Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 39: Yêu Vương thích rượu

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:01:21 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 39: YÊU VƯƠNG CŨNG PHẢI GỌI LÀ CỤ**

Diệp Vô Ưu nằm đo sàn đúng nghĩa đen. Một vị tiên nhân mang danh “Túy Kiếm Tiên”, tay cầm tiên kiếm Mặc Ảnh, hông đeo hồ lô vạn năng, ấy thế mà lại vừa thực hiện một cú “tiếp đất bằng mặt” cực kỳ uy tín trước sự chứng kiến của cả một đoàn quân linh hầu.

Mùi phân hươu yêu bốc lên nồng nàn, xộc thẳng vào đại não đang treo ngược vì cồn của hắn.

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành tư thế “Cẩu thực địa” (Chó ăn đất) đạt chuẩn 9.5 điểm từ hội đồng chấm thi Vạn Yêu Sâm Lâm. 】
【 Thưởng nóng: 5 điểm Sĩ Diện (Hiện tại đang âm 1.000.000 điểm). Hiệu ứng đi kèm: Da mặt dày thêm 1cm, giúp chống đỡ tốt hơn trước các loại gạch đá và lời chê bai. 】

Vô Ưu lồm cồm bò dậy, phủi phủi vạt áo rách nát, mặt không đổi sắc, thản nhiên như thể việc vấp ngã là một phần trong kế hoạch tác chiến tối mật. Hắn nhìn Lục Tuyết Dao đang đứng cách đó mười thước với vẻ mặt “ta không quen biết gã này”, rồi lại nhìn lũ khỉ đang ôm bụng cười lăn lộn trên cành cây.

“Cười! Cười cái gì mà cười?” Vô Ưu vuốt lại mái tóc rối bời, tiện tay cầm hồ lô tu một ngụm rượu để trấn định tâm hồn đang tan nát. “Đây gọi là ‘Nhất Bộ Quy Nguyên’, một loại bí thuật cảm nhận địa khí của Thái Cổ Túy Tiên Quyết đấy. Các ngươi có thấy phân hươu này mang theo khí tức thanh tao không? Đây là bằng chứng cho thấy chúng ta sắp đến gần nguồn nước ngọt để ủ rượu rồi!”

Lão Quy từ trong túi áo hắn thò cái đầu nhỏ xíu ra, giọng run run:
– Lão phu sống mấy vạn năm, lần đầu thấy có kẻ gọi bãi phân là ‘khí tức thanh tao’. Tiểu tử, ngươi liêm sỉ vừa thôi, nhường cho lão phu sống với chứ!

Lục Tuyết Dao rút kiếm, tiếng kim loại va chạm nghe lạnh buốt cả sống lưng:
– Diệp Vô Ưu, nếu ngươi còn nói thêm một câu nào về ‘nghệ thuật từ phân’, ta sẽ giúp ngươi hóa thân vào địa khí thực sự luôn đấy. Đi!

Lũ khỉ dẫn đường thấy “đại hiệp” vừa biểu diễn kỹ thuật té ngã thì cũng mất bớt vẻ sợ hãi ban đầu. Con khỉ đầu đàn hú lên một tiếng, vẫy đuôi ra hiệu đi tiếp. Chúng dẫn nhóm Vô Ưu xuyên qua một bụi cây rậm rạp, nơi có những bông hoa to bằng cái lồng bàn, mỗi lần khép mở lại phun ra một làn sương mù màu hồng phấn khiến đầu óc người ta cứ lâng lâng như đang “bay” trên chín tầng mây.

Càng vào sâu, linh khí càng nồng nặc, nhưng đó không phải là linh khí thuần khiết mà là một loại hỗn hợp giữa mùi trái cây lên men và hương hoa dại.

– Sắp tới rồi, sắp tới rồi! – Lũ khỉ bắt đầu nhảy nhót cuồng loạn. – Yêu Vương đang đợi các ngươi ở “Thủy Liêm Tửu Quán”!

“Thủy Liêm Tửu Quán”? Nghe tên thì có vẻ lãng mạn, nhưng khi Diệp Vô Ưu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn suýt nữa thì sặc ngụm rượu vừa uống.

Đó là một hang động lớn sau thác nước, nhưng thay vì nước thường, dòng thác này có màu vàng nhạt và tỏa mùi thơm nồng nặc của trái cây lên men. Trước cửa hang, hai con khỉ đột to như hộ pháp, mặc… vest da báo, tay cầm hai thanh côn gỉ sét, đứng canh gác theo kiểu bảo kê vũ trường.

Ở chính giữa hang động, trên một cái ngai vàng làm bằng rễ cây đại thụ, một con khỉ già đang ngồi… đắp mặt nạ bằng vỏ chuối. Lão ta khoác một tấm áo choàng lông cáo rực rỡ, chân đi đôi guốc gỗ, tay trái cầm một ly pha lê đựng thứ nước màu xanh lá cây, tay phải cầm một cây quạt xếp che nửa mặt.

Lục Tuyết Dao lùi lại một bước, tay thủ thế:
– Cẩn thận, đây là Linh Hầu Vương – cấp độ tương đương Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, thực lực không thể khinh suất.

Linh Hầu Vương bỏ vỏ chuối ra, hé một con mắt nhìn nhóm người mới đến. Lão ta không thèm đứng dậy, chỉ hất hàm hỏi bằng một giọng thanh cao nhưng lại pha chút nhựa mận:
– Ai đó? Kẻ nào dám xâm phạm thánh địa “Nghìn Năm Một Hớp” của bổn vương?

Vô Ưu nháy mắt với hệ thống: “Con khỉ này nhìn còn ‘màu mè hoa lá hẹ’ hơn cả mình, đúng là đối thủ tầm cỡ đây.”

Hắn tiến lên phía trước, chắp tay theo kiểu giang hồ, nhưng tư thế lại nghiêng ngả như sắp đổ:
– Chào đồng chí Vua Khỉ. Tại hạ là Diệp Vô Ưu, biệt hiệu Túy Kiếm Tiên, cũng có người gọi là ‘Sát thủ bình rượu’. Hôm nay tình cờ đi ngang qua, nghe nói ngài có rượu ngon nhất sâm lâm, nên tới đây xin… giao lưu phối hợp chút đỉnh.

Linh Hầu Vương – người có tên cúng cơm là Tôn Đại Chuế – nghe thấy ba chữ “Túy Kiếm Tiên” thì nhướng mày, phẩy quạt một cái làm lá cây bay tứ tung:
– Túy Kiếm Tiên? Ngươi mà cũng dám xưng là Tiên? Nhìn cái mặt đỏ như đít khỉ của ngươi, rồi nhìn bộ đồ như giẻ lau nhà kia kìa… Có biết thế nào là đẳng cấp của một Yêu Vương sành điệu không?

Lão ta đứng bật dậy, bắt đầu màn “flexing” đỉnh cao:
– Nhìn xem! Rượu của ta được ủ từ 108 loại trái cây linh thảo, ngâm dưới dòng thác này tròn ba trăm năm. Một hớp tỉnh người, hai hớp lên tiên, ba hớp là thấy ông bà tổ tiên hiện về múa lân. Ngươi có cái gì? Cái hồ lô đen thui thủi kia chắc đựng nước vo gạo hả?

Hệ thống ngay lập tức nhảy ra dòng chữ đỏ chót trên võng mạc Vô Ưu:
【 Nhiệm vụ đột xuất: “Vả mặt Linh Hầu Vương”. 】
【 Yêu cầu: Dùng tài năng nhậu nhẹt và tửu ý của mình khiến con khỉ sính ngoại này tâm phục khẩu phục. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh thông tin về vị trí rượu Vong Xuyên Lệ và kỹ năng chủ động: “Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề” (Có thể dùng rượu viết chữ hóa thành sát chiêu). 】

Vô Ưu nở nụ cười thương hiệu, loại nụ cười mà mỗi lần hắn cười xong là có kẻ phải tán gia bại sản. Hắn vỗ vỗ vào cái Tử Kim Yêu Hồ bên hông:
– Đại Chuế huynh, chúng ta đừng nói suông. Rượu của ngài ngon thật hay không, phải thử mới biết. Hay là thế này, chúng ta đấu tửu? Nếu ta thắng, ngài phải trả lời ta một câu hỏi. Nếu ngài thắng…

Vô Ưu liếc nhìn Lão Quy đang run rẩy:
– Ta sẽ tặng ngài con rùa già này về làm mồi nhắm, cam đoan thịt chắc, thơm ngon, nhiều canxi.

Lão Quy: – Đồ bất hiếu! Đồ tửu tặc! Ta khinh bỉ ngươi!

Linh Hầu Vương cười đắc chí, ra hiệu cho thuộc hạ mang ra hai cái vò rượu lớn bằng bắp đùi:
– Được! Đã lâu không có kẻ nào chán sống đến đây thử sức. Đây là “Hầu Nhi Tửu – Phiên bản giới hạn”, uống vào một chén là kinh mạch nổ tung vì linh lực quá nồng. Ngươi có dám không?

Lục Tuyết Dao kéo áo Vô Ưu, thì thầm:
– Ngươi điên à? Đây là linh rượu yêu tộc, nồng độ linh khí cực cao, con người uống vào rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, hoặc tệ hơn là biến thành… nửa người nửa khỉ!

Vô Ưu vỗ nhẹ lên tay nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên thâm trầm lạ thường (mà thực ra là do rượu bắt đầu ngấm nên mắt hơi lờ đờ):
– Tuyết Dao, nàng quên rồi sao? Đối với ta, rượu là máu, máu là rượu. Chết vì rượu là một loại vinh dự, còn chết vì khỉ… thì đúng là hơi quê thật, nhưng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.

Hai đối thủ ngồi xếp bằng đối diện nhau. Một bên là Yêu Vương sang chảnh đắp mặt nạ vỏ chuối, một bên là lãng tử lôi thôi với mùi phân hươu thoang thoảng.

Bắt đầu!

Vò rượu đầu tiên được khui ra. Hương thơm tỏa ra mạnh đến mức mấy con khỉ nhỏ đứng gần đó lập tức quay cuồng rồi lăn ra ngủ gật.

Vô Ưu không dùng chén, hắn bê thẳng vò rượu lên, đổ một mạch vào họng. Dòng rượu nóng rực như dung nham chảy xuống thực quản, rồi lan tỏa khắp kinh mạch. Hệ thống trong đầu hắn vang lên cảnh báo liên tục:
【 Cảnh báo! Nồng độ cồn vượt mức cho phép 500%. Linh lực dư thừa đang tàn phá đan điền. 】
【 Tự động kích hoạt: “Thái Cổ Túy Tiên Quyết – Chế độ Máy lọc rượu”. 】
【 Chuyển hóa linh lực bạo kích thành “Túy Ý”. Tỉ lệ đột phá Tam Cảnh – Cuồng Ca tăng cao. 】

Linh Hầu Vương cũng không kém cạnh, lão uống rượu như uống nước lã, cổ họng ực ực phát ra âm thanh như sấm rền. Một vò, hai vò, ba vò…

Sắc mặt Vô Ưu bắt đầu chuyển từ đỏ sang tím, rồi lại sang trắng. Lão Quy nhìn mà thầm cầu nguyện: “Tai qua nạn khỏi, nếu thằng nhóc này chết, mình sẽ bị hầm thuốc bắc thật mất.”

Nhưng điều kỳ lạ là, càng uống, ánh mắt Diệp Vô Ưu càng sáng. Một luồng kiếm khí nhàn nhạt bắt đầu thoát ra từ chân lông, bao quanh hắn như một vầng hào quang của… thần rượu.

– Tiếp đi! – Vô Ưu đập bàn, hét lớn một tiếng. – Có thế thôi à? Rượu này của ngài uống vào chỉ thấy hơi tê lưỡi như ăn ớt, còn xa mới bằng “Nhất Túy Giải Thiên Sầu” của sư phụ ta!

Tôn Đại Chuế lúc này mặt cũng đã đỏ như trái gấc chín, lông khỉ bắt đầu dựng đứng lên hết cả:
– Khá lắm tiểu tử! Xem đây, chiêu cuối: “Thiên Yêu Trụy Mộng Tửu”. Loại rượu này không làm ngươi say thân, mà làm ngươi say hồn!

Lão ta rút ra một bình sứ nhỏ màu tím đen, đổ vào hai chén ngọc. Thứ nước này đen ngòm như mực, mặt nước không gợn sóng nhưng nhìn vào đó, người ta cảm giác như tâm hồn bị hút vào một hố đen thăm thẳm.

Lục Tuyết Dao cảm nhận được nguy hiểm, nàng toan ra tay ngăn cản thì Vô Ưu đã nhanh tay cầm lấy chén rượu.

– Nhìn cho kỹ nhé Đại Chuế huynh. – Vô Ưu cười lẩm bẩm. – Trên đời này, thứ làm ta say không phải là rượu của ngài, mà là nỗi sầu trong lòng ta.

Hắn nốc cạn chén rượu đen.

Oàng!

Một tiếng nổ chấn động trong thức hải của Vô Ưu. Hắn thấy mình không còn ở Vạn Yêu Sâm Lâm nữa. Hắn thấy lại Tửu Lão Nhân đang đứng dưới gốc cây lê, tay cầm bình rượu mỉm cười: “Vô Ưu, tỉnh chưa con?”

Hắn thấy lại ngôi trường cũ ở thế giới hiện đại, tiếng giảng bài của thầy cô, tiếng xe cộ ồn ào. Hắn thấy những nỗi cô đơn mà hắn đã cố dùng sự bất cần để che lấp.

Hệ thống bắt đầu “lag”:
【 Phát hiện ký chủ rơi vào trạng thái “Tâm Ma Tửu Hồi”. 】
【 Tiến hành sửa lỗi hệ thống… Quá trình này cần sự tự giác của ký chủ. 】
【 Lời khuyên: Đừng có sến quá, tỉnh lại đi đại ca, con khỉ nó đang định trộm cái hồ lô kìa! 】

Câu “mắng” cuối cùng của hệ thống giống như một xô nước lạnh dội vào mặt Vô Ưu. Hắn chớp mắt, thực tại hiện ra. Linh Hầu Vương đang run rẩy đưa tay về phía Tử Kim Yêu Hồ của hắn, khuôn mặt lão già này lúc này méo mó vì say, mồm mống méo xẹo, tay chân quờ quạng như đang bơi cạn.

– Ta… ta thấy… một đàn tiên nữ… đang hái chuối… – Tôn Đại Chuế lầm bầm rồi “uỵch” một phát, ngã ngửa ra sau, hai chân giơ lên trời run bần bật.

Vô Ưu thì vẫn đứng vững, dù người hắn lắc lư như ngọn cỏ trước gió. Hắn cầm bình rượu đen của Yêu Vương lên, đổ nốt phần còn lại xuống đất rồi thở ra một hơi đầy mùi cồn:
– Ngon! Nhưng hơi đắng.

Cả hang động lặng ngắt. Lũ khỉ há hốc mồm. Đại vương của chúng – người đã uống cạn cả trăm lít rượu chưa từng gục – giờ lại bại dưới tay một kẻ “ăn phân hươu”?

Lục Tuyết Dao thở phào, tiến lại gần định đỡ hắn:
– Ngươi không sao chứ?

Vô Ưu nhìn nàng, mặt ngây ra một giây, rồi đột ngột nắm lấy tay nàng, giọng nghẹn ngào:
– Mẹ ơi… mẹ xinh quá, sao mẹ lại cầm kiếm của con?

Lục Tuyết Dao mặt đen lại như đáy nồi:
– Ngươi gọi ai là mẹ? Ta là Lục Tuyết Dao! Diệp Vô Ưu, ngươi quả nhiên là say đến lú rồi!

– Ồ… – Vô Ưu gãi đầu, cười hì hì. – Tại nàng đẹp quá nên ta tưởng nhìn thấy tiên nữ thật. Thôi, đừng giận, ta thắng rồi mà.

Hắn loạng choạng bước tới chỗ Linh Hầu Vương đang nằm ngửa, đá nhẹ vào mông lão một cái:
– Ê, tỉnh lại đi Đại Chuế. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hái chuối ở Tây Thiên à? Dậy trả nợ!

Linh Hầu Vương lờ mờ tỉnh dậy, nhìn Vô Ưu với ánh mắt kính nể lẫn sợ hãi. Lão ta gượng đứng lên, vòng tay lạy một cái:
– Bội phục! Thật sự bội phục! Từ nay về sau, trong Vạn Yêu Sâm Lâm này, ngươi là huynh đệ tốt nhất của Tôn Đại Chuế ta. Ai dám động đến ngươi, ta sẽ bảo thuộc hạ dùng chuối ném chết chúng!

【 Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ: “Vả mặt Linh Hầu Vương”. 】
【 Khen thưởng: Mảnh thông tin “Hàn Tuyền Bí Cảnh” – nơi cất giấu rượu Vong Xuyên Lệ. Lưu ý: Đường đến đó sẽ đi ngang qua khu vực của Huyết Nguyệt Nương Tử (Mị Cơ). Chúc ký chủ giữ mình trước sắc dục. 】
【 Kích hoạt kỹ năng: “Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề”. 】

Vô Ưu gật gù hài lòng, sau đó đưa tay lấy mảnh bản đồ cổ ra. Kỳ lạ thay, khi đặt mảnh bản đồ cạnh dòng thác rượu, những nét vẽ mờ nhạt bỗng hiện lên rực rỡ, chỉ thẳng về một thung lũng sương mù dày đặc phía Tây Nam.

– Đại Chuế huynh, huynh biết đường đến Vong Xuyên Lệ chứ? – Vô Ưu hỏi.

Linh Hầu Vương nghe đến ba chữ “Vong Xuyên Lệ” thì sắc mặt tái mét, ngay cả lớp phấn vỏ chuối còn sót lại cũng không che được vẻ kinh hoàng:
– Ngươi định tìm loại rượu đó sao? Đó là “Rượu của người chết”! Nó không nằm ở chỗ ta, mà nằm ở ranh giới giữa Dương gian và Minh giới. Để đến đó, ngươi phải đi qua “Làng Không Lòng” – nơi Mị Cơ đang cai trị. Nàng ta không thích rượu ngon đâu, nàng ta chỉ thích… nam nhân có gương mặt đẹp trai thôi.

Lão khỉ nhìn gương mặt (vốn cũng khá ưa nhìn nếu không bôi phân) của Vô Ưu, thở dài:
– Phen này thì xong rồi. Huynh đệ, ngươi nên chuẩn bị hậu sự hoặc học cách mặc váy để trốn đi là vừa.

Vô Ưu cười hà hà, quàng tay qua cổ Yêu Vương:
– Sợ gì chứ? Ta có hồ lô rượu, có tiên tử đồng hành, lại có con rùa này làm mồi dự phòng. Mị Cơ là cái thá gì? Đi, mở tiệc ăn mừng huynh đệ ta kết nghĩa cái đã!

Thế là, trong tiếng hò reo của lũ khỉ và tiếng quát tháo của Lục Tuyết Dao, một bữa tiệc nhộn nhịp nhất lịch sử Vạn Yêu Sâm Lâm bắt đầu.

Đêm đó, Diệp Vô Ưu nằm ngủ trên lưng Lão Quy (đang biến lớn), miệng lẩm bẩm: “Hệ thống ơi, đổi cho ta ít thuốc giải say được không? Đầu ta quay như cái quạt trần rồi…”

Hệ thống đáp lại bằng một giọng đầy mỉa mai:
【 Hiện không có thuốc giải, chỉ có dịch vụ “Tự động phát nhạc đám ma” nếu ký chủ nôn ra linh hồn. Có dùng không? 】

– Biến đi! – Vô Ưu đạp chân một cái, đá trúng mặt Lão Quy đang mơ màng.

– DIỆP VÔ ƯUUUUU! LÃO PHU SẼ GIẾT NGƯƠI!

Tiếng kêu gào của con rùa cổ đại vang vọng khắp rừng sâu, báo hiệu một hành trình mới sắp tới – hành trình tiến về lãnh địa của nữ ma đầu Mị Cơ, nơi mà “tửu sắc” sẽ giao đấu kịch liệt.

Mà lúc này, ở một góc tối của sâm lâm, một con bướm báo mộng (Túy Mộng Điệp) đang lẳng lặng vỗ cánh, mang theo hình ảnh của Vô Ưu truyền về phía một cung điện đầy hoa hồng đỏ rực…

– Chà, “con mồi” này có vẻ thơm mùi rượu nhỉ? – Một giọng nữ trầm thấp, quyến rũ vang lên giữa bóng tối.

Vô Ưu ở xa xăm bỗng hắt hơi một cái, tự nhủ: “Chắc lại có tiên nữ nào đang nhắc đến mình rồi, khổ quá mà, đẹp trai quá cũng là một cái tội!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8