Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 12: Rượu độc ven đường

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:31:54 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 12: RƯỢU ĐỘC VEN ĐƯỜNG – ĂN QUẢ ĐẮNG VÌ DẠI GÁI**

Gió tuyết trên Đỉnh Vô Cực không phải là cái lạnh thông thường. Nó là cái lạnh thấu xương thấu thịt, cái lạnh mà theo lời Diệp Vô Ưu là “có thể khiến một con rùa hóa thành kem que chỉ trong vòng một nốt nhạc”.

“Hắt xì!”

Vô Ưu xoa xoa cái mũi đỏ bừng, kéo chặt bộ hỷ phục rách nát nay đã được dán tạm bợ bằng mấy miếng băng dính linh lực (do hệ thống bán với giá cắt cổ 10 linh thạch một cuộn). Phía sau hắn, Lục Tuyết Dao vẫn bước đi thanh thoát, mỗi bước chân của nàng đều tạo ra một đóa hoa tuyết nhỏ dưới gót sen, khí chất lạnh lùng đến mức gió tuyết xung quanh dường như cũng phải né sang một bên vì sợ… đụng hàng.

“Này Lục đại mỹ nhân, cô không thấy lạnh à? Hay là tiên nữ các cô đều lắp máy sưởi âm sàn trong cơ thể hết rồi?” Vô Ưu vừa run cầm cập vừa hỏi.

Lục Tuyết Dao liếc nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ: “Tâm tĩnh tự nhiên lương. Tu vi của huynh kém cỏi, lại còn ham rượu chè nên dương khí suy kiệt, hở tí là kêu lạnh. Nếu không vì Vạn Năm Tuyết Dịch, ta đã mặc kệ huynh tự sinh tự diệt ở đây rồi.”

“Dương khí suy kiệt? Cô nói ai suy kiệt cơ?” Vô Ưu nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi, “Ta đây là ‘hạt nhân của giới lãng tử’, năng lượng tràn trề, chẳng qua là vì ta đang giữ sức để lát nữa còn ‘phô diễn kỹ năng’ thôi!”

Lão Quy đang trốn trong túi áo Vô Ưu, thò cái đầu nhỏ ra thở dài: “Chủ nhân, bớt gáy lại cho sang. Người ta là Hàn Nguyệt Tiên Tử, chuyên tu băng hệ, người ta coi đây là resort nghỉ dưỡng, còn ngài là một tay nghiện rượu đang trong tình trạng ‘hết xăng’. Tốt nhất là ngậm miệng lại để giữ nhiệt đi.”

【Ting! Hệ thống nhắc nhở: Nhiệt độ môi trường là âm 50 độ C. Ký chủ đang có nguy cơ bị ‘đóng băng tâm hồn’. Đề xuất: Uống rượu để kích hoạt chế độ ‘Sưởi ấm bằng cồn’.】

“Đúng ý ta!” Vô Ưu mắt sáng rực, định mở Tử Kim Yêu Hồ ra làm một ngụm thì bỗng nhiên, một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi.

Nó không phải mùi của tuyết, cũng chẳng phải mùi của đá lạnh. Đó là một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn như hoa anh đào nở giữa đêm hè, kèm theo một mùi rượu thơm đến mức khiến lỗ chân lông trên toàn cơ thể Vô Ưu phải nở hoa.

“Ơ kìa? Ở cái nơi ‘chim không thèm bay, rùa không thèm bò’ này mà lại có mùi rượu xịn thế nhỉ?”

Vô Ưu hít hà, cái mũi thính hơn chó săn của hắn dẫn đường đi về phía một khe núi khuất gió. Ở đó, hiện ra một cảnh tượng vô cùng phi lý: Một tửu quán nhỏ lợp lá tre, treo một tấm biển gỗ có khắc ba chữ “Hoa Đào Điếm”, chung quanh đào hoa nở rực rỡ, gió xuân mơn mởn đối lập hoàn toàn với cơn bão tuyết gào thét bên ngoài.

Lục Tuyết Dao lập tức dừng bước, thanh kiếm cầm trong tay run nhẹ, tỏa ra hàn khí cảnh báo: “Dừng lại! Đỉnh Vô Cực làm gì có quán rượu? Lại còn có đào hoa nở rộ giữa mùa đông? Đây chắc chắn là ảo thuật hoặc ma đạo mê trận!”

“Bình tĩnh, bình tĩnh đi mỹ nhân.” Vô Ưu nuốt nước miếng, đôi mắt dán chặt vào hũ rượu bằng sứ thanh hoa đặt trên bàn gỗ trong quán. “Có câu nói: Rượu thơm không sợ ngõ sâu, rượu ngon không ngại tuyết đầu núi cao. Dù là bẫy, thì đây cũng là một cái bẫy có tâm hồn ăn uống.”

Hắn bước tới gần. Ngồi sau quầy rượu là một nữ nhân.

Nói thật, từ khi xuyên không đến nay, Vô Ưu đã gặp không ít mỹ nhân, nhưng nữ nhân này có cái “vibe” cực kỳ khác biệt. Nàng khoác một chiếc áo lông cáo màu đỏ rực hờ hững để lộ bờ vai trần trắng nõn nà, đôi mắt phượng hẹp dài lúng liếng như chứa đựng cả một hồ nước mùa thu. Nàng cầm một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc, khói thuốc nhả ra cũng mang theo mùi hương mê hồn.

Nàng chính là Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử. Nhưng lúc này, nàng ta đang hóa thân thành một “chủ quán rượu tội nghiệp bị lạc lối”.

“Khách quan… giữa trời tuyết rơi này, có muốn vào làm một chén cho ấm người không?” Giọng nói của nàng ngọt như mía lùi, lướt qua tai Vô Ưu như một dòng điện chạy dọc sống lưng.

“Huynh không được đi!” Lục Tuyết Dao hét lên, nhưng đã quá muộn.

Vô Ưu đã ngồi phịch xuống ghế gỗ, cười hì hì: “Chủ quán à, nhìn cô xinh đẹp thế này mà bán rượu ở đây thì đúng là lãng phí tài nguyên thiên nhiên quá. Nào, rượu gì mà thơm thế? Cho ta một bát… à không, một vò!”

Mị Cơ che miệng cười khẽ, ánh mắt lóe lên một tia độc địa rồi biến mất trong chớp mắt: “Đây là ‘Mạn Đà La Tiên Tửu’, do tiểu nữ tự tay ủ. Khách quan cứ thong thả mà dùng.”

Lão Quy trong túi áo Vô Ưu bỗng run lên bần bật, thầm thì: “Chủ nhân ơi, check var đi! Ta thấy cái ‘aura’ của mụ này cứ đen thui như đít nồi ấy, không ổn đâu!”

【Ting! Phát hiện đối tượng phản diện: Mị Cơ. Đẳng cấp: Đại Ma Tu cấp cao. Kỹ năng sở hữu: Mỹ Nhân Kế (Level Max), Hương Độc Ma Diệt (Level 9).】
【Cảnh báo: Nếu ký chủ uống rượu này, tỷ lệ trở thành ‘phi công trẻ’ dưới trướng ma nữ là 99%. Đề nghị ký chủ nên giữ gìn sự trong trắng để dành cho hệ thống… à nhầm, cho nhiệm vụ chính tuyến!】

Vô Ưu trong đầu chửi thầm: “Hệ thống, ngươi nhìn ta giống kẻ vì gái mà quên đại sự sao? Ta đây là đang dùng kế ‘tương kế tựu kế’! Hiểu không?”

Nhưng cái tay của hắn thì lại rất thành thật, đã nâng bát rượu lên tận môi. Rượu này trong vắt như sương mai, nhưng bên dưới đáy bát dường như có một tia sáng màu đỏ nhạt lay động.

“Vô Ưu! Huynh điên rồi!” Lục Tuyết Dao lao tới, định hất đổ bát rượu.

Nhưng Mị Cơ ra tay còn nhanh hơn. Nàng phất tay áo một cái, một luồng hương hồng phấn bùng lên, hóa thành những dải lụa mềm mại nhưng cứng như thép, quấn lấy thanh kiếm của Lục Tuyết Dao.

“Hàn Nguyệt Tiên Tử, người ta đang thưởng rượu, cô lại muốn phá hỏng bầu không khí sao? Thật là thiếu giáo dục quá đi à nha~” Mị Cơ cười nũng nịu, nhưng sát ý trong mắt thì nồng đậm đến mức khiến tuyết xung quanh cũng phải chuyển sang màu đen.

Vô Ưu mặc kệ cuộc cãi vã của hai mỹ nhân, hắn làm một hơi hết sạch bát rượu.

“Khà! Rượu ngon!” Vô Ưu đập bát xuống bàn, mặt bắt đầu ửng hồng. “Nhưng mà chủ quán này, rượu của cô hơi có vấn đề. Hình như cô quên bỏ đường, lại bỏ hơi nhiều ‘Huyết Nguyệt Độc Thảo’ rồi thì phải?”

Mị Cơ khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng: “Huynh… huynh nhận ra?”

Vô Ưu lảo đảo đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ như một đại cao thủ… cho đến khi hắn vấp vào chân bàn suýt ngã sấp mặt.

“Cô tưởng Diệp mỗ ta là ai? Ta là truyền nhân của Túy Tiên, mũi ta có thể phân biệt được 1008 loại rượu và 3000 loại độc dược chỉ qua một hơi ngửi. Cái thứ độc ‘Hương Độc Ma Diệt’ này của cô, trộn với rượu đúng là cực phẩm để ám hại nam nhân, nhưng với ta… nó chỉ như thêm tí gia vị cho cay nồng thôi!”

【Ting! Ký chủ đã trúng độc ‘Phê Pha Mất Não’. Hiệu ứng phụ: Càng trúng độc, chỉ số Túy Ý càng tăng mạnh. Hệ thống tự động chuyển hóa độc tố thành… năng lượng dự trữ cho chiêu cuối.】

“Nực cười!” Mị Cơ không giả vờ nữa, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo. “Dù huynh có nhận ra, nhưng rượu đã vào bụng, độc đã vào tim. Trong vòng ba hơi thở, lục phủ ngũ tạng của huynh sẽ tan chảy thành vũng nước đen!”

“Một hơi thở…” Mị Cơ đếm, mắt lóe sáng.

“Hai hơi thở…” Nàng bắt đầu chuẩn bị tư thế để nhặt xác Vô Ưu và cướp Tử Kim Yêu Hồ.

“Ba hơi thở… Ủa? Sao huynh chưa chết?”

Vô Ưu lúc này đang… nhảy múa. Đúng vậy, hắn đang thực hiện những động tác vô cùng kỳ quặc, vừa giống thái cực quyền vừa giống người say đang đuổi ruồi.

“Này thì ba hơi thở! Cô đếm hơi chậm đấy, ta còn đang chờ chết đây này, đợi mãi không thấy gì nên ta tranh thủ tập thể dục tí thôi!” Vô Ưu nấc cụt một cái, một làn khói tím bay ra từ miệng hắn, khiến cái cây đào gần đó lập tức héo rũ rồi nổ tung.

“Lục Tuyết Dao, đứng sang một bên xem màn ‘biểu diễn kỹ thuật’ của lãng tử đây này!”

Vô Ưu rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh từ sau lưng ra. Lúc này, thanh kiếm không còn im lìm nữa mà nó rung lên theo nhịp tim của hắn. Một luồng linh lực màu tím sẫm (do trộn lẫn giữa độc và rượu) bao phủ lấy lưỡi kiếm.

“Túy Đạo Chiêu Thứ Nhất: Một Chén Tống Biệt – Phiên bản ‘Độc Lạ Bình Dương’!”

Vô Ưu bước một bước loạng choạng về phía trước, thân hình hắn biến ảo thành ba đạo tàn ảnh. Mị Cơ kinh hãi, nàng phất tay giải phóng hàng vạn sợi tóc máu dài dằng dặc, đan chéo thành một tấm lưới tử vong.

*Keng! Keng! Keng!*

Những sợi tóc máu cứng hơn kim cương của Mị Cơ chạm vào thanh sắt gỉ của Vô Ưu lại đứt vụn như bún. Vô Ưu không tấn công trực diện, hắn đi những bước chân hình chữ “S” (đường cong mềm mại còn hơn cả đường cong của Mị Cơ), lách qua mọi đòn tấn công trong gang tấc.

“Tại sao? Tại sao bộ pháp của ngươi lại hỗn loạn như vậy mà ta không thể khóa mục tiêu?” Mị Cơ hét lên, mặt mày tái mét.

“Vì ta có biết mình đi đâu đâu mà cô biết!” Vô Ưu cười hố hố. “Đến ta còn không biết mình sẽ ngã về phía nào, thì thiên hạ này ai dự đoán được?”

Đây chính là chân lý của Túy Đạo: Đỉnh cao của sự dự đoán là không có gì để dự đoán.

Hệ thống liên tục thông báo:
【Ting! Độ bá đạo tăng 200%.】
【Ting! Chỉ số may mắn (do say rượu) đạt mức: Đi bộ cũng nhặt được vàng.】
【Cảnh báo: Ký chủ sắp thực hiện động tác nguy hiểm – Combo: Túy Ngọa Trường Không.】

Vô Ưu bỗng nhiên nằm vật xuống đất giữa lúc trận chiến đang cao trào. Mị Cơ tưởng hắn trúng độc thật, mừng rỡ lao tới với móng tay sắc lẹm định móc tim hắn.

“Chết đi, tên sâu rượu!”

“Đi chết là cô ấy!” Vô Ưu xoay tròn trên mặt đất như một con quay, thanh Mặc Ảnh kiếm quét ra một vòng tròn hào quang màu tím đỏ rực rỡ.

*Uỳnh!!!*

Sức mạnh từ vòng tròn ấy hất tung cả tửu quán ma quái, quét sạch bóng dáng đào hoa rực rỡ, để lộ lại vùng đất tuyết trắng hoang vu. Mị Cơ bị lực lượng phản chấn bay xa hàng chục mét, hộc ra một ngụm máu đen, đôi mắt đầy kinh hoàng nhìn về phía Diệp Vô Ưu.

“Ngươi… ngươi không phải là người! Ngươi là một con quái vật nghiện rượu!”

“Nói sai rồi nương tử.” Vô Ưu đứng dậy, phủi phủi tuyết trên áo, thanh kiếm lại trở về trạng thái gỉ sét như cũ. “Ta chỉ là một người đi tìm niềm vui trong men rượu thôi. Tiếc cho cô, rượu của cô dù mạnh nhưng chưa đủ tuổi để làm ta say đâu.”

Lục Tuyết Dao đứng từ xa, nãy giờ nín thở chứng kiến, lúc này mới thở phào nhưng miệng vẫn không quên “đâm chọt”: “Huynh đúng là cái loại ‘mạng lớn do trời độ’. Nếu là người bình thường, giờ này chắc đã đi đầu thai làm con sâu rượu rồi.”

Mị Cơ ôm ngực, nhìn quanh thấy kế hoạch đã bại lộ, lập tức cắn ngón tay, dùng huyết độn thuật hóa thành một làn khói đỏ biến mất vào không trung, không quên để lại một câu đe dọa kinh điển: “Diệp Vô Ưu, Lục Tuyết Dao! Các ngươi chờ đấy, chủ thượng của ta sẽ không tha cho các ngươi đâu! Ta sẽ quay lại và… lấy mạng các ngươi vào lúc các ngươi không ngờ nhất!”

Vô Ưu ngoáy lỗ tai: “Hầu như ai thua cũng nói câu này. Cô có mẫu câu nào mới hơn không?”

Khi bóng dáng ma nữ hoàn toàn biến mất, Vô Ưu bỗng nhiên khuỵu xuống, sắc mặt từ đỏ chuyển sang tái xanh.

“Chủ nhân! Ngài sao thế?” Lão Quy hốt hoảng bò ra.

“Hệ… hệ thống… mau… check… giùm cái…” Vô Ưu lắp bắp.

【Ting! Hết thời gian hiệu lực của ‘Túy Ý bộc phát’. Hiệu ứng phụ của rượu độc ‘Huyết Nguyệt’ đang bắt đầu tác dụng: Gây tiêu chảy cấp tính trong 3 canh giờ.】

Sắc mặt Lục Tuyết Dao thay đổi, nàng lùi ra xa ba bước: “Huynh… huynh vừa nói gì?”

“É ô é!!!” Vô Ưu mặt mày méo xệch, ôm lấy bụng mình. “Mị Cơ, ta thề sẽ không tha cho cô! Độc gì không độc, lại dùng độc đường ruột! Tiên sư nhà nó, hình tượng lãng tử của ta!!!”

Hệ thống vẫn vô tư thông báo:
【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành thử thách ẩn: ‘Vượt qua mỹ sắc dụ hoặc bằng nội lực tiêu hóa’.】
【Phần thưởng: 01 cuộn giấy vệ sinh cao cấp bằng tơ tằm tiên giới. Ký chủ có muốn nhận ngay không?】

“Nhận! Nhận ngay và luôn!” Vô Ưu hét lên, giật lấy cuộn giấy vàng óng từ không trung rồi lao thẳng về phía một tảng đá lớn phía sau.

“Vô Ưu, huynh đi đâu đấy?” Lục Tuyết Dao hỏi vọng theo.

“Đừng có đi theo! Đây là bí mật quốc gia! Ai theo dõi là mù mắt đấy!”

Giữa đỉnh Vô Cực lạnh giá, tiếng gió vẫn gào thét, nhưng át cả tiếng gió là những tiếng “vật lộn sinh tồn” của một vị Túy Kiếm Tiên danh tiếng lẫy lừng. Lục Tuyết Dao đứng đó, mặt hết đỏ rồi lại tái, không biết nên cười hay nên khóc cho cái số phận trớ trêu khi phải đồng hành cùng tên điên này.

Lão Quy nhìn theo bóng lưng Vô Ưu, thở dài não nề: “Trường sinh để làm gì không biết, nếu cứ cách vài chương lại phải tìm chỗ ‘giải quyết’ như thế này…”

Hành trình chinh phục Đỉnh Vô Cực xem ra vẫn còn rất nhiều… mùi vị khó quên.


**Hết chương 12.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8