Túy Ngọa Trường SinhChương 32: Bản đồ cổ
**Chương 32: Bản đồ cổ này… nhìn hơi sai sai?**
Gió trên đỉnh Mộ Tuyết gào thét như thể nó vừa bị ai đó giật nợ, nhưng trên lưng Lão Quy, bầu không khí lại mang một màu sắc “hường phấn” lạ kỳ.
Diệp Vô Ưu nằm khểnh, đầu gối lên tay, một chân gác lên cái mai rùa trơn nhẵn của Lão Quy, miệng ngậm nhành cỏ khô, mắt lim dim hưởng thụ cảm giác “bay giữa ngân hà”. Lục Tuyết Dao ngồi cách đó không xa, thanh lãnh như một đóa sen tuyết, nhưng thỉnh thoảng nàng lại liếc nhìn về phía gã say kia, rồi nhanh chóng quay đi khi thấy hắn cười hì hì.
“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Chỉ số ‘Gian gian díu díu mập mờ’ đã tăng 15%. Ký chủ đang đi đúng lộ trình trở thành máy dập tiên giới. Ghi chú: Đừng có đắc ý quá, nhìn lại cái ví tiền rỗng tuếch của mình đi!”
Diệp Vô Ưu tặc lưỡi, lẩm bẩm trong đầu: “Hệ thống đại nhân, người có thể bớt dùng ngôn ngữ ‘toxic’ đó được không? Ta đây là tu tiên tiêu dao, tiền bạc là phù vân, hiểu không? Phù vân đấy!”
“Phù vân cái con khỉ! Tiền rượu của ngươi ở quán cũ còn chưa trả, chủ quán đã dán ảnh truy nã ngươi ở mọi cột điện… à nhầm, mọi cổng thành rồi!” – Hệ thống lạnh lùng phản pháo.
Đúng lúc này, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh Kiếm bỗng dưng rung bần bật bên hông Diệp Vô Ưu. Nó phát ra những tiếng “keng keng” đầy bất mãn, giống như một đứa trẻ đang bị sặc nước.
— Ặc… ặc…
Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo:
— Này này, Mặc Ảnh! Huynh đài, ngươi sao thế? Uống suối rượu xong bị ngộ độc thực phẩm à?
Lục Tuyết Dao cũng giật mình, tay đặt lên chuôi kiếm của nàng:
— Có chuyện gì vậy? Có phải người của Thiên Đạo Minh bám theo không?
— Không, thanh kiếm của ta nó… nó đang muốn nôn! — Diệp Vô Ưu hốt hoảng hét lên.
Chưa kịp dứt lời, Mặc Ảnh Kiếm bỗng phát ra một luồng sáng tím lịm tìm sim (màu sắc mà Vô Ưu cực kỳ ghét vì nó trông quá sức “công chúa”). Rồi “pụp” một tiếng, từ trong kẽ hở giữa chuôi kiếm và lưỡi kiếm, một vật thể màu đen sì, trông rách nát như cái giẻ rửa bát ngàn năm không giặt, bay thẳng vào mặt Diệp Vô Ưu.
— Oái! Ám khí! — Diệp Vô Ưu ngửa người ra sau theo phản xạ, suýt chút nữa rơi khỏi lưng rùa.
Lão Quy đang bay cũng giật thót, quay đầu lại chửi đổng:
— Cái gì thế? Kẻ nào chơi bẩn ném phân vào xe… à vào mai của lão gia đấy? Có biết bộ mai này ta mới bảo trì tốn bao nhiêu linh thạch không?
Vật thể kia rơi bẹp xuống mai rùa. Diệp Vô Ưu cẩn thận dùng một cành cây khều khều nó. Đó là một tấm da dê cũ kỹ, ám mùi rượu nồng nặc xen lẫn mùi… rỉ sét.
— Cái này… — Lục Tuyết Dao nheo mắt, tiến lại gần — Đây chẳng phải là mảnh tàn đồ của “Thái Cổ Tửu Khúc” truyền thuyết sao?
Diệp Vô Ưu gãi đầu:
— Tửu Khúc? Là cái công thức nấu rượu mà sư phụ già hay lèm bèm lúc say ấy hả? Nghe bảo ai nấu được nó sẽ ‘bay màu’ khỏi nhân gian, lên thẳng cõi tiên?
“Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Giải mã bản đồ ‘Vị Ngọt Đôi Môi’.
Nội dung: Thái Cổ Tửu Khúc không chỉ là công thức nấu rượu, nó là mật mã để mở ra Tửu Kho Thượng Cổ – nơi chứa chấp loại mỹ tửu khiến ngay cả Thần Đế cũng phải quỳ xuống xin một hớp.
Phần thưởng: 1000 Điểm Tiêu Dao + Một hũ rượu cực phẩm.
Hình phạt: Nếu không giải được, ký chủ sẽ bị cưỡng chế cai rượu trong vòng 1 tháng.”
Vô Ưu mặt tái mét:
— Cai rượu một tháng? Ngươi giết ta luôn đi cho rảnh!
Hắn vội vàng cầm tấm da dê lên soi. Nhưng khổ nỗi, trên đó chẳng có lấy một hình vẽ đường sá nào. Chỉ có mấy cái chấm tròn và những vệt ngoằn ngoèo trông như con giun đang tập thể dục.
— Nhìn cái bản đồ này giống thực đơn của quán lẩu hơn đấy — Diệp Vô Ưu lẩm bẩm. — Hay là nó bị lỗi hiển thị? Lão Quy, ngươi có kiến thức sâu rộng, vào ‘check’ hộ cái?
Lão Quy thụt đầu vào mai, hừ lạnh:
— Tránh ra! Đừng có chạm vào đồ của lão gia. Để lão gia xem… Hừm, cái này không phải là vẽ, đây là ‘Túy Ý Đồ’. Muốn nó hiện lên, phải có đúng loại dung môi.
Lục Tuyết Dao thử ngón tay vào, vận chuyển một chút Hàn Băng khí truyền vào tấm da. Ngay lập tức, tấm da bị đóng băng cứng ngắc.
— Không được, khí tức của ta quá thanh thuần, nó không phản ứng.
Diệp Vô Ưu nhìn hũ rượu Tuyết Liên Tửu còn sót lại một chút, chép miệng:
— Hay là cho nó “nhậu” một tí?
Nói là làm, hắn đổ một vài giọt rượu quý giá lên tấm da dê. “Xèo xèo”, tấm da bắt đầu bốc khói hương nồng nặc. Những vệt đen rỉ sét bắt đầu biến mất, thay vào đó là những dòng chữ vàng kim hiện ra đầy uy phong:
“Kẻ tỉnh không thấy lối, kẻ say mới tường đường. Muốn tìm Tửu Khúc, hãy đến nơi mà mặt trời không bao giờ mọc, và nợ rượu không bao giờ được trả.”
Vô Ưu gào lên:
— Cái gì? Cái bản đồ này nó đang cà khịa ta đấy à? “Nơi nợ rượu không bao giờ được trả”? Có phải nó đang ám chỉ cái quán rượu lão Lý đầu làng ta không?
Lục Tuyết Dao trầm ngâm:
— Không đúng. Câu đầu tiên có nghĩa là chỉ khi ở trạng thái ‘Túy Ý’, chúng ta mới thấy được hình ảnh thực sự. Vô Ưu, huynh… uống đi!
Vô Ưu trợn mắt:
— Nàng vừa bảo ta làm gì? Nàng bảo ta uống rượu á? Tuyết Dao, nàng bị nhập rồi à? Bình thường nàng chẳng phải hay mắng ta là đồ nát rượu sao?
Tuyết Dao đỏ mặt, quát khẽ:
— Ta bảo huynh uống để giải mã bản đồ! Đừng có suy diễn linh tinh! Nhanh lên, nếu không quân của Thiên Đạo Minh đuổi kịp bây giờ!
— Được rồi, được rồi, làm gì mà nóng thế. Uống thì uống, đây là nàng ép ta đấy nhé, sau này không được bảo ta hư hỏng đâu — Diệp Vô Ưu cười hì hì, tu một hơi dài.
Linh tửu vào họng, thấm vào lục phủ ngũ tạng. Cảm giác cay nồng hòa cùng hơi lạnh của Tuyết Liên Tửu khiến đại não hắn bắt đầu “nhảy số”. Thế giới xung quanh bỗng chốc mờ ảo, xoay mòng mòng.
Nhưng kỳ diệu thay, khi hắn nhìn vào tấm da dê rách nát, những vết chấm tròn kia bỗng dựng lên thành những ngọn núi hùng vĩ, những đường vệt ngoằn ngoèo biến thành những con sông lấp lánh linh khí. Một bản đồ 3D hoàn chỉnh hiện ra trước mắt hắn, sắc nét hơn cả màn hình 4K.
— Ồ… đỉnh vậy! — Vô Ưu thốt lên, tay quơ quơ trong không trung — Nhìn kìa, chỗ này có cái biểu tượng hình cái hồ lô lớn nhất, chính là “Bất Dạ Thành” ở Tửu Châu. Còn đây… ô hay, sao con đường này nó lại dẫn vào… một nhà vệ sinh công cộng?
Lão Quy nhìn vào hư không (vì lão chẳng thấy gì cả, chỉ thấy Vô Ưu đang múa may quay cuồng), thở dài:
— Nó say thật rồi. Lục tiên tử, ta nghĩ chúng ta nên thắt dây an toàn. Gã này mà ‘lái’ bản đồ thì chỉ có nước đi vào lòng đất.
Lục Tuyết Dao lo lắng nhìn Vô Ưu:
— Huynh nhìn thấy gì? Chỉ hướng cho Lão Quy đi!
Vô Ưu nấc cụt một phát, tay chỉ về phía Nam:
— Hướng kia! Đi thẳng rồi rẽ trái ở đám mây thứ tư, sau đó quay lại ba vòng để tránh chốt kiểm lâm… à không, tránh pháp trận của Thiên Đạo Minh. Mục tiêu của chúng ta là… Phù Dung Trấn!
— Phù Dung Trấn? — Lục Tuyết Dao nhíu mày — Nơi đó vốn là lãnh địa của Mị Cơ, Huyết Nguyệt Nương Tử mà?
— Chính nó! — Vô Ưu vỗ đùi bép một phát — Trong bản đồ có ghi rõ: “Nơi nào càng nguy hiểm, nơi đó càng có mồi nhắm ngon”. Với lại, ta nhớ mang máng Mị Cơ nợ ta một cái “hẹn”, hôm nay đến đòi nợ là chuẩn bài!
“Ting! Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: ‘Đòi nợ mướn’.
Nội dung: Tiếp cận Mị Cơ và lấy lại mảnh Tửu Khúc thứ hai.
Ghi chú: Cẩn thận kẻo bị mỹ nhân kế ‘luộc’ sạch cả chì lẫn chài. Hệ thống sẽ không cấp thuốc trị hắc lào cho ký chủ đâu nhé!”
Diệp Vô Ưu mặc kệ lời cà khịa của hệ thống, hắn vỗ vỗ lưng rùa:
— Lão Quy, tăng tốc! Hôm nay ta cảm thấy vận khí mình đang đỏ, có khi tối nay lại được ăn lẩu mỹ nhân cũng nên!
Lão Quy thở hồng hộc:
— Muốn nhanh thì đổ thêm rượu vào lỗ tai ta đây này! Chạy bằng không khí nãy giờ mệt lắm rồi!
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, nhìn điệu bộ lôi thôi nhưng tràn đầy tự tin của Diệp Vô Ưu, nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra. Có lẽ, con đường tu tiên khô khan của nàng từ giờ sẽ không bao giờ yên bình được nữa.
— Diệp Vô Ưu, nếu lần này đi mà không tìm được rượu ngon, ta sẽ dùng kiếm chém sạch hồ lô của huynh! — Nàng dọa.
— Ôi giào, nàng cứ yên tâm — Vô Ưu vươn vai, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm — Có ta ở đây, rượu có thể thiếu, nhưng trò vui thì luôn đủ. Thế giới này lớn như vậy, không đi uống sạch thì phí một đời trường sinh!
Tiếng cười ha hả của gã say vang động cả tầng mây, át cả tiếng gió rít. Trên chiếc phi cơ “rùa già” xập xệ, một lãng tử, một tiên tử và một con linh thú ham tiền đang hướng về phía Phù Dung Trấn – nơi bắt đầu của những rắc rối còn to lớn hơn cả núi Mộ Tuyết.
Và phía sau họ, bóng tối của Thiên Đạo Minh đang dần lan rộng, nhưng ai thèm quan tâm chứ? Lúc này, chỉ cần rượu chưa cạn, thì trời có sập xuống cũng chỉ là một giấc chiêm bao mà thôi.
“Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được danh hiệu: ‘Túy Cơ Tài Tài’ (Kẻ say có số hưởng).
Độ khó chương tiếp theo: Cấp SSS. Chúc ký chủ giữ được cái mạng (và cái liêm sỉ) của mình!”