Túy Ngọa Trường SinhChương 30: Trị thương bằng linh dịch
**CHƯƠNG 30: TRỊ THƯƠNG BẰNG LINH DỊCH**
Trong bóng tối sâu thẳm của ý thức, Diệp Vô Ưu thấy mình đang đứng giữa một vũ trường sặc sỡ ánh đèn laser, xung quanh là các tiên nữ mặc bikini cánh tiên đang nhảy “shuffling” trên nền nhạc vinahouse đinh tai nhức óc. Giữa sàn nhảy, lão sư phụ Tửu Lão Nhân đang cầm một chai rượu đế vẫy vẫy: “Vào quẩy đi con trai, độc tố là gì? Độc tố cũng chỉ là một loại topping cho cuộc đời thêm đậm đà thôi!”
“Ting! Cảnh báo: Nhịp tim ký chủ đang giảm nhanh như cổ phiếu sàn HOSE. Gan đang trong tình trạng quá tải vì phải xử lý hỗn hợp độc tố Huyết Sát và nồng độ cồn vượt ngưỡng 200%. Đề nghị ký chủ dừng việc mơ tưởng về việc mở quán bar ở Tiên giới và tập trung tỉnh lại để cứu vớt cuộc đời lầm lỗi của mình.”
Tiếng chuông hệ thống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái giấc mơ đầy mùi “bay lắc” của Diệp Vô Ưu. Hắn cố gắng mấp máy môi, cảm giác đầu nặng như vừa bị cả một tông môn cầm gạch đập vào.
Khẽ hé mắt, đập vào tầm nhìn của hắn không phải là trần nhà của một khách sạn 5 sao nào đó, mà là một vách hang đá phủ đầy rêu phong và hơi lạnh thấu xương. Nhưng điều quan trọng nhất, khuôn mặt của Lục Tuyết Dao – nàng “vợ tương lai trong tâm tưởng” – đang ở ngay sát sạt, đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh nước như một chiếc camera 4K đang quay phim tâm lý tình cảm sướt mướt.
— Vô… Vô Ưu? Huynh tỉnh rồi? — Giọng nàng run run, tay vẫn ôm chặt lấy vai hắn.
Diệp Vô Ưu nấc cụt một cái, phun ra một ngụm khói đen xì có mùi như nhựa cháy. Hắn cố rặn ra một nụ cười mà hắn tự cho là “sát gái”, nhưng thực chất nhìn không khác gì một con zombie đang phê thuốc:
— Dao nhi… đừng khóc… Khóc nhiều là… lão hóa da nhanh lắm… không dùng kem chống lão hóa nào cứu được đâu…
— Huynh còn nói nhảm! — Lục Tuyết Dao mắng thầm, nhưng tay lại ôm hắn chặt hơn. — Huynh đã hút hết kịch độc của Huyết Sát vào người, giờ gân cốt đều bị đen ngòm cả rồi. Đồ ngốc, sao huynh phải làm thế?
Vô Ưu thở hắt ra, cảm nhận cái đau như có hàng ngàn con kiến lửa đang livestream trong mạch máu mình. Hắn thì thầm trong đầu: “Hệ thống, cứu net! Có cái gói ‘combo phục hồi thần tốc’ nào không? Đổi bằng điểm hảo cảm hay bằng linh thạch cũng được, nợ lại trả sau!”
“Ting! Hệ thống từ chối cho vay tín dụng đen. Tuy nhiên, phát hiện trong túi đồ của ký chủ có ‘Băng Tâm Hoa’ vừa hái được và một vò ‘Hỏa Kỳ Lân Thổ Tửu’ nồng độ cực đại. Nếu đem hòa trộn theo tỷ lệ 1:1, ký chủ sẽ có loại ‘Linh Dịch Cocktail’ có khả năng ép độc tố ra ngoài. Lưu ý: Tác dụng phụ là người dùng sẽ rơi vào trạng thái ‘nửa tỉnh nửa phê’ trong 24 giờ tới.”
“Phê thì phê, sợ gì bố con thằng nào!” – Vô Ưu chửi thầm, sau đó cố hết sức ra hiệu cho Tuyết Dao.
— Trong… túi áo ta… có cái hồ lô màu đỏ… và nhành hoa trắng… Lấy ra… nhanh…
Lục Tuyết Dao vội vã lục lọi. Nàng lôi ra một cành hoa tỏa ra hàn khí kinh người – chính là Băng Tâm Hoa, vật mà bao nhiêu cao thủ Thiên Đạo Minh thèm khát – và một vò rượu nhỏ cũ kỹ bốc mùi nồng nặc đến mức chim bay ngang qua cũng phải rụng cánh vì say.
— Giờ làm gì tiếp theo? — Nàng cuống quýt.
— Giã nát hoa… trộn vào rượu… rồi… cho ta uống. — Vô Ưu thều thào — À… nhớ lọc bỏ bã nhé, ta không thích cảm giác có cái gì đó lợn cợn trong cổ họng, mất đi cái tinh tế của người sành rượu.
Lục Tuyết Dao dở khóc dở cười, tình cảnh này mà hắn vẫn còn yêu cầu “tinh tế” với chả “sành điệu”. Nàng không có cối giã, liền dùng luôn chuôi thanh kiếm quý giá của mình để nghiền nát đóa Băng Tâm Hoa vạn năm thành nước cốt xanh biếc, sau đó đổ thẳng vào vò Hỏa Kỳ Lân Thổ Tửu. Một phản ứng hóa học ảo ma Canada xảy ra: vò rượu bốc khói tím lịm tìm sim, sủi bọt ùng ục như nồi lẩu thái quá lửa.
— Xong rồi, huynh uống đi! — Nàng đưa vò rượu lên môi hắn.
Nhưng Diệp Vô Ưu giờ đã quá yếu, tay chân bủn rủn như bún chiên, nước rượu cứ chảy tràn ra khóe miệng, phí mất mấy giọt linh dịch quý giá. Hắn nhìn vò rượu đầy tiếc nuối, mắt lại bắt đầu trợn ngược.
Lục Tuyết Dao cắn môi, mặt đỏ bừng lên như mặt trời mọc ở đỉnh Mộ Tuyết. Nàng nhìn Vô Ưu, rồi lại nhìn vò rượu “Cocktail tử thần”. Trong lòng nàng đấu tranh kịch liệt giữa “quy tắc của một thục nữ” và “việc cứu mạng cái tên nát rượu này”.
Cuối cùng, nàng nhắm mắt, dốc một ngụm rượu lớn vào miệng.
“Oạch!” – Tuyết Dao suýt thì phun ngược ra ngoài. Vị của nó kinh khủng hơn cả tưởng tượng: nó cay xè như ớt chỉ thiên nhưng lại lạnh buốt như kem đá, cảm giác như một đoàn xe tăng đang chạy đua trong cổ họng. Nàng cố nhịn, cúi xuống, áp môi mình vào môi Diệp Vô Ưu.
Vô Ưu đang lơ mơ, bỗng thấy một đôi môi mềm mại, mát lạnh chạm vào mình. Một luồng linh dịch hừng hực và băng giá đan xen chảy thẳng vào thực quản. Hắn bản năng “hợp tác”, mút lấy mút để như đứa trẻ thèm sữa.
“Ting! Độ hảo cảm của Lục Tuyết Dao +10… +20… +50! Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng bị động ‘Ăn bám đỉnh cao’. Cảnh báo: Ký chủ đang lợi dụng việc trị thương để sàm sỡ nữ chính, đề nghị giữ vững liêm sỉ!”
“Liêm sỉ gì tầm này nữa hả hệ thống? Đây là sự trao đổi năng lượng sinh học nhé!” – Vô Ưu cãi cùn trong tâm tưởng.
Sau ba ngụm “tiếp tế” thủ công bằng đường miệng, khuôn mặt đen sạm vì kịch độc của Diệp Vô Ưu bắt đầu chuyển sang màu đỏ sặc sỡ. Hắn đột ngột bật dậy, mắt mở thao láo, hét lên một tiếng kinh thiên động địa:
— TRÁI ĐẤT NÀY… LÀ CỦA CHÚNG MÌNH!!!
Lục Tuyết Dao bị đẩy ngã ra sau, nhìn hắn ngơ ngác. Vô Ưu lúc này trông rất “ổn”, nếu không muốn nói là quá “sung”. Hắn nhảy cẫng lên, bắt đầu thực hiện những động tác quyền thuật không giống ai, lúc thì giống con tôm đang nhảy trong chảo, lúc thì giống như đang thực hiện vũ đạo của một nhóm nhạc K-pop đời đầu.
Độc tố đen ngòm theo lỗ chân lông thoát ra ngoài dưới dạng hơi nước, bốc mùi nồng nặc. Tuyết Dao bị sốc nhiệt, nàng nhìn hắn vừa múa vừa hét:
— Ha ha ha! Sư phụ! Con thấy người rồi! Người đang mặc váy hồng đi xe điện cân bằng đúng không?
— Vô… Vô Ưu? Huynh bị sảng rồi à? — Tuyết Dao lo lắng tiến lại gần.
Vô Ưu đột ngột dừng lại, nhìn xoáy sâu vào mắt nàng. Hắn tiến bước loạng choạng, dồn nàng vào vách hang đá theo kiểu “Kabedon” truyền thuyết trong phim ngôn tình. Hơi thở nồng nặc mùi rượu trộn hoa tuyết của hắn phả vào mặt nàng:
— Dao nhi… nàng vừa rồi… lợi dụng lúc ta hôn mê để cưỡng hôn ta đúng không? Nàng phải chịu trách nhiệm với sự trong trắng của ta!
Lục Tuyết Dao đứng hình mất 5 giây, mặt nàng từ đỏ chuyển sang tím, rồi lại trắng bệch vì ngượng. Nàng lắp bắp:
— Ta… ta là cứu người! Huynh đừng có mà ăn nói xằng bậy!
Vô Ưu cười hắc hắc, lại gần hơn chút nữa, giọng trầm thấp xuống cực kỳ quyến rũ (hoặc ít nhất là hắn tự tưởng tượng thế):
— Giải thích là bào chữa, bào chữa là che giấu tội lỗi. Nàng nhìn đi, đôi môi này của ta vốn để dành cho rượu ngon, giờ lại bị nàng vấy bẩn… hay là… nàng đền cho ta thêm vài cái nữa đi cho nó bõ?
Lục Tuyết Dao điên tiết, không nhịn được nữa, vung tay định cho hắn một tát. Nhưng Vô Ưu lúc này đang ở trạng thái “Vi Túy đỉnh phong” pha lẫn “Cuồng Ca sơ bộ”, phản xạ nhanh như chớp. Hắn bắt lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ một cái, khiến nàng ngã nhào vào lòng mình.
Hang đá yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng bão tuyết hú ngoài kia và tiếng tim đập “thình thịch” (chắc chắn là của Tuyết Dao, vì Vô Ưu đang bận nghe tiếng nhạc sàn trong đầu).
— Dao nhi… — Hắn thầm thì, giọng nghiêm túc đến lạ.
— Gì… gì? — Nàng run rẩy.
— Nàng… nàng ngồi xê ra một chút. Nàng đè trúng cái hồ lô của ta rồi, vỡ mất thì lấy gì mà hành tẩu giang hồ? — Vô Ưu đẩy nàng ra, vẻ mặt đầy xót xa khi kiểm tra cái túi.
Cảm xúc lãng mạn của Lục Tuyết Dao vụt tắt ngóm. Nàng cầm lấy thanh kiếm, gằn giọng:
— Diệp Vô Ưu! Huynh đúng là cái đồ… cái đồ nát rượu không cứu nổi! Ta thề, nếu lần sau huynh có dính độc chết đi sống lại, ta sẽ đem huynh quăng xuống biển mây cho cá ăn!
Vô Ưu không sợ, ngược lại còn cười khà khà, dốc vò linh dịch cocktail làm một ngụm cuối. Linh lực trong người hắn bùng nổ, độc tố hoàn toàn bị thanh lọc, hơn nữa cảnh giới còn đang rục rịch tiến hóa.
— “Ting! Chúc mừng ký chủ thành công sống sót qua cơn nguy kịch. Phần thưởng: 500 điểm ‘Tiêu Dao’. Mở khóa kỹ năng mới: ‘Túy Quyền Remix’ – Càng nhảy đẹp, lực tấn công càng cao.”
Diệp Vô Ưu nhìn dòng thông báo hệ thống, thầm nghĩ: “Thế giới này rốt cuộc cũng bắt đầu hiểu cho cái sự ‘bay’ của mình rồi”.
Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang hậm hực ngồi ở một góc, hắn khẽ mỉm cười, rồi nằm phịch xuống đất, gối đầu lên hai tay, chân vắt vẻo:
— Được rồi, bà chằn lửa. Qua đây nằm nghỉ đi. Độc trong người nàng cũng tan hết nhờ linh dịch rồi. Sáng mai chúng ta sẽ tiếp tục đi tìm Tửu Tuyền. Thiên Đạo Minh hay cái gã Lệ Thiên Hành gì đó… để xem hắn làm được gì gã say này.
Tuyết Dao nhìn dáng vẻ bất cần đời của hắn, không hiểu sao sự bực tức lại tan biến, thay vào đó là một cảm giác an toàn kỳ lạ. Nàng im lặng ngồi xuống cạnh hắn, dựa đầu vào vách đá.
— Vô Ưu này…
— Hửm?
— Cái bài hát huynh vừa hét lúc nãy… Trái đất là của ai?
Vô Ưu nhắm mắt, môi nở nụ cười tinh quái:
— Của chúng mình. Nhưng rượu… là của ta. Còn nàng… từ giờ coi như là đệ tử chính thức của phái ‘Say Không Lối Thoát’ nhé.
— Đồ điên…
Trong cái lạnh thấu xương của Mộ Tuyết Đỉnh, một gã say và một nàng tiên lạnh lùng dần chìm vào giấc ngủ, giữa mùi hương lạ lùng của rượu nồng và tuyết trắng. Họ không biết rằng, ở bên ngoài kia, hàng chục bóng đen của Thiên Đạo Minh đang áp sát hang động, dẫn đầu là một cường giả với ánh mắt lạnh lẽo như băng vĩnh cửu.
Nhưng kệ đi, ít nhất là lúc này, cơn say vẫn còn đang đẹp.
**Thông tin bên lề:** Diệp Vô Ưu sau này mới phát hiện ra, ‘Băng Tâm Hoa’ khi trộn với rượu không chỉ giải độc, mà nó còn là một loại “thuốc nói thật”. Đêm đó hắn đã lảm nhảm kể hết việc mình từng hái trộm quần áo lót của đại sư huynh Thiên Đạo Viện ra sao, khiến Lục Tuyết Dao sau khi nghe xong đã quyết định… giữ khoảng cách với hắn thêm 5 mét để đề phòng.