Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 62: Ảo giác Huyết Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:26:23 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 62: ẢO GIÁC HUYẾT NGUYỆT**

【 *Ting! Cảnh báo cấp độ SSS! Hệ thống phát hiện ký chủ đang rơi vào trạng thái “Não bộ đình trệ do ngấm rượu” kết hợp với “Huyết Nguyệt Huyễn Cảnh”. Nếu trong vòng 30 phút không thoát ra, linh hồn ký chủ sẽ bị biến thành đậu hũ thối vĩnh viễn!* 】

— Đậu hũ thối cái đầu nhà ngươi… thêm chút sa tế nữa thì tuyệt… — Diệp Vô Ưu lầm bầm, tay quờ quạng như muốn chộp lấy một cái chân gà trong mơ, nhưng thực tế chỉ tóm được một vốc không khí của U Minh Cốc.

Trong khi cơ thể thật của hắn đang nằm sóng soài trên mặt đá, ngáy to đến mức làm mấy con dơi quỷ bay ngang qua cũng phải chấn động não mà rơi rụng, thì bên trong thức hải, Diệp Vô Ưu đang chứng kiến một khung cảnh kinh dị nhất cuộc đời tu tiên của mình.

Hắn thấy mình đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn của Thiên Đạo Minh. Vạn trượng hào quang chiếu rọi, mây lành trôi dạt, và phía trước là Lệ Thiên Hành đang mặc một bộ vest đen láng mượt, thắt cà vạt màu hường nam tính, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp.

— Diệp Vô Ưu, ngươi đã trúng tuyển làm Trưởng phòng Chấp pháp. Từ nay mỗi ngày phải làm việc 14 tiếng, không được uống rượu, không được ngủ nướng, và mỗi tuần phải viết bản kiểm điểm về việc “Sống quá phóng khoáng”.

Vô Ưu trợn mắt, tim đập nhanh như gõ trống:
— Đây… đây là địa ngục sao? Thà ngươi chém ta một kiếm còn hơn bắt ta đi làm hành chính!

【 *Hệ thống: Ký chủ bình tĩnh! Đây là tâm ma! Do Mị Cơ dùng “Huyết Nguyệt Tru Tâm” kích phát nỗi sợ thầm kín nhất của ngươi. Mau dùng ý chí của một tên nát rượu để phá vỡ nó!* 】

— Ý chí cái gì? Ta thấy mình sắp chết ngạt trong đống KPI này rồi! — Vô Ưu hét lên khi thấy hàng ngàn bản báo cáo từ trên trời rơi xuống như tuyết lở, đè sập cả hũ rượu Tử Kim của hắn.

Cảnh tượng thay đổi xoành xoạch. Quảng trường Thiên Đạo Minh biến mất, thay vào đó là một căn phòng tân hôn rực rỡ sắc đỏ. Lục Tuyết Dao — người con gái băng thanh ngọc khiết mà hắn quen — lúc này đang ngồi trên giường, nhưng khuôn mặt nàng trông đáng sợ hơn cả quỷ vương. Nàng cầm một chiếc roi da, bên cạnh là một thau nước rửa chân bốc khói nghi ngút.

— Vô Ưu à, chàng về rồi đấy à? — Lục Tuyết Dao (phiên bản tâm ma) nở một nụ cười “chuẩn mực kinh dị” — Uống hết chỗ rượu này đi, rồi chúng ta đi… quét dọn toàn bộ cái Cửu Tiêu Trần Thế này. Lưu ý là dùng bàn chải đánh răng để lau sàn đấy nhé.

Diệp Vô Ưu khuỵu xuống, ôm ngực đau đớn:
— Ác độc! Quá sức ác độc! Tại sao trong ảo giác nàng lại biến thành vợ đảm đang kiêm cai ngục thế này? Trả lại cô nàng lạnh lùng hay đánh ta cho ta ngay!

【 *Hệ thống: Ký chủ! Đừng có “simp” trong huyễn cảnh nữa! Năng lượng của Huyết Nguyệt đang bào mòn “Tửu Ý” của ngươi. Nếu cứ tiếp tục mơ mộng về việc bị bạo hành, ngươi sẽ chết thật đấy! Gợi ý: Hãy sử dụng tuyệt chiêu “Mượn Rượu Giải Sầu – Phá Tan Thực Tại”!* 】

— Phá thế quái nào được khi ta không có rượu ở đây? — Vô Ưu gầm lên trong thức hải.

Đúng lúc này, bóng dáng của sư phụ Tửu Lão Nhân hiện ra. Ông già trông vẫn lôi thôi như mọi khi, nhưng thay vì cầm bầu rượu, ông lại cầm một cái ví rỗng tuếch, vừa lắc đầu vừa than:
— Vô Ưu à, tiền rượu con nợ ở quán đầu làng vẫn chưa trả… Giờ chủ quán bắt ta xuống làm nhân viên rửa bát để trừ nợ đây này. Con là đồ bất hiếu!

Vô Ưu khóc không thành tiếng. Đây rõ ràng là đòn tấn công vào lương tâm — thứ mà hắn tưởng mình đã đem cầm đồ từ lâu để đổi lấy một hũ rượu nếp. Những hình ảnh chủ nợ đòi tiền, sư phụ rửa bát, và Lục Tuyết Dao bắt lau sàn bằng bàn chải điện cứ quay cuồng, tạo thành một vòng xoáy màu đỏ ngòm của Huyết Nguyệt.

— Đủ rồi… — Vô Ưu đột nhiên im lặng. Hắn đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu không phải vì trúng thuật, mà là vì… bực mình. — Các ngươi tưởng dùng mấy thứ này mà dọa được Diệp Vô Ưu ta sao?

Hắn hít một hơi thật sâu, dù trong huyễn cảnh không có mùi gì nhưng hắn tự đánh lừa khứu giác của mình rằng có một mùi hương linh tửu cực phẩm đang thoang thoảng đâu đây.

— Hệ thống! Kích hoạt chế độ “Nói sảng khi say”! — Vô Ưu gào lên.

【 *Ting! Đã tiêu hao 500 điểm thanh danh để kích hoạt kỹ năng đặc biệt: “Chân Lý Của Kẻ Nát Rượu”. Trạng thái: Miễn nhiễm với logic và đạo đức trong 5 phút!* 】

Ngay lập tức, khí thế của Vô Ưu thay đổi. Hắn nhìn Lệ Thiên Hành đang đưa tập hồ sơ KPI, trực tiếp giật lấy rồi… biến nó thành một đống giấy vụn để mồi lửa nấu lẩu.
Hắn nhìn Lục Tuyết Dao đang cầm roi da, tỉnh bơ tiến lại gần, cầm cái roi lên mà… gãi lưng:
— Cảm ơn nương tử, đúng lúc ta đang ngứa. Mà thau nước rửa chân này, sao không thêm chút gừng vào cho thơm?

Cả không gian huyễn cảnh khựng lại một nhịp. Logic của Huyết Nguyệt vốn dựa trên việc khuếch đại nỗi sợ hãi và quy tắc thông thường của nạn nhân. Nhưng Diệp Vô Ưu lúc này đã hoàn toàn “mất não” theo đúng nghĩa đen. Với hắn, không có quy tắc thì không có nỗi sợ.

— Sư phụ! — Vô Ưu quay sang Tửu Lão Nhân — Người nợ tiền thì cứ ở lại đó rửa bát đi, coi như tập thể dục dưỡng sinh. Con bận đi nhậu tiếp đây!

Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu nổ pháo hoa chúc mừng:
【 *Sát thương tinh thần đối với huyễn cảnh: +9999. Kẻ địch (ảo ảnh) đang bị trầm cảm nhẹ vì sự vô liêm sỉ của ký chủ!* 】

Bầu trời Huyết Nguyệt bắt đầu nứt vỡ. Mị Cơ ở thế giới thực, đang núp trong bóng tối dùng pháp thuật điều khiển, đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn. Ả trợn tròn mắt nhìn cái tên đang ngủ say kia:
— Hắn… hắn là loại người gì vậy? Trong tâm ma mà hắn còn đòi xin thêm nước chấm? Linh hồn của hắn làm bằng cái gì thế này?!

Bên trong thức hải, Vô Ưu cảm thấy “Tửu Ý” của mình đang trào dâng mạnh mẽ. Hắn vươn tay vào hư không, không ngờ lại cảm nhận được sự kết nối với Tử Kim Yêu Hồ ở bên ngoài. Một dòng linh khí màu tím đen len lỏi vào tâm ma.

Vô Ưu cười lớn, điệu cười của một kẻ lãng tử coi trời bằng vung:
— Rượu vào lời ra, kiếm ra máu đổ! Một cơn say giải ngàn nỗi sầu, mà ngàn nỗi sầu này chính là… không có rượu ngon! Phá cho ta!

Hắn vung tay, không cần kiếm, chỉ cần một đạo ý niệm mãnh liệt của kẻ say. Một dòng thác rượu ảo ảnh từ trên trời dội xuống, cuốn phăng Thiên Đạo Minh, cuốn sạch tập hồ sơ KPI, và biến toàn bộ không gian màu đỏ thành một màu vàng óng ánh của rượu lúa mạch.

— Rầm!!! —

Huyễn cảnh nổ tung. Diệp Vô Ưu mở bừng mắt ở thế giới thực.

Thứ đầu tiên hắn thấy là khuôn mặt lo lắng của Lục Tuyết Dao đang kề sát. Nàng đang cầm một lá bùa thanh tẩy, định dán lên trán hắn. Do giật mình khi hắn đột ngột tỉnh dậy, tay nàng trượt một phát, dán thẳng cái bùa vào… mũi của Vô Ưu.

— Á… ế… cái gì thế này? — Vô Ưu ngọng nghịu, tay chân khua loạn xạ — Nương tử… à không, Tiên tử, đừng bắt ta rửa bát bằng bàn chải điện!

Lục Tuyết Dao đỏ mặt, nhanh chóng thu tay lại, lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày dù trái tim vẫn còn đập loạn:
— Ngươi nói nhảm cái gì đó? Ngươi vừa bị trúng thuật Huyết Nguyệt, ta suýt chút nữa phải dùng kiếm chém vào đầu ngươi để “thanh tỉnh” đấy.

Vô Ưu ôm đầu, ngồi dậy thở phào:
— May quá, hóa ra chỉ là mơ. Tiên tử, ta thề là ta vừa thấy một cảnh tượng còn đáng sợ hơn cả Lệ Thiên Hành đại chiến với ma đầu.

— Là gì? — Lục Tuyết Dao tò mò hỏi.

— Là nàng… nàng bắt ta đi làm công chức cho Thiên Đạo Minh. — Vô Ưu rùng mình.

Lục Tuyết Dao lườm hắn một cái cháy mặt:
— Đúng là cái đồ điên. Trong lúc tính mạng nghìn cân treo sợi tóc mà ngươi còn mơ mộng vớ vẩn. Mau đứng dậy, quân của Mị Cơ đang ở rất gần đây rồi.

Lúc này, Lão Quy từ trong túi áo chui ra, mồ hôi đầm đìa (dù nó là rùa):
— Thằng nhóc này, ngươi có biết lúc nãy linh hồn ngươi dao động mạnh đến mức ta suýt thì rụng hết mai không? Đồ nát rượu, lần sau đừng có mà sầu đời nữa, mệt người khác lắm!

【 *Hệ thống: Chúc mừng ký chủ vượt qua “Ảo giác Huyết Nguyệt”. Phần thưởng: 1000 điểm kinh nghiệm, 1 thẻ “Bảo hộ gan cấp cao” (Dùng để uống rượu không biết say), và một bộ bàn chải đánh răng bằng bạc… ủa, sao cái phần thưởng cuối này trông giống trong huyễn cảnh thế nhỉ?* 】

Vô Ưu xanh mặt:
— Hệ thống, ngươi trêu ta đấy à? Thu cái bàn chải lại ngay! Đừng để ta thấy nó một lần nào nữa!

Tiếng cười vang lên từ dưới vực sâu, Mị Cơ xuất hiện từ sau một mỏm đá, khuôn mặt tái nhợt vì bị phản phệ nhưng ánh mắt đầy vẻ oán độc:
— Diệp Vô Ưu! Ngươi có thể phá được huyễn cảnh, nhưng ngươi không thoát được U Minh Cốc này đâu. “Vong Xuyên Lệ” mà ngươi tìm kiếm, thực chất là một cái bẫy dành riêng cho những kẻ “đa tình giả tạo” như ngươi!

Ả vung tay, mặt trăng máu phía trên đỉnh cốc đột nhiên rực sáng. Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển, hàng ngàn bóng đen rệu rã bò lên từ vực thẳm — đó là những tu sĩ từng bỏ mạng ở đây, giờ đây chỉ còn là những xác không hồn bị Huyết Nguyệt điều khiển.

Vô Ưu liếc nhìn đám thây ma đang bò tới, rồi nhìn hũ rượu rỗng không trong tay mình. Hắn quay sang Lục Tuyết Dao, cười nhe răng:
— Tiên tử, xem ra hôm nay không “say” là không xong rồi. Nàng có mang theo loại rượu nào nồng nồng một chút không?

Lục Tuyết Dao thở dài, rút ra một bầu rượu nhỏ màu ngọc bích mà nàng vẫn giấu trong tay áo:
— Đây là “Băng Tâm Tận”, rượu này cực mạnh, một giọt có thể làm đóng băng kinh mạch của một tu sĩ bình thường. Ngươi chắc chắn muốn dùng chứ?

— Mạnh sao? — M mắt Vô Ưu sáng rực lên như đèn pha ô tô — Đó là từ yêu thích nhất của ta! Đưa đây, để ta cho mấy cái xác khô này biết thế nào là “Vũ điệu của kẻ say”!

Hắn nốc một ngụm lớn, rượu vừa vào cổ họng, một luồng hàn khí khủng khiếp bùng phát, nhưng ngay sau đó bị “Túy Tiên Quyết” trong cơ thể hắn chuyển hóa thành một luồng sức mạnh cuồng bạo.

Cơn say mới bắt đầu, và lần này, huyễn cảnh thực sự chỉ mới bắt đầu ở phía đối diện — nơi đám thây ma sắp sửa được chứng kiến một gã điên vừa nhảy múa vừa chém giết giữa màn đêm Huyết Nguyệt.

— Lão Quy, chuẩn bị tinh thần! — Vô Ưu hét — Chúng ta sắp đi “quẩy” ở âm phủ đây!

【 *Hệ thống: Báo cáo! Ký chủ đang ở trạng thái “Siêu cấp say khướt”. Tỉ lệ thắng: 50%. Tỉ lệ làm trò cười cho thiên hạ: 100%!* 】

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8