Túy Ngọa Trường SinhChương 35: Kẻ theo dõi ẩn mình
**CHƯƠNG 35: KẺ THEO DÕI ẨN MÌNH**
Ánh hoàng hôn buông xuống bìa rừng Phù Dung, nhuộm đỏ cả một vùng cỏ lá, trông không khác gì màu mặt của Diệp Vô Ưu sau khi nốc hết nửa vò rượu cổ vừa “xin đểu” được. Hắn nằm vắt vẻo trên lưng Lão Quy, một chân đưa lên nhịp nhịp theo điệu nhạc lăng quăng nào đó, miệng nghêu ngao mấy câu thơ mà chắc đến chính tác giả cũng phải bật ngửa:
“Rượu ngon không uống để dành,
Chết rồi ai tưới, thôi đành uống luôn.
Đời là bể khổ muôn khuôn,
Ai không biết nhậu, là buồn cả đời!”
Lục Tuyết Dao đi bên cạnh, đôi chân thon dài dẫm lên lá khô tạo thành những tiếng lạo xạo đều đặn. Nàng hít sâu một hơi, cố đè nén xúc động muốn rút kiếm ra chém bay cái nụ cười tự mãn của gã nam nhân kia. Từ khi đi cùng Diệp Vô Ưu, thanh cao của nàng rơi rụng như lá mùa thu, hình tượng “Hàn Nguyệt Tiên Tử” lạnh lùng ngày nào giờ trông không khác gì một “nanny” (bảo mẫu) thực thụ cho gã sâu rượu cấp độ vũ trụ này.
— Diệp Vô Ưu, ngươi có thể thôi cái kiểu ngồi như không xương đó được không? Chúng ta đang bị cả một phường buôn rượu ở Phù Dung Trấn truy sát đấy! — Tuyết Dao gắt khẽ.
Vô Ưu nấc cục một cái, đưa tay gãi gãi cái bụng phẳng lì (dù nốc rượu như nước nhưng chắc nhờ linh lực tiêu hóa nên hắn chẳng bao giờ bị bụng bia):
— Ôi dào, em cứ lo xa. Bọn họ giờ này chắc đang bận mang “thần thạch” anh ban cho đi thẩm định rồi. Đợi họ nhận ra đó là đá cuội vùng biên giới, thì chúng ta đã sang đến “Server” khác rồi còn đâu.
Lão Quy nghe vậy thì thụt cổ vào thêm một tấc, giọng ồm ồm vọng ra từ cái mai:
— Chủ nhân, ngài đừng có “flex” cái sự vô liêm sỉ đó nữa. Lão già này gánh cả hai người cộng thêm cái hồ lô nặng bằng nửa tòa thành kia, cái lưng già này sắp gãy làm đôi rồi. Kể cũng lạ, sao cái hồ lô của ngài dạo này “nặng” thế nhỉ?
Hệ thống trong đầu Diệp Vô Ưu đột nhiên kêu “tinh” một tiếng, cái âm thanh mà mỗi lần vang lên là báo hiệu sắp có điềm chẳng lành:
【 Tinh! Hệ thống “Túy Ngọa Giang Hồ” phát hiện chỉ số “Bị Ghét” của ký chủ tăng vọt 500%. Chúc mừng ký chủ nhận được danh hiệu: “Kẻ Thù Của Các Hiệp Hội Người Tiêu Dùng”. 】
【 Cảnh báo: Cách phía sau 5 dặm, có một mùi hương “over hợp” với mùi nước hoa trà xanh rẻ tiền đang bám theo. Gợi ý: Đó là người cũ, nhưng không có rủ cũng tới. 】
Diệp Vô Ưu khẽ híp mắt, nụ cười trên môi không đổi nhưng trong lòng đã bắt đầu “check var”. Mị Cơ? Ả đàn bà này đúng là dai như đỉa đói. Hóa ra từ vụ ở Vực Thẳm Tuyệt Vọng, ả vẫn chưa chừa cái thói thích rình mò “nhân tài” như hắn.
***
Cách đó không xa, sau một lùm cây dương xỉ cổ thụ to bằng cái nhà cấp bốn, một bóng dáng đỏ rực như lửa đang nép mình. Đó chính là Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử.
Lúc này, Mị Cơ không còn vẻ quyến rũ chết người thường thấy. Tóc tai ả hơi bù xù, tà váy lụa đào bị gai rừng cào rách mấy chỗ nhìn chẳng khác gì cái bang phái vừa đi “cosplay” hành khất. Ánh mắt ả long lên sòng sọc, nhìn chằm chằm vào cái lưng gầy của Diệp Vô Ưu.
— Diệp… Vô… Ưu… — Mị Cơ nghiến răng kèn kẹt, âm thanh nghe như tiếng máy cày đời đầu bị hỏng bugi. — Ngươi bắt ta leo đèo lội suối, dùng hàng nghìn nhện ký sinh mà vẫn bị ngươi dùng rượu dội sạch. Hôm nay ta không lột da ngươi, ta thề không làm người mẫu ảnh của giới Ma Đạo nữa!
Mị Cơ thực sự đang bị “sang chấn tâm lý”. Ả vốn dĩ là một cao thủ “tâm lý chiến”, chuyên dùng sắc đẹp và ảo thuật để điều khiển nam nhân. Nhưng gặp phải Diệp Vô Ưu, mọi “vibe” quyến rũ của ả đều tan thành mây khói. Hắn không những không nhìn ả, mà còn chê nước hoa của ả có mùi như “củ cải thối nướng gừng”. Đau đớn hơn, ả vừa tận mắt chứng kiến hắn lừa gạt cả đám người ở Vạn Túy Các bằng một màn kịch “đá cuội hóa vàng” rẻ tiền đến mức không thể rẻ hơn.
Ả cầm một tấm gương linh lực lên, chỉnh lại lớp trang điểm đang bị lem bởi mồ hôi:
— Hừ, Lệ Thiên Hành bảo ta phải lấy được cái hồ lô đó. Nhưng trước hết, ta phải phá nát cái cuộc đi picnic này của bọn họ đã. Nhìn bọn họ tung tăng bên nhau, ta ngứa mắt quá!
Mị Cơ kết ấn, một làn khói màu hồng nhạt bắt đầu lan tỏa từ đầu ngón tay ả. Đây là “Huyễn Mộng Phấn”, loại thuốc mê cao cấp có giá trên thị trường chợ đen đủ để mua cả một căn chung cư ở nội đô Tửu Châu. Chỉ cần hít phải một chút, đối thủ sẽ rơi vào ảo cảnh “thấy người mình yêu nhất đang đòi chia tay”, gây tổn thương tâm lý cực lớn.
***
Trở lại phía “đoàn lữ hành hài hước”, Diệp Vô Ưu đột nhiên dừng câu hát. Hắn hít hà không khí, rồi quay sang hỏi Tuyết Dao:
— Tuyết Dao, em có ngửi thấy gì không?
Tuyết Dao cảnh giác, tay đặt lên chuôi kiếm: — Mùi sát khí? Hay mùi của Thiên Đạo Minh?
Vô Ưu lắc đầu, mặt nghiêm trọng: — Không, mùi này… giống như mùi của mấy bà hàng xóm đang buôn chuyện xong làm cháy nồi cá kho ấy. Nó nồng nặc và mang tính chất “drama” cực cao.
Nói đoạn, hắn tiện tay vung cái hồ lô Tử Kim về phía sau một vòng, động tác lười biếng như đang xua ruồi. Nhưng kỳ lạ thay, cái vung tay đó mang theo một luồng “túy ý” cực kỳ xảo diệu. Một ngụm rượu trong hồ lô bắn ra, hóa thành những hạt sương nhỏ li ti, tản mác vào không trung.
Hạt sương rượu gặp khói hồng của Mị Cơ, lập tức xảy ra phản ứng hóa học: “Xèo… xèo…”.
Mị Cơ đang nấp sau bụi cây bỗng thấy mặt mũi nóng bừng. Luồng khói hồng của ả bị hơi rượu của Vô Ưu đẩy ngược trở lại. Và vì rượu này là rượu cổ ngàn năm, nó có tác dụng “khuếch đại cảm xúc”.
Mị Cơ hít trọn combo “thuốc mê của mình + hơi rượu của hắn”.
Trong tích tắc, nàng Ma nữ quyến rũ bắt đầu… cười nấc lên. Ả nhảy ra khỏi lùm cây, vừa chạy vừa vỗ tay:
— Ha ha! Ta là đóa hoa hồng xinh nhất ma giới! Diệp Vô Ưu, ngươi thấy ta không? Ta đang “catwalk” trên mây nè!
Tuyết Dao trố mắt nhìn người phụ nữ đang mặc đồ đỏ rách rưới đang nhảy múa điên cuồng ở đằng xa: — Đó… chẳng phải là Mị Cơ sao? Ả bị sao vậy?
Vô Ưu nhún vai, nhấp thêm một hớp rượu nữa: — Chắc là “chill” quá đà đấy mà. Anh đã bảo rồi, rượu cổ này nồng lắm, người không biết uống mà đòi hít hà hương vị của nó thì chỉ có nước “ngáo ngơ” thôi.
— Ngươi biết ả bám theo từ đầu? — Tuyết Dao nghi ngờ nhìn hắn.
— Em nói xem? — Vô Ưu cười hì hì, đôi mắt vốn đang đỏ gay vì say đột nhiên lóe lên một tia sắc sảo trong chớp mắt. — Một đóa hoa hồng có gai luôn đi theo sau để dọn đường cho chúng ta, tại sao phải đuổi đi sớm? Có ả ở sau, đám lâu la của Thiên Đạo Minh sẽ bị ả xử lý trước khi chạm đến gót chân của Lão Quy.
Lão Quy rên rỉ: — Thế hóa ra chúng ta đang dùng Ma nữ làm “lá chắn miễn phí” à? Chủ nhân, ngài thật sự là cái hố đen đạo đức của tu chân giới này.
Diệp Vô Ưu vỗ vỗ vào cái mai rùa: — Đừng nói thế, người ta gọi đó là “tối ưu hóa nguồn lực”. Thôi, kệ ả đi. Mị Cơ trúng chút túy ý đó, ít nhất cũng phải nhảy múa thêm hai canh giờ nữa mới tỉnh. Chúng ta tranh thủ xem cái bản đồ này đi.
Hắn trải mảnh da dê cũ ra dưới ánh trăng vừa ló rạng. Mảnh bản đồ thứ hai này khi ghép với mảnh thứ nhất tạo thành một hình thù kỳ dị, trông giống như một cái đầu lâu đang… nháy mắt.
Tuyết Dao chỉ vào điểm màu đen nằm ở trung tâm: — Đây là U Minh Cốc. Truyền thuyết nói rằng nơi này là ranh giới giữa sự sống và cái chết, nơi những linh hồn không thể siêu thoát tụ tập lại để… uống rượu giải sầu.
Vô Ưu gật đầu: — Đúng đấy. Ở đó có một loại rượu tên là “Vong Xuyên Lệ”. Nghe đồn uống vào sẽ thấy được kiếp trước của mình. Anh đang rất tò mò không biết kiếp trước mình có phải là hoàng đế không, hay chỉ là một thằng shipper đi giao rượu dạo.
— Ngươi lúc nào cũng chỉ có rượu thôi sao? — Tuyết Dao thở dài. — U Minh Cốc đầy rẫy chướng khí và những vong linh cuồng bạo. Thiên Đạo Minh lâu nay không dám đụng vào nơi đó vì nó quá “red flag”. Nếu chúng ta vào đó, Mị Cơ cũng không dám theo sâu đâu. Nhưng chúng ta cũng khó mà ra được.
Vô Ưu đứng dậy (dù vẫn hơi lảo đảo), hắn thu hồi hồ lô, ánh mắt nhìn về phía dãy núi mờ ảo xa xa:
— Nơi nào càng nguy hiểm, rượu càng ngon. Mà Tuyết Dao này, em biết vì sao anh lại thích đi mấy nơi này không?
— Vì ngươi điên?
— Không. Vì ở đó không ai bắt anh phải “sống sao cho đúng mực”. Trong mắt bọn vong hồn, ai cũng như nhau thôi: đều là những kẻ sắp nhắm mắt xuôi tay. Khi người ta đối mặt với cái chết, người ta mới sống thật với bản thân nhất.
Tuyết Dao im lặng. Nàng nhận ra đằng sau những lời bông đùa, lầy lội và cái vẻ ngoài bất cần của gã nam nhân này là một tư duy cực kỳ “out trình” so với những đạo sĩ cổ hủ mà nàng từng gặp.
Trong lúc đó, ở phía sau, Mị Cơ cuối cùng cũng thôi nhảy múa vì… kiệt sức. Ả nằm vật ra bãi cỏ, miệng vẫn lảm bẩm: “Diệp Vô Ưu… ta sẽ bắt ngươi… làm thú cưỡi… trả lại danh dự cho ta…”.
Ả không hay biết rằng, ở một tán cây khác gần đó, một đôi mắt mang theo ánh hào quang vàng rực của Thiên Đạo Minh đang lặng lẽ quan sát tất cả. Một âm thanh lạnh lẽo vang lên trong hư không qua truyền âm thạch:
— Báo cáo Minh Chủ, mục tiêu đang tiến về U Minh Cốc. Mị Cơ đã thất bại trong việc tiếp cận. Có cần kích hoạt “Đội quân thanh trừng” không?
Đầu dây bên kia, giọng của Lệ Thiên Hành uy nghiêm như sấm sét:
— Không vội. Cứ để hắn vào U Minh Cốc. Ta muốn hắn tìm được Tửu Tuyền trước đã. Thuật “Túy Ngọa Trường Sinh” cần một nguồn linh dịch khổng lồ mới có thể thi triển đến mức tối cao. Khi hắn say nhất, cũng là lúc hắn yếu nhất. Lúc đó, ta sẽ tự mình ra tay lấy mạng gã lãng tử này.
Vô Ưu dường như cảm nhận được cái nhìn đó. Hắn đột nhiên quay đầu lại, giơ bầu rượu lên không trung, nói to:
— Ai đang xem lén thì ra đây uống một chén! Xem không mà không trả phí “view” là dễ bị nghiệp quật lắm đấy nhé!
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió thổi qua ngọn cây.
Vô Ưu cười nhạt, ra lệnh cho Lão Quy: — Tăng tốc thôi lão già! U Minh Cốc đang chờ chúng ta. Nghe nói quỷ nữ ở đó xinh đẹp thoát tục, Tuyết Dao em đừng có ghen đấy nhé!
— Diệp Vô Ưu! Ngươi có chết trong tay quỷ thì ta cũng không thèm nhặt xác đâu! — Tiếng quát của nàng tiên tử vang động cả cánh rừng, xua tan đi bầu không khí u ám của sự rình mò.
Hệ thống: 【 Tinh! Ký chủ thành công chọc giận nữ chính lần thứ 101. Nhận được phần thưởng: “Kỹ năng: Da mặt dày thêm 1cm”. 】
— “Thế là đủ để chống đạn rồi!” — Vô Ưu cười lớn, lảo đảo bước về phía bóng tối bao trùm phía trước, bắt đầu một chương mới đầy “đắng lòng” tại U Minh Cốc.