Túy Ngọa Trường SinhChương 69: Thiên Đạo Viện hành binh
**CHƯƠNG 69: THIÊN ĐẠO VIỆN HÀNH BINH**
Tại tổng đàn của Thiên Đạo Minh, không khí vốn trang nghiêm hằng ngày giờ đây trông chẳng khác gì một cái nhà xác khổng lồ sau trận càn quét của virus “nhạc rác”. Lệ Thiên Hành ngồi trên long tọa, tay phải vẫn còn run run cầm lấy chén trà định tâm, nhưng cái âm điệu *“Cả nguồn sống bỗng chốc thu bé lại…”* vẫn như tiếng ong kêu vù vù bên tai không dứt.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng vận chuyển linh lực để ép xuống cơn buồn nôn đang dâng trào. Không thể tin được, một đường đường là Minh chủ Thiên Đạo, đứng đầu giới tu chân chính thống, suýt chút nữa đã bị một bài “tâm tình” của tên bợm rượu kia làm cho tâm ma xâm nhập.
“Người đâu!” – Lệ Thiên Hành gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất ức.
Một gã trưởng lão mặt mũi tái mét, đầu quấn một lớp băng dày (vì nãy bị rung chấn tiếng hát làm nứt xương sọ), lảo đảo đi vào quỳ rạp xuống: “Dạ… dạ bẩm Minh chủ, có tiểu nhân!”
“Truyền lệnh xuống dưới, huy động mười hai quân đoàn chấp pháp, điều động tất cả phi thuyền ‘Thái Dương Thần Châu’ loại mới nhất từ kho vũ khí dự phòng. Ta muốn san phẳng cái U Minh Cốc đó! Một con kiến cũng không được sống, một giọt rượu cũng không được để sót!”
Lão trưởng lão run cầm cập: “Nhưng… bẩm Minh chủ, kinh phí đợt này nếu huy động quy mô lớn như vậy sẽ khiến quỹ của Minh viện bị âm nặng. Chúng ta chưa kịp huy động tiền công đức từ các tông môn phụ thuộc…”
Lệ Thiên Hành trợn mắt, sát khí tỏa ra khiến bình trà nát vụn: “Tiền cái gì mà tiền! Bây giờ là lúc nào rồi còn bàn chuyện ngân sách? Danh dự của ta! Danh dự của Thiên Đạo Minh đã bị cái hồ lô của hắn hút sạch rồi! Ngươi có biết trên diễn đàn Tu Chân Giới lúc này tụi nó đang đăng cái gì không?”
Lão trưởng lão mồ hôi hột rơi lã chã, lén lút lấy một cái “Linh Lung Ngọc Giản” (thiết bị xem mạng xã hội tu tiên) ra. Trên bảng xếp hạng tìm kiếm nóng, dòng chữ: *“Live-show nát tan màng nhĩ của Túy Kiếm Tiên và sự bất lực của Minh Chủ”* đang chễm chệ ở vị trí top 1 với hàng tỷ lượt tương tác.
“Đi mau!” – Lệ Thiên Hành nện bàn một cái “Rầm”.
***
Vài giờ sau, trên bầu trời phía Đông của Tửu Châu, một cảnh tượng hoành tráng nhưng cũng đầy vẻ… phô trương quá đà diễn ra.
Hàng ngàn chiến thuyền bọc lá đồng, phát ra ánh hào quang kim khí chói lòa, bắt đầu bay về phía U Minh Cốc theo đội hình hình mũi tên. Dẫn đầu là soái thuyền “Đại Đạo Vô Biên” cao tám tầng, treo lủng lẳng những lá cờ thêu chữ “Pháp Luật – Kỷ Cương – Đạo Đức”. Điểm nhấn của đạo quân này chính là dàn tu sĩ Chấp Pháp Đội mặc đồng phục trắng toát, ai nấy đều đeo… một cặp tai nghe bọc linh thạch cấp cao để chống ồn.
Triệu Thiết Trụ – Đại thống soái đợt hành binh này, một gã nam nhân cơ bắp cuồn cuộn với bộ râu quai nón tỉa tót kỹ lưỡng, đứng ở mũi thuyền với tư thế “vô đối”. Hắn giơ cao thanh bảo kiếm, ra lệnh qua loa khuếch đại linh thanh:
“Anh em chú ý! Mục tiêu là tên Diệp Vô Ưu! Thấy hắn là nổ súng, không cần giải thích. Ai bắt sống được hắn hoặc thu được cái hồ lô màu tím đó, Minh chủ hứa sẽ cho thăng làm Trưởng phòng Nhân sự của Minh viện, lương tháng mười vạn linh thạch, bao cả bảo hiểm tu luyện!”
Đám lính phía sau nghe thấy “bảo hiểm” và “mười vạn linh thạch” thì mắt sáng rực như đèn pha. Sự hăng máu dâng lên đỉnh điểm. Họ không còn sợ tiếng hát của Vô Ưu nữa, bây giờ trong mắt họ, Vô Ưu chính là một cái “lì xì khổng lồ” đang trôi nổi dưới đáy hồ rượu.
Chiến đội rầm rộ tiến vào vùng mây mù của U Minh Cốc. Những đám mây đen xám xịt do linh khí héo úa của thung lũng tạo ra gặp phải ánh sáng rực rỡ từ dàn phi thuyền thì tản ra tứ phía. Cảnh tượng trông như một đám cưới hoàng tráng đi vào vùng nghèo khó để khoe của.
***
Trong lúc đó, tại di tích Vạn Tửu Tiên Thành dưới đáy hồ rượu Vong Xuyên.
“Khò… khò…”
Tiếng ngáy của Diệp Vô Ưu vẫn đều đặn như nhịp đập của trái tim biển cả. Hắn đang nằm vắt vẻo trên một cái cột đá cổ, một chân co, một chân duỗi, cái Tử Kim Yêu Hồ thì bị hắn dùng làm gối kê đầu. Điều kỳ quái là từ lỗ chân lông của hắn, những sợi tửu khí màu tím nhạt cứ thoát ra rồi lại thu vào, mỗi lần như vậy, nước hồ rượu xung quanh lại sủi tăm sùng sục như đang được nấu chín.
Lục Tuyết Dao đứng cách đó không xa, thanh kiếm trên tay nàng vẫn chưa thu vào bao. Nàng nhìn cái kẻ đang ngủ say kia với ánh mắt cực kỳ phức tạp. Mới nãy thôi, hắn còn như một vị chiến thần một tay cân cả thế giới bằng… âm nhạc, vậy mà giờ đây lại trông như một tên lưu manh không nhà cửa vừa đột nhập vào cung điện.
“Tuyết Dao muội tử… nhìn đủ chưa? Nhìn nữa là tính phí đấy nhé!”
Một giọng nói nhỏ xíu vang lên từ bên dưới tảng đá. Lão Quy lù lù chui ra, mồm ngậm một miếng san hô lấp lánh (vừa mới hôi của được).
Lục Tuyết Dao giật mình, thu lại ánh mắt, hắng giọng: “Lão Quy, ông xem kìa, linh lực của hắn… có gì đó không ổn. Cảnh giới Tam Cảnh này dường như không giống với những gì ta biết.”
Lão Quy trèo lên đầu gối của Vô Ưu, ra vẻ uyên bác: “Tất nhiên là không giống rồi! Đây là ‘Tam Cảnh – Cuồng Ca’ của Thái Cổ Túy Tiên Quyết. Người thường thăng cấp thì lo củng cố đan điền, còn hắn thăng cấp là để… nâng cao dung tích dạ dày và độ dày của da mặt. Muội thấy không, đám tửu khí đó đang cộng hưởng với linh hồn của vạn năm tiền nhân dưới thành này. Nói cách khác, bây giờ hắn chính là ‘ông chủ’ của hồ Vong Xuyên này rồi.”
Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu (dù hắn đang ngủ):
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ bị động: ‘Thanh niên nghiêm túc giữa vòng vây’. 】
【 Miêu tả: Thiên Đạo Minh đang kéo nghìn tàu bè đến để ‘tặng quà’ cho bạn. Hãy thể hiện tinh thần mến khách của một lãng tử bằng cách không thức dậy cho đến khi họ tiêu hết sạch đạn dược. 】
【 Phần thưởng: Một thẻ nâng cấp ‘Mặc Ảnh Kiếm – Phiên bản rãnh nước’. Hình thức: Kiếm khí sẽ có mùi hôi chân của ngàn năm, khiến đối thủ ngất xỉu trước khi bị chém. 】
【 Trạng thái: Đang trong quá trình ‘ngủ say sưa – say sưa ngủ’. 】
Cơ thể Diệp Vô Ưu đột ngột lộn nhào một cái, suýt nữa thì rơi khỏi cột đá. Hắn lẩm bẩm trong giấc mơ: “Rãnh nước… mùi hôi chân… Hệ thống, mi là đồ ác quỷ… nhưng ta thích…”
Lục Tuyết Dao nghe hắn nói mê, trán nổi đầy vạch đen. Nàng đột nhiên cảm thấy, việc ở lại cùng tên này có vẻ là một sai lầm lớn lao nhất trong cuộc đời tu tiên nghìn năm (thực ra mới mấy chục năm) của mình.
Bỗng nhiên, mặt nước hồ bên trên bắt đầu rung động dữ dội. Những luồng ánh sáng chói mắt từ trên cao xuyên thấu qua làn nước rượu, tạo thành những cột sáng vàng rực.
“Chúng đến rồi!” – Lão Quy rụt cổ vào mai, giọng run run – “Cái mùi này… mùi linh thạch bốc cháy từ động cơ phi thuyền… Hàng ngàn chiếc! Thằng nhóc này phen này xong đời rồi, nó vẫn còn đang bận mơ về mùi hôi chân kìa!”
“Lên!” – Lục Tuyết Dao quát khẽ, thân hình như một bóng ma trắng lao vút lên mặt nước. Nàng không thể để chúng tấn công vào đây khi tên ngốc kia đang mất cảnh giác.
***
Trên mặt hồ Vong Xuyên, Triệu Thiết Trụ đang đứng trên đài quan sát của soái thuyền, tay cầm kính viễn vọng linh lực soi xuống đáy hồ.
“Báo cáo Thống soái! Phát hiện mục tiêu!” – Một tên lính hét lớn – “Có một nữ nhân đang lao lên, là Hàn Nguyệt Tiên Tử của phái Tuyết Sơn! Còn tên Diệp Vô Ưu vẫn đang ở dưới đáy hồ… có vẻ như hắn đang chết đuối?”
Triệu Thiết Trụ cười khẩy, vuốt bộ râu: “Chết đuối cái gì? Hắn là Túy Kiếm Tiên, có chết vì thiếu oxy chứ không bao giờ chết vì thiếu rượu. Tất cả chú ý! Mục tiêu nữ nhân kia không cần nương tay, nếu nàng ta ngăn cản, cứ dùng ‘Lưới Cầu Nguyện’ trói lại. Còn với Diệp Vô Ưu, tất cả họng pháo ‘Thái Dương Ly Tâm’ nạp đạn cho ta! Nhắm vào trung tâm hồ, bắn!”
Hàng ngàn chiếc phi thuyền đồng loạt xoay nòng pháo về phía tâm hồ rượu. Những khối cầu năng lượng màu vàng rực bắt đầu tụ lại, tỏa ra hơi nóng kinh người khiến nước hồ Vong Xuyên bốc hơi thành những đám mây màu tím dày đặc.
“Bắn!”
*Oành! Oành! Oành!*
Hàng ngàn tia laser linh lực nã xuống hồ như một trận mưa sao băng nhân tạo. Mặt hồ Vong Xuyên bị nổ tung, những cột rượu cao hàng trăm mét vọt lên trời.
Thế nhưng, một điều kỳ quái xảy ra.
Vì nước hồ Vong Xuyên có nồng độ rượu cực cao và chứa đầy “Tửu Ý” của Vô Ưu vừa mới lan tỏa, khi những tia laser nhiệt độ cao chạm vào, thay vì gây nổ lớn dưới đáy, chúng lại… bị khúc xạ theo những quỹ đạo cực kỳ ảo ma.
Tia laser của thuyền số 1 bắn xuống, gặp một bong bóng rượu bèn nảy ngược lại, bắn trúng mông của thuyền số 69.
Tia laser của thuyền số 12 bắn vào dòng xoáy, bị cuốn vòng vòng ba vòng rồi lao thẳng vào… cột cờ của soái thuyền, làm cái lá cờ “Chính nghĩa – Kỷ cương” cháy đen thui.
“Cái gì thế này? Nhắm cho chuẩn vào đồ ngu!” – Triệu Thiết Trụ gào lên, tay bám chặt vào mạn thuyền khi con tàu rung lắc vì bị chính quân mình bắn trúng.
Hệ thống trong đầu Diệp Vô Ưu lúc này đang nhảy số liên tục:
【 Tinh! Khúc xạ thành công 452 tia pháo nhiệt. 】
【 Chúc mừng ký chủ tạo ra màn ‘Pháo hoa ánh sáng’ miễn phí cho cư dân U Minh Cốc. 】
【 Độ hài lòng của khán giả (ma đầu, quỷ nước, bộ xương): 10/10. 】
【 Độ điên tiết của Thiên Đạo Minh: Đạt ngưỡng Max. 】
Dưới đáy hồ, Diệp Vô Ưu vẫn ngủ say. Nhưng cái hồ lô của hắn bắt đầu tự động vận chuyển. Nó giống như một cái máy bơm siêu cấp, bắt đầu hút mạnh nước hồ rượu xung quanh vào trong.
Khi nước hồ bị rút đi, áp suất thay đổi đột ngột tạo thành một cái hố sụt khổng lồ ngay giữa hồ Vong Xuyên. Hàng chục chiếc phi thuyền của Thiên Đạo Minh do bay quá thấp để soi mục tiêu, bất ngờ bị lực hút cực mạnh này kéo xuống.
“Cứu tôi! Thuyền của tôi đang bị hút vào lỗ đen!” – Một tên tu sĩ hét lên.
“Không phải lỗ đen! Đó là mồm của cái hồ lô kia!”
Nhìn từ trên cao, hàng ngàn chiến thuyền vốn dĩ đang cực kỳ oai phong, giờ đây trông chẳng khác gì một bầy vịt bị vướng vào dòng nước xoáy bồn cầu. Chiếc nọ va vào chiếc kia, lá đồng bong tróc, tiếng chửi thề vang dội cả một vùng trời.
Lục Tuyết Dao vừa mới ngoi lên mặt nước, thanh kiếm trắng tuyết vừa định vung ra thì đứng hình. Nàng thấy cảnh tượng trước mắt: một bầy chiến thuyền hạng sang đang tự húc vào nhau, lửa cháy mù mịt, trong khi tiếng nhạc *“Cả nguồn sống bỗng chốc thu bé lại…”* chẳng biết từ đâu lại vang lên (thực ra là do Diệp Vô Ưu ngáy quá to qua loa của hệ thống).
Lão Quy từ dưới cũng trồi lên, bám vào gấu áo của Tuyết Dao, vừa cười vừa thở: “Ha ha ha! Nhìn cái mặt tên Triệu Thiết Trụ kìa! Đúng là ‘gậy ông đập lưng ông’. Hắn không biết là nước hồ Vong Xuyên hôm nay đã được cậu chủ ‘check-in’ Tam Cảnh, bây giờ cả cái hồ này chính là một phần cơ thể của cậu ấy!”
Trận chiến – nếu có thể gọi là trận chiến – đã biến thành một vở kịch hài tầm cỡ quốc tế.
Lúc này, Diệp Vô Ưu bỗng dưng mở mắt. Hắn không hẳn là tỉnh hẳn, mà là kiểu “mộng du cấp cao”. Hắn đứng dậy trên cột đá, hai tay đưa lên trời như đang chỉ huy dàn nhạc giao hưởng, mồm lầm bẩm:
“Khui bia… Khui hết cho ta… Tết này không có rượu thì lấy gì mà flex với anh em…”
Dứt lời, từ Tử Kim Yêu Hồ vọt ra mười cái vòi nước rượu khổng lồ, hình dáng như những con rồng nước (nhưng lại bốc mùi nồng nặc của rượu nếp lên men). Những “Tửu Long” này không tấn công bằng răng vuốt, mà chúng lao đến từng con tàu, quấn chặt lấy rồi bắt đầu… bơm rượu vào khoang động cơ.
Động cơ linh thạch của Thiên Đạo Minh vốn dùng năng lượng thuần khiết, nay bị nạp đầy linh tửu nồng độ cao vào, lập tức xảy ra phản ứng hóa học tu tiên.
*Bụp! Bụp! Xìiiiiii…*
Từng chiếc phi thuyền bắt đầu bay lảo đảo như những gã say xỉn.
Con tàu “Dũng Mãnh 01” đang bay thẳng bỗng nhiên quẹo trái, đâm vào vách núi U Minh.
Con tàu “Công Lý 02” thì bay theo hình chữ Z trên bầu trời, rồi rơi tự do xuống một đám đầm lầy, tiếng phi hành đoàn bên trong đang ca hát vang dội vì… bị hơi rượu thấm vào phổi gây say trực tiếp qua đường hô hấp.
Triệu Thiết Trụ trợn ngược mắt nhìn đạo quân hùng mạnh của mình biến thành một hội nghị bợm rượu trên không. Hắn chưa bao giờ gặp phải loại chiến thuật nào biến thái như thế này.
“Vô liêm sỉ! Diệp Vô Ưu, ngươi là đồ vô liêm sỉ!” – Hắn gào lên.
Diệp Vô Ưu (đang mộng du) nghe thấy có người gọi tên mình, bèn gãi đầu, xoay người nhìn lên bầu trời bằng đôi mắt mơ màng: “Ai đấy? Có mời rượu không? Không mời rượu mà la lối cái gì? Có biết làm phiền giấc ngủ của một vị thần âm nhạc là tội nặng lắm không?”
Hắn tiện tay nhặt một mảnh vỡ của Mặc Ảnh Kiếm (mảnh thứ ba vừa tìm được), lười biếng phất một cái:
“Đi… bay đi mấy cưng!”
Một làn sóng kiếm khí mang theo mùi hương của rượu trăm năm quét qua bầu trời. Nó không sắc lẹm, nó chỉ giống như một cơn gió nhẹ nhưng lại khiến tất cả những chiến thuyền còn sót lại… mất sạch linh lực bay.
Hàng ngàn chiếc phi thuyền rơi rụng như lá vàng mùa thu, lôi theo tiếng kêu khóc thảm thiết của đám chấp pháp viên đeo tai nghe (giờ tai nghe cũng không cứu được chúng khỏi việc rơi tự do).
Lục Tuyết Dao nhìn bãi chiến trường hoang tàn, những chiếc tàu nghìn tỷ giờ đây nằm rải rác trong thung lũng như phế liệu, rồi nhìn cái tên lôi thôi đang gãi bụng đi xuống hồ tìm chỗ ngủ tiếp, nàng chỉ biết đưa tay lên che mặt.
“Ta chắc chắn… tên này không phải tu tiên. Hắn là khắc tinh của cái thế giới này!”
Lão Quy vỗ vỗ vào chân nàng: “Muội tử, quen dần đi. Từ ngày gặp nó, lão già này đã hiểu ra một chân lý: Ở đời, không sợ quân địch mạnh, chỉ sợ quân địch… vừa say vừa có hệ thống báo đời thôi!”
Phía xa xa, soái thuyền của Triệu Thiết Trụ là chiếc duy nhất còn cầm cự được nhờ lớp bảo hộ dày. Nhưng lúc này, hắn nhìn thấy Diệp Vô Ưu đang nhìn về phía mình, lại còn nở một nụ cười cực kỳ “gợi đòn”.
“Này ông chú râu quai nón!” – Vô Ưu gọi vọng lên – “Về bảo với Lệ Thiên Hành, muốn đánh nhau thì mang theo mấy vò rượu ngon mà nộp tiền bảo kê. Đừng mang ba cái đống sắt vụn này tới nữa, nhà ta hết chỗ chứa đồng nát rồi!”
Triệu Thiết Trụ tức đến mức thổ huyết, lập tức ra lệnh cho con tàu quay đầu chạy trốn nhanh hơn cả chó đuổi.
Trận hành binh hoành tráng nhất lịch sử Thiên Đạo Minh đã kết thúc trong vòng 15 phút, với thiệt hại kinh tế ước tính đủ để nuôi sống ba cái tiểu tông môn trong mười đời.
Và trong khi cả thế giới đang rúng động vì tin tức này, Diệp Vô Ưu đã tìm được một tảng đá phẳng phiu khác dưới đáy hồ, cuộn tròn người lại:
“Hệ thống… thẻ nâng cấp hôi chân… nhớ gửi vào hòm thư nhé… khò…”
**Hết Chương 69.**