núp sau một bức tượng sư tử đá to đùng trước cổng Thiên Đạo Minh, khuôn mặt gầy gò của hắn co giật liên hồi.

— Hệ thống, ta nhắc lại một lần cuối, nếu ngươi còn dám đưa ta mấy thứ quà tặng “mặn mòi” như bộ đồ lót màu hồng cánh sen kia nữa, ta sẽ thề là sẽ tự tử bằng cách… uống rượu giả cho ngươi trắng tay luôn!

【Hệ thống: Ký chủ thân mến, bộ “Bắc Cực Nội Y” đó có thuộc tính giảm 50% sát thương băng hệ. Lục Tuyết Dao dùng Hàn Băng kiếm khí, ngươi mặc vào chính là bảo mệnh. Còn về màu sắc… đó là xu hướng của giới thời trang thượng giới mùa này, xin đừng dùng con mắt trần tục của một tên nát rượu để phán xét thẩm mỹ của ta.】

Diệp Vô Ưu nghiến răng, lén lút nhìn vào bên trong. Thiên Đạo Minh hôm nay đang tổ chức “Hội Thưởng Tửu” tiền sự kiện, quy tụ toàn những bậc tiền bối đạo mạo, những thiên tài ưu tú tóc tai chải chuốt láng mượt. Nhìn lại mình, áo hỷ rách nát, mùi rượu nồng nặc quyện với mùi bạc hà của dầu gió tạo nên một tổ hợp hương thơm khiến đám ruồi muỗi bay qua cũng phải ngất xỉu vì sốc phản vệ.

— Lão Quy, ra đây bàn bạc quân cơ coi! — Vô Ưu gõ gõ vào cái túi áo.

Lão Quy ló cái đầu rùa nhỏ xíu ra, nhìn đống lính canh trang bị tận răng ở cổng, thở dài một tiếng đậm chất triết học:
— Chủ nhân, tôi khuyên thật, hay là mình quay về quán rượu xin rửa bát trừ nợ đi? Chứ cái bộ dạng này mà đòi lẻn vào Thiên Đạo Minh trộm Cửu Thiên Cam Lộ thì khác gì bảo con kiến xông vào chuồng cọp mượn cái râu?

— Ngươi thì biết cái gì? — Vô Ưu hừ một tiếng — Càng nguy hiểm thì càng… kích thích. Với lại, hệ thống nó giao nhiệm vụ rồi, không làm thì nó trừ hết điểm Túy Ý, lúc đó ta thành người tỉnh táo thì sống làm sao nổi?

Nói đoạn, hắn hít một hơi thật sâu, lấy ra một bình rượu rẻ tiền từ trong hồ lô Tử Kim, ngửa cổ làm một hơi cháy họng.

【Ting! Ký chủ tiêu thụ “Rượu Nếp Mới Loại 2”, nhận 5 điểm Túy Ý. Trạng thái: Hơi phê. Kích hoạt kỹ năng bị động: Túy Tiên Mê Tung Bộ.】

— Được rồi, lên nhạc! À không, lên đường! — Vô Ưu nấc cụt một cái, ánh mắt bắt đầu lờ đờ, nhưng bước chân lại trở nên ảo diệu một cách kỳ lạ.

Hắn không đi thẳng, mà đi theo đường hình chữ “S”, đôi khi lại vẽ thành hình “củ lạc” trên mặt đất. Lính canh ở cổng thấy một bóng người loạng choạng tiến đến, định giơ giáo ngăn cản thì đột nhiên thấy bóng người đó nhòe đi.

— Này! Tên kia đứng lại! — Một tên lính hét lên.

Diệp Vô Ưu như không nghe thấy, hắn thực hiện một cú xoay người 360 độ trên một đầu ngón chân, lách qua khe hở giữa hai ngọn giáo hẹp chỉ bằng một bàn tay. Tên lính canh dụi mắt: “Ủa, ma à?”. Khi hắn quay đầu lại, Vô Ưu đã biến mất trong màn đêm lấp lánh của sân phủ.

Nhưng đen cho Vô Ưu là, vừa mới lẻn vào đến vườn hoa phía sau, hắn đã nghe thấy một giọng nói lạnh lùng đến đóng băng cả tâm hồn:
— Diệp! Vô! Ưu! Ngươi quả nhiên không sợ chết!

Vô Ưu giật thót mình, quay đầu lại. Dưới ánh trăng thanh cao, Lục Tuyết Dao đứng đó như một vị thần nữ báo thù. Mắt nàng vẫn còn hơi đỏ (do dư chấn của dầu gió ban nãy), tay cầm thanh Hàn Nguyệt kiếm phát ra từng đợt sương giá. Cảnh tượng này đúng là đẹp… nếu như nàng không đang nhìn hắn như nhìn một miếng thịt băm.

— Ái chà, là Tuyết Dao muội muội đó hả? — Vô Ưu nở một nụ cười tự cho là quyến rũ nhưng thực chất là rất gợi đòn — Mắt muội đỏ thế kia, là vì quá thương nhớ ta hay là vì cái món quà “nồng nàn” ban nãy ta tặng?

— Câm miệng! Đồ vô sỉ, hôm nay ta phải chém ngươi thành tám mảnh để tế thần mũi của ta! — Lục Tuyết Dao rống lên (vâng, nữ thần cũng phải rống khi gặp “cô hồn” như Vô Ưu).

Nàng vung kiếm, một dải băng tinh sắc lẹm lao vút tới. Vô Ưu theo bản năng ngã ngửa ra sau, tưởng như sẽ đập mông xuống đất, nhưng không! Cơ thể hắn như một sợi bún thiu, gập lại ở một góc độ phi lý, dải băng tinh chỉ sượt qua chóp mũi hắn, cắt đứt một sợi tóc mai.

— Ui da! Muội ác quá nha! Suýt nữa là ta mất đi nhan sắc chim sa cá lặn này rồi! — Vô Ưu miệng thì hót, chân thì đạp một cái vào không trung, cả người lộn nhào mấy vòng như vận động viên thể dục dụng cụ đang phê thuốc.

Đây chính là *Túy Tiên Mê Tung Bộ*.

Lục Tuyết Dao không tin vào mắt mình. Nàng là thiên tài của chính phái, kiếm chiêu cực kỳ chuẩn xác, nhưng mỗi khi lưỡi kiếm tưởng như chắc chắn sẽ đâm trúng ngực Vô Ưu, thì tên này lại… nấc cụt một cái. Chính cái nấc cụt đó khiến cơ thể hắn lệch đi vài centimet, đủ để tránh khỏi tử lộ một cách vi diệu.

— Ngươi đứng lại cho ta! — Nàng vung liên tiếp chín kiếm, dệt thành một mạng lưới băng giá bao vây.

— Không đứng! Muội có giỏi thì đuổi theo ta nè! — Vô Ưu cười hì hì, bắt đầu thực hiện chiêu “Lão Quy Chào Buổi Sáng”. Hắn bò sát mặt đất, động tác chậm chạp như rùa bò nhưng quái chiêu ở chỗ mỗi bước bò của hắn đều giẫm đúng vào “mắt trận” của kiếm mạng, hóa giải hoàn toàn áp lực linh lực.

Lão Quy trong túi áo lẩm bẩm:
— Nhục quá… thật sự là quá nhục. Lão tử sống vạn năm chưa thấy bộ pháp nào trông bẩn mắt như thế này. Chủ nhân, ông có thể bò trông sang chảnh hơn một chút không?

— Sang chảnh là cái gì? Giữ được mạng là được! — Vô Ưu đáp lại bằng thần thức, sau đó hắn đột nhiên bật dậy, xoay tròn như một con cù.

Lục Tuyết Dao lúc này thực sự đã phát điên. Nàng dốc toàn lực, linh lực lạnh thấu xương lan tỏa, đóng băng cả những bông hoa trong vườn. “Hàn Nguyệt Trảm!”. Một luồng kiếm khí khổng lồ hình bán nguyệt lao tới.

【Hệ thống cảnh báo: Nguy hiểm cấp độ S. Đề nghị ký chủ kích hoạt bộ đồ lót hồng cánh sen để giảm sát thương.】

— KHÔNG! Thà chết chứ không mặc! — Vô Ưu gầm lên, tay trái quờ quạng cầm lấy một bông hoa hồng gần đó, miệng lẩm bẩm: — Rượu nồng hoa đẹp, say mộng trường sinh. Nhất chén… giải thiên sầu!

Hắn vẩy tay một cái, bông hoa mỏng manh đột nhiên mang theo một luồng Túy Ý nồng đậm, va chạm trực diện với kiếm khí khổng lồ.

*Đoàng!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, cánh hoa tan nát nhưng kiếm khí cũng bị chệch hướng, băm nát một hòn non bộ phía sau. Diệp Vô Ưu nhân cơ hội này, mượn lực đẩy của vụ nổ, bay thẳng lên mái nhà cao nhất của Thiên Đạo Minh.

Đứng trên đỉnh mái nhà, hắn thu hồi vẻ cợt nhả, vạt áo rách nát bay phấp phới trong gió đêm, tay cầm hồ lô, ánh trăng chiếu vào bóng lưng hắn, trông đột nhiên… ra dáng tiên nhân lạ thường.

— Lục cô nương, tu tiên là để tìm sự thanh thản, muội cứ nóng nảy thế này thì bao giờ mới thăng cấp được? Hay là ngồi xuống, ta mời muội một ly dầu… à không, một ly rượu tâm tình?

Lục Tuyết Dao đứng dưới sân, nhìn lên cái bóng dáng “soái ca giả tạo” kia mà ngứa răng vô cùng. Nàng lạnh lùng thốt ra:
— Ngươi tưởng chạy lên đó là thoát? Thiên Đạo Minh có đại trận hộ vệ, ngươi đã lọt vào đây thì đừng mong bước ra!

Vô Ưu nhìn xuống, thấy lính canh bắt đầu đổ về phía này như kiến. Hắn cười khổ, vỗ vào đầu Lão Quy:
— Thôi xong, lại chơi lớn quá rồi. Lão Quy, chuẩn bị biến hình đi, chúng ta phải “bay lắc” một chuyến thôi!

Hắn lại uống thêm một hớp rượu lớn, khuôn mặt đỏ bừng lên như mặt trời lúc hoàng hôn. Hệ thống vang lên âm thanh báo hiệu liên tục:

【Ting! Túy Ý tăng lên 50 điểm. Kích hoạt trạng thái “Vi Túy”. Sức mạnh toàn diện tăng 200%. Kỹ năng mới: “Tửu Nhục Điền Viên” (Quay tay ra rượu).】

Vô Ưu trợn mắt: “Hệ thống, tên kỹ năng của ngươi càng ngày càng thiếu đánh đấy nhé!”.

Nhưng dù mồm thì chửi, tay hắn vẫn vận chuyển linh lực cực nhanh. Trận chiến đêm nay tại Thiên Đạo Thành, mới chỉ là màn khai vị cho một cơn say kéo dài cả ngàn năm của vị lãng tử này. Giữa vòng vây của hàng trăm tu sĩ, một tên nát rượu cầm một thanh sắt gỉ, lại bắt đầu múa một bộ pháp điên cuồng nhất lịch sử tu chân giới.

— Hãy nhìn kỹ đây Tuyết Dao! Đây mới gọi là… Nhảy đầm trong cơn say! — Vô Ưu hét lớn rồi lao mình xuống giữa đám đông lính canh như một mũi tên trúng đích, nhưng là mũi tên bay theo đường zigzag cực kỳ khó lường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8