Túy Ngọa Trường SinhChương 80: Lời chia tay bên bờ biển
**CHƯƠNG 80: LỜI CHIA TAY BÊN BỜ BIỂN**
Sóng biển Vô Vọng Hải vỗ vào bờ cát “bộp bộp” như tiếng tát của cuộc đời vào mặt kẻ say.
Diệp Vô Ưu ngồi xổm trên bãi cát, tay cầm cái que củi vẽ lăng nhăng, đầu óc vẫn còn hơi quay cuồng sau trận “quẩy” banh xác ở Vong Xuyên Lệ. Hắn khẽ nấc một cái, mùi rượu đế ủ trong hồ lô bay ra khiến mấy con cua biển bò ngang qua cũng phải loạng choạng, đổi từ bò ngang sang bò vòng tròn.
– [Ting! Hệ thống nhắc nhở: Chỉ số “sầu đời” của ký chủ đang tăng cao đột biến. Đề nghị ký chủ ngừng ngay việc đóng vai nam chính phim tình cảm sướt mướt, nhìn rất giống một con chó hoang đang tìm chỗ đi bậy.]
– Câm miệng! – Vô Ưu mắng thầm trong đầu – Ta là đang chiêm nghiệm nhân sinh. Nàng ấy sắp đi rồi, ngươi hiểu cái gì là nỗi buồn ly biệt không?
Hệ thống trả lời bằng một tông giọng máy móc vô cảm:
– [Trong cơ sở dữ liệu của ta, “ly biệt” là trạng thái xóa bỏ tệp tin rác để giải phóng dung lượng. Ký chủ có muốn ta hỗ trợ xóa bỏ ký ức về Lục Tuyết Dao để tiết kiệm chất xám không? Phí dịch vụ chỉ mất nửa lít rượu cực phẩm.]
– Cút!
Vô Ưu hừ một tiếng, đứng dậy phủi mông. Phía xa, Lục Tuyết Dao đang đứng nhìn ra biển. Gió biển thổi tung tà áo trắng của nàng, trông thoát tục đến mức người ta chỉ muốn… lôi xuống trần gian bắt ăn bún đậu mắm tôm cho nó gần gũi.
Nàng đứng đó, lưng thẳng như cây kiếm, nhưng cái bóng kéo dài trên cát lại có vẻ gì đó hơi cô độc. Thật ra thì sau khi cùng gã nát rượu này đi qua mấy dặm đường, tam quan của “Hàn Nguyệt Tiên Tử” đã sớm bị đập cho nát bấy, giờ chắp vá lại trông cũng chẳng khác cái bánh đa nhúng nước là mấy.
Lão Quy đang rúc đầu vào cát để tránh gió, đột nhiên thò đầu ra khịt khịt mũi:
– Đại ca, người ta sắp đi thật đấy. Ngươi không định tặng cái gì làm kỷ niệm sao? Bình thường đi tán gái Thiên Đạo Minh thấy ngươi lanh chanh lắm mà, sao giờ cứ như gà mắc tóc thế?
– Ta đang tìm quà đây. Mà ngươi xem, trong cái hồ lô rách này ngoài rượu ra thì có cái gì đáng giá? Chả lẽ tặng nàng ta cái tất chân rách từ hồi ở Hạnh Hoa Trấn? – Vô Ưu gãi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng khổ sở.
Hắn lục lọi khắp người. Tiền không có (đã đốt hết cho tiểu nhị ở các quán rượu), pháp bảo thì cái nào cũng mang mùi rượu nồng nặc, tặng cho một người ưa sạch sẽ như Tuyết Dao chẳng khác nào ngầm bảo “Nàng đi đi, và nhớ cầm theo đống rác này giúp ta”.
Đúng lúc này, một con sóng lớn xô vào bờ, bọt biển trắng xóa trào lên chân hắn, rồi tan biến dần, để lại những hạt bọt lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm.
Diệp Vô Ưu mắt sáng lên:
– Hệ thống! Có “buff bẩn” nào giúp ta giữ lại đống bọt biển này không?
– [Ting! Yêu cầu của ký chủ vô cùng hãm tài. Tuy nhiên, để cổ vũ hành vi “lùa gà”, hệ thống cung cấp kỹ năng: “Túy Ý Ngưng Vô hình”. Có thể dùng tửu ý để đông cứng các vật chất phù du trong vòng 24 giờ. Tiêu hao: 10 điểm tửu năng và một sự liêm sỉ nhất định.]
– Làm luôn!
Vô Ưu nhanh như cắt thọc tay vào đống bọt biển. Hắn vận chuyển *Thái Cổ Túy Tiên Quyết*, một luồng tửu ý nồng đậm từ lòng bàn tay tiết ra, bao bọc lấy những bong bóng khí mong manh. Dưới bàn tay điêu luyện từng được rèn luyện qua việc… nặn mồi nhắm rượu, những bọt biển ấy đột nhiên kết dính lại, lấp lánh như pha lê nhưng vẫn giữ được độ mềm mại, trắng trong của sóng đại dương.
Hắn tết chúng lại thành một sợi dây chuyền. Nhìn qua thì cực kỳ sang chảnh, nhìn kỹ thì đúng là hàng “made by người say”.
Vô Ưu hắng giọng, đi lại gần Tuyết Dao. Hắn giả vờ ho khan mấy tiếng:
– Khụ khụ… Tiên tử, đi đường xa vất vả, vạn dặm mây bay, có lẽ nàng cũng cần một cái gì đó để… để mỗi khi nhìn thấy là lại nhớ đến việc mình đã từng xui xẻo gặp ta.
Lục Tuyết Dao quay đầu lại, đôi mắt lạnh lùng như hồ băng của nàng hơi dao động. Nàng nhìn món đồ trên tay Vô Ưu, lông mày khẽ nhướng lên:
– Đây là cái gì?
– Đây là… “Hải Vân Tâm Tuyết Thạch” – Vô Ưu chém gió không chớp mắt – Được chiết xuất từ tinh hoa của chín nghìn chín trăm chín mươi chín con sóng, tôi luyện qua tửu ý mười năm (thật ra là mười giây). Nó không có tác dụng tăng công lực, cũng chẳng giúp trường sinh, nhưng nó có khả năng… nhắc nhở nàng rằng thế gian này có những thứ dù mong manh vẫn rất đẹp.
Hắn dơ sợi dây chuyền làm bằng bọt biển ra. Dưới ánh nắng, những bong bóng li ti phản chiếu đủ màu sắc cầu vồng, lung linh đến mức lạ thường.
Lão Quy dưới đất lầm bầm:
– Đúng là quân lừa đảo chuyên nghiệp. Cái bọt biển sắp tan mà hắn nổ thành đá quý nghìn năm. Đỉnh cao của nghệ thuật phét lác chính là đây.
Lục Tuyết Dao im lặng nhìn sợi dây. Nàng không phải kẻ ngốc, nàng cảm nhận được luồng tửu ý đang bao bọc lấy thứ trang sức kỳ quặc này. Nàng biết, chỉ cần tửu ý tan biến, thứ này sẽ trở lại làm một vũng nước mặn.
Nhưng nàng vẫn đưa tay ra.
Ngón tay nàng chạm vào bàn tay hơi thô ráp của Vô Ưu. Một luồng điện nhẹ (có lẽ là tĩnh điện do gió biển, nhưng Vô Ưu thề là nó giống cảm giác bị sét đánh khi mới bắt đầu tu luyện) chạy qua người cả hai.
– Ta nhận. – Tuyết Dao khẽ nói, giọng vẫn lạnh nhưng đã bớt đi mấy phần xa cách.
Nàng đeo sợi dây vào cổ. Lạ thay, bọt biển không tan, nó nằm yên trên làn da trắng ngần của nàng, tỏa ra một mùi hương dìu dịu – không phải mùi rượu nồng nặc, mà là mùi nồng nàn của biển cả trộn lẫn với một chút phóng khoáng của lãng tử.
Vô Ưu nhìn đến ngẩn ngơ, thốt lên:
– Đẹp thật. À ý ta là, cái sợi dây ta làm đẹp thật.
– Ta biết. – Tuyết Dao nhàn nhạt đáp, nhưng khóe môi nàng hình như hơi nhếch lên một chút. Rất nhẹ, nhưng đủ để khiến trái tim gã nát rượu nhảy disco một nhịp.
Nàng quay người về phía biển mây:
– Diệp Vô Ưu, lần sau gặp lại, nếu ngươi vẫn còn say khướt như thế này, ta sẽ tự tay đập nát cái hồ lô của ngươi.
Vô Ưu cười hì hì, lấy hồ lô bên hông làm một hớp lớn:
– Được thôi! Đến lúc đó nếu nàng đập được, ta sẽ tình nguyện bỏ rượu… chuyển sang uống trà. Mà nhớ nhé, giữ lấy cái áo có vết mắm tôm ấy, nó là kỷ niệm của chúng ta!
– Cút đi!
Lục Tuyết Dao gầm nhẹ một tiếng, thanh kiếm sau lưng rút ra khỏi vỏ, hóa thành một đạo cầu vồng tuyết trắng xé toạc bầu trời. Thân hình nàng biến thành một điểm đen nhỏ giữa thiên không mênh mông, để lại một dải ánh sáng mờ ảo dài dằng dặc trên biển mây.
Vô Ưu đứng đó nhìn theo cho đến khi cổ mỏi nhừ.
– [Ting! Hệ thống chúc mừng ký chủ đã thành công tiễn đưa “bao cát miễn phí” của mình. Hiện tại ký chủ đã trở về trạng thái độc thân vui tính (fa). Độ bá đạo tăng 1 điểm, độ cô đơn tăng 100 điểm. Thưởng thêm danh hiệu: “Kẻ Lãng Mạn Nghèo Nàn”.]
Vô Ưu không buồn chửi hệ thống nữa. Hắn ngồi xuống cát, t tự mình rót một chén rượu, đổ một nửa xuống đất:
– Chén này tiễn nàng, Hàn Nguyệt Tiên Tử. Chén tiếp theo…
Hắn chưa kịp nói hết câu thì Lão Quy đã bò đến, dùng cái đầu trọc lốc húc vào chân hắn:
– Chén tiếp theo cho ta đi! Ngồi đó mà diễn sâu cái gì? Nàng ta đi rồi thì ta mới được lên làm nhân vật chính chứ. Mau, lên lưng ta, ta dẫn ngươi đi tìm quán rượu gần nhất. Vong Xuyên Lệ gì đó mệt chết lão rùa rồi!
Vô Ưu bật cười, vỗ mạnh vào mai rùa:
– Đúng! Rượu mới là chân ái! Phụ nữ chỉ làm kiếm chiêu của ta chậm lại thôi. Lão Quy, chạy nhanh lên, hôm nay ta phải uống cho cả trời đất này say cùng ta!
Gió biển thổi lồng lộng, dưới ánh tà dương đang dần buông xuống, một gã say cưỡi một con rùa già lững thững đi dọc bờ cát. Tiếng hát nghêu ngao lại vang lên, át cả tiếng sóng:
*”Trường sinh chẳng qua một giấc nồng,*
*Mỹ nhân như khói, rượu là sông.*
*Tặng nàng bọt biển làm tin vật,*
*Để lúc tỉnh say, vơi nỗi lòng!”*
Trên bầu trời, điểm đen nhỏ ấy khẽ dừng lại một chút khi nghe thấy tiếng hát loáng thoáng đưa theo gió, rồi biến mất hoàn toàn vào cõi hư vô của Thiên Đạo.
Thế gian này, người đi, người ở, chỉ có mùi rượu là vẫn thế, cay nồng và làm người ta quên đi phương hướng.
**Hết Chương 80.**