Túy Ngọa Trường SinhChương 18: Thủ phạm lộ diện
**Chương 18: Thủ phạm lộ diện**
Sương mù trên con đường dẫn lên Mộ Tuyết Đỉnh dày đến mức nếu Diệp Vô Ưu không phải là một con sâu rượu có khứu giác nhạy bén hơn cả chó săn, chắc chắn hắn đã dắt Lục Tuyết Dao đâm sầm vào vách đá từ tám kiếp trước.
“Vô Ưu, huynh có chắc là chúng ta không đi lạc không?” Lục Tuyết Dao nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ nghi ngờ. Nàng nhìn cái bóng lưng lảo đảo, chân bước theo hình chữ “S” của tên đồng đội mà cảm thấy áp lực cột sống tăng cao đột ngột.
Diệp Vô Ưu nấc cụ một cái, giơ cái hồ lô Tử Kim lên tu một ngụm, sau đó lau miệng bằng tay áo rách nát: “Tuyết Dao muội tử, tin ta đi. Đạo là nằm ở dưới chân, mà chân ta thì đang đi… thì đó chính là đạo! Hơn nữa, mùi rượu ở phía trước nồng nàn như vậy, chắc chắn có kỳ ngộ.”
Lão Quy từ trong túi áo hắn thò cái đầu nhỏ ra, thở dài thườn thượt: “Kỳ ngộ cái búa! Lão tử ngửi thấy mùi hôi tanh của yêu khí sắp nồng nặc hơn cả cái chân chưa rửa của chủ nhân rồi. Các người không thấy lạ sao? Hạnh Hoa Trấn vừa được giải lời nguyền hóa đá, nhưng đám tơ trắng bám trên cành cây nãy giờ… trông nó không giống tơ tằm đâu nhé.”
Vừa dứt lời, không gian xung quanh bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Tiếng chim hót mất hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng khóc than của những kẻ thua lô đề.
“Phựt!”
Một sợi dây màu bạc từ trên cao lao xuống với tốc độ ánh sáng, nhắm thẳng vào cái đầu búi hờ bằng cành liễu của Diệp Vô Ưu. Hắn chẳng thèm nhìn, chỉ nghiêng đầu một cách ảo diệu – cái kiểu nghiêng đầu mà người tỉnh làm sẽ bị trật khớp cổ, còn kẻ say làm thì gọi là “Túy Diệu Bộ”.
Sợi dây đâm hụt, ghim chặt xuống đất, tạo thành một cái hố nhỏ. Lục Tuyết Dao rút kiếm, kiếm quang lạnh lẽo lóe lên, chặt đứt sợi dây đó trong nháy mắt.
“Là tơ nhện!” Nàng kinh hô.
“Ôi trời đất ơi, tơ này mà đem dệt sịp thì chắc bền lắm đây!” Diệp Vô Ưu hét lên, vẻ mặt kinh ngạc một cách giả trân.
Từ trong màn sương, một giọng cười lảnh lót nhưng đầy ma mị vang lên, giống như tiếng móng tay cào vào bảng đen khiến người ta nổi da gà:
“Hi hi hi… Một tên tiểu tử nát rượu và một tiểu thư băng giá. Combo này xem ra hơi mặn, nhưng ta thích!”
Màn sương bị xé toạc. Hiện ra trước mặt họ là một con quái vật khiến bất cứ ai mắc hội chứng sợ nhện phải đăng xuất khỏi trái đất ngay lập tức. Đó là một con nhện khổng lồ với tám cái chân dài ngoằng, sắc lẹm như thanh đao thủ công mỹ nghệ. Nhưng điều đáng nói là cái đầu và phần thân trên của nó lại là một mỹ nữ vô cùng gợi cảm, khoác trên mình lớp lụa mỏng dính như được thiết kế riêng cho các app livestream cấm trẻ em.
“Vãi chưởng… Người nhện phiên bản lỗi à?” Diệp Vô Ưu trợn tròn mắt, tay vẫn không quên lắc lắc hồ lô rượu. “Này tỷ tỷ, tỷ tập gym vùng dưới hơi quá đà rồi đấy, cơ đùi thế kia thì ai mà chịu nổi?”
Con yêu nhện – chính là Huyết Chu Nương, tu vi nghìn năm – lập tức biến sắc. Khuôn mặt xinh đẹp của ả trở nên vặn vẹo: “Tiểu tử thối! Ngươi có biết ta chính là chủ nhân của Hạnh Hoa Trấn không? Đám phàm nhân kia hóa đá chính là để làm món đồ chơi trưng bày cho cung điện của ta. Ngươi dám phá hỏng ‘bộ sưu tập’ của ta, hôm nay ta sẽ bắt ngươi về làm kén phân bón!”
Lục Tuyết Dao lạnh lùng tiến lên một bước: “Yêu nghiệt! Tu luyện nghìn năm không lo hóa hình làm người tốt, lại đi gieo rắc tai ương. Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo!”
“Thay trời? Để trời nghỉ ngơi đi em gái ơi, để ta thay trời ‘uống rượu’ là được rồi!” Diệp Vô Ưu ngắt lời, rồi quay sang Huyết Chu Nương, vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc (theo phong cách một kẻ say). “Này Chu tỷ, cho ta hỏi nhỏ. Sư phụ ta ngày xưa có nợ tình gì tỷ không? Sao nhìn tỷ giống mấy bà dì đi đòi nợ thuê thế?”
Huyết Chu Nương nghe đến hai chữ “Sư phụ”, đôi mắt bỗng đỏ ngầu như nhỏ thuốc nhỏ mắt quá liều: “Tửu Lão Nhân! Tên già khốn kiếp đó… ba trăm năm trước đã lừa ta uống hết một hũ ‘Túy Sinh Mộng Tử’ rồi lấy mất viên nội đan của ta đi làm đồ khui nắp rượu! Ngươi là đệ tử của lão? Tốt lắm, nợ cha con trả, nợ thầy trò gánh!”
Diệp Vô Ưu há hốc mồm, quay sang Lão Quy: “Này Quy già, sư phụ ta hồi trẻ ‘mất dạy’ vậy luôn hả?”
Lão Quy thở dài, thu mình vào mai: “Lão ấy còn làm nhiều chuyện ‘trời ơi đất hỡi’ hơn thế nhiều. Chút nợ này chỉ là muỗi thôi. Tập trung chiến đấu đi đại ca, ả sắp phun tơ rồi kìa!”
Huyết Chu Nương thét lên một tiếng, tám cái chân nhện đập mạnh xuống đất khiến mặt đất rung chuyển. Ả há miệng, nhưng thay vì phun ra tơ bình thường, ả phun ra một bãi dịch màu hồng sặc sỡ, mang theo mùi hương nồng nặc khiến người ta choáng váng.
“Cẩn thận! Là Hư Ảo Độc Tơ!” Lục Tuyết Dao vung kiếm tạo thành một vòng tròn băng giá bảo vệ cả hai.
Nhưng Diệp Vô Ưu lại làm một hành động cực kỳ “đi vào lòng đất”. Hắn chạy ra khỏi vòng bảo vệ, đưa mũi hít lấy hít để: “Ồ, mùi này… giống như vị cocktail dâu pha thêm chút cồn công nghiệp. Không tệ, không tệ!”
“Huynh điên rồi à? Quay lại mau!” Lục Tuyết Dao gào lên.
Diệp Vô Ưu cười hắc hắc, đôi mắt bỗng lóe lên một tia sắc sảo giữa cơn say khướt. Hắn rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông ra. Lúc này, thanh kiếm không còn là một cục sắt vụn nữa, nó bắt đầu phát ra tiếng rung oong oong đầy phấn khích.
“Túy Ý – Chiêu thứ nhất: Nhất Chén Giải Thiên Sầu… à không, là Nhất Chén Tan Ảo Mộng!”
Diệp Vô Ưu ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, sau đó phun mạnh ra thanh kiếm. Rượu chạm vào sắt gỉ lập tức bùng cháy thành một ngọn lửa màu tím đen huyền bí. Hắn loạng choạng bước đi, thanh kiếm vạch ra một đường cong kỳ dị trên không trung.
Mỗi nơi thanh kiếm đi qua, độc sương của Huyết Chu Nương đều bị đốt cháy sạch sẽ. Hắn lướt đi giữa hàng vạn sợi tơ nhện như thể đang nhảy tango với tử thần.
“Check map đi chị gái!” Diệp Vô Ưu hét lên một câu ngôn ngữ mạng hiện đại, rồi bất ngờ xuất hiện phía sau lưng con yêu nhện.
Huyết Chu Nương kinh hãi, quay người dùng hai cái chân nhện sắc bén nhất chém xuống. “Keng!” Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Thanh kiếm sắt gỉ của Diệp Vô Ưu chặn đứng đòn tấn công một cách nhẹ nhàng.
“Tốc độ này… chỉ bằng tốc độ mạng 2G khi trời mưa thôi sao?” Diệp Vô Ưu cà khịa cực mạnh. “Để ta cho chị thấy tốc độ của cáp quang nghìn năm nhé!”
Hắn xoay người một vòng, kiếm ý bùng nổ. Không phải là thứ kiếm ý hào hùng, chính trực của danh môn chính phái, mà là một thứ kiếm ý tiêu dao, bất định, lúc ẩn lúc hiện như thể người cầm kiếm đang… bị tiền đình.
“Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!”
Ba cái chân nhện của Huyết Chu Nương bị cắt đứt trong một nốt nhạc. Máu xanh bắn tung tóe.
“Aaa! Ngươi… tên khốn này!” Huyết Chu Nương gào thét đau đớn. Ả nhận ra mình đã đánh giá thấp tên sâu rượu này. Đây không phải là một kẻ say bình thường, đây là một tên say có kỹ năng thượng thừa!
Ả bắt đầu liều mạng, bụng dưới co thắt lại, định tung ra chiêu cuối “Vạn Nhện Phệ Tâm”. Hàng nghìn con nhện con li ti bắt đầu bò ra từ các kẽ đá, bao vây lấy Diệp Vô Ưu và Lục Tuyết Dao.
Lục Tuyết Dao sắc mặt tái mét: “Ta ghét nhất là côn trùng!” Nàng liên tục thi triển “Hàn Băng Kiếm Trận”, đóng băng lũ nhện con, nhưng số lượng của chúng quá đông, giết mãi không hết.
Diệp Vô Ưu nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên ngồi bệt xuống đất, vỗ vỗ vào cái bụng của mình: “Phiền phức thật sự. Tuyết Dao, muội xích ra một chút, ta định làm một cú ‘big nuke’ đây.”
Nói rồi, hắn thò tay vào Tử Kim Yêu Hồ, lôi ra một hũ rượu nhỏ có dán nhãn màu đỏ tươi, trên đó ghi vỏn vẹn hai chữ: “Liệt Hỏa”.
“Chủ nhân! Ngài định dùng cái đó thật à? Ngài sẽ cháy túi… à không, cháy hết lông mày đấy!” Lão Quy kinh hoàng kêu lên.
“Yên tâm, ta có bảo hiểm linh hồn mà!” Diệp Vô Ưu cười hì hì, rồi uống cạn hũ rượu trong một hơi.
Toàn thân hắn bỗng đỏ rực như tôm luộc. Một luồng nhiệt lượng khổng lồ từ đan điền bốc thẳng lên não. Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt lúc này không còn đỏ gay vì say nữa, mà là rực cháy lửa hồng.
“Chiêu này tên là: Say rượu đốt quán!”
Diệp Vô Ưu vung tay một cái, một biển lửa màu vàng kim từ trong hồ lô tuôn ra, bao phủ lấy toàn bộ khu vực. Lửa này không phải lửa thường, nó là linh hỏa được luyện từ tinh hoa mỹ tửu, gặp yêu khí là cháy càng mạnh.
Tiếng kêu la thảm thiết của Huyết Chu Nương vang vọng cả thung lũng. Đám nhện con chưa kịp áp sát đã hóa thành tro bụi. Ngay cả Lục Tuyết Dao dù đứng xa cũng cảm thấy một luồng hơi nóng kinh người, phải liên tục vận chuyển công pháp băng hệ để làm mát.
Khi ngọn lửa tan đi, Huyết Chu Nương chỉ còn lại là một khối than đen thui, vẫn còn co giật nhẹ.
Diệp Vô Ưu lúc này lại trở về trạng thái “vô dụng”, nằm vật ra đất, miệng lẩm bẩm: “Lỗ rồi… hũ rượu đó giá ba mươi linh thạch… phải bắt ả đền mạng thôi…”
Lục Tuyết Dao đi tới, nhìn con yêu nhện đã chết hẳn, rồi nhìn tên thanh niên đang nằm ngủ gáy khò khò giữa đống tro tàn, nàng không biết nên cười hay nên khóc. Nàng cúi xuống, nhặt lấy một mảnh phù hiệu kỳ lạ rơi ra từ xác của yêu nhện.
Trên phù hiệu có khắc biểu tượng của Thiên Đạo Minh.
“Cái gì?” Lục Tuyết Dao sững sờ. “Huyết Chu Nương là người của Thiên Đạo Minh nuôi dưỡng? Lệ Thiên Hành… rốt cuộc ngài đang làm cái gì vậy?”
Lúc này, Lão Quy bò ra, thở dài: “Tiên tử đừng ngạc nhiên. Trong giới tu tiên, mấy kẻ hay nói đạo lý thường sống như… à mà thôi. Chúng ta nên đưa tên ngốc này rời khỏi đây trước khi sát thủ tiếp theo của Thiên Đạo Minh tìm đến. Mùi rượu ‘Liệt Hỏa’ này bay xa đến mười dặm, giống như bật định vị cho kẻ thù vậy.”
Lục Tuyết Dao gật đầu, nàng vác Diệp Vô Ưu lên vai (kiểu vác bao tải gạo). Dù hắn nặng và nồng nặc mùi rượu, nhưng không hiểu sao, nàng cảm thấy bờ vai này của mình bỗng dưng trở nên vững chãi lạ thường.
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng của một người nữ lãnh đạm vác một tên lãng tử say xỉn và một con rùa già dần khuất sâu vào hướng Mộ Tuyết Đỉnh.
Ở một diễn biến khác, tại Hạnh Hoa Trấn, cái bảng nợ tiền của Diệp Vô Ưu lại bị ai đó gạch thêm một dòng: *“Tội danh mới: Đốt rừng trái phép, gây ô nhiễm không khí cục bộ.”*
Huyền thoại về Túy Kiếm Tiên, cứ thế mà dài thêm một trang đầy… vết nhơ nợ nần.