Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 33: Thành trì trên mây

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:53:59 | Lượt xem: 8

**Chương 33: Thành trì trên mây**

Trong giới tu tiên, người ta thường truyền tai nhau một câu thế này: “Muốn tìm tiên nhân, hãy nhìn lên trời; muốn tìm tửu quỷ, hãy nhìn xuống rãnh thoát nước.”

Nhưng hôm nay, chân lý ấy đã bị Diệp Vô Ưu vặn vẹo một cách tàn nhẫn. Gã tửu quỷ số một thiên hạ đang ngự trên lưng một con rùa già, bay lững lờ giữa tầng mây thứ chín của Vô Vọng Hải.

“Lão Quy, ngươi có thể bay thẳng một chút được không? Ta cảm thấy như mình đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc phiên bản lỗi vậy!”

Diệp Vô Ưu một tay ôm hồ lô Tử Kim, một tay nắm chặt cái mai rùa, khuôn mặt đỏ gay vì say rượu, nhưng đôi mắt thì vẫn lim dim như thể đang hưởng thụ sự tra tấn hành xác này.

Lão Quy – thực thể sống có tuổi thọ tính bằng đơn vị kỷ băng hà – lúc này đang thở dốc như một cái ống bơ rỉ sét. Đôi chân ngắn ngủn của lão bơi lội trong không trung, tạo ra những luồng linh khí lộn xộn.

— Ngươi còn dám nói? — Lão Quy gầm gừ, giọng khàn đặc — Ngươi đổ cái gì vào miệng ta lúc nãy? “Xăng sinh học hạng sang” á? Đó là nước rửa bát pha rượu đế của tiểu nhị Phù Dung Trấn đúng không? Ta cảm thấy bộ máy tiêu hóa của mình sắp đình công rồi đây này!

— Đó gọi là Liệt Hỏa Thiêu Tâm tửu phiên bản thử nghiệm! — Vô Ưu ợ một cái rõ to, mùi rượu bốc lên làm đám mây trắng xung quanh cũng phải hóa thành màu hồng nhạt — Hệ thống bảo nó có tác dụng tăng tốc 200%. Ta thấy ngươi bay nhanh hẳn đấy thôi!

“Ting! Thông báo từ Hệ thống: Thú cưỡi Lão Quy hiện đang ở trạng thái ‘Quá tải động cơ’. Nếu ký chủ tiếp tục ép buộc, linh thú sẽ kích hoạt chế độ ‘Tự hủy để giữ danh dự’. Khuyến cáo: Nên mua gói bảo hiểm thân vỏ trị giá 999 linh thạch để bảo vệ tính mạng.”

— Cút! — Vô Ưu chửi thầm trong đầu — Cái hệ thống nhà ngươi đúng là hội tụ đủ mọi tính xấu của đa cấp và bảo hiểm nhân thọ.

Ở phía bên kia mai rùa, Lục Tuyết Dao đang đứng khoanh tay, tà áo trắng tung bay trong gió nhìn cực kỳ thoát tục, chuẩn thần thái “Hàn Nguyệt Tiên Tử”. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy khóe mắt nàng đang giật giật liên hồi. Nàng vốn là người ưa sạch sẽ, quy củ, vậy mà giờ đây lại phải đồng hành cùng một gã nát rượu và một con rùa thích than vãn.

— Diệp Vô Ưu, chúng ta đã bay qua ba vạn dặm mây rồi. Phù Dung Trấn mà huynh nói, liệu có phải là ảo ảnh do rượu tạo ra không? — Nàng lạnh lùng hỏi, nhưng trong giọng nói rõ ràng có chút sốt ruột.

Vô Ưu không đáp, hắn đột ngột ngồi dậy, dụi dụi mắt, rồi chỉ tay về phía trước:
— Nàng nhìn kìa! Đó không phải là ảo ảnh, đó là tiền! À không, là nơi chúng ta cần đến!

Lục Tuyết Dao nheo mắt nhìn qua làn sương mù. Phía trước họ, giữa đại dương mây mênh mông, một kiến trúc khổng lồ bắt đầu hiện ra. Đó không phải là một ngọn núi, cũng không phải một hòn đảo lơ lửng đơn thuần. Đó là một thành phố đúng nghĩa, được nâng đỡ bởi hàng ngàn đạo phù văn phát ra ánh sáng vàng kim lấp lánh.

Đô thị này tên là **Vân Thượng Thành** – trạm trung chuyển sang chảnh nhất của Vô Vọng Hải, nơi mà ngay cả hơi thở cũng tốn tiền linh thạch.

— Wow… — Vô Ưu lầm bầm — View triệu đô là đây chứ đâu. Lão Quy, đáp xuống cái chỗ nào trông giống khu VIP ấy, đừng đáp vào khu bình dân, mất mặt Túy Kiếm Tiên lắm.

Lão Quy hừ mạnh một tiếng:
— Có tiền trả phí đỗ xe không mà đòi khu VIP? Cảnh cáo trước, ta mà bị bảo vệ thành xích lại là ta khai sạch ngươi là chủ mưu vụ trộm rượu ở Mộ Tuyết Đỉnh đấy nhé!

**Tại cổng thành của Vân Thượng Thành.**

Mười mấy tên thủ vệ mặc giáp bạc, tay cầm trường thương đứng sừng sững. Bọn chúng không phải hạng tôm tép, mỗi tên đều có tu vi ít nhất là Nhất Cảnh đỉnh phong. Một tên chỉ huy có chòm râu dê bước ra, giơ tay chặn đứng con rùa đang lảo đảo đi tới.

— Dừng lại! — Tên râu dê hét lớn — Kiểm tra nồng độ cồn và giấy phép lưu hành thú cưỡi hạng nặng!

Diệp Vô Ưu từ trên mai rùa nhảy xuống, bước chân lảo đảo theo phong cách “phiên bản lỗi của Jack Sparrow”. Hắn tươi cười hớn hở, đưa tay quàng vai tên chỉ huy như anh em chí cốt.

— Người anh em, nồng độ cồn gì tầm này. Ta chỉ là khách du lịch đi ngang qua thôi. Đây, nể mặt chút đi! — Vô Ưu kín đáo dúi vào tay tên chỉ huy một cái bình nhỏ.

Tên chỉ huy hừ mũi, định bụng sẽ mắng cho gã này một trận, nhưng khi ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ thoát ra từ cái bình, mắt hắn đột nhiên sáng rực lên.
— Đây là… Tuyết Liên Tửu của Mộ Tuyết Đỉnh?

— Chuẩn không cần chỉnh! — Vô Ưu nháy mắt — Hàng xách tay, không thuế phí, uống một hớp bảo đảm cương thi cũng phải bật dậy nhảy Cha-cha-cha.

Tên chỉ huy nhanh chóng nhét cái bình vào túi áo, hắng giọng một cái rồi nghiêm túc nói:
— E hèm, kiểm tra sơ bộ cho thấy con rùa này đạt chuẩn khí thải… mây. Cho qua! Nhưng lưu ý, trong thành nghiêm cấm bay lượn ở khu vực sầm uất, nếu vi phạm sẽ bị khóa bánh… à nhầm, khóa linh lực.

Lục Tuyết Dao thở dài, đi lướt qua Vô Ưu và lầm bầm: “Sự vô sỉ của huynh đúng là không có giới hạn.”

Vô Ưu vừa đi vừa huýt sáo: “Nàng đừng có nói thế. Trong giới tu tiên này, mặt dày chính là một loại phòng ngự tuyệt đối mà ngay cả thần binh cũng không chém thủng được đâu.”

Vừa bước qua cổng thành, một không gian hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt họ. Nếu Tửu Châu là sự phồn hoa cổ điển, thì Vân Thượng Thành lại giống như một sự kết hợp kỳ quặc giữa tu tiên và… công nghệ cao.

Những chiếc thuyền bay nhỏ xinh, được trang trí như những chiếc taxi, lướt đi trên các con phố bằng đá vân mây. Hai bên đường, những cửa hàng pháp bảo rực rỡ biển hiệu neon bằng linh lực.
“Quán Trà Sữa Linh Dược – Giảm giá 50% cho đệ tử chính phái.”
“Tiệm Spa Thần Thú – Chăm sóc vảy rồng, tỉa lông phượng hoàng.”
“Vay vốn tu luyện – Lãi suất bằng không (nếu bạn sống sót qua kỳ hạn).”

Vô Ưu nhìn quanh, mắt sáng rực như đèn pha:
— Đây rồi! Đây mới chính là nơi mà một lãng tử như ta nên thuộc về. Tuyết Dao, nàng có muốn đi mua sắm chút gì không? Ta nghe nói mỹ phẩm làm từ bụi sao băng ở đây tốt lắm.

Lục Tuyết Dao lạnh lùng nhìn hắn:
— Chúng ta đến đây để tìm manh mưu về Tửu Khúc, không phải để du lịch. Và nhắc cho huynh nhớ, chúng ta đang bị Thiên Đạo Minh truy nã. Sự tự tin của huynh đôi khi làm ta cảm thấy rất… muốn đấm huynh một phát.

“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của Lục Tuyết Dao dành cho ký chủ đang dao động dữ dội giữa ‘muốn quan tâm’ và ‘muốn tiêu diệt’. Gợi ý: Hãy sử dụng chiêu thức ‘Tiêu tiền vì mỹ nhân’ để cân bằng cảm xúc. Lưu ý: Ví của ký chủ hiện tại chỉ còn 3 viên linh thạch sứt mẻ.”

Vô Ưu cười khổ. Tiền? Cái thứ phù vân đó hắn lúc nào chẳng thiếu. Nhưng đã là người của hệ thống “Túy Đạo”, hắn có cách tiêu tiền của riêng mình.

Hắn dẫn Lục Tuyết Dao và Lão Quy (lúc này đã thu nhỏ lại bằng cái dĩa, đang nằm chễm chệ trên vai Vô Ưu) đi sâu vào khu trung tâm thành phố. Cuối cùng, họ dừng lại trước một tòa lầu cao ngất, mái ngói xanh biếc như ngọc, trên tấm bảng lớn đề ba chữ: **“Vân Đỉnh Chi Thượng”**.

Đây chính là tửu lâu lớn nhất Vân Thượng Thành, cũng là nơi thu thập thông tin tốt nhất.

Vừa bước vào trong, không gian ồn ào với tiếng cười nói của các tu sĩ đã ập đến. Vô Ưu chọn một bàn gần cửa sổ, view nhìn xuống biển mây cuồn cuộn phía dưới. Hắn chưa kịp ngồi xuống, một tiểu nhị với vẻ mặt cực kỳ “khinh người” đã bước tới.

— Vị khách nhân này, chúng ta ở đây có quy định: Chỉ phục vụ khách có tu vi từ Tam Cảnh trở lên, hoặc có ít nhất một nghìn linh thạch thượng phẩm trong thẻ. Ngài… trông hơi “bình dân” quá thì phải?

Tiểu nhị nhìn bộ hỷ phục rách nát và nhành liễu buộc tóc của Vô Ưu, mũi hếch lên tận trời.

Vô Ưu không giận, hắn chậm rãi lấy cái hồ lô ra, lắc nhẹ:
— Ta không có tiền, nhưng ta có cái này.

Hắn mở nút hồ lô, một mùi hương kỳ quái bắt đầu lan tỏa. Ban đầu nó giống như hương thơm của hoa cỏ mùa xuân, nhưng chỉ một giây sau, nó chuyển thành vị nồng đậm của đất già, rồi lại biến thành vị cay xé của sấm sét.

Cả tửu lâu đột ngột im lặng. Những tu sĩ đang uống rượu ở các bàn khác đồng loạt dừng lại, mũi phập phồng như muốn hít lấy hít để cái mùi hương ấy.

Tiểu nhị đứng hình, mồ hôi hột bắt đầu rơi:
— Đây… đây là rượu gì?

— “Hư Vô Thập Bát Biến” — Vô Ưu thản nhiên nói — Một giọt trị giá một năm tu vi. Ngươi thấy ta có đủ tiêu chuẩn ngồi đây không?

Tên tiểu nhị thái độ quay ngoắt 180 độ, cúi rạp người:
— Dạ dạ! Mắt chó của tiểu nhân không thấy Thái Sơn! Mời đại nhân, mời tiên tử ngồi! Tiểu nhân lập tức dọn những món nhắm xịn nhất thành phố ra hầu hạ!

Lục Tuyết Dao lắc đầu, ngồi xuống ghế:
— Huynh đúng là dùng rượu để đi cửa sau chuyên nghiệp nhất mà ta từng thấy.

Vô Ưu cười hì hì:
— Trong giới này, kẻ mạnh nói bằng nắm đấm, kẻ giàu nói bằng linh thạch, còn kẻ như ta nói bằng nồng độ cồn. Đó gọi là đẳng cấp đấy, Tuyết Dao ạ!

**Trong lúc đó, tại một phòng VIP trên tầng cao của Vân Đỉnh Chi Thượng.**

Một nam nhân trẻ tuổi, khoác trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ, ánh mắt kiêu ngạo đang nhìn xuống phía dưới qua một tấm gương pháp bảo. Hắn là **Triệu Vô Tà**, một thiên tài trẻ tuổi của Thiên Đạo Viện, đồng thời cũng là đội trưởng đội tuần tra bí mật được phái đến đây.

— Thiếu gia, có kẻ đang phô trương loại rượu lạ ở dưới sảnh. — Một tên thuộc hạ bẩm báo — Theo mô tả ngoại hình, rất giống với kẻ mà Minh Chủ đang truy nã: Diệp Vô Ưu.

Triệu Vô Tà nhấp một ngụm trà linh dược, môi nở một nụ cười lạnh:
— Diệp Vô Ưu? Gã say rượu đó dám bén mảng tới tận đây sao? Hắn nghĩ Vân Thượng Thành là cái tửu quán ven đường chắc?

— Có cần chúng ta ra tay ngay lập tức không ạ? — Tên thuộc hạ hỏi.

— Không vội. — Triệu Vô Tà lắc đầu — Nơi này có quy tắc không được đánh nhau công khai. Với lại, bên cạnh hắn còn có Lục Tuyết Dao của Hàn Nguyệt Cung. Ta muốn xem hắn định làm gì ở Phù Dung Trấn. Cứ để hắn uống cho say đi, kẻ say bao giờ cũng dễ đối phó hơn kẻ tỉnh.

Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung:
— Nhưng hãy báo cho Mị Cơ nương tử biết. Đây là địa bàn của nàng ta, nàng ta chắc chắn sẽ có cách đón tiếp “cố nhân” một cách đặc sắc nhất.

**Quay lại bàn rượu của Vô Ưu.**

Tiểu nhị mang ra một bàn tiệc thịnh soạn: gan rồng (đồ giả làm từ đậu phụ tiên), cánh phượng hoàng (vịt tiên rán giòn), và đặc biệt nhất là bình rượu đặc sản của thành có tên là “Vân Vụ Trầm Hương”.

Vô Ưu cầm chén rượu lên, uống một hớp lớn rồi nhăn mặt:
— Rượu này… nhạt như nước ốc ấy nhỉ? Tuyết Dao, nàng thử xem, chắc nó hợp với phong cách nhạt nhẽo của nàng.

Lục Tuyết Dao định mắng, nhưng nàng lại im lặng nhìn ra cửa sổ. Đột nhiên, nàng cau mày:
— Vô Ưu, huynh có cảm thấy điều gì lạ không?

— Lạ cái gì? Gió mát, rượu (tạm được), và mỹ nhân ngồi trước mặt. Đời thế là nhất rồi! — Vô Ưu cười hà hà.

— Không. — Nàng trầm giọng — Từ nãy đến giờ, có ít nhất bốn luồng linh lực cường đại đang khóa chặt vào bàn của chúng ta. Và mùi hương trong không khí… không chỉ có mùi rượu của huynh.

Lão Quy đang gặm một miếng dưa hấu, cũng ngẩng đầu lên:
— Con bé này thính phết nhỉ. Đúng rồi đấy gã say, có mùi hôi nách của bọn ma tu, pha chút mùi nước hoa rẻ tiền của mấy ả mị cơ. Chúng ta bị bao vây rồi.

Vô Ưu vẫn bình thản, gác chân lên bàn, lấy tay ngoáy lỗ tai:
— Bao vây thì sao? Chúng nó còn chưa mời ta chén nào mà đã đòi ra tay thì đúng là mất lịch sự.

Vừa dứt lời, cả tửu lâu bỗng dưng tối sầm lại. Những làn khói màu hồng bắt đầu lan tỏa từ các kẽ hở của sàn nhà. Tiếng nhạc sáo du dương nổi lên, nhưng mang theo một âm điệu mê hoặc lòng người.

— “Khách quý đến mà thiếp không hay biết, thật là tội lỗi, tội lỗi quá đi~” — Một giọng nữ nũng nịu, ngọt xớt như mật ong nhưng lạnh lẽo như độc xà vang lên từ phía cầu thang.

Một nhóm nữ tử ăn mặc thiếu vải, mang mạng che mặt, uyển chuyển bước xuống. Dẫn đầu là một người phụ nữ với đôi mắt đỏ quạch như trăng máu, mỗi bước đi của nàng ta đều khiến các tu sĩ nam trong lâu phải nuốt nước miếng ừng ực.

Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử – đã xuất hiện.

Vô Ưu thở dài, bỏ miếng mồi đang ăn dở xuống:
— Ta đã bảo là đừng đáp xuống khu VIP mà. Phiền phức tự nó bò đến rồi kìa.

Mị Cơ tiến lại gần bàn của Vô Ưu, ánh mắt nhìn lướt qua Lục Tuyết Dao với vẻ giễu cợt, rồi dừng lại trên khuôn mặt lôi thôi của Vô Ưu. Nàng ta che miệng cười khẽ:
— Vô Ưu ca ca, lâu ngày không gặp, huynh vẫn… rách rưới như xưa nhỉ? Hồ lô Tử Kim của huynh vẫn còn rượu chứ? Hay để thiếp đổ đầy bằng máu của mỹ nhân này cho huynh nhé?

Nàng ta chỉ tay về phía Lục Tuyết Dao.

Lục Tuyết Dao lạnh lùng rút ra Hàn Tuyết Kiếm, sương lạnh tỏa ra khắp phòng, khiến đám mây hồng xung quanh bị đóng băng ngay lập tức.
— Ma nữ, lưỡi của ngươi hơi dài quá rồi đấy. Có muốn ta giúp ngươi tỉa bớt không?

Không khí trong tửu lâu căng như dây đàn. Đám tu sĩ hóng hớt xung quanh bắt đầu tản ra, chuẩn bị tư thế “chạy là thượng sách”.

Vô Ưu lúc này lại đứng lên, cầm hồ lô gõ gõ vào trán:
— Khoan đã, khoan đã! Đang yên đang lành, sao cứ phải đòi tỉa lưỡi với đổ máu làm gì? Mị Cơ, cô bảo ta nợ cô một cái “hẹn” cơ mà? Sao mới gặp đã định đánh hội đồng thế này? Không chuyên nghiệp tí nào cả.

Mị Cơ lướt đến sát Vô Ưu, hơi thở mang theo mùi hương mê hồn trận phả vào mặt hắn:
— Vậy huynh nói xem, giờ huynh muốn thiếp đối xử với huynh thế nào?

Vô Ưu nhìn sâu vào đôi mắt đỏ của nàng ta, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay mảnh mai của Mị Cơ:
— Đơn giản thôi. Gọi thêm hai vò rượu mạnh nhất ở đây, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đời, chuyện người. À, nếu cô bao tiền chầu này thì ta sẽ cân nhắc kể cho cô nghe về bí mật của Thái Cổ Tửu Khúc.

Cả tửu lâu: “…”
Lục Tuyết Dao: “Tên khùng này!”
Lão Quy: “Lại là trò mỹ nam kế rẻ tiền của hắn.”

Mị Cơ hơi ngỡ ngàng, sau đó phá lên cười, một nụ cười rúng động cả linh hồn:
— Ha ha ha! Diệp Vô Ưu, huynh vẫn là gã điên đáng yêu nhất mà thiếp từng gặp. Được thôi, nếu huynh muốn uống, thiếp sẽ cho huynh uống đến lúc… không bao giờ tỉnh lại được nữa!

Nàng ta phẩy tay một cái, một bình rượu bằng pha lê lấp lánh xuất hiện trên bàn. Bên trong bình, rượu sóng sánh có màu tím sậm, thỉnh thoảng có những tia sét nhỏ lóe lên.
— Đây là “U Minh Lôi Tửu”. Người thường chỉ cần ngửi một hớp là hồn lìa khỏi xác. Huynh có gan uống hết không?

Vô Ưu nhìn bình rượu, liếm môi một cái:
— Lôi Tửu à? Lâu rồi chưa được mát-xa cổ họng bằng sét. Đến đây!

Nói xong, hắn cầm cả bình rượu dốc ngược vào miệng.

“Ting! Cảnh báo cực độ: Ký chủ đang nạp vào lượng năng lượng điện quá mức quy định. Hệ thống đang tiến hành chuyển đổi sang trạng thái ‘Pin dự phòng’.
Kỹ năng ‘Nhất Túy Giải Thiên Sầu’ bị biến dị thành ‘Túy Lôi Cuồng Ca’.
Ghi chú: Cẩn thận kẻo bị giật cháy lông nách!”

Rượu vừa vào đến cổ họng, mắt Diệp Vô Ưu đột nhiên sáng rực lên như đèn led cao áp. Toàn thân hắn bắt đầu phát ra những tia điện màu tím, mái tóc búi bằng nhành liễu cũng dựng ngược cả lên như nhím.

— Khàaaaa! — Vô Ưu hét lên một tiếng, một luồng sóng xung kích từ miệng hắn phát ra làm vỡ nát toàn bộ chén dĩa trên bàn — Rượu ngon! Tiếp tục!

Mị Cơ sững sờ. Nàng ta vốn dĩ định dùng rượu chứa lôi điện này để làm hắn bất tỉnh nhân sự rồi bắt đi, ai dè hắn lại… sạc điện thành công!

Lúc này, ở phía cửa tửu lâu, một toán lính của Thiên Đạo Viện dưới sự chỉ dẫn của Triệu Vô Tà cũng vừa xông vào.
— Diệp Vô Ưu! Ngươi bị bắt vì tội sử dụng nồng độ cồn gây nguy hiểm cho an ninh khu vực mây! Đầu hàng ngay!

Vô Ưu nhìn về phía Triệu Vô Tà, một nụ cười ngây dại xuất hiện trên gương mặt điện xẹt của hắn:
— Ồ, lại thêm khách đến uống rượu sao? Để ta mời các vị một “shot” đặc biệt nhé!

Hắn bất ngờ bước một bước loạng choạng, nhưng tốc độ lại nhanh như một tia chớp thực sự. Chỉ trong một chớp mắt, hắn đã xuất hiện giữa đám lính.
Hắn vung thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra, không phải để chém, mà là để… múa.

“Tuyệt kỹ: Túy Lôi Nhất Bộ — Phiên bản 220V!”

Mỗi khi Vô Ưu va vào một tên lính, tên đó liền giật nảy lên như đang nhảy disco, tóc tai khét lẹt rồi ngã lăn quay ra đất. Những tia điện màu tím từ thân thể hắn lan tỏa, tạo thành một mạng lưới điện khổng lồ bao trùm cả tửu lâu.

Lục Tuyết Dao nhìn thấy cảnh tượng đó, liền vội vàng kéo Lão Quy lùi lại:
— Huynh ấy lại lên cơn điên rồi. Lão Quy, chuẩn bị tinh thần chạy trốn, gã này sắp làm nổ tung cái tửu lâu này đấy.

Mị Cơ thấy tình hình không ổn, vội vàng tung ra những sợi dải lụa đỏ để quấn lấy Vô Ưu:
— Đừng hòng chạy thoát!

Vô Ưu cười lớn, hắn chộp lấy dải lụa, lôi mạnh một cái khiến Mị Cơ mất đà ngã nhào vào lòng mình. Nhưng ngay lập tức, một luồng điện từ người hắn truyền sang làm Mị Cơ kêu lên một tiếng thất thanh, toàn thân run rẩy vì tê tái.

— Ngại quá nương tử, ta đang sạc pin nên hơi nóng máy chút thôi! — Vô Ưu nháy mắt.

Triệu Vô Tà tức giận, rút kiếm vàng ra:
— Nghịch tặc! Chết đi!

Hắn chém ra một đạo kiếm khí huy hoàng, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo. Vô Ưu không né tránh, hắn nhấc hồ lô Tử Kim lên, mở miệng hồ lô hướng về phía kiếm khí.

“Ting! Kích hoạt chức năng: Thu hồi rác thải công nghiệp.”

Toàn bộ kiếm khí khổng lồ của Triệu Vô Tà bị cái hồ lô nhỏ xíu hút trọn vào trong như một chiếc máy hút bụi công suất lớn. Vô Ưu lắc lắc hồ lô, cười hì hì:
— Cảm ơn món quà của công tử. Để ta trả lễ nhé!

Hắn đột ngột vỗ mạnh vào đáy hồ lô. Một cột rượu màu tím trộn lẫn với kiếm khí ban nãy bị bắn ngược ra ngoài với tốc độ âm thanh.

BÙMMMMM!

Một nửa bức tường của tửu lâu “Vân Đỉnh Chi Thượng” bị thổi bay, tạo thành một lỗ hổng khổng lồ nhìn thẳng ra không trung. Gió rít gào thổi vào, mây trắng tràn vào phủ kín sảnh lâu.

Giữa làn sương mù, giọng nói của Vô Ưu vang lên đầy tiêu sái:
— Mị Cơ, nợ cũ hôm nay thế là đủ rồi. Mảnh bản đồ tiếp theo, ta biết cô đang giấu ở đâu rồi. Lục Tuyết Dao, Lão Quy, chuồn thôi!

Lục Tuyết Dao không đợi nhắc đến lần thứ hai, nàng vung kiếm tạo ra một dải sương tuyết che mắt kẻ địch, rồi nắm lấy vai Vô Ưu, cùng Lão Quy nhảy ra khỏi lỗ hổng, rơi tự do xuống biển mây.

— Diệp Vô Ưu! Đừng để ta bắt được ngươi một lần nữa! — Tiếng gào thét của Mị Cơ và Triệu Vô Tà vang động cả tòa thành.

Ở phía dưới mây xanh, Lão Quy lại biến lớn, hứng lấy hai người họ. Diệp Vô Ưu nằm vật ra lưng rùa, những tia điện trên người nhạt dần, hắn lại bắt đầu lầm bầm:
— Tuyết Dao… nàng thấy ta… ngầu không?

Lục Tuyết Dao lau vết bụi trên mặt, thở hắt ra một hơi:
— Ngầu cái gì mà ngầu? Suýt chút nữa là chúng ta thành mực nướng điện rồi. Mà sao huynh biết mảnh bản đồ thứ hai không nằm trong tay Mị Cơ?

Vô Ưu hì hì cười, giơ ra một cái túi thơm màu đỏ sẫm vừa trộm được từ người Mị Cơ lúc nãy:
— Trong túi này không có bản đồ, nhưng có mùi hương của Phù Dung Trấn. Mị Cơ là người thích kiểm soát, nhưng nàng ta lại sợ một nơi duy nhất… Đó chính là nơi kẻ thủ hộ bản đồ đang sống.

“Ting! Nhiệm vụ ‘Thành trì trên mây’ hoàn thành.
Khen thưởng: 500 điểm kinh nghiệm say rượu và một voucher ‘Giảm 90% nộp phạt’ tại bất kỳ thành phố nào (áp dụng cho lần bị bắt sau).
Gợi ý chương sau: Chào mừng bạn đến với Phù Dung Trấn — Nơi mà ngay cả chó cũng biết uống rượu vang!”

Chiếc phi cơ “rùa già” lướt đi trong bóng tối của màn đêm, hướng về một nơi huyền bí nằm sâu dưới mặt đất. Những rắc rối lớn hơn đang chờ đón, nhưng với Diệp Vô Ưu, miễn là trong hồ lô còn rượu, thì mọi rắc rối cũng chỉ là gia vị cho một cơn say trường sinh mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8