Túy Ngọa Trường SinhChương 20: Lời cảnh báo từ hư không
**CHƯƠNG 20: LỜI CẢNH BÁO TỪ HƯ KHÔNG**
Đêm ở Mộ Tuyết Đỉnh không giống như đêm ở những nơi khác. Tuyết rơi màu đỏ không làm người ta thấy lãng mạn, mà chỉ thấy như đang lạc vào một bộ phim kinh dị hạng B với ngân sách eo hẹp.
Diệp Vô Ưu nằm dài trên một tảng đá phẳng, đầu gối lên một cái mai rùa đang run lẩy bẩy.
— Đồ chủ nhân vô lương tâm! Ngươi coi ta là gối cao su non hả? Ta là linh thú thượng cổ, là tôn nghiêm của bộ tộc nhà rùa đấy! — Lão Quy nghiến răng trổi dậy, nhưng ngay lập tức bị một bàn tay đầy mùi rượu ấn đầu xuống.
— Im lặng nào, ông bạn già. Để ta ngủ một tí. Cơn trúng độc đường ruột lúc chiều của bà cô Mị Cơ vẫn còn đang “quẩy” trong bụng ta đây này. Đúng là phụ nữ đẹp thường đi kèm với đồ ăn quá hạn mà! — Diệp Vô Ưu lầm bầm, môi nở một nụ cười méo mó.
Lục Tuyết Dao đứng cách đó không xa, thanh kiếm Hàn Nguyệt cắm xuống tuyết, khí lạnh tỏa ra xung quanh tạo thành một vòng bảo hộ tự nhiên. Nàng nhìn cái dáng vẻ “ngủ như chết” của Vô Ưu, trong lòng trào dâng một cảm giác phức tạp:
“Tên này… thực sự là hy vọng của nhân gian sao? Nhìn hắn giống hy vọng của mấy tiệm cầm đồ hơn đấy.”
Trong lúc đó, tinh thần của Diệp Vô Ưu bắt đầu chìm vào một trạng thái kỳ quái. Hắn không hẳn là ngủ, mà là “say trong tiềm thức”. Đây là một kỹ năng thượng thừa của *Thái Cổ Túy Tiên Quyết* – khi cơ thể vật lý bị quá tải bởi các loại độc tố (hoặc rượu dỏm), linh hồn sẽ tự động “logout” để đi tìm một nơi thanh tịnh hơn.
Và “nơi thanh tịnh hơn” đó, thường là một quán rượu ảo lòi lơ lửng giữa mây ngàn.
Diệp Vô Ưu thấy mình đang đứng trước một cổng chào làm bằng những vò rượu rỗng, bên trên có biển hiệu: “Quán Rượu Mất Nghĩa – Hết Nợ Thì Vào”.
— Ồ, giao diện mới à? Sư phụ dạo này cũng biết cập nhật style tối giản cơ đấy? — Vô Ưu phủi phủi tà áo rách, hiên ngang bước vào.
Bên trong quán, hơi rượu nồng nặc đến mức có thể khiến một con voi ngất xỉu ngay lập tức. Ở vị trí trung tâm, một lão già tóc tai dựng ngược như vừa bị sét đánh, quần áo thì chỗ thủng chỗ vá, đang ngồi khoanh chân trên một chum rượu lớn, tay cầm một con cá nướng đen thui.
Đó chính là Tửu Lão Nhân – vị sư phụ đã “bay màu” từ lâu của hắn.
— Sư phụ! Ông còn sống à? Hay ông lại hiện về đòi nợ tiền trà đá hồi năm kia đấy? — Diệp Vô Ưu thốt lên, giọng điệu chẳng có chút gì là tôn kính kẻ quá cố.
Tửu Lão Nhân liếc mắt nhìn hắn, thở ra một ngụm khói mùi men:
— Con mẹ nó cái thằng đệ tử nghịch tử này! Ta ở dưới này cũng không yên với ngươi. Ngươi uống rượu kiểu gì mà để người ta đánh cho ra bã, xong rồi lại trúng độc của một con mụ phù thủy vậy? Ta dạy ngươi “Túy Ý” để ngươi đi khè thiên hạ, chứ không phải để ngươi đi tấu hài!
Vô Ưu gãi đầu, thản nhiên ngồi xuống cạnh chum rượu, thò tay định múc một gáo:
— Tại đối thủ out trình thôi sư phụ ạ. Mà ông gọi con vào server này làm gì? Đừng nói là định truyền lại 50 năm công lực theo kiểu drama dài tập nhé? Con lười luyện lắm, có cách nào uống một ngụm mà thăng cấp lên Ngũ Cảnh luôn không?
— Uống cái đầu ngươi! — Tửu Lão Nhân gõ mạnh cái que cá nướng vào trán Vô Ưu, tiếng động vang lên như tiếng chuông đồng — Nghe cho kỹ đây, thời gian của ta trong “Túy Mộng” này không nhiều. Hệ thống vận hành thế gian sắp bị “thanh lọc” rồi.
Vô Ưu hơi khựng lại, đôi mắt đỏ gay vì say đột nhiên lóe lên một tia sáng lạnh:
— Ý ông là “Thanh Trừng Tửu Đồ”? Cái gã Lệ Thiên Hành ở Thiên Đạo Minh định làm thật à?
— Hắn không chỉ định làm, mà hắn đang làm rồi. — Tửu Lão Nhân nghiêm túc lạ thường — Hắn muốn dùng “Vĩnh Hằng Đan” để biến cả thế giới thành một cỗ máy tuân theo quy tắc tuyệt đối. Ở đó, sẽ không còn ai biết say, không còn ai biết cười, và đặc biệt là… rượu sẽ biến thành nước lã có nồng độ cồn 0%!
— Cái gì?! — Diệp Vô Ưu bật dậy, mặt biến sắc — Nước lã 0%? Thế thì tu tiên làm cái quái gì nữa? Thà ta đi quét rác còn hơn! Đây là tội ác chống lại nhân loại, chống lại cả vũ trụ!
— Bình tĩnh đi cái thằng nghiện này! — Sư phụ hắn quát — Lệ Thiên Hành đã tìm ra mảnh vỡ của “Thái Cổ Tửu Khúc”. Hắn định dùng nó để đảo ngược linh khí, biến “Túy Ý” của ngươi thành “Khô Kiệt Ý”. Nếu hắn thành công, cái hồ lô Tử Kim kia của ngươi sẽ chỉ là một cái bình đựng nước lọc thông thường.
Vô Ưu ôm chặt lấy cái hồ lô ảo bên hông mình, mặt tái mét như vừa nghe tin quán rượu quen thuộc bị phá sản.
— Ông phải giúp con chứ! Ông là sư phụ cơ mà! Có chiêu cuối gì không? Kiểu như “Vạn Kiếm Quy Tông” phiên bản “Vạn Chén Quy Hàng” ấy?
Tửu Lão Nhân thở dài, bóng dáng bắt đầu mờ nhạt dần:
— Chiêu thức không nằm ở chiêu thức, mà nằm ở độ dày của da mặt ngươi. Nghe đây, muốn ngăn chặn hắn, ngươi phải tìm đến “Tửu Tuyền vĩnh cửu” ở sâu dưới lòng Mộ Tuyết Đỉnh. Chỉ có nước suối ở đó mới có thể “reboot” lại công thức Tửu Khúc thực sự. Và nhớ lấy… cái thanh sắt gỉ Mặc Ảnh của ngươi… nó không phải để thái hành đâu. Hãy để nó “uống” máu của kẻ địch, nó sẽ cho ngươi thấy thế nào là đỉnh cao của sự tiêu dao.
— Sư phụ! Khoan đã! Mật khẩu két sắt nhà ông là gì? Ông vẫn chưa nói cho con! — Vô Ưu gào lên khi hình bóng lão già tan thành những bong bóng rượu.
— Mật khẩu là… Uống… không… say… không… về… — Tiếng vang của sư phụ hắn mất hút vào hư không, kèm theo một cú đá thần thánh đẩy linh hồn Vô Ưu bay ra khỏi “server”.
“Bốp!”
Diệp Vô Ưu mở bừng mắt, thấy mình đang nằm trên nền tuyết lạnh giá. Và lý do hắn tỉnh lại không phải do tiếng gọi của sư phụ, mà là do Lão Quy đang dùng cái chân ngắn ngủn của mình vỗ bành bạch vào mặt hắn.
— Chủ nhân! Tỉnh lại! Kẻ thù tới rồi! Bọn chúng dùng “Flash” hay sao mà di chuyển nhanh thế không biết! — Lão Quy hét lên bằng giọng con nít pha lẫn sự run rẩy.
Vô Ưu bật dậy như lò xò, quên luôn cả cơn đau bụng. Hắn thấy Lục Tuyết Dao đang đứng đối diện với một đám người mặc giáp vàng rực rỡ, trên ngực thêu hình một cán cân cân bằng – biểu tượng của Thiên Đạo Minh.
— Diệp Vô Ưu, Lục Tuyết Dao, các ngươi bị bắt vì tội: Gây rối trật tự công cộng, tiêu thụ linh dược không rõ nguồn gốc, và đặc biệt là tội… “Sống quá tiêu dao” gây ảnh hưởng đến tâm lý tu hành của các môn sinh ưu tú! — Tên dẫn đầu, một gã chấp pháp mặt nghiêm nghị như vừa bị mất sổ gạo, dõng dạc tuyên bố.
Vô Ưu nhìn quanh, rồi nhìn vào cái hồ lô của mình, hắn thở phào một cái: “May quá, rượu vẫn chưa biến thành nước lọc.”
Hắn nhếch mép cười, tay với lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, liêu xiêu bước lên đứng cạnh Lục Tuyết Dao.
— Này tiểu cô nương, nãy giờ ta mơ thấy một giấc mơ đáng sợ lắm. — Hắn thì thầm.
Lục Tuyết Dao không quay đầu lại, lạnh lùng hỏi:
— Ngươi thấy ác quỷ à?
— Không, còn tệ hơn. Ta mơ thấy cả thiên hạ này chỉ còn rượu không cồn. — Vô Ưu lắc đầu — Nên là, mấy cái tên mặc áo vàng kia, ta quyết định rồi. Ta sẽ cho bọn họ biết, tại sao người ta nói “Đừng bao giờ dây vào mấy thằng say đang cáu”.
Lão Quy chui tọt vào túi áo Vô Ưu, chỉ thò mỗi cái đầu ra cổ vũ:
— Đúng đúng! Chủ nhân, gáy to lên! Đánh không lại thì tôi biến hình thành cái lầu rồi chúng ta chạy, nhưng trước khi chạy thì phải gáy cho nó ngầu đã!
Đám quân Thiên Đạo Minh bắt đầu dàn trận. Ánh sáng vàng từ pháp bảo của bọn họ phản chiếu lên tuyết đỏ, tạo thành một khung cảnh cực kỳ chói mắt. Tên chấp pháp rút ra một cuốn sổ vàng:
— Theo luật lệ của Thiên Đạo, Diệp Vô Ưu, ngươi bị tuyên án “Tỉnh táo cưỡng chế”!
Vô Ưu nghe xong, mặt đen lại. Hắn nấc lên một cái, cầm hồ lô dốc một ngụm thật lớn, rồi phun ra một bãi nước rượu biến thành một chữ “Cút” bằng băng rực sáng giữa không trung.
— Tỉnh cái đầu nhà ngươi! Để bố mày yên ổn làm thằng say không được à?!
Cuộc chiến ở Mộ Tuyết Đỉnh chính thức bắt đầu, trong khi tiếng gầm của Diệp Vô Ưu vang dội khắp thung lũng, phá tan sự tĩnh lặng của đêm tuyết đỏ. Hắn biết, lời cảnh báo của sư phụ không phải đùa. Nếu hôm nay hắn không “chơi tới bến”, thì ngày mai sẽ chẳng còn quán rượu nào để mà trốn nợ nữa.
Và với Diệp Vô Ưu, đó mới chính là đại họa thực sự.