Túy Ngọa Trường SinhChương 29: Cơn giận của người say
**Chương 29: Cơn giận của người say**
Trong cái hang đá lạnh lẽo của Mộ Tuyết Đỉnh, không khí bỗng chốc đặc quánh lại như bát cháo ám quẻ của một bà nội trợ vụng về. Diệp Vô Ưu, gã lãng tử vốn chỉ biết đến niềm vui bên vò rượu và những câu thả thính rẻ tiền, lúc này trông như một pho tượng đá đang nứt vỡ.
“Ting! Nhắc nhở lần cuối: Chất độc của Mị Cơ được chiết xuất từ mồ hôi của nghìn con nhện hóa cốt, pha thêm chút hương vị thất tình và mù tạt siêu cay. Ký chủ có chắc muốn ‘nhấn phím F’ để chịu thay cho đối tác không? Tỉ lệ sống sót là 50/50, tỉ lệ liệt giường vĩnh viễn là 99%, còn tỉ lệ thành ‘phế vật đại nhân’ là 100%!”
Diệp Vô Ưu cười hì hì, dù cái khóe môi đã bắt đầu chuyển sang màu tím lịm tìm sim. Hắn lẩm bẩm trong đầu:
– “Nhiều lời quá cái đồ AI chạy bằng cơm nguội này! Không cứu cô ấy thì lấy ai gánh team? Với lại, chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu. Ta mà tèo thì ngươi cũng đi bán muối nhé con trai!”
Vô Ưu hít một hơi thật sâu, vận chuyển *Thái Cổ Túy Tiên Quyết* theo chiều ngược lại. Nếu bình thường là “biến rượu thành khí”, thì giờ hắn chơi bài ngửa: “biến độc thành… mồi nhắm”.
Tay hắn áp chặt vào bờ vai thon thả của Lục Tuyết Dao. Một luồng hơi lạnh thấu xương truyền đến, theo sau đó là những tia sáng màu tím độc địa bắt đầu rần rần bò từ cánh tay nàng sang lòng bàn tay hắn.
“Mẹ kiếp! Đau thật chứ không phải đùa!” – Vô Ưu rên rỉ. Cảm giác này không khác gì việc bị hàng nghìn con kiến lửa đang nhảy múa Disco trong gân mạch, lại còn khuyến mãi thêm combo xát muối và xịt hơi cay vào mắt.
Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm bộ hỷ phục rách nát. Khuôn mặt đỏ gay vì say rượu của hắn dần dần tái nhợt, rồi chuyển sang một màu xám xịt đáng sợ. Tuy nhiên, sắc diện của Lục Tuyết Dao lại hồng hào trở lại. Hơi thở nàng dần ổn định, đôi lông mày đang nhíu chặt cũng từ từ giãn ra.
“Ting! Quá trình ‘cướp độc’ hoàn tất 100%. Chúc mừng ký chủ đã đạt danh hiệu ‘Đệ nhất bao cát giới Tu Tiên’. Điểm tiêu dao -500 vì tội làm việc dại dột, nhưng điểm ‘ga lăng’ +1,000,000!”
Vừa lúc đó, Lục Tuyết Dao khẽ rên một tiếng rồi mở mắt. Cảnh tượng đầu tiên nàng thấy là Diệp Vô Ưu đang nhìn mình với đôi mắt lờ đờ, miệng thì méo xẹo nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười:
– “Dậy rồi à… nàng thơ của ta? Có thấy… đói không? Muốn ăn bún đậu hay uống trà sữa trân châu đường đen… để ta… đi mua?”
Lục Tuyết Dao nhìn thấy bàn tay đen kịt vì độc khí của Vô Ưu, lập tức hiểu ra mọi chuyện. Trái tim bằng băng nghìn năm của nàng như bị ai đó ném một quả lựu đạn tình cảm vào giữa tâm:
– “Huynh… huynh bị ngốc à? Sao lại dùng cấm thuật chuyển độc? Huynh sẽ chết đấy!”
Vô Ưu lảo đảo đứng dậy, thanh kiếm Mặc Ảnh giắt bên hông bỗng rung lên bần bật. Hắn cố đứng vững, tay run rẩy cầm hồ lô rượu lên nhưng phát hiện bên trong đã cạn sạch từ lúc nãy. Hắn tặc lưỡi:
– “Chết thì cũng phải chết trong tư thế đẹp chứ. Cơ mà… cái con mụ nhện hôi hám kia không để ta yên đâu.”
“Bốp! Bốp! Bốp!” – Tiếng vỗ tay vang lên từ phía cửa hang mờ ảo sương tuyết.
Mị Cơ bước ra từ bóng tối, vẫn bộ dạng gợi cảm đến mức muốn “phạm tội”, nhưng đôi mắt ả lại rực lên sự độc ác. Đứng sau ả là một toán cao thủ của Thiên Đạo Minh, đứa nào đứa nấy mặt mày nghiêm trọng như thể chuẩn bị đi đòi nợ thuê.
– “Chà chà, một màn anh hùng cứu mỹ nhân thật cảm động!” – Mị Cơ liếm môi, giọng điệu nhão nhẹt như chè thiu – “Vô Ưu công tử, ngươi xem, chất độc nhện của ta nếm có ngon không? Giờ thì nhìn ngươi xem, linh lực hỗn loạn, gân mạch tê liệt. Ngươi lấy cái gì để đấu với ta?”
Diệp Vô Ưu không cười nữa. Đây là lần đầu tiên Lục Tuyết Dao thấy hắn… không cười.
Bình thường, khi hắn say, mắt hắn sẽ lim dim, chân bước loạng choạng như đi catwalk trên dây điện. Nhưng bây giờ, dù toàn thân run rẩy vì trúng độc, ánh mắt Diệp Vô Ưu bỗng nhiên trở nên trong vắt đến lạ thường. Đó là sự trong trẻo của một mặt hồ yên tĩnh trước cơn bão cấp 12.
– “Ngươi… đã bao giờ thấy ta tỉnh táo chưa?” – Vô Ưu hỏi khẽ, giọng hắn lạnh đến mức sương tuyết xung quanh cũng phải e dè.
Mị Cơ hơi sững lại, rồi cười phá lên:
– “Tỉnh táo? Một tên nát rượu suốt ngày lấy hồ lô làm gối như ngươi thì tỉnh được lúc nào? Để ta giúp ngươi ‘tỉnh’ hẳn ở dưới suối vàng nhé!”
Ả phất tay, mười tên sát thủ Thiên Đạo Minh lập tức lao lên. Kiếm quang sáng rực, sát khí ngập tràn hang đá.
“Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang cưỡng ép bản thân vào trạng thái ‘Tỉnh Thế Cực Hạn’. Hệ thống không khuyến khích việc này vì nó… cực kỳ nghiêm túc, không vui chút nào cả!”
– “Kệ mẹ cái vui của ngươi!” – Vô Ưu quát trong đầu.
Hắn vươn tay chộp lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh. Không còn những bước chân “Túy Tiên Mê Tung Bộ” hoa mỹ, lách qua lách lại. Hắn đứng yên.
Kẻ địch đầu tiên lao đến, thanh trường kiếm đâm thẳng vào ngực hắn. Vô Ưu chỉ khẽ nghiêng mình, tốc độ nhanh đến mức tạo ra dư ảnh. “Xoẹt!” Một đường kiếm cực giản dị vạch ra.
Tên sát thủ khựng lại, mắt trợn trừng, rồi đầu lìa khỏi cổ trước khi hắn kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Máu chưa kịp bắn ra đã bị kiếm khí lạnh lẽo đông cứng lại.
– “Tên thứ nhất.” – Vô Ưu nói, giọng bình thản như đếm gà vào chuồng.
Lục Tuyết Dao sững sờ. Đây không phải là vị “Túy Kiếm Tiên” lãng tử mà nàng biết. Đây là một vị Sát Thần đang tỉnh táo nhất thế gian. Khi hắn say, hắn bao dung với thiên hạ. Khi hắn tỉnh, hắn chỉ thấy một con đường: Tuyệt diệt.
Những tên còn lại bắt đầu sợ hãi, nhưng lệnh của Minh chủ không thể trái. Chúng kết thành một cái trận pháp, ánh sáng vàng chói mắt tỏa ra. “Thiên Đạo Trảm Ma Trận!” – Cả mười thanh kiếm cùng lúc chém xuống đầu Vô Ưu.
– “Vô Ưu, cẩn thận!” – Lục Tuyết Dao kêu lên, định lao ra hỗ trợ nhưng phát hiện chân mình vẫn còn tê dại.
Vô Ưu không nhìn, cũng chẳng thèm ngẩng đầu. Hắn cầm thanh Mặc Ảnh đâm ngược lên trời.
– “Một chén rượu có thể làm tan mây, nhưng sự giận dữ của một người say… có thể làm rung chuyển cả Cửu Thiên.”
“Oàng!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cái trận pháp được cho là kiên cố của Thiên Đạo Minh nổ tung như bong bóng xà phòng. Mười tên cao thủ bay ngược ra sau, va vào vách đá nát bấy như dưa chuột muối.
Vô Ưu bước từng bước về phía Mị Cơ. Mỗi bước chân hắn dẫm xuống, mặt đất lại đóng băng đen kịch – dấu hiệu của chất độc đang bị hắn ép ra ngoài qua kẽ chân để duy trì sự tỉnh táo ngắn ngủi.
Mị Cơ tái mặt, ả lắp bắp:
– “Ngươi… sao có thể? Ngươi đã trúng ‘Thực Cốt Tán’ của ta mà! Đáng lẽ ngươi phải không cử động được mới đúng!”
– “Đúng là độc ngon.” – Vô Ưu đột ngột xuất hiện ngay trước mặt ả, khoảng cách chỉ bằng một sợi tóc. Đôi mắt trong vắt của hắn nhìn thẳng vào đồng tử đang co rút của Mị Cơ – “Nhưng ngươi quên mất một điều. Ta tu ‘Túy Đạo’. Với ta, đau đớn cũng là một loại say, mà tuyệt vọng… lại càng nồng nàn hơn bất kỳ loại rượu mạnh nào.”
Hắn vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt Mị Cơ. “Chát!” Mị Cơ bay vòng vòng ba vòng rưỡi trên không trung rồi mới rơi xuống đất, rụng sạch nửa hàm răng vốn dùng để nói lời mời gọi nam nhân.
– “Cái tát này là vì ngươi dám làm nàng đau.” – Vô Ưu lạnh lùng nói.
Hắn nhấc thanh kiếm Mặc Ảnh lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng ả:
– “Nói cho Lệ Thiên Hành biết. Ta vốn định cứ say xỉn mà sống qua ngày, tiêu dao tự tại. Nhưng nếu lão thích chơi trò ép người thái quá, ta sẽ mang bình rượu của mình lên Thiên Đạo Điện, tưới lên ngai vàng của lão và châm một mồi lửa.”
Mị Cơ sợ đến mức tè ra quần (theo nghĩa đen, khiến bộ trang phục gợi cảm trở nên vô cùng… có mùi). Ả không ngờ một tên “tấu hài” thường ngày khi giận lên lại có thể gây áp lực khủng khiếp đến thế.
– “Cút!” – Một chữ duy nhất phát ra từ miệng Vô Ưu.
Mị Cơ không đợi câu thứ hai, lồm cồm bò dậy, dùng hết sức bình sinh thi triển bí pháp trốn chạy, biến mất vào làn sương tuyết như một con chuột cống.
Sau khi bóng dáng Mị Cơ hoàn toàn biến mất, không khí trong hang bỗng nhiên lỏng ra. Diệp Vô Ưu đứng đó, vai run lên bần bật.
“Phụt!” – Một ngụm máu đen ngòm bắn ra từ miệng hắn, nhuộm đỏ một khoảng tuyết trắng. Toàn bộ chất độc mà hắn ép chế bấy lâu nay bắt đầu phản phệ.
– “Vô Ưu!” – Lục Tuyết Dao cố gắng gượng dậy, lao đến đỡ lấy hắn trước khi hắn đổ sụp xuống.
Lần này, gương mặt Vô Ưu lại trở về vẻ lười biếng thường ngày, đôi mắt trong vắt đã biến mất, thay vào đó là cái vẻ “high” đặc trưng của kẻ vừa mới tu hết mấy lít rượu đế. Hắn nhìn Lục Tuyết Dao, cười hì hì, giọng yếu ớt:
– “Sao thế… thấy ta ngầu không? Chắc là… ngang ngửa mấy soái ca trên mạng xã hội rồi nhỉ?”
Lục Tuyết Dao vừa giận vừa thương, nước mắt chực trào ra:
– “Huynh còn đùa được sao? Ngốc quá… sao huynh lại hy sinh nhiều thế?”
Vô Ưu tựa đầu vào vai nàng, tham lam hít lấy mùi hương thanh khiết:
– “Cứ coi như… ta đang ‘đầu tư dài hạn’ đi. Sau này nàng phải… trả nợ cho ta bằng rượu ngon… và… và…”
– “Và gì?” – Nàng hỏi khẽ.
– “Và đừng bao giờ… mặc kệ ta khi ta say nữa… mệt vcl…” – Vô Ưu nói xong câu cuối, mắt trợn ngược rồi lịm đi.
“Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích ‘Dùng độc để tỉnh táo’. Độ hảo cảm của Hàn Nguyệt Tiên Tử +99 điểm, chỉ thiếu 1 điểm nữa là đạt mức ‘Gạo nấu thành cơm’. Ký chủ đang trong trạng thái hôn mê sâu, hệ thống tự động kích hoạt chế độ ‘Tiết kiệm pin’ và sẽ bật nhạc ‘Lòng mẹ’ để ru ngủ.”
Bên ngoài hang, bão tuyết Mộ Tuyết Đỉnh vẫn gào thét, nhưng trong góc nhỏ ấy, một nữ tử lạnh lùng đang ôm chặt lấy một gã nát rượu vào lòng, mặc cho khí lạnh xâm chiếm. Nàng khẽ vuốt lọn tóc rối của hắn, thì thầm:
– “Được, ta hứa. Sau này nếu huynh say, ta sẽ là người cầm hồ lô cho huynh.”
Sâu trong ý thức của Vô Ưu, gã đang lẩm bẩm: “Hệ thống… tắt hộ cái bài ‘Lòng mẹ’ đi… chuyển sang nhạc Remix cho nó… sung…”
—
**Thông tin bên lề:**
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, Diệp Vô Ưu mới hiểu thế nào là “trách nhiệm”. Nhưng với bản tính tự giễu của mình, chắc chắn sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên hắn nói sẽ là: “Dao nhi, nàng ôm ta chặt thế này, có tính phí không?”
Thế giới tu tiên vẫn còn rộng lớn, Thiên Đạo Minh vẫn còn đó, và gã lãng tử này mới chỉ bắt đầu hành trình “quậy đục nước” của mình mà thôi. Một người say khi tỉnh lại là điều đáng sợ nhất, nhưng một người say mà có “nóc nhà” bảo kê, đó mới là cấp độ hủy thiên diệt địa thực sự.