Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 41: Cảnh giới Vi Túy

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:03:29 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 41: CẢNH GIỚI VI TÚY**

Tiếng nhạc “Tây Du Ký” huyền thoại vừa vang lên trong đầu, Diệp Vô Ưu cảm thấy máu nóng trong người bắt đầu chảy ngược. Không rõ là do tác dụng của Hầu Nhi Tửu vạn năm hay do cái nhạc nền quá sức “áp chế” này, nhưng hắn cảm thấy mình bây giờ có thể một tay bóp chết con hổ, một tay tát lệch mặt vầng trăng.

“Ting! Nhạc đã lên, đèn đã bật, mời ký chủ bắt đầu màn biểu diễn của mình. Lưu ý: Nếu đánh không hay, hệ thống sẽ tự động phát nhạc ‘Nỗi buồn hoa phượng’ để tiễn đưa!”

“Câm mồm!” Vô Ưu mắng thầm một câu, rồi ngay lập tức bước ra một bước.

Bước chân này vô cùng ảo ma. Rõ ràng hắn định bước sang trái, nhưng cái eo lại gập sang phải, đầu gối khuỵu xuống theo một góc độ mà các vận động viên yoga nhìn thấy chắc chắn sẽ xin giải nghệ sớm. Đây chính là điểm tinh túy của “Lao Đao Bộ Pháp” – càng trông giống như sắp té sấp mặt, đối thủ càng không biết hắn sẽ ngã về hướng nào.

Mị Cơ hừ lạnh một tiếng, đôi bàn tay ngọc ngà khẽ múa, mười ngón tay mảnh khảnh bỗng chốc mọc dài ra những sợi tơ hồng rực lửa. Đây là “Huyết Nguyệt Tơ”, chỉ cần dính một chút thôi, thần hồn sẽ bị mê hoặc, cả đời làm nô lệ cho mụ.

– Đồ say rượu, nạp mạng đi! – Mị Cơ hét lên, những sợi tơ như những con rắn độc lao tới, đan thành một thiên la địa võng.

Vô Ưu vẫn bộ dạng đó, thanh Mặc Ảnh gỉ sét trên tay vung vẩy trông như đang xua ruồi. Nhưng ngay khi lưỡi kiếm chạm vào làn sương hồng, một luồng “Tửu Sát” màu tím đậm bỗng chốc từ thân kiếm bùng nổ.

*Vèo! Vèo! Vèo!*

Mùi rượu nồng nặc đến mức ngay cả Lão Quy đang rụt cổ trong mai cũng phải “hắt xì” liên tục.

– Ét o ét! Đại ca ơi, anh xịt nước hoa hay xịt rượu thế? Say quá, tiểu nhân say chết mất thôi! – Lão Quy kêu oai oái.

Mị Cơ biến sắc. Nàng ta cảm thấy không khí xung quanh bỗng trở nên đặc quánh, vị cay nồng xộc thẳng vào đại não. Những sợi tơ hồng linh hoạt của nàng khi tiến vào vùng không gian quanh Vô Ưu bỗng nhiên… loạng choạng. Đúng, ngay cả sợi tơ cũng như bị say rượu, chúng quấn vào nhau rối rắm như đống len bị mèo cào.

– Đây là cái gì? – Mị Cơ kinh hãi lùi lại.

【 **Ting! Chúc mừng ký chủ lần đầu tiên lĩnh ngộ trạng thái “Tửu Vực – Vi Túy”. Hiệu ứng: Làm chậm đối thủ 50%, tỉ lệ gây choáng (say rượu) 30%, và tăng 100% độ ‘nhây’ cho bản thân.** 】

Vô Ưu cười hì hì, mặt đỏ gay, ánh mắt lờ đờ nhưng sâu trong đó là một sự tỉnh táo đáng sợ. Hắn nấc lên một cái:

– Mị Cơ tỷ tỷ à, người ta nói “rượu nhạt uống lắm cũng say”, mà rượu của lão khỉ kia thì không nhạt tí nào đâu. Nàng nhìn xem, mấy sợi chỉ thêu hoa này của nàng… hình như cũng muốn đi ngủ rồi đấy!

Nói đoạn, Vô Ưu thực hiện một chiêu “Nhất Chén Giang Hồ”. Không cần dùng linh lực to lớn, hắn chỉ xoay nhẹ cổ tay. Thanh Mặc Ảnh gỉ sét vẽ một vòng tròn trên không trung, linh lực hóa thành một dòng suối rượu tím, cuốn phăng tất cả các sợi tơ hồng rồi dội thẳng về phía Mị Cơ.

– Chết tiệt! – Mị Cơ vội vàng lùi lại, hóa thành một làn khói đỏ để né tránh.

Nhưng nàng ta đã đánh giá thấp cái gọi là “Vi Túy”. Trong cảnh giới này, Diệp Vô Ưu không tấn công vào da thịt, mà tấn công vào “ý thức”. Mị Cơ vừa mới ổn định lại thân hình trên một cành cây gần đó, bỗng cảm thấy đất trời đảo lộn.

– Sao… sao lại có hai thằng Diệp Vô Ưu? Không, ba thằng… bốn thằng? Trời ơi, một bầy Diệp Vô Ưu đang múa thoát y quanh ta? – Mị Cơ ôm đầu, mặt cũng bắt đầu đỏ ửng lên một cách bất thường.

Vô Ưu nhìn thấy cảnh đó thì suýt chút nữa phun cả rượu trong miệng ra:
– Hệ thống, ta thề là ta không có dùng ảo thuật ‘thoát y’ nhé, đó hoàn toàn là do trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn đen tối của mụ ta tự sinh ra đấy!

【 **Ting! Hệ thống không phán xét gu mặn của đối thủ. Đề nghị ký chủ thừa thắng xông lên, thực hiện combo ‘Kính lão đắc thọ’ để dứt điểm!** 】

– Kính lão cái đầu ngươi, mụ ta mới có vài trăm tuổi thôi! – Vô Ưu mắng, nhưng tay thì không hề chậm.

Hắn vận dụng tuyệt kỹ “Mặc Ảnh Rũ Bụi”. Thanh kiếm gỉ bỗng chốc rung lên bần bật, lớp gỉ sét bên ngoài bong ra từng mảng, lộ ra phần thân kiếm đen tuyền như mực, lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà. Đây là lần đầu tiên Mặc Ảnh lộ diện thực sự sau khi được Tửu Tuyền Vĩnh Cửu gột rửa.

– Một chén mời trăng… – Vô Ưu ngâm khẽ, giọng điệu từ cợt nhả bỗng trở nên thâm trầm. – Hai chén mời gió… Ba chén này, mời mụ xuống địa ngục mà uống với Diêm Vương!

Một đường kiếm khí đen tuyền, nồng nặc mùi rượu vạn năm, xé toạc màn sương hồng của Làng Không Lòng. Kiếm khí đi đến đâu, không gian như bị đông cứng bởi men say đến đó.

Mị Cơ lúc này đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa say, ảo giác đầy đầu. Nàng thấy thanh kiếm bay tới không phải là kiếm, mà là một vò rượu cực phẩm đang mời gọi.

– Rượu… rượu ngon… – Mị Cơ thầm thì, đưa tay ra định đón lấy.

– Đại tỷ tỉnh lại đi! Đó là kiếm, không phải bình sữa đâu! – Lão Quy từ xa gào lên, lòng đầy thương cảm cho một kiều nữ sắp bị biến thành thịt băm.

Nhưng ngay vào giây phút sinh tử, một dải lụa màu vàng kim từ trên trời rơi xuống, cuốn lấy eo Mị Cơ và kéo mạnh nàng ta về phía sau, thoát khỏi đường kiếm chí mạng của Vô Ưu.

*Ầm!*

Đường kiếm của Vô Ưu chém hụt, phạt ngang qua một ngọn đồi phía sau, khiến ngọn đồi ấy đổ rầm rầm, bụi bay mù mịt. Điều đáng nói là sau khi đồi đổ, toàn bộ vùng đất đó… tỏa ra mùi thơm của lúa mạch lên men, làm cho chim chóc xung quanh bay qua đều rơi rụng vì say.

Vô Ưu thu kiếm, cau mày nhìn lên bầu trời:
– Kẻ nào phá đám cuộc vui của bổn thiếu gia?

Trong làn mây vàng, một nam tử trung niên mặc đạo bào trang nghiêm, khí thế bức người, tay cầm phất trần chậm rãi giáng xuống. Sau lưng ông ta là hai đệ tử trẻ tuổi, vẻ mặt khinh khỉnh, mắt nhìn lên trời như thể mặt đất này bẩn thỉu lắm không bằng.

– Người của Thiên Đạo Minh? – Vô Ưu nhếch mép, đưa hồ lô lên làm một hớp rượu. – Sao thế, Lệ Thiên Hành không tự mình tới mà lại phái một cái chân chạy vặt đến à?

Vị đạo sĩ nọ trầm mặt, hừ giọng:
– Diệp Vô Ưu, ngươi vốn là hậu nhân của một tông môn có tiếng, lại sa đọa vào túy đạo, làm loạn thế gian. Hôm nay Thanh Vân đạo nhân ta phụng mệnh Minh chủ, đến để thu hồi Tử Kim Yêu Hồ và đưa ngươi về quy án!

– Quy cái con khỉ! – Vô Ưu phun ra một ngụm bã rượu. – Các ngươi nói nghe hay lắm, chẳng qua là thèm rượu trong hồ lô của ta chứ gì? Muốn hồ lô? Đến đây, lạy ba lạy, gọi một tiếng “ông nội Diệp”, ta cân nhắc cho ngửi mùi nút chai!

– Láo xược! – Hai tên đệ tử trẻ tuổi rút kiếm, định lao lên.

Thanh Vân đạo nhân đưa tay ngăn lại, ánh mắt ông ta nhìn vào thanh Mặc Ảnh trong tay Vô Ưu đầy thèm khát. Ông ta nhận ra, đó không phải là một thanh sắt gỉ đơn giản.

Lúc này, Mị Cơ đã tỉnh táo lại phần nào nhờ được thanh lọc bởi linh khí vàng kim. Nàng ta ôm ngực, nghiến răng:
– Thanh Vân, hắn đã đột phá cảnh giới Cuồng Ca, lại có thêm cái Tửu Sát kỳ quái kia, chớ có khinh suất!

Thanh Vân đạo nhân cười nhạt:
– Cuồng Ca thì sao? Ta đã ở đỉnh phong của đạo pháp chính thống. Thứ tà đạo say xỉn này, gặp chính khí Thiên Đạo sẽ tự khắc tan biến.

Vô Ưu lắc lắc cái đầu, nói với Hệ thống:
– Ê, tên này có vẻ thích gáy. Cho ta bản nhạc nào ‘chiến’ hơn tí nữa đi. Cái bản Tây Du Ký vừa nãy hết chương rồi.

【 **Ting! Nhận yêu cầu. Đang tải bản nhạc: ‘Thất tình ca’ remix – Phiên bản quẩy trong đám cưới. Phí dịch vụ: 20 điểm tửu lượng. Lưu ý: Nhạc này có thuộc tính gây ức chế tinh thần cho đối thủ rất cao!** 】

Tiếng nhạc remix chát chúa vang lên trong không gian (tất nhiên vẫn chỉ mình Vô Ưu nghe thấy). Vô Ưu bắt đầu nhún nhảy theo nhịp nhạc, tay trái cầm hồ lô rượu, tay phải cầm kiếm Mặc Ảnh, bộ dạng trông chẳng khác gì một gã nghiện đang lên cơn ở vũ trường.

– Nào, ông chú Thanh Vân, nhảy với cháu một bản không? – Vô Ưu cười hì hì, rồi đột ngột biến mất tại chỗ.

*Vút!*

Hắn xuất hiện ngay trước mặt Thanh Vân đạo nhân với tốc độ vượt qua cả nhận thức của nhãn quan thông thường. Đây không phải là tốc độ di chuyển, mà là “Túy Diệu Bộ” – khiến đối thủ tưởng hắn đang ở xa, nhưng thực chất hắn đã ở ngay dưới cằm.

Thanh Vân đạo nhân kinh hãi, phất trần tung ra, hóa thành nghìn vạn tia sáng vàng bảo vệ bản thân.

– Nhất Túy Giải Thiên Sầu! – Vô Ưu hô lớn.

Một nhát kiếm giản đơn nhất, nhưng mang theo sự cô độc và phóng khoáng của cả một đời lãng tử. Kiếm khí đen tuyền chạm vào màn chắn vàng kim. Không có tiếng nổ lớn nào cả, chỉ có âm thanh “Xì…” như bọt khí thoát ra.

Màn chắn của Thanh Vân đạo nhân bắt đầu… tan chảy. Đúng, nó không bị vỡ, mà bị “hòa tan” bởi mùi rượu nồng đậm. Chính khí thiên đạo gì đó, gặp phải loại rượu vạn năm cực phẩm này cũng phải mềm lòng mà “say”.

– Ngươi… ngươi đã đạt tới cảnh giới Vi Túy thật sự? Làm sao có thể… Tửu Sát của ngươi có thể hòa tan được chân khí Thiên Đạo? – Thanh Vân đạo nhân hét lên kinh hoàng.

– À, chắc là tại chân khí của ông chú thiếu ‘độ nồng’ rồi! – Vô Ưu vừa nói vừa thực hiện một cú xoay người 360 độ, thanh kiếm Mặc Ảnh gõ một cái nhẹ nhàng lên đầu Thanh Vân đạo nhân.

*Cốp!*

Tiếng kêu giòn giã vang lên. Vị đạo nhân đỉnh phong vốn uy phong lẫm liệt bỗng nhiên bị gõ một cái như trẻ con bị mẹ đánh đòn, cả người rơi tự do xuống đất, cắm thẳng đầu vào vũng bùn.

Hai tên đệ tử đi cùng đứng hình mất 5 giây. Đại sư phụ của tụi nó, người có thể dời núi lấp biển, vừa bị một thằng say gõ đầu như gõ mõ?

Lão Quy từ trong mai ló đầu ra, dùng hai cái chân trước vỗ tay bôm bốp:
– Hay! Đại ca diễn hay lắm! Tiếp đi anh ơi, lấy cái phất trần của lão ấy về làm chổi quét nhà cho em!

Vô Ưu đứng lơ lửng giữa không trung, vạt áo rách nát bay phất phơ, xung quanh hắn là những hạt tinh thể rượu li ti lấp lánh như kim cương dưới ánh hoàng hôn hồng phấn của Làng Không Lòng.

Hắn lại nốc thêm một ngụm rượu, nhìn xuống đám người đang kinh ngạc phía dưới, mỉm cười nói:

– Thế gian tỉnh táo nhất chính là lúc say nhất. Các người cứ mải mê tìm kiếm quyền lực, trật tự, rồi cuối cùng cũng chỉ là một nắm tro tàn. Chi bằng… làm một chén với ta không?

Nói rồi, hắn đổ ngược hồ lô rượu xuống. Dòng rượu chảy ra không rơi xuống đất mà hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm rượu nhỏ xíu, lơ lửng bao vây lấy Mị Cơ và đám đệ tử Thiên Đạo Minh.

– Muốn sống hay muốn… xỉn? Chọn đi!

Mị Cơ run rẩy nhìn hàng vạn lưỡi kiếm rượu đang chỉa vào mình. Nàng ta biết, những lưỡi kiếm này không chỉ cắt đứt da thịt, mà nó sẽ khiến nàng chìm vào cơn say ngàn năm không lối thoát, linh hồn sẽ mãi mãi kẹt trong một giấc mộng trống rỗng.

– Ta… ta đi! – Mị Cơ nghiến răng, hóa thành một đạo huyết quang biến mất trong rừng sâu, không thèm đoái hoài gì đến đồng minh Thanh Vân đang cắm đầu dưới đất.

– Còn các ngươi? – Vô Ưu nhìn hai tên đệ tử đang run như cầy sấy.

– Đại… đại hiệp tha mạng! Chúng tôi chỉ là đệ tử thử việc thôi ạ! – Hai thanh niên vứt kiếm, xách nách sư phụ của mình đang bất tỉnh nhân sự lên rồi chạy mất dép.

Trận chiến kết thúc chóng vánh đến mức Diệp Vô Ưu cảm thấy có chút hụt hẫng. Hắn đáp xuống lưng Lão Quy, tiếng nhạc remix trong đầu cũng vừa vặn kết thúc bằng một cú bass cực mạnh.

“Ting! Nhiệm vụ ‘Dẹp loạn đám ruồi’ hoàn thành. Phần thưởng: 50 điểm tửu lượng, một bao hạt dưa để vừa ăn vừa xem kịch, và một tấm bản đồ chỉ đường tới Tửu Lầu Vô Vọng.”

Vô Ưu thở hắt ra, vứt thanh kiếm lại bên hông, cảm giác hưng phấn của Hầu Nhi Tửu bắt đầu rút đi, thay vào đó là sự mệt mỏi rã rời.

– Lão Quy, đi thôi. Tìm một quán trọ nào đó tử tế tí. Ta cần ngủ một giấc. Đánh nhau với đám người nghiêm túc này mệt tim quá!

Lão Quy thở dài, lạch bạch bò đi:
– Đại ca, anh đánh xong thì sướng tay, nhưng anh có biết tiền thuê nhà, tiền ăn của em sắp hết rồi không? Chút nữa gặp quán trọ nào, anh nhớ diễn kịch ‘nghèo khổ’ để em vào quỵt tiền nhé!

– Biết rồi, nói mãi! Ngủ đã!

Diệp Vô Ưu nằm dài trên mai rùa, hồ lô đung đưa bên hông, bóng dáng tiêu dao khuất dần sau làn sương hồng của Làng Không Lòng. Phía xa, vầng trăng bắt đầu lên, trông giống như một chiếc chén bạc khổng lồ chứa đầy ánh sáng, đang chờ đợi một ai đó rót thêm một chén rượu trường sinh.

Cảnh giới Vi Túy này, quả thực không tệ chút nào. Cứ thế này mà đi tiếp, có lẽ hắn sẽ uống cạn cả thiên hạ này thật mất thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8