Túy Ngọa Trường SinhChương 60: Kiếm ý mới
**CHƯƠNG 60: KIẾM Ý MỚI – SAY LÀ BUÔNG, KHÔNG BUÔNG LÀ… XONG ĐỜI!**
U Minh Cốc vào đêm, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và cái mùi “hương tình ái” hắc ám của Mị Cơ, cộng thêm chút mùi đậu phộng luộc từ hơi thở của Diệp Vô Ưu, tạo nên một tổ hợp mùi vị mà người bình thường ngửi thấy chắc chắn sẽ muốn đi đầu thai ngay lập tức cho phổi được nghỉ ngơi.
Mị Cơ đang bay lơ lửng giữa không trung, bộ váy đỏ rực như máu của ả phấp phới, tay cầm chiếc quạt lông vũ đen tuyền, đôi môi mọng đỏ khẽ mấp máy những lời nguyền rủa rùng rợn. Ả nhìn Diệp Vô Ưu đang đứng “đứng không vững” và Lục Tuyết Dao đang “điên không lối thoát”, cười khanh khách:
— Diệp Vô Ưu, ngươi tưởng cầm cái thanh sắt gỉ đó là có thể cứu được đóa sen tuyết sạch sẽ này sao? Hôm nay, ta sẽ biến hai ngươi thành phân bón cho đám Huyết Mạn Đà La dưới cốc!
— Của ít lòng nhiều, cô nương quá khen rồi! — Vô Ưu loạng choạng tiến lên một bước, thực ra là vì bị vấp phải một hòn đá — Phân bón thì ta không dám nhận, nhưng nếu cô nương thiếu người nhậu cùng thì lão tử đây có thể miễn cưỡng… nấc… ngồi xuống tiếp vài chén. Có điều, tính tình muội tử đi cùng ta hôm nay hơi “mát tính”, cô tốt nhất nên dẹp cái đống tơ nhện dính dính đó đi, không là lát nữa đến mảnh linh hồn cũng không còn để đi casting phim ma đâu!
Lục Tuyết Dao bên cạnh, thanh hàn kiếm trong tay đã bốc lên hơi lạnh ngút trời. Ánh mắt nàng lạnh hơn cả kem ốc quế mùa đông, gằn giọng qua kẽ răng:
— Mị Cơ… Ngươi dám phun độc nhện lên áo trắng của ta… Ngươi… Ngươi chết chắc rồi!
Nàng không nói lời thứ hai, vung kiếm chém ra một đường băng hàn dài cả chục trượng. Băng tuyết cuộn trào, mặt đất U Minh Cốc vỡ vụn, tiếng gió rít gào như tiếng vỗ tay tán thưởng của mấy vị đại lão đang ngồi hóng biến trên mây.
Mị Cơ không vừa, ả vung quạt, hàng vạn sợi tơ máu đỏ lòm bắn ra, tạo thành một mạng nhện khổng lồ chắn trước mặt. Hai luồng sức mạnh va chạm phát ra tiếng nổ “Đoàng!” như tiếng pháo ăn mừng năm mới sớm.
Hệ thống trong đầu Diệp Vô Ưu bỗng vang lên âm thanh tinh tinh quen thuộc:
【 *Cảnh báo: Đồng đội “Tiên tử sạch sẽ” đang rơi vào trạng thái “Berserker – Cuồng bạo mức độ 5”. Chỉ số lí trí còn 2%, chỉ số sát thương tăng 300%. Lưu ý: Ký chủ có 50% nguy cơ bị chém nhầm nếu cứ đứng đó làm màu.* 】
Vô Ưu hốt hoảng, định lùi lại thì một sợi tơ máu của Mị Cơ đã quấn lấy cổ chân hắn.
— Đâu có dễ thế, Túy Kiếm Tiên? Chết đi! — Mị Cơ quát lớn, tay kia vận công, một luồng hắc khí hình đầu lâu lao thẳng về phía ngực Vô Ưu.
Hắn giật nảy mình, theo phản xạ đưa thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lên đỡ. Một tiếng “Keng” khô khốc vang lên, Vô Ưu bị bắn lùi lại mười mấy thước, mông đập mạnh xuống một tảng đá nhọn.
— Ôi cái mông của tôi! Mị Cơ, cô định triệt nòi giống của lãng tử giới sao? Độc ác thế là không ai thèm lấy đâu nhá! — Vô Ưu đau đến chảy nước mắt, mắng mỏ không ngớt.
Hệ thống lại hiện lên: 【 *Gợi ý nhiệm vụ: Ngài đang cầm thanh kiếm mạnh nhất nhưng lại dùng như một cái gậy đánh chó. Tại sao ngài không thử “Túy Ý” mới? Nhắc nhẹ: Say không chỉ là để quên đời, mà là để thấy đời chẳng là cái đinh gì.* 】
Vô Ưu khựng lại. Lão Quy từ trong túi áo chui ra cái đầu, hớp một ngụm linh tửu nhỏ rồi nói với giọng ông cụ non:
— Nhóc con, bình thường ngươi say là để chạy trốn thực tại, để không phải đối mặt với gánh nặng “truyền nhân”. Nhưng Kiếm của ngươi vẫn còn nặng lắm. Kiếm gỉ không phải do thời gian, mà là do tâm ngươi bám bụi đấy. Buông đi! Buông cái gì không thuộc về mình, giữ cái gì khiến mình sướng thôi!
— Buông? — Vô Ưu lẩm bẩm. Hắn nhìn thanh Mặc Ảnh. Hắn nhớ về những ngày tháng khổ luyện cùng sư phụ dưới gốc liễu, nhớ về khát vọng trở thành đệ nhất kiếm khách thiên hạ khi xưa.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy nực cười. Đệ nhất làm gì? Trường sinh làm gì? Nếu lúc nào cũng phải gồng mình lên để chứng tỏ mình “ngầu”, mình “mạnh”, mình “vô đối”, vậy chẳng phải là đang sống cho miệng đời sao?
Hắn lảo đảo đứng dậy, đưa bình Tử Kim Yêu Hồ lên miệng, tu một hơi cạn sạch chỗ rượu quý vừa nhận được từ Hầu Vương. Rượu chảy xuống cổ họng như một dòng thác lửa, thiêu cháy mọi sự e dè, mọi nỗi sợ hãi, mọi toan tính hơn thua trong đầu hắn.
Ánh mắt Diệp Vô Ưu bắt đầu lờ đờ, nhưng lần này khác hẳn mọi khi. Không phải sự lờ đờ của kẻ say khướt nằm vựa, mà là sự hờ hững của một vị thần nhìn xuống đám kiến đang tranh nhau miếng mồi.
Mị Cơ cảm thấy có gì đó sai sai. Tên nát rượu này tự nhiên toát ra một thứ khí trường… rất là “vô liêm sỉ” nhưng lại cực kỳ áp đảo.
— Lục muội tử, lùi lại đi! Để anh trình diễn màn “vũ đạo nghệ thuật” này cho mà xem. — Vô Ưu cười hì hì, giọng nói vang lên khắp hang động.
Lục Tuyết Dao đang định lao lên chém tiếp, nghe giọng hắn bỗng khựng lại. Nàng thấy xung quanh Vô Ưu bắt đầu có những sợi tơ rượu mờ ảo bay lượn, nhẹ nhàng như gió nhưng lại mang theo uy lực nặng nề của thái sơn.
Vô Ưu vung nhẹ thanh Mặc Ảnh. Không có chiêu thức hào nhoáng, không có linh lực nổ tung. Chỉ là một cú vung tay lười biếng.
— Túy Ý đệ nhất thức: **”Coi Như Bỏ Qua”**!
“Vù…” một tiếng.
Vạn sợi tơ máu của Mị Cơ, vốn cứng như kim cương, bỗng nhiên mềm oặt như bún thiu rồi tự động đứt đoạn. Luồng hắc khí đầu lâu hung tợn bỗng nhiên “bay lệch hướng”, đâm sầm vào vách đá rồi tan biến như một giấc mơ bị phá vỡ.
Mị Cơ mắt trợn ngược, mồm há to đến mức có thể nhét vừa một cái bát:
— Cái gì? Chiêu thức của ta bị hóa giải chỉ bằng một cái phẩy tay? Đây là loại yêu pháp gì?
— Không phải yêu pháp, đây là đạo pháp của sự “kệ mọe đời”! — Vô Ưu vừa nói vừa thực hiện một bước chân loạng choạng điêu luyện, lướt qua mọi sự tấn công của Mị Cơ như một bóng ma đang say rượu — Cô đánh ta, ta coi như không biết. Cô giết ta, ta coi như mình đi ngủ sớm. Khi tâm ta không còn dính mắc vào kết quả, thì thanh kiếm này… mới là lúc nó tỉnh dậy nhất!
Hắn áp sát Mị Cơ. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bỗng nhiên bong ra từng lớp vảy rỉ, để lộ ra thân kiếm sáng rực như chứa đựng cả ngân hà.
Hệ thống nổ thông báo liên tục như pháo hoa:
【 *Chúc mừng ký chủ đột phá “Kiếm Ý Tự Tại”!* 】
【 *Tửu lực tăng tiến! Linh hồn được gột rửa!* 】
【 *Kỹ năng mới: “Túy Ngọa Vân Đoài” – Nằm nghiêng trong mây trắng, một kiếm chém tan sầu.* 】
Vô Ưu không nhìn kiếm, hắn nhìn vào hư không, miệng lẩm bẩm một câu thơ mà kiếp trước (hoặc là sư phụ hắn) đã từng dạy: “Thế sự phù vân thật giả, chén rượu nghiêng ngả mới là chân kinh.”
Hắn nhấc chân đạp một cú vào không trung. Một vòng tròn sóng linh lực hình chén rượu khổng lồ lan tỏa.
— **Túy Ý: Nhất Đán Giai Không!** (Tất cả đều là hư không!)
Mị Cơ gào lên một tiếng, cảm thấy linh lực trong cơ thể bị một sức mạnh vô hình “uống cạn”. Ả bị thổi bay vào sâu trong hang đá, tiếng kêu thảm thiết nhỏ dần rồi biến mất. Trận pháp u minh xung quanh tan rã như bong bóng xà phòng gặp nắng.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh lạ thường.
Vô Ưu thu kiếm (thực ra là cắm hụt vào vỏ kiếm vài lần mới trúng), rồi ngồi bệt xuống đất, xoa mông nhăn nhó:
— Mị Cơ à Mị Cơ, lần sau đánh nhau thì chọn chỗ nào mặt đất mềm một chút nhá, đau hết cả hàng tiền đạo của tôi rồi.
Lục Tuyết Dao đứng đó, kiếm trong tay khẽ run. Nàng nhìn kẻ lôi thôi lếch thếch trước mặt, lần đầu tiên thấy hắn… không đến mức ngứa mắt như bình thường. Thứ kiếm ý vừa rồi, nàng cảm nhận được, nó cao thâm đến mức rợn người, nhưng lại nhẹ nhàng đến mức không hề có chút sát khí.
Nàng tiến lại gần, vẻ lạnh lùng hơi dịu đi, nhưng khi nhìn thấy cái vai áo của mình vẫn còn vết… tích cũ, nàng lại đanh mặt:
— Kiếm ý cũng khá đấy. Nhưng đừng có tưởng vậy là ta sẽ bỏ qua vụ cái áo!
Hệ thống: 【 *Tinh tinh! Nhiệm vụ hoàn thành!* 】
【 *Phần thưởng đã được gửi vào kho đồ: Một bình Nước Giặt Linh Giới Hương Hoa Nhài 3 trong 1 (Giặt, Xả, Diệt Khuẩn Ma Đạo).* 】
【 *Khuyến mại thêm: Một túi Đậu Phộng Tiên tẩm muối – dùng để nhậu lúc buồn.* 】
Vô Ưu vừa nghe thấy chữ “Nước giặt”, mắt sáng lên như bắt được vàng. Hắn bật dậy như tôm nhảy, quỳ rạp xuống trước mặt Lục Tuyết Dao, dâng bằng hai tay một cái chai lấp lánh màu xanh biển:
— Tiên tử bớt giận! Quà tạ lỗi đây! Chỉ cần một giọt, áo của muội sẽ sáng bóng hơn cả gương mặt của Thiên Đạo Minh Chủ! Nếu không sạch, cứ lấy đầu Diệp mỗ này ra mà đá bóng!
Lục Tuyết Dao ngơ ngác nhìn cái chai “vật phẩm thần bí” có mùi thơm ngào ngạt chưa từng thấy ở tu chân giới. Nàng bán tín bán nghi nhận lấy, lẩm bẩm:
— Đây là linh dịch gì? Cấp bậc nào? Sao mùi hương lại… sảng khoái đến vậy?
Lão Quy bò lại gần, thở dài một tiếng:
— Một kẻ là Kiếm Tiên thiên tài mà suốt ngày lo đi giặt quần áo cho gái. Một kẻ là Tiên tử thoát tục mà lại đi quan tâm đến bột giặt. Cái giới tu tiên này đúng là bị lỗi hệ thống nặng lắm rồi!
Vô Ưu cười hì hì, lấy túi đậu phộng tiên ra bóc một hạt, tung lên không trung rồi dùng miệng hứng lấy cái “chóc”:
— Lão Quy, ông thì biết cái gì? Người ta bảo “Túy Ngọa Trường Sinh”, tức là phải biết nằm mà hưởng thụ. Giặt quần áo cũng là một loại tu hành đấy, không tin ông cứ thử coi!
Trăng tà treo trên đỉnh núi U Minh Cốc. Trong cái hang đá âm u vừa trải qua một trận tử chiến, có một gã say đang vừa hát nghêu ngao vừa xoa bóp vai cho một vị tiên tử đang cầm chai nước giặt soi dưới ánh trăng.
Cuộc đời này, đôi khi không cần phải tỉnh táo quá làm gì. Bởi vì khi bạn “tỉnh”, bạn sẽ thấy gánh nặng trên vai. Còn khi bạn “say” đúng nghĩa… gánh nặng đó sẽ tự động biến thành nước giặt hương hoa nhài!
— Tuyết Dao muội tử, muội thấy mùi này thế nào? — Vô Ưu nịnh nọt.
— …Cũng tạm. — Nàng khẽ đỏ mặt, vội quay đi che giấu nụ cười.
Và thế là, chương 60 kết thúc trong cái mùi thơm lạ lùng của thế kỷ 21 len lỏi giữa khói lửa tu tiên. Diệp Vô Ưu thầm nghĩ trong đầu: “Hệ thống ơi, chương sau cho tôi xin cái nồi lẩu, được không?”
【 *Hệ thống: Mơ đi ký chủ, làm tiếp nhiệm vụ đi đã!* 】