Túy Ngọa Trường SinhChương 88: Mị Cơ trở lại
**CHƯƠNG 88: MỊ CƠ TRỞ LẠI – CỐT TRUYỆN NÀY SAI SAI!**
Sau tiếng nổ “banh xác” ở cuối chương trước, bầu trời phía trên con đường dẫn đến Bách Hoa Thần Khê trông không khác gì một bức tranh sơn dầu bị đổ mực. Diệp Vô Ưu, lúc này đang nằm tư thế “sấp toàn tập” trên mai Lão Quy, trông thảm hại như một con sứa bị ném lên bờ cát giữa trưa hè.
“Ting! Nhắc nhở ký chủ: Máu đã tụ lại trên mặt đủ để nặn ra hai lạng huyết canh. Nếu không ngồi dậy, chỉ số ‘Nhan trị lãng tử’ sẽ tụt xuống mức ‘Phụ huynh cũng không nhận ra’. Thân ái!”
Vô Ưu run rẩy chống tay xuống cái mai cứng ngắc của Lão Quy, rên rỉ:
– Hệ thống… cái hệ thống rác nhà ngươi… Ngươi rốt cuộc là bên phe nào hả? Đã không buff thì thôi, lại còn thích bóp team là sao? Ngươi có biết chữ “Đồng đội” viết thế nào không?
“Ting! Hệ thống là thực thể công bằng, chính trực. Hệ thống chỉ giúp ký chủ bộc lộ bản chất thật. Nếu ký chủ nói dối như cuội, đó là lỗi tại nghiệp chướng, không phải tại phần mềm. Cố gắng lên, f*ckboy tiên giới!”
Vô Ưu nghiến răng. Hắn nhìn sang Lục Tuyết Dao. Nàng lúc này đang ngồi xếp bằng ở phía đầu mai rùa, thanh tiên kiếm “Băng Phách” cắm sâu xuống mặt gỗ, tỏa ra khí lạnh dọa người. Đôi vai nàng vẫn còn run run, không biết vì còn tức hay vì đang cố nhịn cười trước cái dáng vẻ của hắn.
– Tuyết Dao à… – Vô Ưu nhỏ nhẹ, giọng ngọt như mía lùi – Muội nghe ta giải thích… Thỏi son màu cánh sen ấy, tuy có 2 đồng linh thạch, nhưng là hàng handmade, không chứa chì, cực kỳ tôn da…
– Huynh câm miệng ngay cho ta! – Tuyết Dao không quay đầu lại, nhưng giọng nói lạnh như đá bào ở Nam Cực – Trước khi ta dùng kiếm chẻ đôi cái lưỡi không xương của huynh ra để làm mồi câu cá!
Vô Ưu hít một hơi lạnh, thầm nghĩ: “Đúng là phụ nữ, lúc đẹp thì như tiên nữ hạ phàm, lúc điên lên thì như sư tử Hà Đông thức giấc. Cái nghề lãng tử này… rủi ro nghề nghiệp cao quá!”
Lão Quy đang bò giữa không trung bỗng lên tiếng, giọng ồm ồm như cái loa cũ bị rè:
– Hai đứa bay bớt phát “cơm chó” đi. Lão già này gánh cả hai đứa trên lưng đã mệt lắm rồi. Mà Vô Ưu này, đừng có mồm mép nữa, ta cảm thấy mùi vị không ổn chút nào đâu.
– Mùi gì? Mùi cháy nắng của ta à? – Vô Ưu gượng dậy, vò vò mái tóc rối như tổ quạ.
– Không, là mùi của sự hôi hám… trộn lẫn với nước hoa rẻ tiền nồng nặc. Cực kỳ toxic! – Lão Quy rụt đầu vào mai, bắt đầu run rẩy.
Đúng lúc đó, không khí bỗng dưng đặc quánh lại. Một làn sương màu tím đen từ phía chân trời tràn tới với tốc độ bàn thờ. Ánh mặt trời vừa ló rạng đã bị dập tắt bởi một dải mây u ám kinh dị.
– Hahaha! Diệp Vô Ưu! Đồ súc sinh không có lương tâm! Ngươi tưởng chạy vào hang cùng ngõ hẻm là ta không tìm ra ngươi sao?
Tiếng cười lanh lảnh, mang theo ma lực xuyên thấu lỗ tai vang lên. Từ trong đám mây đen, một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử – lần này không còn khoác lên mình bộ cánh quyến rũ nửa kín nửa hở như mọi khi nữa. Ả mặc một bộ chiến giáp bằng xương trắng, trên tay cầm một dải lụa đỏ ngầu như máu, khuôn mặt tràn đầy oán khí, mắt trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện.
Và kinh dị hơn cả là phía sau ả, hàng ngàn bóng ma u ám, cưỡi trên những con quỷ sứa bay lơ lửng, tạo thành một đội quân trông cực kỳ “tốn tiền kỹ xảo”.
Vô Ưu nhìn thấy cảnh này, phản xạ đầu tiên không phải rút kiếm, mà là lôi cái gương nhỏ trong hồ lô ra vuốt lại tóc.
– Ồ, Mị Cơ đó à? Sao lần này trang điểm đậm thế? Tính đi casting phim kinh dị à? Mà cái bộ xương kia… nhìn như kiểu thiếu canxi lâu ngày ấy nhỉ?
Mị Cơ tức đến mức ngực phập phồng, dải lụa máu trong tay rít lên xé gió:
– Câm mồm! Ngươi dám làm nhục ta ở U Minh Cốc, dám trộm đi món đồ tùy thân quý giá nhất của ta! Hôm nay, nếu không bằm ngươi ra cho lũ Vong Xuyên Quỷ này ăn, ta thề sẽ không mang danh Ma nữ!
Tuyết Dao đứng bật dậy, thanh Băng Phách run rẩy phát ra tiếng kiếm鳴:
– Mị Cơ, ngươi dẫn theo U Linh Quân Đoàn của Minh chủ? Lệ Thiên Hành thực sự muốn gây chiến với toàn bộ giới tu chân sao?
Mị Cơ cười gằn, ánh mắt đầy khinh bỉ:
– Minh chủ? Hắn bận ngồi thiền luyện hóa Vĩnh Hằng Đan rồi. Đống phế thải này là ta mượn tạm từ kho khí giới để tiễn các ngươi đi đầu thai sớm đấy! Lính đâu! “Check var” thằng khốn đó cho ta!
Ngay lập tức, hàng ngàn con quỷ dữ há mồm gào rú. Chúng không lao vào ngay mà tản ra bao vây lấy Lão Quy, mỗi con quỷ cầm một lá cờ đen, tạo thành một trận pháp u ám kinh hoàng.
“Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Vượt qua cơn vây hãm của anti-fan’.
Mục tiêu: Đánh bại Mị Cơ và đạo quân quỷ.
Yêu cầu đặc biệt: Không được dùng kiếm thường. Ký chủ phải sử dụng kỹ năng mới: ‘Luyện Tửu Linh Hỏa’ để tạo ra một loại rượu có sức công phá tâm hồn.
Phần thưởng: 50.000 điểm tiêu dao và một phiếu giảm giá 50% tại ‘Tiên Giới Mall’.
Hình phạt nếu thất bại: Trở thành ‘thú cưng’ của Mị Cơ trong 100 năm. (Lưu ý: Mị Cơ thích các trò chơi mạo hiểm bạo lực).”
Vô Ưu đổ mồ hôi hột:
– Cái gì? Thú cưng? Nhìn mặt ả ta là biết gu mặn chát rồi! Hệ thống, sao ngươi không bảo ta đi chết luôn đi cho nhanh? Mà nấu rượu ngay lúc này á? Giữa trận đánh? Ngươi nghĩ ta là MasterChef à?
Mị Cơ phất tay, một con đại quỷ cao ba trượng, cầm cây búa to như cái cột đình lao xuống:
– Chết đi!
Vô Ưu cuống cuồng bật dậy, mồm lẩm bẩm: “Luyện Tửu Linh Hỏa, hiện!”
Một ngọn lửa màu tím biếc bùng lên từ lòng bàn tay hắn. Nhưng thay vì ném nó đi như hỏa cầu, theo bản năng của hệ thống dẫn dắt, Vô Ưu… rút ra một cái nồi đồng to tướng từ trong Tử Kim Yêu Hồ.
– Tuyết Dao! Cản bọn chúng lại mười lăm phút! Ta phải nấu món… à nhầm, luyện loại rượu này! – Vô Ưu hét lên.
Lục Tuyết Dao suýt nữa thì ngã khỏi mai rùa:
– Huynh bị điên à? Lúc này mà còn nấu ăn?
– Không phải nấu ăn, là cứu mạng! Tin ta đi, lần này ta không nói dối đâu! – Vô Ưu vừa nói vừa quăng đủ thứ vào nồi: Tuyết Liên, vỏ cam khô, mấy củ tỏi lâu năm, và một vò rượu nếp hạng bét.
Tuyết Dao nghiến răng, mặc dù không hiểu cái tên khùng này định làm gì, nhưng nàng vẫn vung kiếm. Một vòng tròn băng giá bùng nổ, đóng băng con đại quỷ ngay giữa không trung.
– Được rồi! Một lần cuối cùng! Ta mà chết ở đây thì xuống âm phủ ta cũng tìm huynh tính sổ!
Trận chiến nổ ra kịch liệt. Tuyết Dao như một nữ chiến thần trong tuyết trắng, mỗi lần vung kiếm là một vùng không gian bị đóng băng. Nhưng quân đoàn quỷ của Mị Cơ quá đông, chúng chết đi lại hồi sinh từ làn khói tím.
Trong khi đó, ở “khu vực bếp”, Diệp Vô Ưu đang bận rộn như một bà nội trợ thực thụ.
– Nào là linh hỏa, cháy to lên tí nữa! Hệ thống, sao cái nồi này không sôi?
“Ting! Ký chủ thiếu ‘Túy Ý’. Hãy bỏ vào một thứ gì đó đại diện cho sự tuyệt vọng của bản thân!”
Vô Ưu không suy nghĩ nhiều, vạch áo ra, bứt một sợi lông chân (do bị Tuyết Dao dẫm trúng lúc nãy vẫn còn đau thấu tim gan) ném vào nồi.
– Đây! Sự tuyệt vọng của ta đây!
Bùm!
Cái nồi đồng bỗng phát ra thứ ánh sáng xanh lè kinh dị. Một mùi hương lạ lùng bay ra. Nó không thơm, nhưng nó khiến người ta nghe thấy mùi đó là muốn… đi ngủ ngay lập tức.
Mị Cơ ngửi thấy mùi, hắt hơi một cái rõ to:
– Mùi gì mà tởm thế này? Diệp Vô Ưu, ngươi định dùng độc xịt phòng để ám hại ta sao?
Vô Ưu cười một cách đầy tà ác (thực ra là nụ cười tự giễu):
– Đây là tuyệt kỹ mới của ta: ‘Trần Gian Mộng Tưởng Tửu’. Uống vào không say, nhưng ngửi vào thì… mời các bạn trẻ vào xem livestream đời mình nhé!
Hắn cầm cái nồi, dùng hết sức bình sinh sử dụng “Hỏa Diệm Túy Quyền” đấm mạnh vào đáy nồi.
Bùm! Một làn sóng rượu tím biếc lan tỏa ra như sóng thần, bao trùm toàn bộ quân đoàn quỷ và Mị Cơ.
Ngay lập tức, một cảnh tượng dở khóc dở cười hiện ra.
Đám quân đoàn quỷ đang hùng hổ lao vào bỗng khựng lại. Một con quỷ đầu trâu đang giơ búa thì bỗng buông vũ khí xuống, ngồi thụp xuống mai rùa của Lão Quy, khóc nức nở:
– Ta mệt quá… Ta thực ra chỉ muốn làm một con trâu hiền lành đi cày ruộng, tại sao bắt ta đi làm quỷ, bảo hiểm xã hội không có, lương lậu thì bèo bọt… Oa oa oa!
Con quỷ sứa khác thì bơi vòng quanh, miệng lẩm bẩm:
– Tại sao cô ấy lại chia tay ta? Chẳng lẽ vì ta không có nhà ở trung tâm âm phủ sao?
Mị Cơ là người bị trúng nhiều “hương rượu” nhất. Ả ta bỗng nhiên buông dải lụa máu, hai tay ôm mặt, giọng nũng nịu một cách kinh tởm:
– Sư phụ… con không muốn làm Ma nữ nữa đâu… Con muốn đi học làm bánh… Con muốn được mặc váy hồng…
Lục Tuyết Dao đứng ngây người, kiếm còn chưa kịp thu hồi:
– Cái… cái gì thế này?
Vô Ưu thở hổn hển, thu hồi linh hỏa, lau mồ hôi trên trán:
– Đó là tác dụng của ‘Túy Mộng’. Nó khuếch đại tất cả những khát khao thầm kín và nỗi sầu của đối thủ. Nói trắng ra là khiến chúng trở nên… yếu đuối về mặt tâm hồn. Tuyệt chiêu này tên là ‘Sát thủ trầm cảm’!
Hệ thống vang lên tán thưởng:
“Ting! Chúc mừng ký chủ đã thành công biến một trận chiến tiên hiệp đỉnh cao thành một buổi trị liệu tâm lý tập thể. Độ ‘vô liêm sỉ’ đạt cấp độ SSS. Nhận ngay 50.000 điểm tiêu dao!”
Vô Ưu hếch mặt lên nhìn Mị Cơ đang ngồi thẫn thờ lẩm bẩm về “váy hồng”, hắn bước tới, cầm thanh Mặc Ảnh vẫn còn rỉ sét, vỗ vỗ lên vai ả:
– Này, tỷ tỷ à, váy hồng không hợp với da của tỷ đâu. Với lại, lính của tỷ đang đòi đi đình công đòi tăng lương kìa. Giải tán thôi nhỉ?
Mị Cơ giật mình tỉnh táo lại được một chút, nhìn thấy đám quỷ của mình đang ngồi thiền hối lỗi, ả vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức mặt mũi biến dạng:
– Diệp… Vô… Ưu! Ngươi… ngươi chơi bẩn! Ngươi là đồ tiểu nhân!
– Tiểu nhân mà còn sống thì vẫn hơn quân tử mà làm thú cưng cho tỷ! – Vô Ưu cười nhăn nhở.
Tuyết Dao bay tới, lạnh lùng nói:
– Đi thôi, mùi vị này của huynh cũng sắp hết tác dụng rồi. Một khi quân đoàn quỷ thoát khỏi ảo giác, chúng ta sẽ mệt đấy.
Lão Quy nghe thấy thế, lập tức rồ ga (ngự khí) nhanh như điện:
– Đi! Đi ngay! Lão già này không muốn nghe mấy con quỷ kể khổ nữa đâu, nhức đầu chết đi được!
Lúc đám mây đen dần lùi xa phía sau, tiếng hét của Mị Cơ vẫn còn văng vẳng:
– DIỆP VÔ ƯU! NGƯỜI CỨ CHỜ ĐẤY! TA SẼ ĐI MUA VÁY HỒNG… À KHÔNG, TA SẼ GIẾT NGƯƠIIIII!
Vô Ưu nằm dài trên lưng rùa, tay mân mê cái thẻ giảm giá 50% vừa nhận được, cười tự mãn:
– Tuyết Dao, thấy chưa? Ta đã nói ta có cách mà. Cơn say này của ta, ai mà đỡ nổi?
Tuyết Dao nhìn hắn một cái đầy phức tạp, rồi bất ngờ quay đi, nhỏ giọng:
– Sau này… đừng có bỏ cái gì lạ vào rượu nữa. Nhất là mấy cái như… lông chân. Tởm chết đi được.
Vô Ưu đứng hình mất 3 giây:
– Ơ, muội nhìn thấy à?
– Hệ thống của huynh… nó hiện chữ lên không trung cho cả thế giới xem đấy, đồ ngốc! – Tuyết Dao mặt đỏ bừng, bước nhanh về phía trước.
Vô Ưu há hốc mồm, nhìn lên không trung, quả nhiên thấy một dòng chữ led chạy bằng linh khí của hệ thống:
*[Nhật ký hành trình: Ký chủ vừa thêm một sợi lông chân vào nồi rượu. Tỷ lệ sạch sẽ: 0%. Tỷ lệ bựa: 100%.]*
– HỆ THỐNG!!! TA SẼ GỠ CÀI ĐẶT NGƯƠI!!! – Tiếng gào tuyệt vọng của Vô Ưu vang vọng khắp núi rừng, mở đầu cho một hành trình tới Bách Hoa Thần Khê còn đầy rẫy sự nhục nhã và hài hước phía trước.
— Hết chương 88 —