Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 78: Tìm thấy mảnh vỡ Tửu Khúc

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:45:03 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 78: MẢNH VỠ TỬU KHÚC VÀ CUỘC DI CƯ CỦA MÙI HƯƠNG**

Gió rít gào bên tai, mây trắng vỡ vụn dưới bụng rùa, nhưng tất cả những âm thanh hùng tráng của tự nhiên ấy đều không thể khỏa lấp được tiếng nấc cụt đầy vẻ “sang chấn tâm lý” của Diệp Vô Ưu.

Hắn ngồi bệt trên mai Lão Quy, hai tay ôm cái Tử Kim Yêu Hồ như ôm báu vật gia truyền nhưng mắt thì nhìn nó với vẻ kỳ thị không hề nhẹ. Sau khi dùng tuyệt chiêu “Vạn Mắm Quy Tông” để tiễn đưa hạm đội Thiên Đạo Viện về nơi sản xuất, cái hồ lô vốn dùng để chứa mỹ tửu nhân gian giờ đây phảng phất một mùi hương mà ngay cả quỷ thần cũng phải kiêng dè ba phần.

“Lão Quy, ngươi có thấy… thế giới này bỗng nhiên trở nên đậm đà hơn không?” Diệp Vô Ưu thều thào, mặt xanh lét như tàu lá chuối.

Lão Quy đang gồng mình bơi trong không trung, nghe vậy thì rụt cổ sâu thêm ba phân, vận công dùng linh lực tạo thành một màng chắn khí dày đặc quanh đầu, gầm gừ đáp trả:

“Đậm cái đầu ngươi ấy! Ta là rùa nghìn năm, sống qua bao thời kỳ đại chiến, chứng kiến bao nhiêu thần thông hủy thiên diệt địa, nhưng chưa bao giờ thấy loại công kích nào tàn độc như cái thứ ngươi vừa đổ ra. Ngươi không phải là Túy Kiếm Tiên, ngươi là Mắm Muối Tiên thì có! Tránh xa ta ra ít nhất mười mét, không thì ta đình công, cho cả lũ rơi xuống vực!”

Lục Tuyết Dao đứng ở mũi rùa, vạt áo trắng tinh khôi của nàng phấp phới trong gió, nhưng gương mặt băng thanh ngọc khiết ấy hiện giờ lại đang bao phủ bởi một lớp sương lạnh đến mức đóng băng cả không khí xung quanh. Nàng không nói gì, nhưng thanh kiếm Hàn Nguyệt trong tay nàng cứ chốc chốc lại run lên bần bật, dường như chủ nhân của nó đang cố gắng kìm nén ý định rút kiếm ra để… tẩy trần cho đồng đội bằng cách chém bay đầu hắn.

Chỉ có Lý Phàm là vẫn nhiệt huyết. Cậu nhóc vừa che mũi bằng một tảng vải tẩm tinh dầu bạc hà, vừa hí hoáy viết vào sổ: *”Ngày… tháng… năm… Sư phụ dùng một giọt mắm cá cơm chính hiệu bờ biển Đông chém tan mười vạn đại quân. Uy chấn thiên hạ, vạn dặm không chim bay, trăm dặm hoa héo úa. Đây chính là cảnh giới cao nhất của việc mượn ngoại vật làm Đạo.”*

Diệp Vô Ưu liếc nhìn cuốn sổ, khóe miệng giật giật: “Tiểu Phàm, bớt bớt cái nết tung hô lại. Ta chỉ là… sơ suất kỹ thuật thôi. Hệ thống, cái phần thưởng ‘Ngửi rượu Pháp’ của ngươi đâu rồi? Đưa đây để ta át cái mùi này đi, không thì ta sắp thăng thiên thật đấy!”

Hệ thống vang lên âm thanh máy móc nhưng mang đậm tính châm chọc:

*[Ký chủ bình tĩnh. Chẳng phải ngươi thích ‘Trường sinh trong cơn say’ sao? Bây giờ ngươi đang ‘Trường sinh trong cơn mắm’, cũng có khác gì nhau mấy đâu? Phần thưởng 5 phút linh hồn ngửi rượu đã hết hạn do ký chủ mải mê nôn mửa. Hiện tại chỉ có một đề xuất mới: ‘Nhiệm vụ ẩn: Tắm gội thần thánh’. Ký chủ cần tìm đến nguồn nước của Bách Hoa Thần Khê trong vòng 1 canh giờ để gột rửa tạp chất, nếu không mùi mắm sẽ ngấm vào cốt tủy, vĩnh viễn không tan.]*

Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo, hét lớn: “Lão Quy! Nhắm thẳng Bách Hoa Thần Khê mà húc! Nhanh lên, đây là vấn đề sống còn của cả một nền văn minh!”

Bách Hoa Thần Khê là một địa danh lừng lẫy trong giới tu chân. Tương truyền nơi đây có dòng sông chảy ra linh dịch vị rượu, hoa nở bốn mùa, mỗi cánh hoa đều chứa đựng tinh hoa của đất trời. Những bậc đại năng thường đến đây để ngâm thơ, uống rượu, thể hiện phong thái thoát tục.

Nhưng hôm nay, phong thái thoát tục ấy đã bị một đám mây đen xám xịt bay đến từ phía xa làm cho sụp đổ.

“Có địch tập kích! Có địch tập kích!”

Tiếng chuông báo động của Phù Dung Trấn – thị trấn cửa ngõ dẫn vào Thần Khê – vang lên dồn dập. Một đám tu sĩ canh cổng của Thiên Đạo Viện vội vàng dàn trận, kiếm quang lấp lánh, khí thế hừng hực.

“Kẻ nào dám cả gan xông vào thánh địa Bách Hoa? Khai mau tên tuổi, nếu không…”

Tên cầm đầu chưa kịp nói hết câu thì bỗng nhiên mũi hắn giật giật. Một mùi hương lạ lùng, vừa nồng nặc, vừa mặn mòi, vừa có chút gì đó như là xác cá cơm đã qua đời mười năm… ập thẳng vào mặt.

*Oẹ!*

Trận pháp vừa mới thành hình lập tức tan rã. Một đám tu sĩ ưu tú của Thiên Đạo Viện, những kẻ bình thường có thể hô phong hoán vũ, giờ đây đồng loạt buông kiếm, hai tay bóp chặt mũi, mặt mũi đỏ gay rồi chuyển sang tím tái.

“Hóa… hóa học vũ khí! Ma giáo trở lại rồi!”

Diệp Vô Ưu từ trên trời rơi xuống như một vị thần, nhưng thay vì đáp xuống một cách oai phong, hắn lại đáp thẳng vào cái chum nước lớn đặt ngay cổng thị trấn.

*Tõm!*

Nước bắn tung tóe. Hắn ngoi đầu lên, vuốt tóc, cười khổ nhìn đám tu sĩ đang quỳ lạy chung quanh (thực chất là họ đang cúi đầu nôn mửa): “Ấy, xin lỗi nhé, hạ cánh hơi lỗi kỹ thuật. Cho hỏi Bách Hoa Thần Khê đi đường nào? Ta cần một bồn tắm lớn, cấp cứu gấp!”

Một tên tu sĩ chỉ tay về phía khu rừng phía sau thị trấn bằng một ngón tay run rẩy, trước khi mắt trợn ngược và xỉu lâm sàng.

“Cảm ơn! Ta nợ ngươi một chén rượu… sau khi ta tắm sạch!” Diệp Vô Ưu hét lên rồi co chân chạy biến.

Lục Tuyết Dao và Lão Quy đi phía sau, không dám đến quá gần. Nàng lấy một mảnh khăn tay che mũi, ánh mắt đầy vẻ kỳ thị: “Diệp Vô Ưu, nếu huynh không rửa sạch cái mùi này trong vòng nửa canh giờ, ta thề sẽ dùng Hàn Băng Kiếm Ý phong ấn huynh trong một tảng băng mười vạn năm!”

“Dao Dao, muội nỡ lòng nào…” Diệp Vô Ưu vừa chạy vừa kêu oan, “Ta là vì cứu mọi người mà! Cái hạm đội kia nếu không có nước mắm của ta, chúng ta đã thành mục tiêu tập bắn của đại pháo linh thạch rồi!”

Cả nhóm xuyên qua thị trấn Phù Dung đang náo loạn. Điều kỳ lạ là họ chẳng gặp bất kỳ sự truy cản nào của Thiên Đạo Chấp Pháp Đội. Không phải vì bọn họ sợ, mà đơn giản là không ai dám tiến lại gần trong phạm vi 50 mét. Diệp Vô Ưu lúc này chẳng khác gì một cái “Lãnh vực mùi hương” di động, nơi bất kỳ ai bước vào cũng sẽ bị trạng thái ‘Debuff: Suy nhược khứu giác’ làm cho tàn phế.

Chạy đến chân một thác nước đổ từ trên đỉnh núi cao xuống, Diệp Vô Ưu reo lên: “Kia rồi! Bách Hoa Thần Khê!”

Nhưng trước mắt họ không phải là dòng sông thơ mộng trong tưởng tượng, mà là một mê cung cây cối chằng chịt, hoa cỏ rực rỡ nhưng tỏa ra những luồng linh khí ngăn cách người ngoài. Ở trung tâm mê cung là một ngôi miếu cũ kỹ, mái ngói đã rêu phong, trước cửa miếu treo một cái biển gỗ nát, chỉ còn lờ mờ ba chữ: “Tửu Khúc Điện”.

“Hệ thống, check hàng!” Diệp Vô Ưu khựng lại.

*[Ding! Phát hiện năng lượng dao động trùng khớp với mảnh vỡ Thái Cổ Tửu Khúc. Lưu ý: Ngôi miếu này có trận pháp bảo vệ bằng hương vị. Ký chủ cần ‘Say’ đúng điệu mới có thể vào trong. Hiện tại trạng thái của ký chủ là ‘Mặn’, không đạt yêu cầu.]*

“Mẹ kiếp cái hệ thống này, ngươi còn châm chọc ta nữa là ta đổ nước mắm vào cái server của ngươi đấy!” Diệp Vô Ưu gầm gừ.

Hắn tiến lại gần ngôi miếu. Kỳ lạ thay, khi hắn tiến sát cửa, cái mùi mắm nồng nặc trên người hắn dường như bị một luồng khí lạnh lẽo từ bên trong ngôi miếu hút lấy. Luồng khí đó mang theo hương hoa nhài nhàn nhạt trộn lẫn với mùi rượu lâu năm nồng đậm.

*Xèo xèo…*

Tiếng động phát ra từ vai áo của Diệp Vô Ưu như thể có phản ứng hóa học. Cái mùi mắm đang dần bị trung hòa bởi tửu ý từ trong miếu.

“Ơ hay, có tác dụng này thật sao?” Diệp Vô Ưu tò mò, đẩy cửa bước vào.

Bên trong miếu, không gian bỗng chốc mở rộng ra. Đây không phải là một căn phòng nhỏ, mà là một động phủ bí ẩn với hàng ngàn chum rượu được xếp tầng tầng lớp lớp lên tận trần đá. Giữa động là một cái bàn đá lớn, trên đó đặt một miếng đồng nát gỉ sét, nhưng phát ra ánh sáng vàng nhạt hình những chữ cổ bay lơ lửng.

“Là nó!” Lão Quy thò đầu ra khỏi túi áo Diệp Vô Ưu, mắt sáng rực như đèn pha. “Thái Cổ Tửu Khúc mảnh thứ nhất! Diệp tiểu tử, chúng ta trúng số rồi!”

Diệp Vô Ưu tiến lại gần bàn đá. Ánh sáng từ miếng đồng kia bỗng nhiên co rụt lại khi hắn chạm tay vào. Một dòng thông tin cổ xưa tràn thẳng vào đại não hắn:

*”Trường sinh là một giấc mộng say, vạn cổ như một chén rượu nồng. Muốn tìm chân lý, hãy đi theo dòng chảy của hương hoa…”*

Kèm theo đó là một công thức nấu rượu kỳ quái: *”Một lít nước suối Bách Hoa, mười cân cánh hoa đào rụng lúc hoàng hôn, ba giọt lệ của người điên, và… một chút vị mặn của nhân gian.”*

Diệp Vô Ưu đờ người ra: “Vị mặn của nhân gian? Hệ thống, không lẽ cái giọt nước mắm lúc nãy là…”

*[Ding! Chúc mừng ký chủ đã vô tình hoàn thành điều kiện cần của Thái Cổ Tửu Khúc. Vị mặn của nước mắm chính là ‘Vị mặn của nhân gian’ chưng cất từ mồ hôi và nước mắt của ngư dân nghìn năm (nói quá cho sang thôi). Bây giờ, chỉ cần nhúng miếng đồng này vào nước mắm là nó sẽ được kích hoạt.]*

Diệp Vô Ưu nhìn cái hồ lô của mình, rồi nhìn miếng đồng thánh vật vạn người thèm muốn, bỗng cảm thấy tiền đồ của mình tối tăm lạ thường. Hắn thở dài, dốc chút nước mắm còn sót lại ở đáy hồ lô lên miếng đồng.

*Xoẹt!*

Miếng đồng gỉ sét bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, lớp gỉ bong ra để lộ chất liệu như ngọc thạch tím than. Một luồng hào quang rực rỡ bùng phát, biến thành một dải lụa ánh sáng dẫn đường bay vút ra khỏi cửa miếu, hướng thẳng về thượng nguồn của Bách Hoa Thần Khê.

“Cái gì thế kia? Bản đồ chỉ đường à?” Lý Phàm há hốc mồm kinh ngạc.

Cùng lúc đó, bên ngoài miếu vang lên tiếng cười lanh lảnh nhưng lạnh thấu xương của nữ nhân.

“Diệp Vô Ưu, ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi. Không ai có thể tìm thấy mảnh Tửu Khúc ẩn giấu trong miếu thờ không mùi này, trừ phi kẻ đó có thể mang đến một cái mùi… kinh dị đủ sức đánh thức trận pháp.”

Lục Tuyết Dao rút kiếm, mắt nhìn đăm đăm vào bóng người áo đỏ đang lơ lửng trên không trung.

Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử – xuất hiện cùng mười hai tà tu đeo mặt nạ quỷ. Nàng ta vẫn quyến rũ như cũ, nhưng lần này trên mặt đeo tới ba lớp lụa mỏng để che mũi.

“Nói thật nhé Vô Ưu, nếu không phải vì miếng Tửu Khúc, ta thề sẽ không bao giờ xuất hiện ở nơi có bán kính mười dặm quanh ngươi lúc này.” Mị Cơ vừa cười vừa vẫy tay áo, tạo ra một trận gió để thổi bớt mùi hương về phía ngược lại.

Diệp Vô Ưu nhún vai, tay vẫn cầm miếng đồng giờ đã láng bóng (và vẫn thơm mùi cá cơm), nhếch mép cười tự giễu:

“Mị nương tử, lần trước ta tặng nàng nước hoa hiệu ‘Đại dương nồng nàn’ vẫn chưa đủ sao? Hôm nay định đến đòi thêm à? Tiếc quá, ta vừa dùng hết rồi, chỉ còn lại miếng ‘lót nồi’ này thôi. Có giỏi thì tới lấy!”

“Đồ không biết sống chết! Giết hắn cho ta, nhớ là đứng xa ra mà dùng thần thông tầm xa!” Mị Cơ thét lên.

Trận chiến tại Bách Hoa Thần Khê bắt đầu, nhưng nó mang một phong cách… vô cùng giữ khoảng cách. Mười hai tên tà tu đồng loạt tung ra Huyết Sát Khí, nhưng chúng chỉ đứng từ xa vài chục mét ném linh lực tới tấp, tuyệt đối không ai dám xông vào cận chiến.

Diệp Vô Ưu nháy mắt với Lục Tuyết Dao: “Dao Dao, giúp ta cản lũ tay sai. Để ta dùng ‘phong thái’ của ta cảm hóa Mị Cơ!”

“Im miệng!” Lục Tuyết Dao quát lạnh một tiếng, nhưng kiếm chiêu của nàng lại vô cùng nhanh gọn. Một nhát kiếm xé toạc không gian, tạo ra một bức tường băng ngăn cách nhóm tà tu.

Diệp Vô Ưu thì chẳng thèm dùng kiếm. Hắn mở nắp Tử Kim Yêu Hồ, thò tay vào trong khuấy khuấy cái gì đó rồi hét lớn: “Mị nương tử, nhìn chiêu này! Nhất Chén Giang Hồ… phiên bản lên men!”

Hắn không đổ rượu, mà đổ ra một làn khói tím ngắt mà hắn vừa thu thập được từ sự phản ứng giữa nước mắm và trận pháp trong miếu. Làn khói này không gây sát thương vật lý, nhưng nó mang theo một sức tấn công tinh thần khủng khiếp.

*Phụt!*

Làn khói tím lan tỏa theo hướng gió. Mị Cơ nhìn thấy khói, mặt biến sắc, vội vàng thi triển “Huyết Nguyệt Thuật” định tạo lá chắn. Nhưng vô ích, mùi hương kia xuyên qua mọi lớp phòng ngự linh lực, chui tọt vào khứu giác nàng ta.

“Oẹ…” Mị Cơ đang bay lơ lửng bỗng loạng choạng, gương mặt ma mị trở nên méo mó. “Diệp… Vô Ưu… Ngươi là đồ súc sinh! Đồ bẩn thỉu! Ta sẽ giết… oẹ… chết ngươi…”

“Ấy ấy, đừng nóng, để ta đưa nàng về nhà nghỉ ngơi!” Diệp Vô Ưu vung tay, một luồng tửu ý cuồng bạo (nhưng mang vị mặn) hất văng Mị Cơ ra xa cả trăm mét.

Đám tà tu thấy đại tỷ nhà mình bị “mùi vị” đánh bại, cũng hoảng loạn bỏ chạy theo. Trong lịch sử tu chân giới, chưa từng có trận chiến nào kết thúc nhanh và… có mùi như thế này.

Diệp Vô Ưu thu hồi tư thế, mặt lộ vẻ đắc ý: “Thấy chưa? Tửu đạo là vô hạn, mắm đạo cũng là một loại đạo thôi!”

Hệ thống: *[Ký chủ có thể bớt tự luyến đi không? Thanh kiếm Mặc Ảnh của ngươi đang khóc đấy, nó thà bị gỉ sét còn hơn bị dùng chung với cái đống mắm này.]*

“Kệ nó, thanh kiếm của ta cũng cần phải nếm trải sự mặn mòi của cuộc đời chứ.” Diệp Vô Ưu quay sang nhìn dải ánh sáng chỉ đường đang mờ dần phía chân trời. “Đi thôi! Thượng nguồn Thần Khê đang vẫy gọi. Ở đó chắc chắn có nước sạch để tắm, và quan trọng nhất…”

Hắn giơ miếng đồng Tửu Khúc lên, ánh mắt bỗng trở nên thâm trầm: “…Sư phụ nói không sai, thế gian này tỉnh nhất chính là lúc say. Mà muốn say một trận long trời lở đất, phải có cái Thái Cổ Tửu Khúc này dẫn lối.”

Lão Quy thở dài: “Hy vọng thượng nguồn dòng sông đó không bị ngươi nhuộm thành sông nước mắm.”

Nhóm người lại lên đường, đuổi theo dải ánh sáng bí ẩn. Phía sau họ, Phù Dung Trấn dần chìm vào sương khói, cùng với đó là danh tiếng của “Túy Kiếm Tiên” một lần nữa thăng hoa theo một hướng mà không một thi nhân nào có thể lường trước được.

**Hết Chương 78.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8