Túy Ngọa Trường SinhChương 31: Sự nghi ngờ hóa giải
**CHƯƠNG 31: SỰ NGHI NGỜ HÓA GIẢI**
Ánh nắng ban mai trên Mộ Tuyết Đỉnh không mang lại hơi ấm, trái lại, nó giống như một cái bóng đèn cao áp chiếu thẳng vào đôi mắt đang nhập nhèm vì “dư chấn” của Diệp Vô Ưu.
Hắn khẽ rên rỉ một tiếng, tay quờ quạng tìm cái hồ lô theo bản năng, nhưng thứ hắn chạm vào không phải là vỏ sứ mát lạnh của Tử Kim Yêu Hồ, mà lại là một dải lụa mềm mại, vương vất mùi hương băng tuyết thanh khiết.
— Động vào lần nữa, ta chặt tay huynh.
Giọng nói lạnh như tiền của Lục Tuyết Dao vang lên ngay đỉnh đầu. Diệp Vô Ưu giật thót mình, bật dậy như tôm tươi. Hắn thấy mình đang nằm cuộn tròn dưới chân nàng, còn “Hàn Nguyệt Tiên Tử” thì đang ngồi xếp bằng, thanh tiên kiếm của nàng đặt ngang đùi, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy sự phức tạp — vừa có chút ghét bỏ, vừa có chút… buồn cười.
— “Ting! Chào buổi sáng ký chủ. Hệ thống quét thấy nồng độ cồn trong máu vẫn còn 0.5%, nhưng chỉ số nhục nhã đang đạt ngưỡng 99%. Phần thưởng đăng nhập: Một hũ ‘Canh Giải Rượu Cửu Biến’ và danh hiệu tạm thời: ‘Kẻ Có Cái Miệng Chạy Trước Đại Não’.”
Diệp Vô Ưu ôm đầu, một đoạn ký ức đứt quãng bắt đầu hiện về như phim kinh dị. Hắn nhớ tối qua mình đã uống Tuyết Liên Tửu, nhớ cảm giác lâng lâng, và rồi… hắn bắt đầu luyên thuyên.
Hắn lờ mờ nhớ mình đã kể cho Lục Tuyết Dao nghe về việc mình từng có ý định “start-up” một chuỗi tửu quán có dàn shipper cưỡi hạc cho nhanh; hắn kể về lần đột nhập kho đồ của trưởng lão Thiên Đạo Viện chỉ để tìm xem lão có giấu quyển “Top 100 mỹ nữ Cửu Châu” hay không… Và tệ nhất, hắn nhớ mình đã nắm lấy tay nàng, thề thốt rằng sẽ dạy nàng cách uống rượu sao cho không bị “bay màu”.
— Nàng… nàng nghe ta giải thích. — Diệp Vô Ưu gãi đầu, cười cầu hòa. — Rượu đó là loại cực phẩm, tác dụng phụ có chút mạnh. Những lời ta nói tối qua, nàng cứ coi như tiếng gió thổi qua kẽ đá, tiếng chim kêu đêm khuya… hay tốt nhất là coi như chưa từng nghe thấy gì đi.
Lục Tuyết Dao nhướng mày, đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy:
— Coi như chưa nghe thấy? Huynh nói rằng mục tiêu tu luyện của huynh là để đạt đến cảnh giới “Ngủ Gật Vạn Năm”, vì như thế sẽ không ai gọi huynh dậy đi làm nhiệm vụ được? Hay là chuyện huynh định đặt tên cho con rùa của mình là ‘Cố Vấn Tài Chính’?
Lão Quy đang rúc đầu trong cổ áo của Vô Ưu bỗng thò cái đầu bé xíu ra, bất bình kêu lên:
— Cái gì? Đồ tiểu tử thối, tên ta oai phong lẫm liệt thế này mà ngươi dám đặt là Cố Vấn Tài Chính? Có phải ngươi định bắt ta đi đòi nợ thuê không?
Diệp Vô Ưu cười khổ, liếc nhìn Lục Tuyết Dao. Ánh mắt nàng lúc này không còn cái vẻ căm phẫn, bài xích như những ngày đầu nữa. Sau những trận chiến sinh tử, sau cái đêm “lời thật lòng” đầy hỗn loạn kia, nàng dường như đã nhận ra một điều: Gã lãng tử trước mặt này tuy có phần điên khùng, miệng lưỡi không xương, nhưng hắn sống thật. Thật đến mức khiến những kẻ luôn phải gồng mình giữ gìn quy củ như nàng cảm thấy… hâm mộ.
Nàng đứng dậy, y phục trắng khẽ lay động trong gió tuyết.
— Diệp Vô Ưu, tối qua huynh nói đúng một câu không hề sai.
— Câu nào cơ? Ta nói nhiều quá, chẳng nhớ câu nào là đúng cả. — Hắn hì hục cất lại hồ lô.
— Huynh nói, Thiên Đạo Minh muốn trật tự, nhưng thực chất là muốn kiểm soát mọi sự sống. Họ tu tiên để thành thần, còn huynh tu tiên để thành “người”.
Diệp Vô Ưu ngẩn người. Hắn có nói câu đấy à? Chắc là hệ thống lúc ấy bỗng nhiên nâng tầm tri thức của hắn lên rồi. Hắn cười ha hả, gãi mông một cái cho bớt ngượng:
— Tiên tử khen quá lời rồi. Thực ra ta chỉ muốn tu tiên để dạ dày khỏe hơn, uống được nhiều rượu hơn mà không lo bị loét dạ dày thôi.
Tuyết Dao khẽ lắc đầu, một nụ cười cực kỳ mỏng — nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng ai thấy — thoáng qua trên môi nàng:
— Thôi đi. Đi thôi, gã say. Thiên Đạo Minh sắp đuổi đến nơi rồi. Nếu huynh bị bắt, ta sẽ không vì một chút “ân tình” tối qua mà cứu huynh đâu.
— Ây da, nàng nghe thấy chưa Lão Quy? Nàng ấy bảo có ân tình với ta kìa! Phen này Diệp mỗ sắp được rước nàng về dinh rồi! — Vô Ưu nháy mắt tinh quái.
— Huynh còn nói nhảm nữa, ta sẽ dùng Băng Tâm Kiếm khâu miệng huynh lại! — Tuyết Dao mặt đỏ bừng vì thẹn, quát lên một tiếng rồi bước nhanh ra khỏi hang.
Diệp Vô Ưu nhún vai, thì thầm với Lão Quy: “Đấy, nàng ấy đang ngại kìa. Con gái thời nay thật khó hiểu, nhưng mà… cũng dễ thương phết”.
Vừa bước ra khỏi cửa hang, một luồng áp lực nặng nề đột ngột ập xuống. Tuyết trên đỉnh núi không còn rơi nhẹ nhàng mà bị cuốn vòng theo một trận pháp khổng lồ. Từ trên cao, hơn mười vị tu sĩ mặc trường bào xám tro, ngực thêu hình thái cực đang từ trên không trung hạ xuống. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, khí thế sắc lạnh như một thanh đoản đao.
— Diệp Vô Ưu! Lục Tuyết Dao! — Người kia gầm lên, tiếng vang làm chấn động cả đỉnh núi. — Các ngươi cấu kết với nhau, đánh cắp linh dịch, sát hại đồng môn, hôm nay chạy đằng trời!
Diệp Vô Ưu liếc nhìn kẻ dẫn đầu, sau đó chọc chọc vào vai Lục Tuyết Dao:
— Này, vị đồng nghiệp này của nàng có vẻ là “fan cuồng” của ta thì phải. Đi xa thế này cũng đuổi tới để xin chữ ký cơ đấy.
Tuyết Dao nắm chặt cán kiếm, giọng lạnh lùng:
— Đó là Triệu Vô Cực, Trưởng lão chấp pháp của ngoại môn Thiên Đạo Minh. Hắn là một kẻ cực đoan, tu vi Tam Cảnh đỉnh phong, không dễ đối phó đâu.
— Tam Cảnh à? — Vô Ưu nhấc hồ lô rượu lên, tu một hơi dài. — Vậy để xem hôm nay là Triệu Vô Cực hay là Triệu Vô… Dụng nhé.
Hắn loạng choạng bước lên trước một bước, cả người toát ra một mùi rượu nồng nặc. Triệu Vô Cực nhìn thấy dáng vẻ của hắn thì càng thêm khinh miệt:
— Một gã sâu rượu dơ bẩn mà cũng dám tự xưng kiếm tiên? Lục sư điệt, ngươi vốn là niềm tự hào của tông môn, tại sao lại đắm mình cùng lũ rác rưởi này? Quay đầu lại vẫn còn kịp!
Lục Tuyết Dao nhìn Triệu Vô Cực, rồi lại nhìn bóng lưng lôi thôi nhưng vững chãi của Diệp Vô Ưu trước mặt. Nàng khẽ nhếch môi:
— Triệu trưởng lão, các người gọi đây là “đạo”, nhưng ta chỉ thấy sự mục nát dưới lớp vỏ công chính. Nếu việc theo hắn bị coi là “đắm mình”, thì ta thà đắm trong rượu còn hơn tỉnh táo trong sự giả tạo của các người.
Diệp Vô Ưu suýt chút nữa thì sặc rượu:
— Oa! Tiên tử nói hay quá! Ta thề sẽ tặng nàng thẻ thành viên VIP của ‘Lãng Tử Các’!
Triệu Vô Cực tím mặt vì giận:
— Lũ phản nghịch! Kết trận! Hàn Băng Tru Tiên Trận!
Mười vị tu sĩ lập tức di chuyển, kiếm khí của họ liên kết lại tạo thành một khối cầu ánh sáng xanh ngắt bao vây lấy hai người. Nhiệt độ xung quanh giảm sút một cách chóng mặt.
— “Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Sàn Nhảy Trong Băng’. Yêu cầu: Sử dụng ‘Túy Quyền Remix’ đánh bại trận pháp mà không làm đổ một giọt rượu nào. Phần thưởng: 1000 điểm Tiêu Dao và một cái loa Bluetooth chạy bằng linh thạch.”
Diệp Vô Ưu mắt sáng rực: “Loa Bluetooth? Quá chất! Chơi luôn!”
Hắn bất ngờ quay sang Lục Tuyết Dao, đưa hồ lô rượu cho nàng:
— Cầm lấy cho ta. Để ta cho nàng xem, thế nào là nghệ thuật đương đại của giới tu tiên.
Nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì, Diệp Vô Ưu đã lao vào giữa trận pháp. Nhưng cách hắn di chuyển không phải là lao lên tấn công trực diện. Hắn bắt đầu… lắc hông.
— Ê, ê, cái gì đây? — Một tên tu sĩ Thiên Đạo Minh trợn tròn mắt.
Diệp Vô Ưu vừa bước những bước chân loạng choạng của Túy Bộ, vừa uốn éo cơ thể theo một nhịp điệu kỳ lạ mà chỉ mình hắn nghe thấy.
— Nhìn kỹ này! Đây là ‘Moonwalk’ bản tiên giới! — Hắn hô lên, đôi chân trượt dài trên nền tuyết một cách mượt mà đến khó tin.
Kiếm khí từ trận pháp bắn tới, nhưng mỗi khi chuẩn bị chạm vào người hắn, cơ thể Vô Ưu lại gập xuống hoặc xoay người một vòng theo cái tư thế vô lý nhất có thể, khiến toàn bộ đòn tấn công đều đi chệch hướng.
— Sư huynh, hắn… hắn đang làm cái quái gì vậy? — Một tên đệ tử hoảng hốt hỏi.
— Đừng để hắn đánh lừa! Tập trung! — Triệu Vô Cực hét lớn, vung tay tung ra một đạo kiếm khí khổng lồ.
Vô Ưu nhìn đạo kiếm khí đang lao tới, miệng lẩm nhẩm: “Đoạn này phải drop cái beat thật mạnh mới đúng bài”.
Hắn bật nhảy lên không trung, xoay người liên tiếp 720 độ như một vận động viên nhảy cầu, nhưng ở vòng xoay cuối cùng, hắn dùng tay chống xuống đất, đôi chân xoay tít theo kiểu ‘Breakdance’ của dân đường phố.
“Bùm!”
Linh lực từ đôi chân hắn tỏa ra, tạo thành một cơn lốc xoáy pha lẫn hơi rượu mạnh. Cơn lốc này không chỉ hất văng kiếm khí của Triệu Vô Cực mà còn làm đảo lộn linh khí của toàn bộ trận pháp.
— Túy Quyền Remix – Cú Đá Mặt Trăng! — Diệp Vô Ưu hét lên, cả người vọt tới trước mặt Triệu Vô Cực như một tia sáng (vẫn trong tư thế nghiêng ngả).
Hắn không dùng kiếm, mà chỉ nhẹ nhàng dùng hai ngón tay gõ vào trán Triệu Vô Cực một cái “cộc”.
Lực lượng từ “cái gõ” đó kỳ lạ đến mức khiến vị trưởng lão Tam Cảnh này cảm thấy đầu óc quay cuồng như vừa uống phải mười vò rượu ngũ phẩm. Triệu Vô Cực loạng choạng, rồi trước sự ngỡ ngàng của tất cả các đệ tử, lão bỗng nhiên ngã ngửa ra sau, miệng lẩm bẩm: “Ngon… rượu ngon quá…” rồi lăn ra ngủ gục ngay trên đống tuyết.
Mấy tên đệ tử còn lại thấy trưởng lão bị hạ đo ván bằng một chiêu “gõ đầu thần sầu”, lại thêm việc cảm nhận được dư chấn của hơi rượu tỏa ra khiến tâm thần chúng bỗng chốc rạo rực muốn đi nhậu, lập tức mất sạch ý chí chiến đấu.
Diệp Vô Ưu đứng thẳng người dậy, chỉnh lại cái nhành liễu trên tóc, quay sang Lục Tuyết Dao đang đứng hóa đá với cái hồ lô rượu trên tay.
— Thế nào? Tuyệt chiêu của ta đủ để lấy giải Quán quân cuộc thi ‘So You Think You Can Tu Tiên’ chưa?
Lục Tuyết Dao im lặng hồi lâu, rồi nàng chậm rãi tiến lại gần, đưa trả lại hồ lô rượu cho hắn. Lần này, ánh mắt nàng nhìn hắn không còn là nhìn một gã điên, mà là nhìn một thứ gì đó vô cùng bí ẩn và cuốn hút.
— Diệp Vô Ưu… huynh thực sự là ai?
Vô Ưu nhận lấy hồ lô, tu một ngụm to, rồi nhìn xa xăm vào màn mây cuộn sóng phía trước:
— Ta á? Ta chỉ là một kẻ lười biếng muốn ngủ nướng, nhưng thế giới này cứ thích đặt chuông báo thức quá to thôi.
Lục Tuyết Dao bỗng nhiên bước tới, khoác tay vào tay hắn — một hành động khiến Lão Quy phải “ồ” lên kinh ngạc đến mức suýt rơi khỏi túi áo.
— Được rồi, gã lười. Đi thôi. Trước khi “chuông báo thức” tiếp theo của Thiên Đạo Minh tìm đến, chúng ta cần tìm một nơi để uống cạn cái hồ lô này của huynh.
Diệp Vô Ưu ngẩn ra một giây, rồi nụ cười lãng tử lại nở rộ trên môi. Hắn kéo nàng nhảy lên lưng Lão Quy — lúc này đã hóa to bằng một chiếc giường lớn.
— Đi thôi Lão Quy! Hướng về phía trước, nơi nào có rượu ngon nhất, chúng ta đi!
— Biết rồi! Cố vấn tài chính đi lái xe đây! Nhớ đổ đầy bình xăng (rượu) cho lão gia đấy nhé! — Lão Quy càu nhàu, nhưng tứ chi bơi trong không trung cực nhanh, chở theo một gã say và một nàng tiên biến mất vào trong màn sương mờ ảo của Mộ Tuyết Đỉnh.
Phía sau họ, tuyết vẫn rơi, che lấp đi dấu vết của trận chiến vừa rồi. Sự nghi ngờ giữa họ đã tan biến như bọt rượu, thay vào đó là một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bất kỳ giáo điều nào của giới tu tiên.
— “Ting! Chúc mừng ký chủ thành công ‘tán đổ’ băng sơn mỹ nhân (hoặc ít nhất là khiến nàng ấy hết ghét). Điểm thân mật tăng vọt. Kích hoạt thuộc tính ẩn: ‘Phu phụ song hành – Càng đi cùng nhau, linh lực càng nhanh đầy’. Ghi chú của Hệ thống: Hãy cẩn thận, sắp tới nàng ấy sẽ kiểm soát tài chính của ký chủ đấy, không có tiền mua rượu đâu nhé!”
Diệp Vô Ưu thở dài, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ. Hắn nhìn Tuyết Dao đang tựa đầu vào vai mình, thầm nghĩ: “Cũng không tệ lắm. Trường sinh kiểu này, say thêm mấy vạn năm cũng đáng”.