Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 7: Ước hẹn vò rượu

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:25:51 | Lượt xem: 7

**Chương 7: Ước hẹn vò rượu**

Giữa sân đại điện Thiên Đạo Minh, ánh đuốc bừng sáng như hội hoa đăng, nhưng bầu không khí thì lại chẳng mấy “chill”. Hàng chục đệ tử mặc đồng phục chỉnh tề, mặt mày nghiêm nghị như chuẩn bị thi đại học, đang vây quanh một tên thanh niên áo rách, tóc tai bù xù, tay cầm hồ lô và miệng thì lẩm bẩm mấy lời kinh văn không ai hiểu nổi.

“Hệ thống, cái chiêu ‘Tửu Nhục Điền Viên’ này thực sự là để chiến đấu đấy chứ? Ngươi không lừa ta đấy chứ?” – Diệp Vô Ưu gào thét trong tâm trí.

【Ting! Hệ thống là hàng chính hãng, miễn đổi trả. Kỹ năng ‘Tửu Nhục Điền Viên’ đang trong quá trình tải… 99%… Kích hoạt thành công! Gợi ý: Hãy vung tay theo hình tròn và hô vang khẩu hiệu ‘Vui có chừng, dừng đúng lúc’!】

“Vui cái đầu ngươi ấy!”

Diệp Vô Ưu hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị rượu nồng nàn đang chạy rần rần trong mạch máu. Hắn bắt đầu múa. Nhưng đây không phải là kiếm pháp hoa mỹ gì cho cam. Hắn xoay vòng vòng như một con cù bị hỏng, tay vung loạn xạ. Ngay lập tức, từ lòng bàn tay hắn, từng luồng linh lực màu vàng sẫm bắn ra, mùi rượu nồng nặc bốc lên, nhưng điều kỳ quái nhất là… mỗi tia linh lực khi chạm đất lại biến thành những vò rượu đất nung nằm lăn lóc.

Đám đệ tử Thiên Đạo Minh ngơ ngác.

“Hắn đang làm gì vậy? Rải rác vũ khí bí mật à?” – Một tên đệ tử thốt lên.

“Cẩn thận! Có lẽ đây là ám khí chứa độc kịch!” – Kẻ khác cảnh báo.

Diệp Vô Ưu vừa nhảy “vũ điệu cồng chiêng” phiên bản tu tiên, vừa gào lên: “Cạn chén đi anh em! Không say không về! Ai không uống là không nể mặt Diệp đại gia!”

Thế nhưng, tác dụng của kỹ năng này bắt đầu phát huy. Mùi rượu nồng đến mức chỉ cần hít một hơi, mấy tên tu vi thấp đã thấy đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn như vừa nốc sạch ba chai vodka rẻ tiền. Những vò rượu dưới đất đột nhiên nổ tung “bùm bùm”, rượu văng tung tóe nhưng không chảy xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, tạo thành một ma trận nước đỏ lòm.

Lục Tuyết Dao đứng ngoài vòng vây, chứng kiến cảnh tượng “mắt chạm mắt, tâm kề tâm” nhưng lại đầy mùi cồn này mà không khỏi đen mặt. Nàng cảm thấy cái danh hiệu “Hàn Nguyệt Tiên Tử” của mình đang bị vấy bẩn bởi cái không khí quán nhậu vỉa hè này.

“Diệp Vô Ưu! Đừng làm trò hề nữa!” – Nàng quát lên, thanh kiếm tuyết trắng trong tay rung lên bần bật, tạo ra một cơn lốc tuyết đá nghiền nát mấy vò rượu đang lơ lửng.

Vô Ưu nhìn thấy mỹ nhân nổi giận thì cười hì hì, mượn một bước “Túy Tiên Mê Tung Bộ”, thân hình như bóng ma lướt qua kẽ hở của ba tên lính canh. Hắn bay thẳng đến trước mặt Lục Tuyết Dao, khoảng cách chỉ còn gang tấc. Nàng định vung kiếm, nhưng bỗng nhiên thấy hắn chìa ra… một vò rượu nhỏ còn nguyên vẹn.

“Nào, Tuyết Dao muội muội, nóng nảy làm gì cho nhanh già. Ngửi thử xem, đây là ‘Thanh Xuân Vĩnh Cửu Tửu’ ta mới luyện đấy. Uống vào là da dẻ mịn màng, nếp nhăn bay sạch, tự tin flex trước gương ngay!”

“Ngươi… đồ vô liêm sỉ!” – Tuyết Dao nghiến răng, nhưng thanh kiếm trong tay bỗng khựng lại. Nàng cảm nhận được trong mùi rượu nồng nặc ấy có một tia khí tức cực kỳ quen thuộc, thứ mà nàng đã tìm kiếm bấy lâu nay để áp chế hỏa độc trong người.

Vừa lúc đó, đại quân Thiên Đạo Minh từ phía sau ập tới. Tiếng hét “Bắt lấy tên tặc tử!” vang dội cả một vùng trời. Lục Tuyết Dao liếc mắt nhìn đám người đang xông tới, rồi lại nhìn tên lầy lội trước mặt. Nàng chợt đưa ra một quyết định mà sau này nàng luôn tự nhủ là do “lỡ tay”.

Nàng đưa tay ra, nhưng không phải để chém, mà là túm lấy cổ áo Diệp Vô Ưu.

“Lão Quy, bám chắc vào!” – Diệp Vô Ưu hét lên.

Con rùa nhỏ trong túi áo hắn vội vàng thò đầu ra, miệng ngậm chặt một miếng linh thạch: “Đang bám! Nhưng đại ca ơi, bay nhanh lên không là chúng ta biến thành rùa rang muối đấy!”

Lục Tuyết Dao đạp nhẹ mũi chân xuống mái ngói, mang theo Diệp Vô Ưu hóa thành một đạo thanh quang rực rỡ, lao thẳng ra khỏi trận pháp hộ vệ của Thiên Đạo Minh. Cả đám đệ tử ngẩn ngơ đứng nhìn: “Gì vậy? Tiên tử… bắt cóc tên nát rượu đó đi rồi?”

Tại một khu rừng tĩnh mịch cách Thiên Đạo Thành vài mươi dặm.

Ánh trăng soi bóng xuống con suối nhỏ. Diệp Vô Ưu đang ngồi bệt dưới đất, vừa thở hồng hộc vừa cố lôi Lão Quy ra khỏi túi áo vì con rùa này sợ quá mà thụt luôn cả đầu vào trong không chịu ra.

“Thôi đi mà Lão Quy, ra ngoài đi, thoát rồi. Tuyết Dao cô nương tuy hơi dữ nhưng tính tình hào sảng, sẽ không làm thịt ngươi nấu canh đâu.”

Lục Tuyết Dao đứng khoanh tay, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt lạnh lùng như băng nhìn chăm chằm vào hắn.

“Nói đi. Sao ngươi lại có khí tức của Băng Tâm Hoa trong rượu?”

Diệp Vô Ưu giật mình, xoa xoa cái mũi đỏ gay: “Á à, hóa ra nàng cứu ta là vì thèm rượu của ta sao? Đúng là miệng nói không nhưng cơ thể rất trung thực mà.”

“Bớt lảm nhảm!” – Một luồng kiếm khí sượt qua tai Vô Ưu, cắt đứt một lọn tóc bù xù của hắn. “Ngươi biết ta đang bị hỏa độc công tâm, nếu không có linh tửu từ Băng Tâm Hoa tại Mộ Tuyết Đỉnh, tu vi của ta sẽ bị đình trệ, thậm chí là tan biến. Ngươi lấy thứ rượu này ở đâu?”

Diệp Vô Ưu thu hồi vẻ cợt nhả, nấc cụng một cái rõ to rồi chỉ tay về hướng Bắc: “Thì là ở Mộ Tuyết Đỉnh chứ đâu. Sư phụ ta ngày xưa thường dắt ta lên đó… nặn người tuyết, tiện tay hái mấy bông về nấu rượu giải khát.”

Lục Tuyết Dao nhíu mày. Mộ Tuyết Đỉnh là vùng cấm địa, sương mù vĩnh cửu bao phủ, quái vật băng giá hoành hành, ngay cả những đại lão của Thiên Đạo Minh cũng không dám tùy tiện xâm nhập. Thế mà tên này nói như thể đó là cái công viên sau nhà hắn.

“Dẫn ta đi.” – Nàng ra lệnh, ngắn gọn súc tích.

“Hả? Nàng đang rủ ta đi du lịch đấy à?” – Vô Ưu trợn tròn mắt. “Tuyết Dao à, ta là một lãng tử tự do, tiền không có, tình thì chưa có nhưng nợ thì nhiều. Đi với nàng vừa khổ vừa bị truy đuổi, ta được lợi lộc gì?”

Lục Tuyết Dao lấy ra một vật từ trong tay áo. Đó là một chiếc chìa khóa cổ bằng đồng, tỏa ra mùi rượu cổ xưa khiến Diệp Vô Ưu suýt chút nữa rơi cả hồ lô xuống đất.

“Đây là chìa khóa vào ‘Túy Tiên Các’ của vương triều cũ. Ta nghe nói bên trong có vò ‘Vạn Cổ Trường Thanh Tửu’ – thứ rượu mà ngay cả sư phụ ngươi cũng chưa bao giờ nếm được. Nếu ngươi dẫn ta đến Mộ Tuyết Đỉnh lấy được Băng Tâm Hoa, cái này thuộc về ngươi.”

Diệp Vô Ưu nhìn chiếc chìa khóa, mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô. Trong đầu hắn, âm thanh hệ thống lại vang lên:

【Ting! Phát hiện nhiệm vụ cấp S: ‘Hành trình chinh phục trái tim băng giá’. Mục tiêu: Đưa Lục Tuyết Dao đến Mộ Tuyết Đỉnh thành công. Phần thưởng: 500 điểm Túy Ý, một bộ bí kíp ‘Uống rượu không say pháp’, và mở khóa kỹ năng ‘Chém gió thành bão’.】

“Chốt đơn!” – Vô Ưu đập tay xuống đất. “Vì mỹ nhân, vì rượu ngon, Diệp mỗ nguyện hy sinh tấm thân gầy gò này!”

Lão Quy lúc này mới ló đầu ra, lầm bầm: “Ngươi mà gầy? Da mặt ngươi dày hơn cả mai rùa của ta rồi đấy.”

“Lão Quy, chuẩn bị hành trang đi! Chúng ta sắp tới nơi quanh năm suốt tháng có đá để uống rượu lạnh rồi!” – Vô Ưu phấn khích hét lớn.

Lục Tuyết Dao thở dài, nàng không biết hành trình này sẽ dẫn nàng tới đâu, nhưng nhìn cái bản mặt hớn hở của tên nát rượu này, nàng cảm thấy thế giới tu tiên vốn nghiêm túc của nàng bắt đầu có dấu hiệu bị lệch nhịp.

“Được rồi, nhưng ta có điều kiện.” – Nàng lạnh giọng.

“Điều kiện gì? Cấm ta uống rượu à? Thế thì giết ta luôn đi!”

“Không.” – Nàng nhìn hắn, ánh mắt hơi dao động. “Trên đường đi, cấm ngươi dùng cái chiêu… ‘Dầu gió’ gì đó vào mắt ta nữa.”

Diệp Vô Ưu cười hắc hắc: “Tuân lệnh Tiên tử! Lần sau ta sẽ dùng ‘Dầu ăn Trường Sinh’, bảo đảm trơn tru không tì vết!”

“Cút!”

Tiếng quát lanh lảnh của Lục Tuyết Dao vang động cả cánh rừng, xua tan những con chim đêm đang ngủ yên. Và thế là, một tổ đội kỳ lạ nhất lịch sử tu chân: một tiên nữ băng thanh ngọc khiết, một tên lãng tử say xỉn và một con rùa sợ chết, bắt đầu bước vào hành trình hướng về Mộ Tuyết Đỉnh xa xôi.

Trên bầu trời, những ngôi sao dường như cũng đang cười nhạo cái ước hẹn quái đản này. Diệp Vô Ưu ngửa cổ nốc một hớp rượu, bóng lưng hắn liêu xiêu dưới ánh trăng nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi. Thế gian này ai tỉnh, ai say? Chắc chỉ có bình rượu cũ của hắn mới biết được.


**Hệ thống thông báo:**
*Hệ hảo cảm giữa Ký chủ và Lục Tuyết Dao: Tăng 0.1 điểm (Bớt ghét một chút xíu siêu).*
*Lưu ý: Đừng vui quá mà làm liều, kẻo điểm hảo cảm về âm cực.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8