Túy Ngọa Trường SinhChương 40: Hầu Nhi Tửu
**CHƯƠNG 40: HẦU NHI TỬU**
Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua tán lá rậm rạp của Vạn Yêu Sâm Lâm, rọi thẳng vào gương mặt “vẻ đẹp bị thời gian bỏ quên” của Diệp Vô Ưu.
Nói là bỏ quên thì hơi quá, thực ra là vẻ đẹp bị rượu tàn phá thì đúng hơn.
Vô Ưu lờ mờ mở mắt, thấy mình đang gối đầu lên một vật gì đó vừa cứng vừa mát, lại còn có mùi bùn đất lâu năm. Hắn chép miệng, lẩm bẩm:
– Tuyết Dao tiên tử… đừng có đẩy ta ra mà, cho ta mượn đùi ngủ tí thôi…
“BỐP!”
Một cái vây – hay nói đúng hơn là cái chân rùa thô kệch – tống thẳng vào mặt hắn. Lão Quy rống lên:
– Đùi cái con khỉ! Mắt chó của ngươi nhìn kỹ lại xem lão phu là ai? Ngươi gối lên mai của lão phu cả đêm, đã thế còn vừa ngủ vừa chảy nước miếng, làm cái mai ngàn năm tuổi của ta bị rỉ sét hết rồi này!
Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo, đầu óc quay cuồng như đang ngồi tàu lượn siêu tốc ở thế giới cũ. Hắn ôm đầu, loạng choạng định bước đi thì hệ thống trong đầu nảy ra một bảng thông báo đỏ lòm như lệnh truy nã:
【 **Ting! Thông báo khẩn cấp từ Hệ Thống Tửu Thần 4.0** 】
【 **Tình trạng ký chủ:** Nồng độ cồn vượt mức 200%. Gan đang tổ chức biểu tình đòi tăng lương. Dạ dày có dấu hiệu đình công. 】
【 **Lời khuyên:** Đừng có cố diễn vai lãng tử nữa, trông ký chủ bây giờ giống một con ma men bị vợ đuổi khỏi nhà hơn. Hãy thực hiện động tác “Nôn ra cả linh hồn” để làm sạch cơ thể. 】
– Biến! Ta là Túy Kiếm Tiên, không phải con ma men! – Vô Ưu dùng ý nghĩ gào thét với hệ thống, sau đó quay sang thấy Lục Tuyết Dao đang đứng khoanh tay dưới gốc cây cách đó không xa.
Lục Tuyết Dao hôm nay vẫn đẹp. Vẻ đẹp của nàng lạnh lùng như điều hòa chạy quá công suất vào mùa đông, khiến mấy con yêu quái xung quanh không dám đến gần. Nàng nhìn Vô Ưu bằng ánh mắt nhìn một đống rác cần được phân loại:
– Diệp công tử, nếu ngươi đã tỉnh, chúng ta nên lên đường. Ta không muốn phí thời gian ở cái nơi đầy mùi khỉ và mùi rượu chua lòm này thêm một giây nào nữa.
– Từ từ đã, tiên tử đại nhân. – Diệp Vô Ưu cười hì hì, vuốt lại mái tóc bù xù như tổ quạ của mình – Huynh đệ của ta, Tôn Đại Chuế, còn chưa tặng quà chia tay cơ mà. Người ta là Yêu Vương, chẳng lẽ lại để khách quý đi tay không?
Vừa dứt lời, một bóng vàng to lớn từ trên ngọn cây cao vút nhảy xuống, rầm một tiếng tạo thành cái hố nhỏ ngay trước mặt Vô Ưu. Tôn Đại Chuế – lão khỉ đầu đàn – xuất hiện với một bộ dạng không khá khẩm hơn Vô Ưu là bao. Một con mắt sưng vù (do đêm qua tranh nhau vò rượu cuối cùng với Vô Ưu), tay vẫn còn cầm một khúc đùi thú nướng dở.
– Hiền đệ! Ngươi định đi thật à? – Tôn Đại Chuế mếu máo, giọng khàn đặc vì hét hò quá mức đêm qua.
– Không đi để ông anh bắt tôi bao ăn cả đời à? – Vô Ưu liếc xéo – Mà này, vụ “quà đặc biệt” đêm qua lão anh hứa đâu? Đừng nói là định lừa thằng em nhé?
Tôn Đại Chuế vỗ ngực đánh rầm một cái, khói bụi bay mịt mù:
– Hừ, ta là Yêu Vương, nói một là hai (trừ lúc say thì không tính). Đi theo ta! Hôm nay ta cho các ngươi mở mang tầm mắt về bảo vật trấn tộc của bầy khỉ Vạn Yêu Sâm Lâm: **Thái Cổ Hầu Nhi Tửu!**
Nghe đến ba chữ “Hầu Nhi Tửu”, đôi mắt đang lờ đờ của Diệp Vô Ưu bỗng sáng rực lên như đèn pha xe tải. Ngay cả Lão Quy đang giả chết cũng bật dậy, hai mắt hóa thành hình linh thạch:
– Hầu Nhi Tửu? Có phải loại được ủ từ vạn loại linh quả, sau đó chôn dưới rễ cây Tiên Đào ba ngàn năm mới phát lộ không?
– Rùa già khá lắm, có kiến thức! – Tôn Đại Chuế cười ha hả, vẫy tay ra hiệu cho cả đám đi sâu vào trong một cái hang động khuất sau thác nước.
—
Bên trong hang động, không khí mát lạnh nhưng kỳ lạ là nó mang một mùi thơm cực kỳ nồng nàn. Đó không phải là mùi rượu nồng nặc của những quán nhậu rẻ tiền ở trấn Phượng Lạc, mà là một mùi hương tinh khiết, thanh tao, hòa quyện giữa vị ngọt của hoa quả, vị thanh của sương sớm và một chút gì đó “đậm mùi tiền”.
Đi sâu vào tận cùng, hiện ra trước mắt họ là một cái hố đá tự nhiên. Giữa hố đá, một loại chất lỏng màu vàng óng ánh như mật ong đang sóng sánh. Mỗi khi một giọt nước từ thạch nhũ phía trên rơi xuống, cả “hồ rượu” lại tỏa ra một luồng linh khí hình con khỉ nhỏ nhảy múa trên mặt nước.
– Vãi thật… – Diệp Vô Ưu thốt lên bằng ngôn ngữ hiện đại – Cái này mà đem về thế kỷ 21, bán một ly chắc đủ mua một căn biệt thự ven biển luôn mất.
【 **Ting! Phát hiện linh dịch cấp SSS: Thái Cổ Hầu Nhi Tửu.** 】
【 **Mô tả:** Được tinh luyện bởi các đời Hầu Vương, tích tụ linh khí đất trời. Hiệu quả: Tăng mạnh “Túy Ý”, giải trừ 50% phong ấn của Mặc Ảnh Kiếm, có xác suất giúp người dùng đạt trạng thái “Bay lắc thoát xác” trong 24 giờ. 】
【 **Cảnh báo:** Rượu cực mạnh. Đàn ông có thai và đàn bà cho con bú… à nhầm, người có tửu lượng kém không nên thử dù chỉ một giọt. 】
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, lông mày khẽ nhíu lại. Nàng cảm nhận được một luồng linh lực cuồng bạo nhưng cũng vô cùng ấm áp phát ra từ hố rượu kia.
– Diệp Vô Ưu, ngươi định uống hết cái đống này sao? Ngươi sẽ nổ tung vì linh lực quá tải đấy.
Vô Ưu nhìn nàng, cười một nụ cười “chuẩn f-boy” nửa chính nửa tà:
– Tiên tử lo cho ta à? Yên tâm, cái gan của ta đã qua đào tạo chuyên nghiệp rồi, chưa biết ai nổ trước ai đâu.
Tôn Đại Chuế lấy ra một cái bầu rượu được làm từ vỏ một loại quả kỳ lạ, múc một bầu đầy ắp rồi đưa cho Vô Ưu:
– Hiền đệ, đây là phần của ngươi. Ta đã hứa là sẽ giúp ngươi lấy lại phong độ để còn đi đối đầu với con mụ Mị Cơ kia. Uống đi, để cả giới tu tiên thấy được thế nào là lãng tử lôi thôi thực sự!
Vô Ưu đón lấy bầu rượu, cảm giác nặng trịch và ấm nóng truyền vào lòng bàn tay. Hắn nhìn xuống thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông. Thanh kiếm dường như cũng cảm nhận được thứ tốt, nó khẽ rung lên hừ hừ như một con mèo đói gặp đĩa cá rán.
– Nào, anh em, để xem hôm nay chúng ta có thể làm loạn đến mức nào! – Vô Ưu ngửa cổ, tu một hơi trường tận.
“GỪ… ỰC!”
Một dòng dung nham ngọt lịm chảy vào cổ họng hắn. Không, nó không nóng rát như lửa, mà nó như hàng vạn quả bom linh lực đồng loạt nổ tung trong cơ thể Diệp Vô Ưu.
Toàn thân hắn bỗng chốc phát ra ánh vàng rực rỡ. Lớp hỷ phục rách nát trên người hắn bắt đầu bay phần phật dù không có gió. Ánh mắt Diệp Vô Ưu từ đỏ gay do dư vị đêm qua chuyển sang một màu hổ phách sâu thẳm, rực sáng như sao đêm.
【 **Ting! Chúc mừng ký chủ tiêu thụ Hầu Nhi Tửu cực phẩm!** 】
【 **Chỉ số Túy Ý tăng: 1000… 5000… 10.000!** 】
【 **Kích hoạt trạng thái: ĐIÊN CUỒNG LÊN ĐỒ.** 】
【 **Cảnh giới đột phá: Nhị Cảnh – Vi Túy đỉnh phong! Tiến vào ngưỡng cửa Tam Cảnh – Cuồng Ca!** 】
– PHÊ QUÁ ĐÊ! – Vô Ưu rống lên một tiếng, thanh Mặc Ảnh tự động thoát vỏ, bay vòng quanh hắn, lớp rỉ sét bong tróc ra từng mảng, để lộ ra thân kiếm đen lánh như mực, trên đó hiện lên những hoa văn cổ quái chảy trôi như rượu.
Lão Quy nhìn thấy thế, vội vàng chui tọt vào túi áo Vô Ưu, mồm lẩm bẩm:
– Thôi xong rồi, thằng điên này lại thăng cấp kiểu “buff bẩn” rồi. Chạy mau không tí nữa nó nổi hứng chém nhầm chúng ta thì bỏ mẹ!
Lục Tuyết Dao kinh ngạc lùi lại một bước. Nàng thấy khí chất của tên “lãng tử rách rưới” này đang thay đổi một cách chóng mặt. Không còn là một kẻ say lười biếng, đứng trước mặt nàng bây giờ như một thanh kiếm sắc lẹm đã được nhúng vào dòng suối thời gian, tiêu dao nhưng đầy áp lực.
Vô Ưu múa một vòng kiếm cơ bản, nhưng mỗi đường kiếm đi qua đều để lại một vệt rượu thơm nồng trên không trung. Hắn quay lại nhìn Tôn Đại Chuế, cười lớn:
– Lão anh, rượu ngon! Nếu sau này ta không bị Mị Cơ vặt tim, nhất định ta sẽ quay lại bao ông anh đi nhậu xuyên lục địa!
Tôn Đại Chuế cũng cảm động, đưa tay lau nước mắt (hoặc nước mũi):
– Được! Đi đi, hiền đệ! Nhớ lấy, con mụ Mị Cơ thích nam nhân đẹp trai nhưng thực ra bà ta sợ nhất là nam nhân không quan tâm đến sắc đẹp của bà ta. Ngươi cứ giả vờ say khướt rồi nhè vào mặt mụ mà nôn, đảm bảo mụ sẽ đứng hình 30 giây cho ngươi chém!
– Kinh nghiệm thực tế à? – Vô Ưu nháy mắt.
– Đau thương lắm, đừng nhắc lại… – Tôn Đại Chuế bùi ngùi vỗ vai “huynh đệ”.
—
Rời khỏi hang động của bầy khỉ, nhóm ba người (và một rùa) bắt đầu tiến thẳng về phía biên giới của Vạn Yêu Sâm Lâm, nơi tiếp giáp với Làng Không Lòng – địa bàn của Mị Cơ.
Trên đường đi, Diệp Vô Ưu cưỡi trên lưng Lão Quy (đang ở hình thái kích thước như một cái xe bán tải), tay cầm bầu rượu thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm, miệng ngân nga hát những bài nhạc trẻ thời hiện đại được phối theo phong cách tu tiên:
– “Người ta cứ nói tu tiên là sướng… mà sao ta thấy chỉ sướng lúc say…”
Lục Tuyết Dao bay bên cạnh trên thanh băng kiếm của nàng, vẻ mặt vô cùng phức tạp:
– Ngươi… ngươi đã đột phá rồi à?
– Đột phá là cái gì? Ta chỉ cảm thấy bây giờ nếu gặp Lệ Thiên Hành, ta có thể tự tin vỗ mông hắn vài cái rồi chạy mà hắn không bắt được thôi. – Vô Ưu vừa nói vừa “check-in” linh hồn vào giao diện hệ thống để xem chỉ số mới.
Hệ thống bây giờ hiện ra một bảng kỹ năng mới tinh:
【 **Tuyệt kỹ mới mở khóa:** “Túy Mộng Hư Ảnh” – Phân thân thành 5 hình bóng người say, khiến đối thủ không biết đâu mà lần (Hiệu quả tăng 200% nếu có rượu trong người). 】
【 **Trang bị:** Mặc Ảnh Kiếm (Giải ấn 30%) – Bây giờ có thể cắt đôi được cả một cái bánh bao… à không, là cắt được hộ thể linh lực của cao thủ Trúc Cơ kỳ. 】
Vô Ưu gật đầu đắc ý. Có “hàng” mới trong tay, tâm trạng hắn phơi phới hẳn lên. Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao:
– Này Tuyết Dao tiên tử, nàng nói xem, tại sao nàng lại cứ phải diệt trừ Mị Cơ? Vì chính nghĩa hay là vì bà ta xinh đẹp hơn nàng?
Lục Tuyết Dao suýt chút nữa ngã khỏi kiếm:
– Ngươi… ngươi nói bậy cái gì đó! Mị Cơ là ma đầu, nàng ta dùng nam nhân làm lô đỉnh, sát hại biết bao nhân tài tu chân giới. Ta là đệ tử Thiên Đạo, diệt trừ nàng ta là bổn phận!
– Bổn phận? Nghe mệt mỏi thế. – Vô Ưu ngáp một cái – Đời người ngắn ngủi (dù chúng ta có thể sống mấy trăm năm), sao không hưởng thụ đi? Nàng nhìn xem, trời xanh mây trắng, nắng vàng, lại có một đại soái ca như ta đi bên cạnh, sao nàng không cười lấy một cái? Cười một cái ta tặng nàng một ngụm Hầu Nhi Tửu.
– Ta không uống thứ rượu tà đạo của ngươi! – Tuyết Dao đỏ mặt quay đi, nhưng kỳ thực trong lòng nàng đang có một sự rung động nhỏ nhoi mà chính nàng cũng không nhận ra. Cái tên điên này, dù mồm mép tép nhảy, lôi thôi lếch thếch, nhưng ở cạnh hắn, nàng cảm thấy thế giới này không còn lạnh lẽo và đầy quy tắc cứng nhắc như ở tông môn nữa.
Bỗng nhiên, Lão Quy đang bò nhanh bỗng thắng gấp một cái “Kéttt…”.
– Gì thế? Hết xăng à? – Vô Ưu suýt ngã nhào.
Lão Quy run cầm cập, rụt cổ vào mai:
– Không… không xong rồi. Mùi này… mùi hoa hồng đỏ rực… Mị Cơ tới rồi!
Phía trước con đường, một làn sương mù màu hồng phấn bỗng dưng xuất hiện, bao phủ lấy toàn bộ khu rừng. Trong sương mù, tiếng chuông bạc vang lên lanh lảnh, cùng với đó là một giọng nói ngọt như mía lùi nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy:
– Ô kìa, chẳng phải là Túy Kiếm Tiên danh tiếng lẫy lừng đó sao? Nghe nói ngươi vừa uống cạn vò Hầu Nhi Tửu của lão khỉ già? Chà, chắc bây giờ thịt của ngươi thơm mùi rượu lắm nhỉ…
Vô Ưu đứng bật dậy trên lưng rùa, tay trái cầm hồ lô, tay phải nắm chuôi kiếm Mặc Ảnh, miệng vẫn nặn ra một nụ cười bất cần:
– Úi chà, mụ dì ghẻ à nhầm, Mị Cơ nương tử đấy à? Ngại quá, ta đang đi tìm nhà vệ sinh, không ngờ lại lạc vào vườn hoa của nàng. Nàng có lòng thì chỉ đường cho ta, còn không thì né ra để ta đi “giải quyết” cái, rượu nãy giờ căng bụng quá rồi!
Sương mù khẽ rung động. Một bóng dáng quyến rũ tuyệt trần, khoác trên mình bộ y phục đỏ thẫm xẻ cao đến tận hông, lơ lửng bước ra từ hư không. Mị Cơ nhìn Vô Ưu, đôi mắt rực lên tia sáng tham lam:
– Miệng lưỡi dẻo thật. Để xem lát nữa, cái lưỡi này còn dẻo được thế không khi ta rút nó ra làm đồ nhắm rượu!
Trận chiến đầu tiên giữa Túy Kiếm Tiên và Huyết Nguyệt Nương Tử chính thức bắt đầu, ngay tại ranh giới của Làng Không Lòng. Diệp Vô Ưu nháy mắt với hệ thống:
– Ê hệ thống, mở nhạc “Tây Du Ký” đoạn Tôn Ngộ Không đánh nhau với yêu tinh cho ta lấy khí thế cái coi!
【 **Ting! Dịch vụ âm nhạc đã sẵn sàng. Trừ 10 điểm tửu lượng tích lũy. Quẩy đi ký chủ!** 】
Trong tiếng nhạc nền sôi động (chỉ mình Vô Ưu nghe thấy), hắn rút Mặc Ảnh, kiếm khí mang theo mùi rượu Hầu Nhi cuồng bạo, chém thẳng một nhát vào không trung:
– Nhất Chén Giang Hồ – Bản remix đặc biệt! Chết đi đồ phù thủy không có nịt!