Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 76: Nỗi đau hóa sức mạnh

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:42:45 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 76: NỖI ĐAU HÓA SỨC MẠNH**

Trời xanh mây trắng, nắng chiếu lung linh, nhưng tâm hồn Diệp Vô Ưu thì đang trải qua một mùa đông băng giá nồng nặc mùi… mắm ruốc.

Trên cái lưng rộng thênh thang như cái sân bóng vận động của Lão Quy, Diệp Vô Ưu đang nằm co quắp, hai tay ôm chặt cái Tử Kim Yêu Hồ như ôm báu vật gia truyền, nhưng khuôn mặt thì lại vặn vẹo như vừa ăn phải một quả chanh ngâm ớt. Cứ cách năm phút, hắn lại run rẩy mở nắp hồ lô ra, hít hà một hơi, để rồi ngay sau đó là một cú nôn khan chấn động cả mây trời.

“Hệ thống, cái đậu nành nhà ngươi! Ngươi bảo đây là hình phạt hay là muốn ám sát vị chân mệnh thiên tử này?” – Diệp Vô Ưu gào thét trong tâm trí, thanh âm bi thiết đến mức chim bay ngang qua cũng phải rụng lông vì hốt hoảng.

“Ting! Nhắc nhở thân thiện: Ký chủ đã lựa chọn phương án ‘Hồi sinh nồng độ cồn’, hệ thống chỉ đang thực thi đúng hợp đồng bảo hiểm linh hồn. Vị ‘Nước mắm cốt truyền thống’ này được chiết xuất từ 100% linh khí cá cơm thượng cổ, giúp ký chủ tỉnh táo để suy ngẫm về nhân sinh. Hãy tận hưởng 29 ngày 23 giờ còn lại!”

“Tận hưởng cái con khỉ khô!” – Diệp Vô Ưu ngồi bật dậy, tóc tai bù xù như vừa trải qua một cuộc “nối vòng tay lớn” với điện cao thế.

Hắn nhìn sang bên cạnh. Lý Phàm – gã đệ tử “báo thủ” – vẫn đang ngủ say sưa, thỉnh thoảng còn chép miệng lầm bầm: “Rượu ngon… sư phụ… cho con thêm bát mồi…”. Mỗi lần Lý Phàm thở ra, một mùi hương rượu tiên thơm nồng nặc lại tỏa ra, trêu ngươi cái lỗ mũi đang thèm khát của Diệp Vô Ưu.

Đó chính là nỗi đau. Đau hơn cả việc bị người yêu đá. Đau hơn cả việc tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma. Đó là khi rượu ngon ngay trước mắt, mà uống vào lại thành… nước mắm cốt Hải Chiến.

“Vô Ưu, ngươi sao vậy? Nhìn mặt ngươi hiện tại… rất giống một kẻ đang bị táo bón nghìn năm.” – Lục Tuyết Dao chậm rãi bước tới, tà áo trắng bay phất phơ, thanh tao thoát tục. Nàng nhìn cái bộ dạng thảm hại của hắn mà không khỏi dâng lên một tia thương cảm (xen lẫn chút buồn cười).

Diệp Vô Ưu nhìn nàng, đôi mắt đỏ hoe: “Dao nhi… nàng có bao giờ cảm thấy, cả thế giới này đang quay lưng lại với mình chưa?”

Lục Tuyết Dao nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Có, chính là lúc ta nhìn thấy ngươi nôn mửa trên lưng rùa mà vẫn cố ôm hũ rượu.”

Diệp Vô Ưu ngửa mặt lên trời than dài. Hắn muốn uống một ngụm để giải sầu, nhưng cái bản năng sinh tồn nhắc nhở rằng nếu hắn nhấp thêm một tí ‘nước mắm’ kia nữa, thực quản của hắn sẽ biểu tình đòi nghỉ việc ngay lập tức.

Đúng lúc này, không gian xung quanh bỗng nhiên trùng xuống. Một luồng khí tức âm lãnh, nhớp nháp như da rắn trườn qua kẽ tóc tỏa ra từ phía sau lưng mây.

“Ơ kìa, không khí có vẻ đang ‘red flag’ dần đều nhỉ?” – Lão Quy bỗng nhiên rụt cổ lại một chút, giọng nói già nua mang theo vẻ hóng hớt thường thấy.

Vù! Vù! Vù!

Mười hai cái bóng đen từ dưới tầng mây vọt lên, vây quanh Lão Quy. Kẻ cầm đầu mặc một bộ đồ da bó sát màu huyết dụ, khuôn mặt xinh đẹp nhưng tràn đầy sát khí. Không ai khác, chính là Mị Cơ. Nhưng lần này, nàng ta không đi một mình. Đi cùng nàng là “Huyết Nguyệt Thập Nhị Sát” – đội ngũ ám sát tinh nhuệ nhất dưới trướng Lệ Thiên Hành, những kẻ chỉ cần ngửi mùi máu cũng có thể truy đuổi đến tận cùng trời cuối đất.

“Diệp Vô Ưu, ngươi chạy giỏi thật đấy.” – Mị Cơ liếm môi, đôi mắt rực lên tia sáng đỏ – “Nhưng ta ngửi thấy mùi vị của ngươi đã thay đổi. Không còn mùi rượu ngạo mạn kia nữa, mà là một mùi vị… rất mặn mà? Ngươi đổi nghề làm đầu bếp vùng biển từ khi nào vậy?”

Mười hai gã sát thủ đồng loạt rút kiếm, linh áp cấp 5 bùng nổ, tạo thành một cái lồng giam vô hình khóa chặt mọi ngả đường của Lão Quy.

Diệp Vô Ưu lúc này đang trong tình trạng “tâm lý bất ổn” trầm trọng. Hắn không sợ chết, hắn chỉ đang cực kỳ khó ở. Sự vã rượu cộng thêm vị nước mắm vẫn còn ám ảnh đầu lưỡi khiến hắn trở nên cáu kỉnh một cách phi lý.

“Cút ngay…” – Diệp Vô Ưu trầm giọng nói, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh Kiếm lôi thôi cầm trên tay.

Mị Cơ cười ngặt nghẽo: “Cút? Diệp Vô Ưu, ngươi nhìn lại mình đi! Ngươi đang run rẩy, đôi mắt lờ đờ, linh khí thì hỗn loạn. Đây là trạng thái ‘Túy Tiên’ mà thiên hạ vẫn đồn đại sao? Trông ngươi giống một con ma men đang chết đói hơn đấy!”

“Ta nói lại lần cuối…” – Diệp Vô Ưu từ từ đứng dậy. Mỗi bước chân của hắn giờ đây không còn uyển chuyển như mây bay, mà nặng nề như đeo chì. Nhưng lạ thay, linh khí quanh hắn không còn bộc phát rực rỡ như trước, mà bắt đầu co rút lại, nén chặt vào bên trong xương tủy.

“Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang tiến vào trạng thái ‘Cực độ cai nghiện’. Sự ức chế thần kinh quá mức đang ép buộc tâm cảnh đạt đến giới hạn ‘Vong Ngã’.”

Vong Ngã – trong truyền thuyết, là trạng thái mà người tu luyện quên đi bản thân, quên đi ngoại vật, quên đi cả nỗi đau để hóa thân vào thiên đạo. Nhưng với Diệp Vô Ưu, Vong Ngã này nó hơi lạ.

Hắn quên mình là ai. Hắn quên đối thủ là ai. Hắn chỉ biết mình đang RẤT. BỰC. MÌNH.

“Giết chúng cho ta!” – Mị Cơ phất tay.

Thập nhị sát thủ như những tia chớp huyết sắc lao thẳng về phía Diệp Vô Ưu. Kiếm quang chằng chịt, mang theo hơi thở của tử thần. Lục Tuyết Dao định rút kiếm phối hợp, nhưng một bàn tay nóng hổi đã ngăn nàng lại.

“Để ta… Nỗi đau này, ta cần một chỗ để xả.” – Diệp Vô Ưu thì thầm.

Trong nháy mắt, khi lưỡi kiếm đầu tiên chỉ còn cách cổ Diệp Vô Ưu nửa tấc, hắn bỗng nhiên… vấp ngã. Đúng vậy, hắn vấp phải chính cái chân mình.

“Phụt! Gì vậy?” – Gã sát thủ ngơ ngác khi thấy đối mục tiêu bỗng nhiên đổ ụp xuống theo một quỹ đạo cực kỳ vô lý.

Nhưng cái cú ngã đó lại chuẩn đến từng milimet, giúp Diệp Vô Ưu tránh được mười hai nhát kiếm trí mạng. Và rồi, trong trạng thái nằm ngang giữa không trung, tay hắn vung ra một cách “vô tri”.

Xoẹt!

Mặc Ảnh Kiếm, thanh sắt gỉ tưởng chừng như phế phẩm, bỗng bộc phát ra một đạo kiếm khí không màu. Nó không lạnh lẽo, không nồng nàn, nó chỉ mang theo một sự… trống rỗng tuyệt đối.

Một gã sát thủ chưa kịp kêu lên một tiếng đã thấy ngực mình bị đâm thủng. Hắn nhìn cái lỗ trên ngực, rồi nhìn Diệp Vô Ưu đang nằm bẹp trên lưng rùa ngáy một tiếng rõ to, ánh mắt tràn đầy sự hoang mang: “Đánh… kiểu gì thế?”

“Vong Ngã chi cảnh: Không Rượu Mà Say!” – Giọng nói của hệ thống vang lên máy móc trong đầu Vô Ưu.

Lúc này, Diệp Vô Ưu không còn nhìn thấy Mị Cơ hay lũ sát thủ. Trong mắt hắn, thế giới đã biến thành một đống hồ lô rượu khổng lồ, nhưng mỗi khi hắn định chạm tay vào, chúng lại biến thành những chai nước mắm cốt nhãn hiệu “Thiên Đạo”.

Sự thất vọng tột cùng hóa thành sức mạnh điên cuồng.

Hắn nhảy dựng lên, bộ pháp loạng choạng nhưng tốc độ nhanh đến mức Mị Cơ cũng không bắt kịp được tàn ảnh. Mỗi lần hắn tung ra một chiêu “Nhất Túy Giải Thiên Sầu”, không gian xung quanh lại bị vặn xoắn. Nhưng thay vì linh lực hình rượu, thì lần này là những sợi tơ kiếm khí sắc lẹm, mỏng manh như sợi tóc nhưng bền bỉ hơn kim cương.

“Ta… muốn… uống… RƯỢU!!!” – Diệp Vô Ưu gào lên một tiếng chấn động vòm trời.

Hắn chém ra một kiếm. Chiêu này không có tên, nếu có, chắc chắn phải gọi là “Cơn giận của kẻ thèm mắm… à nhầm, thèm rượu”.

Ầm!

Một đạo kiếm quang hình bán nguyệt rộng tới trăm trượng quét ngang qua tầng mây. Thập nhị sát thủ – những kẻ vốn tự hào về bộ pháp tàng hình – giờ đây giống như những con ruồi bị đập bằng vỉ điện. Từng tên một văng ra như những quả pháo bông đỏ chót giữa trời chiều.

Mị Cơ hốt hoảng dùng linh lụa đỏ quấn lấy thân mình, lùi lại cả ngàn thước. Nàng kinh hãi nhìn thanh niên trước mắt. Hắn không hề có ý chí chiến đấu của một kiếm khách, hắn cũng không có sự tiêu dao của một tiên nhân. Hắn chỉ đơn giản là một kẻ đang lên cơn vã đến mức muốn hủy diệt cả thế giới để tìm lấy một ngụm tinh túy không mặn.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc tu luyện cái quái gì thế?” – Mị Cơ run rẩy hỏi.

Diệp Vô Ưu dừng lại, chống kiếm xuống lưng rùa, hơi thở hổn hển. Đôi mắt hắn lúc này đục ngầu, nhưng sâu trong con ngươi lại le lói một thứ ánh sáng vô tận. Đó là khi con người ta đạt tới trạng thái “tâm lặng như nước”, chỉ vì cái vị mặn kia đã sát trùng sạch sẽ mọi tạp niệm trong não bộ.

“Ngươi muốn biết à?” – Diệp Vô Ưu cười lạnh, nụ cười méo mó hơn cả cái mồm Lão Quy lúc hám tiền – “Ta đang tu luyện trạng thái… ‘Vong Ngã Nhất Thời – Vĩnh Hằng Nước Mắm’.”

Nói đoạn, hắn mở hồ lô ra. Cả gan nhấp thêm một hớp.

“PHÌ!!!”

Cú phun này của hắn không phải là phun nước thường. Do linh lực bị nén quá mức, dòng “nước mắm cốt linh khí” bắn ra từ miệng hắn hóa thành hàng vạn mũi tên nhọn hoắt, xuyên thấu tầng mây, đánh tan hoàn toàn trận pháp truy đuổi của Thiên Đạo Minh.

Mị Cơ bị một giọt nước mắm bắn trúng vai, y phục cháy xèo xèo, mùi thơm (hoặc thối tùy cảm nhận) bốc lên nồng nặc. Nàng ta kinh hoàng nhận ra mình không thể dùng ma công để chữa lành vết thương này ngay lập tức. Vì trong đó có “Ý cảnh” – một loại ý cảnh cực kỳ cực đoan.

“Rút! Mau rút!” – Mị Cơ hét lên, không còn mảy may ý định thu hồi hồ lô hay lấy mạng Vô Ưu. Đối mặt với một gã thiên tài tu tiên bình thường thì còn có cơ hội, chứ đối mặt với một “chiến thần cai nghiện” đang ở trạng thái tâm thần phân liệt, chạy là thượng sách.

Đám tàn quân biến mất vào trong màn sương mù U Minh Cốc nhanh như cách người yêu cũ quay xe.

Không gian yên tĩnh trở lại. Chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng ngáy đều đều của Lý Phàm.

“Ting! Chúc mừng ký chủ đã vô tình đốn ngộ ‘Vong Ngã Cảnh’ (phiên bản bị ép buộc). Kỹ năng ‘Túy Kiếm’ được cường hóa thêm 200% sát thương tinh thần. Phần thưởng: Một lọ ‘Cảm lạnh tiên đan’ để bồi bổ sức khỏe sau cơn sang chấn vị giác.”

Diệp Vô Ưu ngã ngồi xuống lưng rùa, mặt tái mét. Sự hưng phấn khi “Vong Ngã” vừa tan biến, thực tại nghiệt ngã lại ùa về.

“Lão Quy… còn bao lâu nữa thì hết một tháng?” – Hắn thều thào hỏi.

Lão Quy dùng cái vảy ở đầu rùa để bấm quẻ, sau đó tỉnh bơ đáp: “Còn khoảng 29 ngày 22 giờ 45 phút nữa thôi. Cố lên con trai, nếm mật nằm mắm… à không, nằm gai nếm mật mới thành đại sự!”

Lục Tuyết Dao bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. Nàng nhìn thấy trong đôi mắt của Diệp Vô Ưu một nỗi cô đơn chưa từng có. Không phải cô đơn vì không có bằng hữu, mà là sự cô đơn của một tâm hồn đang chết khát giữa biển… nước mắm.

“Đừng buồn quá. Chí ít… sát chiêu vừa rồi của ngươi thực sự rất mạnh.” – Nàng an ủi, nhưng khóe môi cứ giật giật vì cố nhịn cười.

Diệp Vô Ưu thở dài, thu hồi Mặc Ảnh Kiếm. Hắn nhìn cái hồ lô tím đen đang tỏa ra mùi vị đặc trưng kia, bỗng nhiên có một sự giác ngộ sâu sắc:

“Hóa ra, đỉnh cao của tu hành không phải là trường sinh, mà là làm sao để uống nước lọc mà vẫn thấy vị rượu ngon. Còn ta… ta đang ở tầng thứ mấy rồi không biết nữa.”

“Ngươi ở tầng mây thứ chín rồi đó!” – Lý Phàm bất chợt ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở – “Sư phụ! Người mới vừa phun ‘Rồng phun nước’ đúng không? Đẹp lắm! Có điều sao mùi xung quanh… giống bếp của mẫu thân con thế?”

Diệp Vô Ưu nhìn gã đệ tử báo đời, rồi nhìn vị tiên tử trắng trong thuần khiết đang quay đi để giấu nụ cười, cuối cùng nhìn vào cái mai rùa xù xì của Lão Quy.

Hắn chợt hiểu ra. Nỗi đau có thể hóa thành sức mạnh, nhưng sức mạnh đó có kèm theo mùi nước mắm cốt hay không thì còn tùy vào cái nết của hệ thống.

“Lão Quy, tăng tốc! Tìm đến vùng ‘Bách Hoa Thần Khê’ nhanh lên! Ta nghe nói ở đó có dòng nước ngọt nhất thế gian. Nếu không được uống rượu, chí ít ta cũng phải dùng nước suối để rửa sạch cái linh hồn mặn chát này!”

Rùa già rú lên một tiếng (nghe như tiếng còi tàu thủy), chân bơi giữa biển mây với vận tốc ánh sáng.

Đêm hôm đó, trên bầu trời phía trên U Minh Cốc, người ta thấy một con rùa khổng lồ bay ngang qua, theo sau là một mùi hương đậm đà đến mức toàn bộ cá dưới suối đều… nhảy lên bờ đòi làm món kho.

Đúng là:
Trường sinh gian khổ ai nào thấu,
Vong Ngã vì vã, kiếm hóa sầu.
Hồ lô một hớp, đời điêu đứng,
Chỉ mong hết tháng, lại say lâu!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8