Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 22: Tuyết Liên Tửu

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:42:05 | Lượt xem: 5

**Chương 22: Tuyết Liên Tửu – Công Thức Nấu Rượu Từ Địa Ngục**

Sau trận hỗn chiến “long trời lở đất, bụi bay mờ mắt” với mụ già Mị Cơ, Mộ Tuyết Đỉnh trông không khác gì một cái bãi chiến trường vừa trải qua một đợt giảm giá kịch sàn tại siêu thị: Tuyết văng tung tóe, xác nhện nằm la liệt, và không khí thì đậm đặc mùi… hôi nách của lũ quái vật pha lẫn mùi rượu rẻ tiền của Diệp Vô Ưu.

“Khụ… khụ…”

Lục Tuyết Dao bỗng lảo đảo, thanh trường kiếm trong tay nàng cắm xuống tuyết để làm điểm tựa. Gương mặt thanh tú vốn dĩ đã trắng như tuyết nay lại chuyển sang một màu tím ngắt rất… nghệ thuật. Không phải nàng đang tức giận, mà là độc tính từ những sợi tơ hồng của Mị Cơ bắt đầu “nhảy số”.

“Này này, Tiên tử muội muội, đừng có diễn vai ‘Mỹ nhân lâm trọng bệnh’ ở đây chứ? Ở đây không có đoàn làm phim nào đâu, cũng không có nam chính soái ca tới bế kiểu công chúa đâu!” Diệp Vô Ưu tay cầm hồ lô, bước chân loạng choạng tiến lại gần, giọng điệu nghe cực kỳ thiếu đòn.

Lục Tuyết Dao trừng mắt nhìn hắn, nhưng ngay lập tức một ngụm máu bầm tràn ra khóe môi. Nàng yếu ớt thốt lên: “Mị Cơ… trong tơ của mụ ta… có ‘Hồng Nhan Phách’… ngươi còn đứng đó mà… xàm xí à?”

Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu thò cái đầu nhăn nheo ra, tặc lưỡi đánh giá: “Chậc chậc, Hồng Nhan Phách? Cái loại độc này ác lắm nha. Trúng vào là lục phủ ngũ tạng bị thiêu đốt, nhan sắc phai nhạt, trong vòng ba canh giờ sẽ biến thành một bà lão nhăn nheo như quả táo tàu khô. Coi bộ ‘rating’ của nữ chính chương này sắp sụt giảm nghiêm trọng rồi chủ nhân ơi.”

Diệp Vô Ưu nghe đến hai chữ “nhăn nheo” thì giật mình, nhìn Lục Tuyết Dao một hồi rồi lẩm bẩm: “Biến thành bà lão á? Thế thì ai làm chân xách rượu cho ta? Ai chịu trách nhiệm làm bình hoa di động cho đẹp đội hình? Không được, quả này phải ‘support’ gấp thôi!”

Hắn sấn tới, chẳng màng đến phép tắc nam nữ gì cả (thực ra là vì hắn say quá chẳng nhớ quy tắc là cái gì), một tay ôm lấy eo Lục Tuyết Dao, tay kia áp lên trán nàng.

“Nóng thế! Nhiệt độ này mà đem đi luộc trứng là chín trong vòng một nốt nhạc đấy.” Vô Ưu nhăn mặt, sau đó gãi đầu bứt tai — hành động đặc trưng mỗi khi hắn bắt đầu dùng đến bộ não đã bị cồn tàn phá của mình — “Lão Quy, lục trong bộ nhớ ‘đám mây’ của ngươi xem có cái ‘tutorial’ nào giải độc này không?”

Lão Quy nhắm mắt lại một giây, sau đó kêu lên: “Có! Nhưng mà hơi khoai. Cần phải nấu ‘Tuyết Liên Tửu’ ngay lập tức. Thành phần chính là Băng Tâm Tuyết Liên vạn năm mọc ở đỉnh Vô Cực, pha với cốt rượu của Tử Kim Yêu Hồ, cộng thêm vài loại dược liệu mang tính hàn cực cao để ức chế hỏa độc.”

Diệp Vô Ưu nhìn lên đỉnh núi cao vút, mây mù bao phủ mà chỉ thấy nản chí: “Leo lên đó á? Với cái trạng thái ‘delay’ 200ms này của ta á? Hay là ta đánh ngất nàng ấy rồi vác lên vai cho nhanh nhỉ?”

“Ngươi mà đánh ngất nàng là nàng ‘sập nguồn’ vĩnh viễn đấy!” Lão Quy quát lên. “Mau đi lấy Tuyết Liên! Ta sẽ ở lại dùng linh lực của rùa để ‘duy trì trạng thái’ cho nàng ấy. Nhanh lên, thời gian là vàng bạc, mà ta thì cực kỳ ghét việc lãng phí vàng bạc!”

Vô Ưu thở dài, nốc thêm một ngụm rượu để “buff” tinh thần, sau đó vung thanh kiếm sắt gỉ Mặc Ảnh lên, hét lớn: “Vì sự nghiệp bảo vệ mỹ nhân, vì một tương lai không có bà già nhăn nheo, ta đi đây! Mặc Ảnh, lên cho anh!”

Hắn nhảy lên thanh kiếm, nhưng do trọng tâm không vững vì say, thanh kiếm bay được hai mét thì đâm sầm vào một tảng băng.

“Lỗi kỹ thuật! Lỗi kỹ thuật thôi!” Vô Ưu lồm cồm bò dậy, điều chỉnh lại “độ nhạy” rồi lao vút lên đỉnh núi như một mũi tên lửa… bị hỏng bộ phận định vị.

Sau mười lăm phút bay lượn lờ giữa trời tuyết với phong cách “lá rụng mùa thu”, cuối cùng Diệp Vô Ưu cũng chạm chân tới đỉnh Vô Cực. Nơi này lạnh đến mức ngay cả nước bọt cũng đóng băng ngay khi vừa ra khỏi miệng.

“Ôi mẹ ơi, lạnh thế này thì làm sao mà ‘chill’ được?” Vô Ưu vừa run cầm cập vừa ngó nghiêng.

Phía trước, giữa một hồ băng trong vắt, một đóa hoa sen màu xanh nhạt, phát ra ánh hào quang lung linh như đèn LED đang khẽ đung đưa. Băng Tâm Tuyết Liên!

“Tìm thấy rồi! Đồ chơi đây rồi!”

Vô Ưu định lao tới hái thì bỗng nhiên, một âm thanh trầm đục vang lên làm rung chuyển cả đỉnh núi. Một bóng đen khổng lồ từ dưới hố tuyết chồi lên. Đó là một con Gấu Tuyết cao bằng ba căn nhà tầng, nhưng điều lạ lùng là trên đầu nó lại đội một cái… mũ len đỏ lòm, trông cực kỳ kệch cỡm.

Con gấu gầm gừ, nhưng thay vì tấn công, nó lại giơ ra một cái bảng hiệu bằng gỗ có ghi dòng chữ: **“KHU VỰC BẢO TỒN. CẤM HÁI HOA. VI PHẠM PHẠT 100 LINH THẠCH.”**

Vô Ưu trợn mắt: “Cái quái gì thế này? Tu tiên giới bây giờ cũng có nội quy hành chính à? Lại còn bảo tồn với chả phạt vạ?”

Hắn nhìn con gấu, hắng giọng: “Này gấu đại huynh, ta đang có việc gấp cứu người. Cho ta xin đóa hoa kia đi, mai mốt ta quay lại trả tiền, hoặc ta giới thiệu cho huynh vài con gấu cái ở Tửu Châu, đảm bảo ‘body’ chuẩn chỉnh, không lông lá… à không, lông mượt như nhung luôn!”

Con gấu nhìn Vô Ưu với ánh mắt khinh bỉ, sau đó lật mặt sau của cái bảng: **“CHÊ. TA ĐANG ĂN KIÊNG. CHỈ NHẬN QUÀ CÁP CÓ CỒN.”**

Vô Ưu ngẩn người, sau đó bật cười ha hả: “Hóa ra là đồng nghiệp! Sớm biết huynh là sâu rượu thì ta đã chẳng tốn nước bọt.”

Hắn lôi từ trong cái túi rách nát của mình ra một bình rượu nhỏ, loại rượu được nấu từ tinh hoa Hạnh Hoa Trấn, hương thơm ngào ngạt vừa bay ra đã khiến con gấu “đổ đứ đừ”. Con mắt nó lờ đờ, cái mũi khịt khịt liên tục, dáng vẻ oai phong lẫm liệt ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt… thèm thuồng đến mức chảy nước dãi.

“Đây, đổi một bình rượu lấy một đóa hoa, huynh không lỗ đâu.” Vô Ưu ném bình rượu về phía con gấu.

Con gấu vồ lấy bình rượu như vồ được vàng, nốc cạn một hơi rồi lăn ra tuyết… ngủ gáy o o. Diệp Vô Ưu nhân cơ hội đó, nhanh tay lẹ mắt hái luôn đóa Tuyết Liên, không quên “tiện tay” lấy luôn cái mũ len của con gấu đội vào đầu cho ấm.

“Cảm ơn gấu đại huynh nhé, cái mũ hợp với ta phết!”

Quay lại chân núi, tình hình của Lục Tuyết Dao đã trở nên khá nghiêm trọng. Lão Quy đang đổ mồ hôi hột (nếu rùa có mồ hôi) để duy trì một vòng tròn bảo vệ quanh nàng.

“Về rồi đây! Nguyên liệu xịn sò nhất đã có mặt!” Vô Ưu đáp xuống, làm tuyết bắn tung tóe lên mặt Lão Quy.

“Lẹ lên! Cô nàng sắp ‘đăng xuất’ rồi kìa!” Lão Quy giục giã.

Vô Ưu không đùa giỡn nữa. Hắn lấy ra một cái nồi bằng đồng gỉ sét — mà theo lời hắn thì đây là “Thần đỉnh nấu lẩu” gia truyền — và bắt đầu nhóm lửa bằng linh lực. Hắn đổ rượu trắng từ hồ lô vào, sau đó xé từng cánh Tuyết Liên thả vào nồi.

“Nhìn kỹ nè Lão Quy, hôm nay ta sẽ biểu diễn kỹ thuật nấu rượu ‘Túy Tiên Cách’ cho ngươi xem. Cái này gọi là… Rượu Lẩu Thập Cẩm Giải Độc.”

Hắn bắt đầu lẩm nhẩm chú ngữ, nhưng ngôn ngữ của hắn nghe cứ như đang đọc menu ở quán nhậu: “Một chút cay nồng của tình đời, một chút ngọt bùi của rượu ế, thêm đóa Tuyết Liên này vào cho nó sang chảnh… Cháy lên nào ngọn lửa tự luyến của ta!”

Bên trong cái nồi, rượu bắt đầu sôi sùng sục, một mùi hương cực kỳ kỳ lạ tỏa ra. Nó vừa thơm cái mùi tinh khiết của sương mai trên núi, vừa có cái vị… hăng hắc của tất chưa giặt, cộng thêm chút nồng cháy của tửu khí.

“Chủ nhân, người chắc chắn cái thứ nước màu xanh lét này uống vào giải được độc chứ không phải khiến người ta ‘hóa vàng’ nhanh hơn à?” Lão Quy nghi ngờ nhìn cái nồi đang bốc khói đen kịt.

“Yên tâm đi! Đây là công thức độc quyền của sư phụ ta để lại. Người nói loại rượu này có tên là ‘Tuyết Liên Túy Tâm’. Uống một ngụm là tỉnh cả người, hai ngụm là thấy thiên đường, ba ngụm là thấy… ông bà tổ tiên hiện về chào hỏi.” Vô Ưu tự tin vỗ ngực.

Hắn múc một bát rượu — thực chất là một cái chén gỗ sứt mẻ — rồi tiến lại gần Lục Tuyết Dao. Nàng lúc này đã mất hoàn toàn ý thức, miệng chỉ còn mấp máy những âm thanh vô nghĩa.

“Nào, Tiên tử muội muội, há miệng ra đón nhận ‘tình yêu’ của ta nào.” Vô Ưu vừa nói vừa đổ thẳng bát rượu vào miệng nàng.

“Khụ! Khụ! Oẹ!”

Lục Tuyết Dao đột nhiên bừng tỉnh, nhưng không phải tỉnh vì hồi phục, mà tỉnh vì… quá cay đắng. Nàng ho sặc sụa, đôi mắt trừng lớn nhìn Vô Ưu như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

“Ngươi… ngươi cho ta uống cái thứ… nước cống gì thế này?” Giọng nàng tuy còn yếu nhưng đã đầy sát khí.

“Nước cống đâu mà nước cống! Đó là Tuyết Liên Tửu cực phẩm ta vừa nấu đấy! Một vò này mà bán ra thị trường là đủ tiền mua cả một tông môn chứ chẳng chơi.” Vô Ưu tặc lưỡi.

Lục Tuyết Dao định mắng tiếp, nhưng đột nhiên nàng khựng lại. Một luồng khí lạnh cực kỳ tinh khiết bắt đầu lan tỏa từ đan điền, chạy dọc theo kinh mạch, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa hồng độc đang tàn phá cơ thể. Những vệt tím tái trên khuôn mặt dần tan biến, thay vào đó là một làn da trắng hồng rạng rỡ, thậm chí còn lung linh hơn cả lúc chưa bị thương.

Hơn thế nữa, linh lực trong người nàng bỗng nhiên tăng vọt, đâm sầm vào lớp rào cản cảnh giới vốn đã bị kẹt từ lâu.

“Ơ… cái gì thế này?” Lục Tuyết Dao ngơ ngác. “Ta… ta sắp đột phá à? Chỉ nhờ cái thứ rượu mùi như mùi chân này á?”

“Ấy ấy, đừng có mà ‘flex’ tu vi lúc này chứ.” Vô Ưu chống cằm nhìn nàng. “Đó là tác dụng phụ thôi. Tuyết Liên Tửu của ta không chỉ giải độc mà còn có tác dụng ‘tăng lực’, tương đương với mười cái bánh mì thịt nướng cộng thêm ba lon nước tăng lực. Chúc mừng nhé, cô vừa trở thành ‘đại gia’ linh lực mới của giới tu tiên rồi.”

Lục Tuyết Dao nhắm mắt, điều động linh lực ổn định lại cơ thể. Một lúc sau, nàng thở ra một hơi dài, luồng khí đó bay ra làm đóng băng cả một vũng nước gần đó. Nàng nhìn Vô Ưu, ánh mắt bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vào vài phần… hoang mang.

“Cảm ơn… mặc dù vị của nó thật sự rất kinh khủng.” Nàng nói lí nhí.

“Kinh khủng là đúng rồi, vì lúc nãy ta lỡ tay đánh rơi cái bã rượu cũ vào trong nồi.” Vô Ưu cười hì hì, vẻ mặt vô tội như một đứa trẻ vừa làm vỡ lọ hoa.

Lục Tuyết Dao: “…” (Nàng bỗng cảm thấy, có lẽ mình nên chết vì độc còn hơn là mang ơn cái tên dở hơi này).

Khi bầu trời Mộ Tuyết Đỉnh dần chuyển sang màu tím sẫm của hoàng hôn, Diệp Vô Ưu ngồi dựa lưng vào cái mai của Lão Quy, trên đầu vẫn đội cái mũ len màu đỏ lấy của con gấu, miệng ngậm một cành cỏ, trông nhếch nhác không chịu được.

Lục Tuyết Dao đã hoàn toàn hồi phục, nàng đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió tuyết, đẹp như một bức tranh thần tiên. Nhưng bức tranh đó đã bị phá hỏng hoàn toàn bởi câu hỏi tiếp theo của Vô Ưu:

“Nè muội muội, cứu mạng đại ân phải báo đáp bằng hành động chứ nhỉ? Hay là đêm nay chúng ta ‘thâu đêm suốt sáng’, tâm sự chuyện nhân sinh bằng cách… nướng con nhện tuyết kia lên ăn nhé? Ta cá là thịt nhện nướng chấm rượu Tuyết Liên là cực phẩm nhân gian đấy.”

Lục Tuyết Dao quay phắt lại, lạnh lùng nói: “Ngươi đúng là đồ điên! Ta đi nghỉ đây!”

Nhưng khi quay lưng đi, khóe môi nàng khẽ cong lên một chút. Một chút xíu thôi, nhưng cũng đủ để làm tan chảy cái không gian lạnh giá này.

Lão Quy nhìn Vô Ưu, lầm bầm: “Chủ nhân, người thấy chưa? Gái xinh bao giờ cũng chảnh. Nhưng mà thôi, cứu được nàng ấy cũng là tích đức cho cái lá gan sắp hỏng của người rồi.”

Vô Ưu nấc cụ một cái, ngước nhìn lên những vì sao lấp lánh: “Hành trình tiếp theo chắc còn nhiều biến số lắm đây. Thiên Đạo Minh, Mị Cơ, rồi còn cả đám lão già thích quy tắc nữa… Thôi kệ đi, còn rượu là còn vui, còn say là còn bất bại!”

Hắn dốc hồ lô, một dòng rượu lóng lánh như bạc chảy xuống, biến thành những đóa hoa sen mờ ảo trong không trung rồi tan biến vào tuyết lạnh.

Dưới chân đỉnh Vô Cực, bóng dáng một gã say, một nàng tiên và một con rùa già đổ dài trên nền tuyết trắng, bắt đầu chương tiếp theo của câu chuyện điên rồ và hào sảng mang tên “Túy Ngọa Trường Sinh”.

“Này, đợi ta với! Đừng có đi nhanh thế, ta bị hoa mắt… núi nó đang quay tròn kìa!”

Tiếng la hét lèm bèm của Vô Ưu vang vọng khắp núi rừng, xua tan đi cái vẻ uy nghiêm tịch mịch vốn có của vùng cực Bắc. Thế giới tu tiên ngoài kia có thể mục nát, có thể đầy rẫy mưu mô, nhưng ở đây, chỉ có mùi rượu thơm và những nụ cười dở khóc dở cười của một kẻ muốn “say cạn cả nhân gian”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8