Túy Ngọa Trường SinhChương 36: Trận chiến trên không
CHƯƠNG 36: TRẬN CHIẾN TRÊN KHÔNG
Bầu trời vạn dặm không một gợn mây, vốn là thời điểm thích hợp để các tu sĩ ngự kiếm phi thăng, hít thở linh khí trời đất cho thanh tịnh tâm hồn. Nhưng sự thanh tịnh đó đã hoàn toàn bị phá vỡ bởi một thứ âm thanh không khác gì tiếng lợn bị chọc tiết, phát ra từ một cái hồ lô tím đen đang lao vùn vụt trên tầng không.
“Ta cưỡi mây gió, ta uống rượu ngon… Ơ kìa em gái nào mắt tròn thật tròn… Ợ!”
Diệp Vô Ưu đang nằm ngửa trên Tử Kim Yêu Hồ, hai chân gác chéo, một tay ôm hũ Hồng Trần Nhất Tiếu vừa cướp (à không, mượn) được từ đấu giá quán, tay kia thì gãi gãi cái bụng. Hắn say đến mức đôi mắt lờ đờ, nhìn một đám mây ra thành ba đám, nhìn con rùa già đang bám chặt vào nút hồ lô ra thành một cái động cơ phản lực.
Lục Tuyết Dao cưỡi thanh Hàn Nguyệt kiếm bay sát bên cạnh, gương mặt xinh đẹp vốn đã lạnh lùng giờ lại càng thêm đen kịt. Nàng nghiến răng, lẩm bẩm:
– Ta thề, nếu không vì nhiệm vụ cứu thế, ta đã một kiếm tiễn gã này về chầu ông bà từ lâu rồi.
– Này Tuyết Dao em yêu, đừng có lẩm bẩm một mình thế chứ? – Vô Ưu hé mắt, cười hì hì, giơ vò rượu lên – Có uống miếng không? Rượu này ngon cực, uống vào là thấy đời đẹp như mơ, thấy ta đẹp trai như tiên…
– Câm miệng! – Lục Tuyết Dao quát lên – Ngươi nhìn phía sau kìa!
Vô Ưu lờ đờ quay đầu lại. Phía sau họ, cách khoảng vài dặm, một bóng đen khổng lồ đang xé toạc màn mây mà lao tới. Đó không phải là người ngự kiếm, mà là một chiếc phi thuyền hạng nặng của Thiên Đạo Minh – gọi là “Thái Dương Thần Châu”. Nó dài cả trăm trượng, toàn thân bọc linh kim lấp lánh, cánh buồm thêu hình mặt trời rực rỡ, nhìn qua là biết đầy mùi tiền và sự hách dịch.
– Ồ, phi thuyền của Thiên Đạo Minh à? – Vô Ưu tặc lưỡi – Thời buổi này tu tiên cũng công nghiệp hóa gớm nhỉ. Không lo ngồi thiền mà cứ thích đóng sắt vụn bay đầy đường thế này thì bao giờ mới thành chính quả?
Trên boong phi thuyền, một gã mặc bào bào vàng kim, đứng cầm một cái loa được cường hóa bằng trận pháp âm thanh, gào to:
– Diệp Vô Ưu! Ngươi đã bị bao vây! Hãy lập tức dừng hồ lô, giơ tay chịu trói và nộp lại bản đồ Thái Cổ Tửu Khúc! Ngươi có quyền giữ im lặng, nhưng mọi lời ngươi ợ ra sẽ là bằng chứng chống lại ngươi trước Thiên Đạo Pháp Đình!
Vô Ưu ngoáy lỗ tai, nhìn Lão Quy:
– Lão Quy, GPS của ông có hiện đoạn đường này bị cấm đỗ xe không?
Lão Quy thò cái đầu nhăn nheo ra, phán một câu xanh rờn:
– Theo tính toán của lão phu, bọn này không phải cảnh sát giao thông, mà là chủ nợ. Mà chủ nợ thì thường không thích nghe giải thích.
【 Tinh! Nhiệm vụ hệ thống phát động: “Tay lái lụa giữa tầng không”. 】
【 Yêu cầu: Đánh bại phi thuyền Thái Dương Thần Châu mà không làm đổ quá 3 giọt rượu trong vò. 】
【 Phần thưởng: Kỹ năng “Drift Hồ Lô” và một gói lạc rang tiên gia. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Trở thành tài xế lái xe ôm cho Lệ Thiên Hành trong vòng 10 năm. 】
Diệp Vô Ưu giật mình tỉnh táo được… ba giây. Hắn nhìn vò rượu trong tay như nhìn báu vật:
– Đùa à? Đánh nhau với cái đống sắt kia mà không được làm đổ rượu? Hệ thống, ngươi có phải là anti-fan của ta không đấy?
– Diệp Vô Ưu, chúng tấn công kìa! – Tiếng của Lục Tuyết Dao kéo hắn về thực tại.
Từ phía phi thuyền, mười mấy họng pháo linh lực bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Một giây sau, những luồng sáng trắng xóa như những mũi tên khổng lồ lao xé không trung hướng thẳng về phía chiếc hồ lô bé nhỏ.
– Lão Quy, ôm chặt lấy! Tuyết Dao, thắt dây an toàn vào (dù em chẳng có cái dây nào)! – Vô Ưu quát lớn.
Hắn đột ngột dồn lực vào mông, khiến chiếc hồ lô Tử Kim bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, sau đó xoay tròn 360 độ như một cái con quay. Những luồng linh lực từ phi thuyền sượt qua sát sạt, chỉ cách chân áo của Vô Ưu vài centimet, tạo ra những vụ nổ đùng đoàng trên những đám mây tội nghiệp.
– Úi chà! Trượt rồi nhé các em trai! – Vô Ưu cười nhạo, tay vẫn giữ khư khư vò rượu, ngón cái bịt chặt miệng vò để bảo vệ từng giọt tinh túy.
Hắn bắt đầu thực hiện những pha “tổ lái” đi vào lòng đất. Chiếc hồ lô dưới sự điều khiển của “ma men” trở nên cực kỳ khó đoán. Lúc thì nó lao dốc như tàu lượn siêu tốc, lúc thì nó lạng lách theo hình chữ Z, đôi khi còn khựng lại giữa chừng để… đợi đối phương bắn tiếp cho vui.
Gã Thẩm Phán Quan trên phi thuyền tức đến nổ phổi:
– Bắn! Bắn cho ta! Chỉnh tọa độ sang bên trái… không, bên phải… chết tiệt, cái tên kia chạy kiểu gì thế? Hắn đang khiêu vũ trên trời à?
– Báo cáo đại nhân! Mục tiêu quá… dẻo! Hắn dường như không bay theo quy luật vật lý nào cả! – Một tên tiểu đệ hét lên.
Đúng lúc này, Diệp Vô Ưu bắt đầu phản công. Hắn không rút kiếm Mặc Ảnh, mà lại há miệng hớp một ngụm rượu lớn, nhưng không nuốt vào mà ngậm lại.
– Tuyệt chiêu: Túy Vụ Manh Mắt!
Vô Ưu phun mạnh một phát. Ngụm rượu khi thoát ra khỏi miệng hắn bỗng chốc hóa thành một màn sương dày đặc, mang theo mùi nồng nặc của men rượu ngàn năm. Màn sương này không chỉ che mắt, mà còn khiến bất cứ ai ngửi phải đều cảm thấy… xây xẩm mặt mày.
Trên phi thuyền Thái Dương Thần Châu, hàng trăm tu sĩ đang hừng hực khí thế bỗng nhiên thấy trời đất quay cuồng.
– Ơ… tại sao ta thấy có ba con chim sẻ bay trên đầu đại nhân nhỉ?
– Ta lại thấy cái cột buồm đang nhảy múa thoát y…
– Á hi hi… ta là một con bướm xinh đẹp…
Gã Thẩm Phán Quan cũng lảo đảo, đập đầu vào cái loa:
– Khốn khiếp… độc khí… đây là độc khí vị cồn! Tất cả nín thở!
Nhưng đã quá muộn. Diệp Vô Ưu đã tận dụng thời cơ này để thực hiện một cú “Drift hồ lô” thần thánh, lao thẳng từ dưới bụng phi thuyền lên trên boong tàu.
“Rầm!”
Hồ lô hạ cánh xuống mặt sàn kim loại lấp lánh, trượt dài một đoạn tạo ra những tia lửa điện bắn tung tóe. Vô Ưu đứng vững trên mặt hồ lô, dáng vẻ liêu xiêu, vò rượu vẫn còn nguyên vẹn trong tay trái.
– Chào các vị đồng đạo! – Vô Ưu đưa tay chào theo kiểu quân đội nhưng lại trông như đang gãi đầu – Cho hỏi ở đây có phục vụ mồi nhắm không? Đi nãy giờ hơi đói.
Lục Tuyết Dao cũng đáp xuống ngay sau đó. Nàng nhìn đám tu sĩ đang say xỉn nằm la liệt trên boong tàu mà cạn lời:
– Diệp Vô Ưu, ngươi đúng là kẻ phá hoại nhất giới tu chân.
– Oan cho ta quá Tuyết Dao! Ta chỉ là đang giúp họ tìm thấy “chân lý trong cơn say” thôi mà! – Vô Ưu cười hì hì.
Lúc này, từ trong khoang tàu, một nhóm hộ vệ tinh nhuệ – “Đội quân thanh trừng” của Thiên Đạo Minh – xông ra. Bọn này được trang bị mặt nạ phòng độc (có vẻ đã dự tính trước tính cách lầy lội của đối phương). Chúng không nói lời nào, đồng loạt tuốt kiếm, tạo thành một kiếm trận bao vây hai người.
– Chà, có vẻ như màn kịch hay mới bắt đầu đây! – Vô Ưu đặt vò rượu xuống giữa boong tàu một cách cực kỳ cẩn thận, rồi dặn dò Lão Quy – Coi chừng bình rượu của lão tử, mất một giọt là ta trừ lương đấy!
Lão Quy bĩu môi:
– Lương lậu cái gì, bao nhiêu năm nay có thấy đồng linh thạch nào đâu toàn trả bằng bã rượu!
Vô Ưu không đáp, hắn rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra. Trông thanh kiếm chẳng có chút uy phong nào, nhưng khi nó nằm trong tay một kẻ say, khí thế bỗng chốc thay đổi.
– Chiêu này gọi là… “Múa lân ngày Tết”!
Vô Ưu bắt đầu di chuyển. Bước chân hắn loạn xạ, lúc ngã về phía trước, lúc ngửa ra sau. Một tên hộ vệ đâm kiếm tới, Vô Ưu bỗng nhiên… vấp chân ngã sụp xuống. Mũi kiếm của tên kia đâm vào không khí, còn Vô Ưu thì theo đà ngã, xoay người một vòng, thanh sắt gỉ quét ngang cổ chân tên đó như một cái chổi.
“Bộp!” “Bộp!” “Bộp!”
Ba bốn tên hộ vệ lần lượt đo sàn mà không hiểu tại sao mình ngã. Diệp Vô Ưu cứ thế vừa múa, vừa nấc cụt, lúc thì dùng kiếm đỡ, lúc thì dùng khuỷu tay thúc, toàn vào những chỗ hiểm nhưng lại theo một cách vô cùng… vô tri.
Lục Tuyết Dao ở bên cạnh cũng ra tay. Kiếm ý của nàng thanh tao, lạnh lẽo, mỗi nhát kiếm đều mang theo băng sương tỏa ra bốn phía. Hai người, một bên là mỹ lệ thoát tục, một bên là lôi thôi lếch thếch, phối hợp với nhau tạo thành một cảnh tượng dở khóc dở cười giữa boong tàu chiến hạng sang.
– Đại nhân! Không ổn rồi! Hai kẻ này quá mạnh! – Tên tiểu đệ báo cáo.
Thẩm Phán Quan lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, hắn nghiến răng:
– Dùng đến lá bài tẩy đi! Kích hoạt trận pháp tự hủy “Ngọc Đá Cùng Tan”! Ta không tin không giết được bọn chúng!
Phi thuyền bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những hoa văn trên sàn tàu bắt đầu đỏ rực lên, linh lực bên trong lò phản ứng trung tâm trở nên bất ổn định.
– Hỏng rồi! Bọn điên này định đánh bom cảm tử! – Lão Quy hét lên – Diệp Vô Ưu, mau chạy thôi!
– Chạy cái gì mà chạy? – Vô Ưu nhìn vò rượu – Còn mấy ngụm nữa, uổng lắm!
Hắn đột nhiên tiến về phía cột buồm chính, vỗ mạnh vào Tử Kim Yêu Hồ:
– Hồ lô nhỏ, hút cho ta!
Một luồng lực hút kinh hồn từ miệng hồ lô tỏa ra. Kỳ lạ thay, nó không hút người, không hút vật, mà lại hút toàn bộ linh lực đang bùng nổ của phi thuyền. Những tia sáng đỏ rực đang định nổ tung bỗng chốc bị kéo thành những sợi tơ ánh sáng, chui tọt vào trong hồ lô tím đen.
Thái Dương Thần Châu bỗng nhiên trở nên tối om, mất hết năng lượng, nó bắt đầu rơi tự do từ độ cao vài nghìn mét.
– Á á á! Cứu mạng! – Đám tu sĩ Thiên Đạo Minh hốt hoảng nhảy khỏi tàu, dùng kiếm bay thoát thân.
Vô Ưu thản nhiên xách vò rượu, nắm lấy tay Lục Tuyết Dao (khiến nàng đỏ mặt định phản kháng nhưng tình thế cấp bách nên thôi), rồi nhảy lên hồ lô.
– Đi thôi Lão Quy! Hạ cánh khẩn cấp nào!
Chiếc phi thuyền khổng lồ đâm sầm xuống một hồ nước lớn bên dưới, tạo ra một cột nước cao cả trăm mét. Trong khi đó, chiếc hồ lô của Diệp Vô Ưu thì nhẹ nhàng lướt trên mặt nước như một chiếc cano.
Hắn kiểm tra vò rượu. Tuyệt vời, vẫn còn nguyên vẹn, không đổ một giọt!
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. 】
【 Nhận được: Kỹ năng “Drift Hồ Lô” (Lv1) và một gói lạc rang tiên gia. 】
【 Đánh giá: Bạn là tay lái lụa nhất trong số các tay nghiện rượu. 】
Vô Ưu bóc gói lạc rang hệ thống vừa tặng, ném một hạt vào mồm rồi đưa cho Lục Tuyết Dao:
– Ăn không? Lạc này chắc chắn là lạc tiên, ăn vào thông minh ra đấy.
Lục Tuyết Dao thở dài, nhìn đống đổ nát của phi thuyền đằng xa, rồi nhìn gã nam nhân đang ngồi nhai lạc nhồm nhoàm trước mặt. Nàng nhận ra, đi cùng Diệp Vô Ưu, có lẽ nàng không chết vì kẻ thù, mà sẽ chết vì đau đầu.
– Đi tiếp thôi. – Nàng nói giọng mệt mỏi – U Minh Cốc sắp tới rồi. Ở đó không có phi thuyền đâu, chỉ có ác quỷ thôi.
Vô Ưu cười hà hà, đứng dậy ngước nhìn bầu trời chiều đang ngả màu hoàng hôn:
– Quỷ hay tiên thì cũng phải nếm thử rượu của ta đã. Đi nào Lão Quy, tăng ga lên!
Tiếng hát lầy lội lại vang lên trên mặt hồ, xua tan đi cái không khí căng thẳng của trận chiến vừa qua. Đâu đó trong rừng sâu gần hồ nước, Mị Cơ vừa mới lết được tới đây, nhìn thấy cảnh phi thuyền nổ tung thì khóc không ra nước mắt:
– Cái gã này… hắn có phải là người không vậy trời?!
Và thế là, đoàn quân “vô tri” lại tiếp tục hành trình, để lại sau lưng một đống nợ nần cho Thiên Đạo Minh và một truyền thuyết mới về “Tay lái hồ lô điên rồ nhất Cửu Tiêu”.