Túy Ngọa Trường SinhChương 90: Lão Quy bị bắt
**Chương 90: Lão Quy bị bắt – Món canh rùa đắt nhất lịch sử**
Sau một đêm làm “cột đèn giao thông” phục vụ miễn phí cho đám côn trùng tại ngoại vi Bách Hoa Thần Khê, Diệp Vô Ưu tỉnh dậy với một khuôn mặt sưng vù. Không phải vì bị kẻ thù đánh, mà vì bị muỗi đốt. Đám muỗi ở cái thế giới tu tiên này cũng thật biết chọn lọc tự nhiên, chúng không thèm máu người thường, chỉ thích hút “máu tiên” có nồng độ cồn 40 độ cho nó hưng phấn.
Vô Ưu ngồi dậy, quệt dòng nước miếng còn vương trên khóe môi, vỗ vỗ vào cái bụng đang sôi sùng sục. Hắn lầm bầm:
– Hệ thống, ta kiện nhé! Cái gói “Hiệu ứng hào quang” lần trước quảng cáo là “khí chất ngời ngời, vạn người mê đắm”, sao thực tế lại là “thu hút muỗi mòng, cả vùng kinh hãi” thế này?
*[Ting! Hệ thống phản hồi: Ký chủ vui lòng đọc kỹ hướng dẫn sử dụng. Hiệu ứng “Dạ Quang Nhân” có ghi rõ chú thích nhỏ ở dưới: “Có thể thu hút các sinh vật yêu ánh sáng”. Muỗi cũng là sinh vật yêu ánh sáng, chúng yêu ký chủ đến mức không nỡ rời đi, đó chẳng phải là thành công rồi sao?]*
– Thành công cái con khỉ! Nhìn mặt ta đây này, bây giờ mà ra đường chắc người ta tưởng ta là cái tổ ong bắp cày di động đấy! – Vô Ưu gào lên, rồi sực nhớ ra điều gì đó, hắn nhìn quanh – Ủa, Lão Quy đâu? Mọi khi tầm này lão phải gào thét đòi ăn sáng rồi mà?
Hắn thò tay vào túi áo, trống rỗng. Nhìn sang tảng đá bên cạnh, nơi Lão Quy hay nằm phơi cái bụng trắng hếu ra đón nắng mai, cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ, kẹp dưới một cái vỏ ốc.
Vô Ưu nhíu mày, cầm mảnh giấy lên. Trên đó viết bằng mực đen đậm chất chính phái, chữ viết rồng bay phượng múa nhưng nội dung thì lại nặc mùi “bắt cóc tống tiền”:
*“Gửi Túy Kiếm Tiên Diệp Vô Ưu,*
*Con rùa của ngươi hiện đang ở trong tay Thiên Đạo Viện chúng ta để… thử nghiệm công thức nấu canh mới. Nếu không muốn nhìn thấy cộng sự của mình hóa thành nước cốt bổ dưỡng, hãy mang Tử Kim Yêu Hồ đến Đoạn Hồn Nhai trong vòng ba canh giờ.*
*Tái bút: Con rùa này rất hỗn láo, nó đã cắn rách quần của Chấp Pháp trưởng lão. Tiền đền bù sẽ tính thêm vào nợ gốc.”*
Diệp Vô Ưu đọc xong, lặng đi ba giây, sau đó… lăn ra cười sằng sặc.
– Ha ha ha! Canh rùa? Thiên Đạo Viện chắc chắn là chưa thử dùng búa tạ đập vào mai lão già đó rồi. Cái mai đó dày đến mức ngay cả kiếm khí của ta còn mẻ, họ định dùng lửa gì để ninh? Lửa của bếp gas công nghiệp chắc?
Hắn cười đến mức nước mắt giàn dụa, nhưng hệ thống ngay lập tức dội cho một gáo nước lạnh:
*[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Giải cứu “Báo thủ” Lão Quy. Phần thưởng: 500 điểm tích lũy và một hũ rượu “Đại Hồi Tưởng”. Hình phạt nếu thất bại: Ký chủ sẽ phải tự mình bò từ đây đến Thiên Đạo Thành bằng tứ chi cho giống rùa để bù đắp sự mất mát của hệ sinh thái.]*
Nụ cười trên mặt Vô Ưu đông cứng lại.
– Cái hệ thống này… ngươi ác vừa thôi chứ! Được rồi, nể tình lão già đó từng là phương tiện di chuyển miễn phí cho ta lúc say, ta sẽ đi cứu. Nhưng trước hết, phải làm một hớp cái đã.
Hắn dốc ngược hồ lô Tử Kim, rượu chảy vào họng cay nồng, xộc lên não. Trạng thái “Vi Túy” nhanh chóng được kích hoạt. Đôi mắt Diệp Vô Ưu trở nên lờ đờ nhưng sâu thẳm lại lóe lên tia sáng ranh mãnh.
– Đoạn Hồn Nhai hả? Đi thì đi, để xem ai mới là người đứt xích trước!
***
Tại Đoạn Hồn Nhai, gió thổi vù vù qua những khe đá, tạo ra âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ hú. Một toán cao thủ Thiên Đạo Viện mặc đạo bào trắng tinh, tay cầm kiếm dài, đứng dàn hàng ngang cực kỳ uy nghiêm.
Ở giữa vòng vây là một cái vạc lớn đang bốc khói nghi ngút. Bên trong cái vạc, Lão Quy đang… bơi ngửa.
Đúng, lão không hề có vẻ gì là đang bị luộc. Ngược lại, lão còn lấy hai chân trước gãi gãi cái mai, giọng khàn khàn cà khịa:
– Này, cái gã mặc áo trắng có râu kia! Ngươi nhóm thêm tí lửa đi, nước hơi nguội rồi đấy. Thiên Đạo Viện giàu có thế mà không mua nổi ít than chất lượng cao à? Ninh thế này thì đến đời nào lão tử mới sạch được lớp rêu trên lưng?
Vân Hà trưởng lão – người đứng đầu toán bắt cóc – mặt mày tím tái, tay cầm thanh kiếm run lên bần bật:
– Ngươi… con rùa yêu nghiệt kia! Ngươi có biết đây là Thần Hỏa Tam Muội không? Đủ để nung chảy cả sắt thép! Ngươi không thấy nóng sao?
Lão Quy ngáp dài một cái, phun ra một ngụm nước nóng vào mặt vị trưởng lão:
– Nóng cái gì? Với lão tử thì đây chỉ là tắm suối khoáng nóng thôi. À, tiện thể cho ít hành với tiêu vào đi cho nó thơm, coi như dịch vụ xông hơi trọn gói.
– Ngươi!!! – Vân Hà trưởng lão tức đến mức muốn hộc máu. Hắn chưa từng thấy con vật nào bị bắt làm con tin mà lại có thái độ “khách hàng là thượng đế” như thế này.
Đúng lúc đó, một giọng nói lười biếng vang lên từ phía xa:
– Ai da, có tiệc lẩu mà không mời ta sao? Thật là thiếu sót, quá thiếu sót!
Đám người Thiên Đạo Viện đồng loạt quay lại. Diệp Vô Ưu hiện ra, vẫn là bộ hỷ phục rách nát đó, nhưng lần này hắn không đi bộ. Hắn đang… trượt trên một làn sương mù màu rượu, tay cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh gãi lưng, trông chẳng có tí gì là giống một đại hiệp đi cứu người.
Vân Hà trưởng lão hừ lạnh:
– Diệp Vô Ưu, ngươi cuối cùng cũng dám vác mặt đến! Mau giao ra Tử Kim Yêu Hồ, ta sẽ cân nhắc để lại cho con rùa của ngươi một cái toàn thây.
Vô Ưu dừng lại cách cái vạc vài bước, liếc nhìn Lão Quy đang hưởng thụ:
– Chào lão Quy, tắm rửa sạch sẽ rồi hả? Có muốn ta mượn thêm tí xà phòng của mấy vị đạo trưởng này không?
Lão Quy hé một mắt ra nhìn:
– Thôi khỏi, bọn này keo kiệt lắm. Mà này Vô Ưu, ngươi đến muộn thế? Ta sắp bơi đến lượt thứ 100 rồi đấy.
Diệp Vô Ưu nhún vai:
– Thông cảm, bận skincare tí, muỗi ở đây nhiệt tình quá.
Hắn quay sang Vân Hà trưởng lão, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên nghiêm túc (giả trân):
– Này trưởng lão, các ông bắt rùa của ta là sai quy trình rồi. Muốn bắt con rùa này, các ông phải có giấy phép chăn nuôi động vật quý hiếm do “Hội Những Người Yêu Động Vật Xuyên Lục Địa” cấp chứ. Các ông có không? Không có là ta báo quan đấy nhé!
Vân Hà trưởng lão ngớ người:
– Cái gì mà giấy phép? Đây là lãnh địa Thiên Đạo Minh, lệnh của Minh chủ là pháp luật! Bớt nói nhảm đi, đưa bảo vật đây!
Vô Ưu thở dài, rút hồ lô rượu ra:
– Bảo vật hả? Đây, nhưng nói trước là hồ lô này nó nhận chủ. Ai không có tâm hồn ăn nhậu, chạm vào là nó nổ đấy. Bùm một phát, Đoạn Hồn Nhai thành Đoạn Hồn Của Trưởng Lão luôn. Ngài có dám lấy không?
Vân Hà trưởng lão hơi chùn bước. Hắn đã nghe danh Diệp Vô Ưu là kẻ không theo lẽ thường, vũ khí của hắn toàn những thứ tà môn ngoại đạo. Hắn liếc nhìn đám đệ tử:
– Ngươi, lên lấy cho ta!
Tên đệ tử tội nghiệp run rẩy bước lên. Vô Ưu mỉm cười thân thiện, đưa hồ lô ra. Ngay khi tên đệ tử vừa chạm tay vào vỏ hồ lô, Vô Ưu bất ngờ hô vang:
– Chiêu thức thứ tư: **Sư Tử Hà Đông – Phiên bản Say Rượu!**
Không có tiếng gầm nào cả, mà là một làn khói rượu nồng nặc phun thẳng ra từ hồ lô. Tên đệ tử hít một hơi, mặt đỏ lựng như tôm luộc, hai mắt quay vòng vòng rồi bắt đầu… múa thoát y ngay tại chỗ.
– Ha ha! Đẹp quá! Các tỷ tỷ, tới đây uống rượu với ta! – Tên đệ tử vừa gào vừa cởi áo bào.
Vân Hà trưởng lão kinh hãi:
– Yêu pháp! Đây là yêu pháp gì?
Vô Ưu cười khẩy:
– Đây gọi là “Túy Quyền Phi Hành”, không đánh mà thắng bằng nồng độ cồn vượt ngưỡng cho phép. Các ông có muốn thử thêm không?
Nói đoạn, Vô Ưu tung mình lên không trung, thanh Mặc Ảnh trong tay bỗng dưng rung lên bần bật. Hắn không chém vào người đối phương, mà chém vào không khí xung quanh cái vạc.
– **Túy Kiếm Thức: Vạn Lý Trường Túy!**
Kiếm khí mang theo mùi hương của hàng ngàn năm ủ rượu, biến không khí quanh Đoạn Hồn Nhai thành một môi trường “say xỉn đặc đặc”. Đám đệ tử Thiên Đạo Viện dù đã bế khí nhưng cũng không chống lại được loại “Tâm Ý Tửu” này. Từng tên một bắt đầu loạng choạng, tên thì ôm lấy cột đá tâm sự, tên thì nhìn trưởng lão ra vẻ… người tình trăm năm.
Vân Hà trưởng lão cố gắng giữ vững linh đài, nhưng trước mặt hắn bỗng hiện ra mười cái Diệp Vô Ưu đang cùng lúc rót rượu mời hắn.
– Trưởng lão, làm một chén đi! Cuộc đời ngắn ngủi, tu tiên làm gì cho mệt, say một trận có phải sướng không? – Mười “Vô Ưu” đồng thanh thuyết giáo.
– Cút… cút ngay! – Vân Hà vung kiếm loạn xạ, nhưng hắn càng dùng linh lực, độc rượu càng thấm sâu vào kinh mạch.
Trong lúc hỗn loạn, Diệp Vô Ưu lướt nhanh đến bên cái vạc, xách tai Lão Quy nhấc lên:
– Đi thôi lão già, tắm thế đủ rồi. Về nhà ta nấu canh thật cho mà ăn.
Lão Quy vùng vằng:
– Từ từ! Ta chưa kịp lấy lại mấy viên linh thạch bọn này vừa lột của ta!
– Tiền nong cái gì tầm này! Chạy mau kẻo bọn này tỉnh rượu là chúng ta bị thông đít đấy!
Vô Ưu ném Lão Quy vào hồ lô, sau đó dùng hết sức bình sinh, đá mạnh vào cái vạc lớn. Cái vạc đổ ụp xuống, nước nóng và Thần Hỏa bắn tung tóe vào đám người đang say khướt, khiến Đoạn Hồn Nhai bỗng chốc biến thành một bãi chiến trường lầy lội đầy mùi rượu và tiếng gào thét vì… bỏng mông.
– Diệp… Vô… Ưu… Ngươi hãy đợi đấy! Thiên Đạo Minh sẽ không để yên đâu! – Vân Hà trưởng lão nằm bò ra đất, tay vẫn cố vươn về phía Vô Ưu nhưng miệng lại đang… nấc cụt.
Vô Ưu đã bay xa, giọng nói hắn vang vọng lại theo gió:
– Cứ thoải mái đi trưởng lão! Lần sau bắt rùa thì nhớ mua bếp điện từ cho nó hiện đại nhé! Chào thân ái và quyết thắng!
*[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ “Giải cứu báo thủ”. Điểm tích lũy +500. Vật phẩm “Đại Hồi Tưởng Tửu” đã được đưa vào kho. Cảnh báo: Ký chủ hiện đang trong tình trạng “say quá đà”, vui lòng tìm nơi hạ cánh an toàn trước khi… mất lái.]*
Vô Ưu đang bay trên mây, nghe tiếng hệ thống thì gật gù:
– An tâm, ta là tay lái lụa… ủa, sao cái cây phía trước lại có hai ngọn nhỉ?
“Rầm!”
Một âm thanh chấn động vang lên giữa khu rừng già. Một ngôi sao chổi mang mùi rượu đã đâm thẳng vào đỉnh một ngọn núi gần đó, để lại một cái hố hình người và tiếng cười lảm nhảm vang vọng cả một vùng trời.
Hành trình đến Bách Hoa Thần Khê của Diệp Vô Ưu xem ra vẫn còn rất nhiều… “chướng ngại vật” (theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Nhưng ít nhất, con rùa báo đời của hắn đã quay lại, và bộ sưu tập rượu của hắn lại có thêm một thành viên mới cực phẩm.
Trong hố đất, Vô Ưu ôm hồ lô, ngáy o o, lầm bầm trong mơ:
– Tuyết Dao… đừng triệu hồi ta… ta chưa… chưa uống hết… mà…
Gió đêm thổi qua, chỉ còn lại mùi rượu thoang thoảng và ánh trăng lấp lánh trên thanh sắt gỉ vắt ngang ngực hắn. Một lãng tử, một hồ lô, một thanh kiếm – thế gian này, còn gì tiêu dao hơn thế?_