Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 43: Lệ Thiên Hành lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:05:28 | Lượt xem: 7

**Chương 43: Lệ Thiên Hành lộ diện**

U Minh Cốc.

Nếu bạn đang tưởng tượng về một nơi có mây mù lượn lờ, chim kêu vượn hú theo kiểu phim kiếm hiệp kinh điển thì… xin chúc mừng, bạn đã nhầm to. U Minh Cốc thực chất là một cái rãnh khổng lồ sâu hoắm, nơi mà ánh mặt trời dường như đã nộp đơn xin nghỉ việc từ vài vạn năm trước. Không khí ở đây đặc quánh mùi lưu huỳnh lẫn với mùi lá mục, tạo thành một loại combo hương vị khiến bất cứ ai có khứu giác bình thường cũng muốn tiền đình ngay lập tức.

Ấy vậy mà, có một thanh niên vẫn đang sải những bước chân đầy tự tin trên nền đất sình lầy. Hắn không ngự kiếm, cũng chẳng thèm dùng hộ thể linh khí. Hắn đi… dép lào.

Phải, chính là đôi dép “Vạn Dặm Không Mòn” vừa mới “đập hộp” từ hệ thống. Diệp Vô Ưu thong dong như đang đi dạo công viên sáng sớm, đôi dép lào màu xanh lá cây chói mắt tạch tạch nện xuống mặt đất, phát ra âm thanh cực kỳ thiếu đòn giữa không gian tĩnh mịch.

– [Ting! Ký chủ đang sử dụng Dép Lào Vạn Dặm Không Mòn để đi bộ trong địa hình cấp S. Điểm “Phong Thái Lãng Tử” +1. Điểm “Mặt Dày Tâm Thiện” +10.]

– “Hệ thống, ngươi bớt lải nhải lại đi.” Vô Ưu tặc lưỡi, ngón chân cái còn khẽ gẩy gẩy quai dép – “Cơ mà công nhận, hàng này đi êm chân thật, lại còn thoáng khí. Đám tu tiên kia cứ thích mang ủng da với hài thêu, hèn chi đánh nhau chưa được ba hiệp đã than hôi chân.”

Lục Tuyết Dao đi bên cạnh, đôi chân thon dài của nàng dường như lướt đi trên mặt đất, không một hạt bụi nào dám bám vào tà váy trắng thanh khiết. Nàng nhìn cái bộ dạng lôi thôi lếch thếch của Vô Ưu, rồi lại nhìn xuống đôi dép lào kỳ dị kia, khóe mắt không nhịn được mà giật giật.

– “Diệp Vô Ưu, ngươi có thể… nghiêm túc một chút không? Chúng ta đang ở trong U Minh Cốc, nơi cư ngụ của hàng vạn tà tu và yêu quái cấp cao. Ngươi ăn mặc như thế này, chẳng khác nào đang treo biển ‘Hãy đến ăn thịt ta đi’ lên đầu vậy.”

Vô Ưu ngáp một cái dài đến tận mang tai, tiện tay lôi hồ lô Tử Kim ra làm một ngụm rượu:

– “Tuyệt Dao muội muội à, tu tiên là gì? Là để tự tại. Nếu đi vào chỗ nguy hiểm mà vẫn phải gồng mình lên để làm màu, thì chẳng thà ở nhà đắp chăn ngủ cho khỏe. Muội xem, bọn tà tu thấy ta đi dép lào, chúng sẽ nghĩ: ‘Thằng này chắc chắn là đại cao thủ ẩn thế nên mới dám tự tin thế này’, hoặc là: ‘Thằng này bị khùng’. Cả hai trường hợp chúng đều sẽ không dám động vào ta đâu.”

– “Lý lẽ của anh… đúng là không ai cãi nổi.” Lão Quy từ trong cổ áo hắn ló cái đầu nhỏ xíu ra, giọng run rẩy – “Nhưng mà đại ca ơi, em cảm thấy luồng khí tức xung quanh đây đang đặc dần lại đấy. Cảm giác như có ai đó đang… zoom camera vào chúng ta vậy.”

– [Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện nguồn năng lượng cao cấp đang xuyên thấu không gian. Đối tượng đang thực hiện hành vi ‘Flex’ cực mạnh. Ký chủ hãy chuẩn bị tư thế đứng cho thật ngầu!]

Âm thanh hệ thống vừa dứt, không gian xung quanh bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Mây đen trên bầu trời U Minh Cốc vốn đã dày đặc, nay lại cuộn xoáy lại thành một cái phễu khổng lồ. Từ giữa tâm xoáy, một tia sáng vàng kim rực rỡ đâm toạc bóng tối, hạ xuống cách nhóm Vô Ưu khoảng mười trượng.

Ánh sáng chói lọi đến mức Lục Tuyết Dao phải đưa tay che mắt. Nhưng Vô Ưu thì khác, hắn nhanh tay móc trong túi ra một cặp kính râm đen thui (quà tặng từ nhiệm vụ cấp thấp hồi năm ngoái), thong thả đeo lên mặt rồi khoanh tay đứng nhìn.

Trong cột sáng, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc hoàng bào thêu chín con rồng vàng uốn lượn, gương mặt uy nghiêm như tạc từ đá tảng, ánh mắt rực lửa như muốn nhìn thấu lục phủ ngũ tạng của đối phương. Phía sau lưng lão, tám vòng tròn ánh sáng tỏa ra rực rỡ, mỗi vòng tròn đều mang theo uy áp khiến người ta muốn quỳ lạy.

Lục Tuyết Dao run lên, nàng khẽ thốt ra một cái tên đầy kinh hãi:

– “Minh chủ… Lệ Thiên Hành!”

Bóng người đó không phải chân thân, mà chỉ là một đạo thần niệm được chiếu xuống từ nghìn trùng xa xôi. Lệ Thiên Hành chậm rãi bước ra khỏi cột sáng, mỗi bước đi đều khiến hoa cỏ trong bán kính mười mét héo rũ vì không chịu nổi áp lực. Lão dừng lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Ưu, giọng nói âm vang như sấm truyền:

– “Diệp Vô Ưu, kẻ phản đồ của thiên đạo, truyền nhân của tên sâu rượu lỗi thời. Cuối cùng, bản座 cũng tìm thấy ngươi.”

Vô Ưu chỉnh lại cặp kính râm, sau đó ngoáy tai một cái đầy vẻ bất cần:

– “Minh chủ đấy à? Lâu quá không gặp, trông ngài… vẫn màu mè như xưa nhỉ? Mà cái công nghệ hình chiếu này của Thiên Đạo Minh độ phân giải hơi thấp đấy, nhìn mặt ngài hơi bị vỡ pixel. Có cần ta giới thiệu cho chỗ nâng cấp không?”

Lệ Thiên Hành biến sắc, khí tức quanh thân bạo phát khiến không gian vặn vẹo:

– “Lấc cấc! Đến lúc chết còn dám dùng miệng lưỡi thế gian để bôi nhọ uy nghiêm của Thiên Đạo? Ngươi có biết, chỉ cần bản座 phất tay một cái, cả cái thung lũng này sẽ hóa thành tro bụi không?”

– “Ô kìa, ngài Minh chủ đừng nóng.” Vô Ưu bước lên một bước, đôi dép lào kêu “tạch” một tiếng rõ to – “Ngài hạ thế bằng thần niệm thôi mà, tốn bao nhiêu linh thạch để duy trì đường truyền chứ có ít ỏi gì. Ngài dùng sức mạnh đó để hù dọa ta, lỡ chẳng may đường truyền bị ‘lag’, ngài đơ ra đấy thì có phải mất mặt lắm không?”

Lục Tuyết Dao đứng phía sau nghe mà toát mồ hôi hột. Nàng chưa thấy ai gan to bằng trời như Vô Ưu, dám đứng trước mặt đệ nhất cường giả nhân giới mà tán dóc về “tốc độ mạng”.

Lệ Thiên Hành hít sâu một hơi, nén cơn giận xuống. Lão nhìn sang Lục Tuyết Dao, giọng điệu trở nên lạnh lẽo nhưng có phần thương hại:

– “Tuyết Dao, ngươi là đệ tử ưu tú nhất của phái ta, sao lại đi chung đường với hạng người hạ lưu, nghiện ngập này? Hãy quay đầu lại, ta sẽ xóa bỏ mọi lỗi lầm cho ngươi. Còn nếu ngươi vẫn ngoan cố bảo vệ hắn, đừng trách ta thanh lý môn hộ.”

Tuyết Dao cắn chặt môi, tay nàng nắm lấy chuôi kiếm, thanh âm dù nhỏ nhưng kiên định:

– “Minh chủ… Diệp Vô Ưu không phải kẻ ác. Những gì ta thấy suốt thời gian qua hoàn toàn khác với những gì người nói. Hơn nữa, việc phù hiệu Thiên Đạo Minh xuất hiện trên xác yêu thú Huyết Chu Nương, ngài giải thích thế nào?”

Lệ Thiên Hành cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ thượng đẳng:

– “Sự hy sinh là cần thiết để tạo ra một trật tự tuyệt đối. Thế gian này quá loạn lạc, người tốt quá yếu đuối, kẻ xấu quá ranh ma. Chỉ khi thiên đạo thống nhất, dưới sự dẫn dắt của ta, thế giới này mới có hòa bình trường cửu. Diệp Vô Ưu và cái hồ lô của hắn là mầm mống của sự hỗn loạn, cần phải được triệt tiêu!”

– “Ối giồi ôi, nghe kìa Lão Quy!” Vô Ưu cười sằng sặc, lấy hồ lô rượu ra chỉ chỉ vào Lệ Thiên Hành – “Nghe như mấy lão sếp đa cấp đang dạy bảo nhân viên ấy nhỉ? Nào là ‘định hướng phát triển’, ‘tầm nhìn nghìn năm’, ‘hy sinh vì đại cuộc’. Nói trắng ra là lão muốn cướp cái hồ lô của ta để luyện ‘Vĩnh Hằng Đan’ để lão sống dai như đỉa, đúng không? Làm màu chi cho mệt vậy?”

– “Ngươi… ngươi tìm chết!”

Lệ Thiên Hành không thể giữ nổi bình tĩnh nữa. Thần niệm của lão giơ tay lên, một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng kim từ trên không trung ép xuống, áp lực nặng nề đến mức đất đá xung quanh sụp đổ, bụi bay mù mịt.

[Ting! Phát hiện Boss đang thi triển kỹ năng ‘Bàn Tay To Lắm’. Ký chủ có 3 giây để thực hiện kỹ năng Chém Gió cấp cao. Lưu ý: Càng chém gắt, độ bền của dép lào càng tăng!]

Vô Ưu cười khẩy, hắn không thèm né tránh, cũng không thèm rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra. Hắn đứng thẳng người, hất cằm lên, giọng vang dội:

– “Lệ Thiên Hành! Ngài bảo ngài đại diện cho thiên đạo? Thiên đạo nào thích kẻ nói nhiều như ngài? Ngài bảo ngài muốn trật tự? Trật tự của ngài có nấu ra rượu ngon được không? Có giúp ta ngủ ngon hơn không? Nếu không thì cái thiên đạo của ngài chỉ là đồ bỏ đi thôi! Xem đây, Tuyệt Kỹ: Nhất Chén Bình Thiên Hạ!”

Nói rồi, Vô Ưu hất một búng rượu từ trong lòng bàn tay lên không trung.

Kỳ lạ thay, giọt rượu nhỏ xíu đó khi chạm vào bàn tay ánh sáng khổng lồ kia, không hề bị nghiền nát. Ngược lại, nó bỗng chốc lan tỏa ra thành một lớp màng mỏng lấp lánh như mặt nước mùa thu. Bàn tay của Lệ Thiên Hành vừa chạm vào lớp màng đó liền bị “trượt chân”, quỹ đạo tấn công chệch hướng hoàn toàn, đập thẳng vào một vách núi đá bên cạnh khiến ngọn núi đổ sụp.

Rầm!

Lệ Thiên Hành sững sờ:

– “Cái gì? Túy Ý của ngươi… đã đạt đến mức này?”

Vô Ưu rung đùi, tay vẫn đút túi quần, đôi dép lào xanh lá càng trở nên sáng bóng:

– “Hết rồi à? Có chiêu gì mạnh hơn không ngài Minh chủ? Chứ dùng mấy cái tay to như vậy thì chỉ dùng để vỗ tay khen ta đẹp trai thôi chứ đánh đấm gì tầm này.”

Lệ Thiên Hành run lên vì tức giận. Hình chiếu của lão bắt đầu mờ đi, những tia điện nhỏ chạy dọc quanh người – dấu hiệu của việc “rớt mạng” do cảm xúc quá khích.

– “Diệp Vô Ưu… ngươi đừng đắc ý sớm. Thần niệm này chỉ chứa một phần nghìn sức mạnh của ta. Khi ngươi bước chân vào tầng sâu nhất của U Minh Cốc, ngươi sẽ biết thế nào là địa ngục thực sự. Ở đó, không chỉ có Thiên Đạo Minh, mà còn có ‘thứ đó’ đang chờ ngươi. Lục Tuyết Dao, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi…”

Nói đoạn, hình chiếu của Lệ Thiên Hành nổ tung thành vạn điểm sáng rồi tan biến hoàn toàn. Không gian yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi.

Lục Tuyết Dao ngồi bệt xuống đất, mồ hôi đầm đìa trên trán. Nàng ngẩng đầu nhìn Vô Ưu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp:

– “Ngươi… sao ngươi lại dám trêu chọc lão ta đến mức đó? Ngươi có biết Lệ Thiên Hành là người đáng sợ nhất thế gian này không?”

Vô Ưu tiến lại gần, cúi xuống chìa tay ra, nụ cười vẫn nhởn nhơ như cũ:

– “Muội muội à, đáng sợ nhất không phải là kẻ mạnh, mà là kẻ không có niềm vui. Lão Lệ kia sống nghìn năm mà mặt cứ như mất sổ gạo, khổ lắm. Đứng lên đi, đôi dép của ta còn bền chán, sợ gì lão?”

Lão Quy từ trong áo hắn chui hẳn ra ngoài, lau mồ hôi trên cái mai rùa:

– “Đại ca, nãy anh ngầu thật đấy, nhưng mà em thề là chân anh nãy rung như cày sấy đúng không?”

– “Suỵt! Biết thì để trong lòng, nói ra mất hình tượng chết.” Vô Ưu hắc hắc cười, sau đó liếc nhìn về phía thung lũng sâu thẳm trước mặt – “Đi thôi, lão già đó bảo có ‘thứ đó’ đang chờ ta. Để xem ‘thứ đó’ có biết nấu rượu không, nếu không thì ta lại dùng dép lào giáo huấn cho một trận.”

Và thế là, trong bóng tối mịt mùng của U Minh Cốc, một đôi dép lào màu xanh lá cây lại tiếp tục tạch tạch gõ xuống mặt đất, kèm theo tiếng hát nghêu ngao phá tan không khí tang thương của cả vùng đất chết.

Hệ thống: [Ting! Cập nhật trạng thái Boss Lệ Thiên Hành: Độ cay cú 99%. Ký chủ được tặng danh hiệu ‘Chiến Thần Đấu Mồm’. Phần thưởng tiếp theo sẽ được trao nếu ký chủ khiến Mị Cơ phải… đi tu. Cố lên ký chủ!]

Vô Ưu: “Cút!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8