Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 34: Đấu giá vò rượu cổ

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:55:10 | Lượt xem: 2

**Chương 34: Đấu giá vò rượu cổ**

Phù Dung Trấn.

Đúng như cái tên mỹ miều của nó, nơi này vốn dĩ phải là chốn phong hoa tuyết nguyệt, hoa đào nở rộ, mỹ nữ như mây. Nhưng không, ngay khi đặt chân xuống mặt đất sau chuyến “bay dù” bất đắc dĩ từ lưng Lão Quy, thứ đầu tiên đập vào mũi Diệp Vô Ưu không phải hương hoa, mà là một mùi men nồng nặc đến mức ngay cả một con ruồi bay qua cũng phải loạng choạng thực hiện vài động tác bay lượn hình chữ S rồi mới cắm đầu xuống đất vì ngộ độc cồn.

“Ting! Chúc mừng ký chủ đã đến địa giới Phù Dung Trấn – Nơi mà ‘uống rượu thay nước’ là đạo lý sinh tồn, ‘say khướt lờ đờ’ là lối sống văn minh. Nồng độ cồn trong không khí: 40 độ. Khuyến cáo: Người có tiểu lượng dưới ba chén vui lòng tự đeo khẩu trang lọc khí để tránh tình trạng say ngu người.”

Diệp Vô Ưu nấc cụng một tiếng, gãi gãi cái bụng hơi đói, mắt lim dim nhìn cái cổng trấn treo đầy vò rượu vỡ.

— Tuyết Dao, nàng thấy không? Đây mới là thiên đường hạ giới! Nhìn con chó vàng đằng kia xem, ngay cả nó đi đứng cũng rất có phong thái ‘Túy Quyền’ nhé.

Lục Tuyết Dao ôm thanh kiếm, gương mặt lạnh như tiền nhưng đôi lông mày thanh tú lại không ngừng giật giật. Nàng nhìn theo hướng tay Vô Ưu chỉ: một con chó vàng đang nằm ngửa bụng dưới gốc cây, hai chân trước thỉnh thoảng lại quơ quơ như đang vờn bướm trong mơ, miệng thì sùi bọt trắng… à không, là bọt rượu.

— Diệp Vô Ưu, chúng ta đến đây để tìm bản đồ, không phải để gia nhập hội những người nát rượu toàn cầu. — Nàng nghiến răng nói.

— Ấy, nàng sai rồi. Ở đây, bản đồ và rượu là một. Không có rượu, không có thông tin. — Vô Ưu nháy mắt, rồi lôi từ trong túi áo ra Lão Quy đang ngủ gật. — Lão già, tỉnh dậy! Mau ngửi xem mảnh bản đồ thứ hai đang ở cái xó xỉnh nào?

Lão Quy vươn cái cổ nhăn nheo ra, hít hà một hơi, sau đó ho sặc sụa:
— Khụ khụ! Đứa nào đổ rượu vào không khí thế này? Mặn quá! À nhầm, nồng quá! Theo bản năng vạn năm của ta, phía trước đang có một luồng linh khí hỗn loạn kèm theo mùi rượu lâu năm cực phẩm. Hình như có hội đấu giá hay sao ấy.

Tiến sâu vào trấn, cảnh tượng càng trở nên “ba chấm”. Người dân ở đây không chào nhau bằng “Ăn cơm chưa?”, mà là “Hôm nay sảng khoái chưa?”. Trung tâm của trấn là Vạn Túy Các – một tòa kiến trúc to vật vã, trang trí bằng đủ loại vỏ bình từ bằng sành đến bằng ngọc.

Hôm nay, Vạn Túy Các đang chật kín người. Không chỉ có cư dân bản địa mà còn có rất nhiều tu sĩ mặc đồ lụa là gấm vóc, trông qua là biết kiểu “đại gia tu tiên” hoặc “phá gia chi tử” của các tông môn lớn.

— Nghe nói hôm nay có đấu giá một vò ‘Hồng Trần Nhất Tiếu’ từ thời Thượng Cổ? — Một gã tu sĩ đeo đầy nhẫn vàng ở mười ngón tay (trông cực kỳ giống một cây bắp ngô bằng vàng di động) lên tiếng hỏi.

— Đúng thế! Tương truyền ai uống vò rượu này sẽ thấy được kiếp trước kiếp sau, linh lực đại tăng, cảnh giới đột phá vèo vèo. Thiên Đạo Minh đã cử người đến rồi kìa! — Kẻ bên cạnh thì thầm.

Diệp Vô Ưu lách vào đám đông, miệng lẩm bẩm: “Hồng Trần Nhất Tiếu? Tên nghe thì kêu đấy, nhưng chắc lại là nước lọc pha phẩm màu.”

“Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Đoạt lấy vò rượu ‘Hồng Trần Nhất Tiếu’.
Khen thưởng: Mảnh bản đồ Thái Cổ Tửu Khúc thứ hai và 1000 điểm ‘Say Xỉn Tiền Sảng’.
Cảnh báo: Ví tiền của ký chủ hiện tại còn đúng 2 xu lẻ và một cái cúc áo bị đứt. Đề nghị sử dụng ‘Thao túng tâm lý’ hoặc ‘Vô liêm sỉ công’ để hoàn thành nhiệm vụ.”

Diệp Vô Ưu mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng thầm mắng cái hệ thống rách. Đấu giá mà không cho tiền, khác nào bảo hắn đi đánh cướp giữa ban ngày?

Trên sàn đấu giá, một lão giả tóc đỏ, mặt cũng đỏ (chắc do uống nhiều) đập mạnh cái vò gỗ xuống bàn:
— Khởi điểm cho ‘Hồng Trần Nhất Tiếu’, 50.000 linh thạch thượng phẩm! Mỗi lần tăng giá không dưới 5.000 linh thạch!

Tiếng ồ lên kinh ngạc vang dội. 50.000 linh thạch thượng phẩm? Số tiền đó đủ để mua nửa cái tông môn hạng bét rồi!

— 60.000! — Gã tu sĩ “cây bắp ngô vàng” giơ tay, mặt vênh lên trời.

— 70.000! — Một giọng nữ lạnh lùng vang lên ở phía đối diện. Đó là một nữ tu sĩ của Thiên Đạo Minh, ánh mắt khinh khỉnh nhìn quanh.

Không khí nóng dần lên. Giá cả tăng vọt như biểu đồ chứng khoán thời kỳ bong bóng. Lục Tuyết Dao nhìn sang Vô Ưu:
— Huynh định làm gì? Chúng ta lấy đâu ra linh thạch? Ta chỉ còn vài viên dự phòng để luyện công thôi.

Vô Ưu hì hì cười, đưa tay vào túi áo lục lọi. Hắn móc ra một viên đá cuội đen thui, xù xì, trông chẳng khác gì viên đá ven đường dùng để ném chó. Hắn cầm viên đá, vẻ mặt đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm trọng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ u sầu.

— Tuyết Dao, nàng tin không? Chỉ cần viên đá này, ta có thể khiến vò rượu đó tự bò vào hồ lô của ta. — Hắn nói giọng trầm ấm như một bậc thầy đa cấp.

— Huynh lại định dở trò gì đấy? — Tuyết Dao cảnh giác lùi lại một bước.

— Xem đây. — Vô Ưu hiên ngang bước ra giữa sảnh, ngay khi lão giả tóc đỏ định chốt giá 120.000 linh thạch cho nữ tu sĩ Thiên Đạo Minh.

— Đợi chút! — Tiếng hét của Vô Ưu làm rung chuyển cả tửu lâu, khiến mấy lão già đang gà gật cũng phải bật dậy vì giật mình.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào một thanh niên ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù như tổ chim, một tay xách cái hồ lô tím đen, tay kia giơ lên một… cục đá.

— Tiểu tử, ngươi là ai? Muốn gây rối ở Vạn Túy Các sao? — Lão giả tóc đỏ gầm gừ.

Vô Ưu lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy sự thất vọng và đau xót:
— Ta chỉ là một người qua đường đầy lòng trắc ẩn. Ta thực sự không đành lòng thấy các vị bỏ ra hàng vạn linh thạch để mua một vò nước… à, vò rượu đã bị bay hơi mất phân nửa tửu ý này. Thật là một tội ác đối với thần rượu!

Cả sảnh lặng ngắt, sau đó là tiếng cười rộ lên như vỡ trận.

— Ha ha ha! Thằng nhóc này điên rồi! Hắn bảo rượu quý bị mất tửu ý?
— Nhìn hắn xem, ngay cả một bộ quần áo lành lặn còn không có, chắc là kẻ nát rượu nghèo khổ định vào đây làm loạn để được uống ké à?

Nữ tu sĩ Thiên Đạo Minh lên tiếng, giọng đầy khinh miệt:
— Ngươi lấy tư cách gì mà phán xét ‘Hồng Trần Nhất Tiếu’? Có biết vò rượu này là vật báu thế nào không?

Vô Ưu không cười, hắn bước từng bước chậm rãi lên bục đấu giá, động tác trông loạng choạng như sắp ngã nhưng lại vững vàng một cách lạ kỳ. Hắn nhìn chăm chằm vào vò rượu cổ, rồi lại nhìn xuống viên đá trong tay mình.

— Tư cách của ta? — Hắn đột nhiên cười nhạt, nụ cười đầy sự tự giễu nhưng lại có một loại mị lực kỳ lạ. — Các ngươi dùng tiền, dùng đá linh hồn ra để cân đo đong đếm một tác phẩm nghệ thuật? Đó không phải là đấu giá, đó là sỉ nhục cái ‘Túy’ trong đạo trời. Ta không có linh thạch, ta chỉ có thứ này.

Hắn giơ cao viên đá cuội đen xù xì lên.

— Đây là ‘Vạn Cổ Tuyệt Tình Thạch’. Tương truyền khi gặp được vò rượu thực sự có hồn, viên đá này sẽ phát ra ánh sáng tím, chứng minh vò rượu đó đáng giá vạn tiền. Còn nếu nó vẫn đen thui như thế này… thì vò rượu kia chỉ là rác rưởi!

Thực tế, hệ thống đang điên cuồng báo lỗi trong đầu Vô Ưu:
“Ting! Cảnh báo: Phát hiện ký chủ đang thực hiện hành vi ‘Chém gió cấp độ SSS’. Viên đá đó chỉ là đá nhặt ở ven suối Hạnh Hoa Trấn lúc nãy. Đề nghị ký chủ chuẩn bị tinh thần để bị ném đá.”

Vô Ưu phớt lờ hệ thống, hắn ném viên đá thẳng vào phía trước vò rượu. “Cạch” một tiếng, viên đá rơi xuống mặt bàn. Cả sảnh im lặng theo dõi.

Một giây… hai giây… ba giây trôi qua. Viên đá vẫn đen thui, lạnh lẽo, thỉnh thoảng có con ruồi bay qua đậu vào như để trêu ngươi.

— Ha ha ha! Tuyệt Tình Thạch của ngươi đấy à? Thật đúng là tuyệt đỉnh nhảm nhí! — Gã “bắp ngô vàng” cười sặc sụa.

Vô Ưu lại không hề bối rối. Hắn khẽ thở dài, lắc đầu:
— Thấy chưa? Ta đã bảo là vò rượu này bị mất hồn rồi mà. Không ai tin ta cả. Để ta chứng minh cho các ngươi thấy, rượu có hồn hay không, phải thử cái ‘Khí’ của nó.

Dứt lời, Vô Ưu không đợi ai kịp phản ứng, hắn vung tay rút một thanh sắt gỉ — chính là thanh Mặc Ảnh. Nhưng hắn không chém vào ai, mà chỉ nhẹ nhàng dùng chuôi kiếm gõ nhẹ vào cạnh vò rượu một cái.

“Choeng!”

Một âm thanh trong vắt vang lên. Ngay lập tức, Vô Ưu bí mật kích hoạt linh lực cảnh giới ‘Tam Cảnh – Cuồng Ca’ vào viên đá cuội đang nằm dưới đất. Thực chất, hắn không dùng ma thuật gì cao siêu, hắn chỉ đổ một ít ‘Liệt Hỏa Thiêu Tâm Tửu’ cực nồng từ hồ lô của mình, rồi dùng kiếm khí ép nó thấm vào viên đá theo một cách bí truyền của Túy Tiên Quyết.

Bùng!

Viên đá đột nhiên rung chuyển kịch liệt, một luồng ánh sáng màu tím huyền ảo đột ngột phát ra từ tâm viên đá, chiếu sáng rực rỡ cả sảnh đường. Không những thế, mùi rượu tỏa ra từ phía viên đá nồng nàn đến mức khiến hàng chục tu sĩ cấp thấp ở hàng ghế đầu lăn ra bất tỉnh ngay tại chỗ, trên môi còn nở nụ cười mãn nguyện.

Cả hội trường nháo nhào.

— Ánh sáng tím! Thần vật! Thần vật xuất hiện rồi!
— Trời ơi, mùi rượu này… Ta chỉ hít một hơi thôi mà đã thấy cảnh giới xê dịch!

Lão giả tóc đỏ run rẩy, đôi mắt trợn tròn nhìn viên đá đen nay đã hóa thành “ngọc tím”:
— Đây… đây thực sự là bảo vật! Tiểu hữu, ngươi nói vò rượu kia là rác rưởi, nghĩa là sao?

Vô Ưu giả bộ lau mồ hôi trên trán, giọng thì thào nhưng đủ để cả sảnh nghe thấy:
— Viên đá này linh lắm. Nó đang ‘khóc’ đấy. Nó buồn vì người đời đem một thứ nước giả mạo ra để đấu giá. Thật ra, vò rượu này đã bị tráo từ lâu rồi. Chỉ có dùng ‘Tuyệt Tình Thạch’ của ta mới soi ra được chân tướng.

Nữ tu sĩ Thiên Đạo Minh sắc mặt đại biến:
— Ngươi nói láo! Vò rượu này do chính Minh Chủ ấn chứng!

— Vậy sao? Thế thì mời vị đại tỷ này lại gần đây ngửi thử xem. — Vô Ưu né người ra.

Nữ tu sĩ nghi hoặc tiến lại gần. Đúng lúc nàng cúi xuống, Vô Ưu khéo léo phất tay áo, tạo ra một cơn gió nhỏ thổi luồng hương liệu cực kỳ nồng (thứ hương mà hắn trộm được từ túi thơm của Mị Cơ ở chương trước) bay thẳng vào mũi nàng.

Mùi thơm nồng nàn kết hợp với rượu mạnh khiến đầu óc nàng quay cuồng. Nàng đột nhiên đỏ mặt, ánh mắt lờ đờ, rồi chẳng hiểu sao lại bắt đầu múa một điệu múa cực kỳ kỳ quặc ngay trên bàn đấu giá, miệng lầm bầm: “Ta là hồ điệp… ta muốn bay…”.

— Các vị nhìn thấy chưa! — Vô Ưu đập bàn hét lớn. — Rượu độc! Đây là rượu ảo giác hạng nặng! Uống vào là hóa điên ngay lập tức! Các ngươi còn muốn mua nó với giá 120.000 linh thạch ư? Có phải là bị điên giống nàng ta không?

Đám đông bắt đầu hoang mang cực độ. Các đại gia bắt đầu lùi lại, nhìn vò rượu cổ như nhìn thấy hố tiêu.

— Đồ giả! Trả tiền lại đây!
— Vạn Túy Các làm ăn lừa đảo! Thiên Đạo Minh cấu kết bán rượu giả!

Tiếng chửi bới vang lên không ngớt. Lão giả chủ trì cuống cuồng tìm cách trấn an nhưng vô dụng. Đúng lúc lộn xộn nhất, Vô Ưu thở dài, khoanh tay đứng nhìn:

— Haizz, dù sao thì ta cũng là kẻ tửu đồ. Thấy một vò rượu bị bôi nhọ thế này cũng thấy đau lòng. Thôi thì, coi như ta làm việc thiện. Ta dùng viên ‘Vạn Cổ Tuyệt Tình Thạch’ vô giá này, đổi lấy cái vò rượu bỏ đi này mang về ngâm chân, tránh để nó gây hại cho nhân gian. Lão trưởng ban thấy sao?

Lão giả tóc đỏ nhìn xuống viên đá đang phát sáng lung linh (thứ mà lão tưởng là thần vật hiếm có khó tìm), lại nhìn cái vò rượu đang bị cả thiên hạ phỉ nhổ. Trong đầu lão tính toán nhanh: “Viên đá này tỏa ra tửu ý còn kinh khủng hơn cả rượu, mang nó đấu giá tiếp chắc chắn được hàng triệu linh thạch!”

— Được! Đổi! Thành giao! — Lão sợ Vô Ưu đổi ý, nhanh tay chộp lấy viên đá cuội (vốn dĩ đã sắp hết “pin” ánh sáng vì linh lực của Vô Ưu đang nhạt dần).

Vô Ưu tươi cười rạng rỡ, xách cái vò rượu “Hồng Trần Nhất Tiếu” lên vai như xách túi rác.

— Đi thôi Tuyết Dao! Việc thiện đã làm xong, ta cần về đi ngủ đây!

Hai người và một rùa vội vã lách qua đám đông đang phẫn nộ, chuồn nhanh như một cơn lốc. Vừa ra khỏi cổng Vạn Túy Các, Vô Ưu đã tăng tốc, chạy như bị ma đuổi.

— Diệp Vô Ưu! Đứng lại! Giải thích ngay cho ta! Viên đá đó thực chất là gì? — Lục Tuyết Dao vừa chạy vừa hỏi.

— Là đá cuội! — Vô Ưu vừa chạy vừa cười ha hả. — Chắc khoảng 10 hơi thở nữa, linh lực ta truyền vào nó sẽ tan hết, nó sẽ hiện nguyên hình là cục đá đen thui ven đường. Lúc đó, chúng ta tốt nhất là nên ở cách nơi này khoảng mười dặm.

“Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc!
Kỹ năng ‘Thao túng tâm lý’ tăng cấp.
Khen thưởng 1000 điểm và mảnh bản đồ Thái Cổ Tửu Khúc.
Hệ thống bình luận: Ký chủ đúng là ‘chiến thần chốt đơn’, đá cuội đổi rượu quý, trình độ vô liêm sỉ đã đạt tới cảnh giới Lục Cảnh — Ngọa Tào Thiên Hạ!”

Chạy đến một cánh rừng vắng, Diệp Vô Ưu mới dừng lại, thở hồng hộc. Hắn đặt vò rượu xuống, cẩn thận gỡ niêm phong.

— Để xem rượu cổ này thế nào. — Hắn hít một hơi sâu.

Mùi hương tỏa ra không hề có mùi thuốc ảo giác hay mùi nồng nặc, mà là một hương vị thanh khiết, u nhã đến kỳ lạ, mang theo hơi thở của thời gian. Dưới đáy vò rượu, một mảnh da dê cũ kỹ đang nằm cuộn tròn, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

— Mảnh bản đồ thứ hai! — Lục Tuyết Dao kinh ngạc kêu lên.

Vô Ưu cầm mảnh bản đồ lên, mỉm cười hài lòng. Hắn rót một chén rượu ra, giơ lên mời bóng trăng đang mờ nhạt buổi xế chiều:
— Hồng trần một nụ cười, chẳng bằng rượu một vò. Các vị đại gia, đa tạ đã nhường rượu!

Phía xa xa, từ hướng Vạn Túy Các, một tiếng gào thét kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả mây trời:
— DIỆP VÔ ƯUUUU! NGƯƠI DÁM LỪA TA BẰNG CỤC ĐÁ NÉM CHÓOO!

Lão Quy thụt cổ vào trong mai, lẩm bẩm:
— Sống vạn năm, ta chưa thấy thằng nào ‘red flag’ hơn chủ nhân ta. Tuyết Dao cô nương, nếu cô có ý định đi tiếp với hắn, hãy chuẩn bị tâm lý để bị cả lục địa truy nã nhé.

Lục Tuyết Dao chỉ biết đưa tay lên trán, nhìn Diệp Vô Ưu đang uống rượu một cách thỏa thích. Nàng tự hỏi, tại sao một kẻ đầy thói hư tật xấu như hắn lại có thể là truyền nhân của Thái Cổ Túy Tiên? Hay là vì, cái thế giới quá đỗi “tỉnh táo” này cần một kẻ điên khùng để phá vỡ những quy tắc cứng nhắc?

— Nào, Tuyết Dao, nếm thử một hớp đi! — Vô Ưu đưa chén rượu sang. — Rượu này… thực sự không phải rác rưởi đâu. Nó ngon hơn cả những gì ta chém gió lúc nãy đấy!

Gió thổi qua Phù Dung Trấn, mang theo tiếng cười của gã lãng tử và nỗi khổ tâm của vị tiên tử trẻ tuổi. Cuộc hành trình vẫn còn dài, và với Diệp Vô Ưu, mỗi bước chân là một câu chuyện, mỗi chén rượu là một cuộc đời.

“Gợi ý chương sau: Bản đồ chỉ hướng đến ‘U Minh Cốc’. Nơi đó rượu rất đắng, nhưng quỷ rất xinh. Đề nghị ký chủ bảo trọng… thận!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8