Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 16: Trấn nhỏ kỳ quái

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:36:30 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 16: TRẤN NHỎ KỲ QUÁI**

Nắng sớm xuyên qua tán lá, nhảy mót trên lông mày của Diệp Vô Ưu. Hắn lờ mờ tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên không phải là linh khí tràn trề sau một đêm tu luyện, mà là… cái gối này hơi cứng, lại còn có mùi hương nhàn nhạt của hoa sen tuyết.

Hắn dụi mắt, thấy mình vẫn đang kê đầu lên đùi Lục Tuyết Dao. Nàng tiên tử lạnh lùng vốn nổi danh “đóng băng vạn dặm” nay lại ngồi im như phỗng, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài khẽ rung động. Có vẻ nàng đã thức trắng đêm để… làm giá đỡ cho cái đầu nghìn cân của hắn.

*【Ting! Chúc mừng ký chủ đạt thành tựu: “Kẻ phá hoại hình tượng tiên nữ”. Phần thưởng: 50 điểm vứt bỏ liêm sỉ và một lọ dầu cù là giảm đau cổ cho nữ chính.】*

“Hệ thống, ngươi bớt khịa lại thì thế giới sẽ hòa bình hơn đấy.” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm trong đầu, rồi nhanh như cắt, hắn thu hồi cái bản mặt “đê tiện” của mình, bật dậy phủi bụi trên bộ hỷ phục rách rưới.

“Khụ… Tuyết Dao muội tử, nắng lên đến mông rồi, chúng ta… Ơ kìa?”

Diệp Vô Ưu chưa kịp dở giọng lãng tử thì nụ cười trên môi hắn bỗng đông cứng lại. Sương mù hồng đào của Mị Cơ tối qua đã tan hết, nhưng cảnh tượng trước mắt lại không phải là đỉnh núi Vô Cực quanh năm tuyết phủ.

Thay vào đó, họ đang đứng trước cổng một thị trấn. Một tấm biển gỗ mục nát treo lủng lẳng, bên trên khắc ba chữ: “Hạnh Hoa Trấn”.

Lục Tuyết Dao cũng đã tỉnh hẳn, nàng đứng bật dậy, thanh kiếm sương giá trong tay rít lên một tiếng nhỏ: “Chúng ta bị dịch chuyển? Không đúng, khí tức này… là ảo cảnh sao?”

Lão Quy từ trong túi áo Diệp Vô Ưu thò cái đầu nhỏ xíu ra, hít hà một hơi rồi rụt cổ lại như gặp ma: “Ảo cái đầu ngươi ấy! Đây là thật. Chỉ có điều, linh lực ở đây bị nén đến mức… hôi hám. Tiểu tử Vô Ưu, cẩn thận cái túi rượu của ngươi, ta ngửi thấy mùi không lành.”

Diệp Vô Ưu nhún vai, tháo hũ rượu bên hông làm một ngụm lấy tinh thần: “Sợ cái gì? Có rượu thì là tiên, không rượu thì là đá. Đi, vào xem thử coi có quán nào còn mở cửa không, nợ tiền ở trấn trước lâu quá, sang trấn này quỵt tiếp cho nó đồng bộ.”

Lục Tuyết Dao liếc hắn một cái sắc lẹm, nhưng cũng lẳng lặng đi theo. Nàng lạ gì cái nết của tên này nữa, miệng thì phong hoa tuyết nguyệt, nhưng tâm thì toan tính như máy chạy bằng cơm.

Bước qua cổng trấn, một luồng không khí tĩnh mịch đến mức nổi da gà bao trùm lấy họ. Hạnh Hoa Trấn trông rất sầm uất với những dãy nhà cổ kính, cửa hiệu treo biển hiệu san sát, nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng động. Không tiếng gà gáy, không tiếng chó sủa, thậm chí cả tiếng gió thổi qua kẽ lá cũng nghe như tiếng ai đó đang rên rỉ.

Và rồi, họ nhìn thấy “dân cư” ở đây.

Diệp Vô Ưu dừng lại trước một sạp bán bánh bao. Một ông lão đang trong tư thế cầm cái xửng hấp, miệng há hốc như định rao một câu “Bánh bao nóng hổi đây”. Nhưng ông lão không nhúc nhích. Da thịt của ông ta có màu xám xịt của đá cuội, những nếp nhăn trên mặt rõ mồn một nhưng lại cứng đờ, lạnh lẽo.

“Hóa đá?” Lục Tuyết Dao kinh ngạc thốt lên. Nàng đưa tay định chạm vào vai ông lão nhưng bị Diệp Vô Ưu ngăn lại.

“Đừng chạm vào, coi chừng lây bệnh ‘trầm cảm lâu năm’ của họ đấy.” Hắn nheo mắt nhìn xung quanh.

Đi sâu vào trong, khung cảnh càng lúc càng quái dị hơn. Ở góc phố, hai tên tiểu nhị đang đuổi nhau, một tên đang giơ chân định đá vào mông tên kia, tư thế lơ lửng giữa không trung một cách vô lý nhưng vẫn đứng vững vì toàn bộ đã thành tượng đá. Gần đó, một bà thím đang mắng chồng, ngón tay chỉ thẳng vào mặt ông chồng tội nghiệp. Ông chồng thì đang thu người lại, vẻ mặt hối lỗi vĩnh cửu.

Tất cả đều sống động một cách tàn nhẫn.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Lục Tuyết Dao nắm chặt đốc kiếm. “Không có dấu hiệu của ma khí, cũng không có linh lực dao động cực mạnh của một trận pháp công kích.”

Diệp Vô Ưu đi dạo vòng quanh, thỉnh thoảng lại dùng thanh sắt gỉ Mặc Ảnh gõ gõ vào mông một bức tượng: “Boong… Boong… Đá thật đấy muội tử ạ. Loại đá này chất lượng phết, mang về tạc tượng mình đặt trước Thiên Đạo Minh chắc là oai lắm.”

*【Ting! Ký chủ khởi động chế độ ‘Khám phá thám tử lừng danh Conan nhưng phiên bản nát rượu’. Gợi ý: Hãy tìm nơi nào có mùi hương nồng đậm nhất.】*

“Mùi hương?” Diệp Vô Ưu khịt khịt mũi. Hắn bỏ qua những gian hàng bánh bao, lướt qua những bức tượng đá đang biểu diễn đủ loại tư thế khó đỡ, và dừng lại trước một tòa kiến trúc lộng lẫy nhất trấn.

Phía trên treo một tấm lụa hồng đã bạc màu: “Túy Hồng Lâu”.

“Vẫn là quán rượu…” Lục Tuyết Dao thở dài, sự kỳ vọng dành cho Diệp Vô Ưu rơi rụng mất một nửa. “Huynh chỉ biết có rượu thôi sao?”

“Muội thì biết cái gì? Rượu là nhựa sống, là linh hồn. Muốn biết một cái trấn có ‘chết’ hay không, phải xem hũ rượu của nó có còn ‘sống’ không.” Diệp Vô Ưu cười hì hì, đẩy cánh cửa Túy Hồng Lâu ra.

“Kétttttt….”

Tiếng cửa rít lên khô khốc vang vọng cả phố vắng. Bên trong lâu, hàng chục bức tượng nam thanh nữ tú đang trong tư thế rót rượu, múa hát, tất cả đều hóa đá ngay tại chỗ. Giữa sảnh lớn, một nữ tử đứng trên đài cao, tay ôm đàn tỳ bà, dung nhan vô cùng xinh đẹp nhưng đôi mắt bằng đá của nàng ta dường như đang nhìn thẳng vào kẻ mới bước vào.

Diệp Vô Ưu không sợ hãi, ngược lại còn đi thẳng tới quầy bar, vớ lấy một vò rượu tổ chảng đang đặt trên kệ.

“Vô Ưu! Đừng uống!” Lục Tuyết Dao ngăn cản. “Tất cả mọi thứ ở đây đều bị nguyền rủa!”

“Yên tâm, bụng ta chứa được cả giang hồ, dăm ba cái lời nguyền thấm vào đâu.”

Diệp Vô Ưu bật nắp vò. Một mùi hương nồng nặc, kỳ lạ bốc lên. Nó không thơm kiểu linh tửu, mà thơm một cách ngọt lịm, ngào ngạt như mùi phấn hoa trộn lẫn với mật ong lâu năm. Chỉ cần hít một hơi, người ta liền có cảm giác chân tay mềm nhũn, muốn nằm vật xuống ngủ một giấc thiên thu.

“Ơ… mùi này…” Diệp Vô Ưu lảo đảo một cái.

“Cẩn thận!” Lục Tuyết Dao nhanh tay đỡ lấy hắn. Nhưng chính nàng cũng cảm thấy đầu óc choáng váng. Hơi lạnh từ công pháp của nàng không thể ngăn chặn được mùi hương này.

“Hê hê… phát hiện ra rồi.” Diệp Vô Ưu bỗng nhiên cười khẩy, đôi mắt say khướt thường ngày bỗng lóe lên một tia sắc sảo. Hắn không uống rượu, mà đổ toàn bộ vò rượu xuống đất.

Chất lỏng màu tím sẫm chảy ra, nhưng nó không thấm xuống sàn gỗ mà bắt đầu bò lổm ngổm như những con giun nhỏ.

“Lão Quy, tới lượt lão thể hiện rồi đấy, đừng có giả chết nữa!” Diệp Vô Ưu xách cổ con rùa nhỏ ra khỏi túi.

Lão Quy cáu kỉnh khua tay múa chân: “Cái thằng trời đánh này! Đang ngủ mơ thấy em rùa xanh bên bờ suối… Ách! Đây là… Mật Ý Thần Túy? Sao thứ hàng cấm này lại xuất hiện ở đây?”

“Mật Ý Thần Túy?” Lục Tuyết Dao cau mày.

“Nó là một loại rượu được ủ từ lệ của người si tình và nọc độc của con sâu mộng.” Lão Quy nghiêm túc giải thích, cái giọng ồm ồm như người già sắp xuống lỗ. “Kẻ nào uống phải, hoặc ngửi thấy quá lâu, sẽ rơi vào một giấc mộng ngọt ngào nhất đời mình. Khi linh hồn hoàn toàn chìm đắm trong đó, cơ thể sẽ hóa thành đá để bảo tồn ‘giấc mơ’. Nói trắng ra, cả cái trấn này đang… phê pha trong mộng, không ai muốn tỉnh lại cả.”

“Thế sao họ hóa đá hết mà chúng ta vẫn đứng đây tán dóc?” Diệp Vô Ưu gãi mông hỏi.

“Vì muội tử kia có Hàn Băng tâm pháp, còn ngươi…” Lão Quy liếc cái hồ lô Tử Kim Yêu Hồ của hắn. “Cái hồ lô kia nó hút sạch độc tố rồi chứ sao. Với lại, máu của ngươi chắc toàn cồn, sâu mộng nó bò vào là ngộ độc chết tươi luôn.”

Bỗng nhiên, từ trên đài cao, bức tượng nữ tử ôm đàn tỳ bà khẽ rung rinh. Một lớp bụi đá rơi xuống, để lộ ra làn da trắng trẻo nhưng tái nhợt. Nàng ta từ từ mở mắt, nhưng bên trong không có con ngươi, chỉ là một màu hồng rực rỡ của mộng cảnh.

“Có người tỉnh?” Lục Tuyết Dao lập tức rút kiếm, kiếm khí băng hàn bao phủ toàn thân.

“Khách quý phương nào… lại đến phá vỡ giấc mộng đẹp của Hạnh Hoa Trấn?” Giọng nói của nữ tử đó êm ái như tơ, lướt qua tai khiến người ta muốn rùng mình.

Diệp Vô Ưu giơ hũ rượu rỗng lên, cười chào: “Dạ, tại hạ là Diệp Vô Ưu, biệt danh ‘Sát thủ các quán rượu rượu quỵt’. Nghe danh trấn mình có rượu ngon nên vào xin một hớp, ai ngờ rượu nhà mình uống vào hơi nặng đô, làm bà con đứng hình hết cả.”

Nữ tử trên đài bay xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá, tà áo hồng phấn bay phất phơ. Nàng ta nhìn Diệp Vô Ưu, rồi nhìn Lục Tuyết Dao, môi nở nụ cười ma mị: “Thì ra là một kẻ say và một đóa sen tuyết. Các người không thích mộng đẹp sao? Ở đây, không có tranh đoạt, không có Thiên Đạo Minh, không có chết chóc. Chỉ có niềm vui vĩnh cửu.”

“Vui vĩnh cửu mà mặt mũi ai cũng như cục gạch thế kia à?” Diệp Vô Ưu chỉ tay ra ngoài phố. “Nhìn cái ông bán bánh bao kia đi, giơ cái xửng hấp cả trăm năm chắc chuột nó làm tổ trong nách rồi. Vui chỗ nào?”

Nữ tử bỗng nhiên biến sắc, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo: “Ngươi thì biết cái gì! Thế gian này quá đau khổ! Chỉ có hóa đá, linh hồn mới được tự do!”

“À há, ra là một nữ triết học gia nửa mùa.” Diệp Vô Ưu thở dài, quay sang bảo Lục Tuyết Dao. “Tuyết Dao muội, nàng ta chính là ‘chủ xị’ của cái party hóa đá này đấy. Có lẽ là thuộc hạ của Mị Cơ, hoặc là một kẻ điên nào đó bị thất tình quá mức.”

“Muốn phá giải phép thuật này, phải làm gì?” Lục Tuyết Dao hỏi ngắn gọn.

“Đánh thức họ bằng một ‘cú sốc’ lớn hơn giấc mộng của họ.” Diệp Vô Ưu bỗng nhiên lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra. Hắn không cầm kiếm bằng tay, mà kẹp nó vào nách, dáng vẻ lôi thôi lếch thếch. “Mà cách tốt nhất để thức tỉnh một kẻ say mộng, là cho họ nếm một loại rượu cay đến mức… cháy cả linh hồn.”

Nữ tử áo hồng cười lạnh: “Ngông cuồng! Để xem các ngươi trụ được bao lâu trong Thiên Hoa Mộng Cảnh của ta!”

Nàng ta phất tay, vô số những cánh hoa hồng bay ra, nhưng mỗi cánh hoa đều sắc bén như dao cạo, mang theo mùi hương khiến thần trí hôn mê.

“Cẩn thận, khói này có độc SSS đấy!” Lão Quy hét lên rồi rụt cổ vào hẳn.

Lục Tuyết Dao vung kiếm, một bức tường băng dựng lên ngăn cản cánh hoa. Nàng lạnh lùng nói: “Huynh lo pha rượu của huynh đi, ở đây để ta.”

“Được thôi, tinh thần phối hợp của muội làm ta cảm động quá, chắc tối nay phải lấy thân đền đáp mất.” Diệp Vô Ưu nháy mắt một cái khiến Lục Tuyết Dao suýt nữa thì trượt chân.

Hắn ngồi bệt xuống đất, lôi hồ lô Tử Kim ra. Hắn bắt đầu lẩm bẩm: “Một chút Liệt Hỏa Thiêu Tâm, một chút mật gấu đen, thêm tí ớt hiểm vùng U Minh… và quan trọng nhất, một giọt nước mắt của Lão Quy khi bị mất tiền.”

“Ngươi lấy nước mắt ta hồi nào?!” Lão Quy gào lên trong túi.

“Hồi nãy lúc lão đang ngủ, ta lừa lấy đi mấy đồng linh thạch, lão khóc nhè chứ gì nữa.”

Diệp Vô Ưu lắc lắc hồ lô, một luồng ánh sáng tím đen bốc lên. Sức mạnh của Túy Đạo bắt đầu vận chuyển. Hắn không cần dùng linh khí hoa mỹ, chỉ cần “ý”. Ý của hắn là sự tỉnh táo trong cơn say, là sự trần trụi sau lớp mặt nạ hoa lệ.

Trận chiến giữa Lục Tuyết Dao và nữ tử áo hồng càng lúc càng căng thẳng. Những bức tượng đá xung quanh bắt đầu rung chuyển, dường như bị tiếng đàn tỳ bà của nàng ta điều khiển, tiến lại gần bao vây lấy họ.

“Vô Ưu! Nhanh lên! Họ đang bị điều khiển để tấn công chúng ta!” Lục Tuyết Dao vừa đánh vừa phải né tránh những bức tượng vì không muốn làm hư hại cơ thể của dân trấn.

“Xong rồi đây! Rượu này có tên là: ‘Tỉnh Ngủ Đi Con’!”

Diệp Vô Ưu bỗng đứng bật dậy, hắn nốc một hớp rượu vừa pha, sau đó trợn trừng mắt, mặt đỏ gay như gà chọi. Hắn phun một ngụm rượu mạnh ra không trung, đồng thời thanh Mặc Ảnh kiếm quét qua.

“Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Chiêu thứ hai: Tửu Ba Phá Mộng!”

Luồng rượu phun ra gặp kiếm khí hóa thành một làn sương mù màu vàng rực, mang theo hơi nóng khủng khiếp và mùi vị cay xè đến tận óc. Làn sương này lan tỏa đến đâu, mùi hương mật ngọt của nữ tử áo hồng tan biến đến đó.

“Hắt xì!” Một bức tượng đá bỗng nhiên nhảy dựng lên hắt hơi một cái rõ to.

“Cay quá! Mẹ nó, ai đốt ớt trong phố thế này?!” Một bức tượng khác là ông chồng đang sợ vợ bỗng ôm mũi gào lên.

Dần dần, lớp đá trên người cư dân Hạnh Hoa Trấn nứt vỡ ra. Họ tỉnh lại, nhưng thay vì tiếp tục giấc mộng đẹp, ai nấy đều nhăn mặt, bịt mũi, ho sặc sụa vì cái mùi rượu “độc hại” của Diệp Vô Ưu.

Nữ tử áo hồng thét lên một tiếng kinh hãi, cơ thể nàng ta bắt đầu rạn nứt: “Không! Mộng của ta! Công trình mười năm của ta!”

“Mộng mị cái gì, tỉnh dậy mà đối mặt với deadline đi chị gái!” Diệp Vô Ưu vung kiếm, một đường kiếm ý giản đơn nhưng mang theo sức nặng của ngàn năm tỉnh táo chém thẳng qua đài cao.

“Ầm!”

Đài cao đổ sụp. Nữ tử áo hồng biến thành một đám khói hồng nhạt rồi tan biến vào hư không, để lại một đóa hoa tàn héo.

Thị trấn bỗng chốc trở nên náo nhiệt… theo cách hỗn loạn nhất có thể.

“Bánh bao của tôi cháy hết rồi!”
“Bà già nó, tôi đang đứng thế này bao lâu rồi, tê chân quá!”
“Vợ ơi, đừng đánh, anh biết lỗi rồi… Ủa mà sao mặt bà đầy bụi đá thế này?”

Giữa đám đông đang nháo nhào ấy, Diệp Vô Ưu và Lục Tuyết Dao đứng lặng im.

Lục Tuyết Dao tra kiếm vào vỏ, thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không quên liếc nhìn Diệp Vô Ưu: “Cách thức tỉnh của huynh… thực sự là rất vô nhân đạo.”

“Hiệu quả là được mà.” Diệp Vô Ưu nhún vai, thản nhiên xỏ tay vào túi, định lẻn đi.

“Đứng lại đó! Tiểu tử mặc áo cưới rách kia! Có phải ngươi vừa phun cái thứ mùi kinh tởm này vào quán của ta không?!” Ông chủ quán bánh bao hùng hổ cầm cái xửng hấp chạy tới.

Diệp Vô Ưu trợn mắt, nắm lấy tay Lục Tuyết Dao: “Chết tiệt, dân trấn tỉnh lại là nhớ ra nợ cũ ngay! Chạy mau Tuyết Dao, trấn này không ở lâu được!”

Thế là, thay vì được người dân tung hô như anh hùng vừa giải cứu cả trấn khỏi lời nguyền, vị Túy Kiếm Tiên và nàng Hàn Nguyệt Tiên Tử lại phải vắt chân lên cổ mà chạy trốn khỏi sự truy đuổi của một đoàn người đang cầm xửng hấp, chổi lông gà và gậy gộc.

“Diệp Vô Ưu! Huynh rốt cuộc đã làm gì ở cái trấn này trước khi tôi gặp huynh vậy hả?!” Tiếng hét của Lục Tuyết Dao vang vọng cả con phố.

“Ta có làm gì đâu! Chỉ là uống mấy vò rượu mà chưa kịp thanh toán, với lỡ tay làm cháy cái biển hiệu của họ tí thôi! Đạo pháp tự nhiên mà muội tử!”

Lão Quy ở trong túi lại thở dài, lấy hai cái lá cây nhét vào lỗ tai: “Đúng là, đi đến đâu nghiệp theo đến đó. Trường sinh cái nỗi gì, tu thành ‘Vua trốn nợ’ thì có.”

Trăng non bắt đầu ló dạng, hai cái bóng vẫn mải miết chạy ra khỏi Hạnh Hoa Trấn, bỏ lại sau lưng những tiếng chửi bới vang trời và một đống hỗn độn dở khóc dở cười. Nhưng trong màn đêm, từ sâu trong rừng, một đôi mắt đỏ ngầu vẫn lặng lẽ quan sát.

Mị Cơ siết chặt tay, nghiến răng: “Phá hỏng ảo mộng của ta sao? Vô Ưu, ngươi càng thú vị, ta càng muốn thấy ngươi chết trong đau khổ nhất…”

Nhưng có lẽ nàng ta sẽ phải đợi lâu đấy, vì hiện tại Diệp Vô Ưu còn bận tìm quán rượu tiếp theo để… ghi nợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8