Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 44: Lời tuyên chiến

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:06:31 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 44: LỜI TUYÊN CHIẾN**

Sau khi thần niệm của Lệ Thiên Hành nổ tung thành những mảnh vụn lấp lánh như pháo hoa ngày Tết của giới nhà giàu, bầu không khí ở U Minh Cốc bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ. Gió ngừng rít, đám mây mù đen đặc như thể cũng bị cái uy áp lúc nãy làm cho khiếp vía mà dạt sang hai bên.

Diệp Vô Ưu đứng đó, tay vẫn cầm chiếc dép lào màu xanh lá cây – vũ khí vừa “vỗ mặt” Minh chủ vĩ đại của Thiên Đạo Minh. Hắn thở phào một hơi, tiện tay chùi mồ hôi vào vạt áo hỷ phục rách nát của mình, rồi nhàn nhã xỏ dép vào chân như chưa hề có cuộc chia ly.

Hệ thống: [Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: “Tát vào mặt niềm tin của kẻ thống trị”. Độ cay cú của Lệ Thiên Hành đã vượt ngưỡng 100%, hiện tại lão ta có lẽ đang đập vỡ khoảng 15 cái chén ngọc ở tổng đàn. Bạn nhận được danh hiệu: ‘Chiến Thần Đấu Mồm – Cấp SSS’. Sức mạnh của lời sỉ nhục tăng thêm 50% sát thương tinh thần.]

Vô Ưu lầm bầm trong đầu: “Cái hệ thống này… ngoài việc khích bác ta đi gây thù chuốc oán thì chả được cái nước non gì. Tăng sát thương tinh thần để làm gì? Để ta chửi chết đám quỷ đói ở đây à?”

– “Vô… Vô Ưu… Ngươi thật sự điên rồi!” Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, thanh kiếm trong tay vẫn còn run lẩy bẩy. Nàng nhìn hắn với ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh: “Đó là Minh chủ! Kẻ đứng đầu Thiên Đạo Minh! Ngươi vừa mới dùng… dùng cái thứ thối tha dưới chân mình để đánh vào hình chiếu của ông ta?”

Vô Ưu ngoáy tai, điệu bộ vô cùng bất cần:
– “Tuyết Dao muội muội, muội đừng có thần thánh hóa lão già đó. Hình chiếu thôi mà, có phải bản thể đâu. Hơn nữa, dép của ta là dép làm từ vỏ tre vạn năm, giá trị tâm linh cao lắm đấy nhé, thối là thối thế nào?”

Lão Quy từ trong ống tay áo Vô Ưu chui ra, lắc đầu thở dài như một cụ già uyên bác nhưng gặp phải thằng cháu nghịch tử:
– “Đại ca, anh thì hay rồi. Anh sướng cái miệng nhưng khổ cái mai rùa của em. Lệ Thiên Hành là kẻ nhỏ mọn hơn cả đàn bà tới tháng. Hắn nhất định sẽ không để yên đâu. Theo kinh nghiệm nghìn năm lặn lội của em, giờ này chắc quân triều đình… à không, quân Thiên Đạo Minh đang kéo đến như quân Nguyên rồi.”

Vô Ưu cười hắc hắc, không chút lo lắng. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh những bụi rậm và vách đá lởm chởm. Bằng khứu giác nhạy bén của một con sâu rượu, hắn ngửi thấy một mùi hương rất lạ – mùi phấn hoa ma mị xen lẫn vị máu nhạt.

– “Mị Cơ, nếu đã xem kịch hay nãy giờ thì ra đây luôn đi. Trốn trong xó xỉnh làm gì cho muỗi nó chích? Hay là nàng thấy ta ngầu quá nên đang đứng hình rụng tim rồi?”

Tiếng cười lanh lảnh, mị hoặc vang lên từ phía sau một tảng đá hình đầu lâu. Một bóng dáng đỏ rực, quyến rũ như đóa bỉ ngạn nở rộ giữa địa ngục hiện ra. Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử – cầm một dải lụa đỏ, ánh mắt nhìn Vô Ưu đầy phức tạp:

– “Diệp Vô Ưu, ngươi quả nhiên là kẻ không biết sống chết. Dám nhục mạ Minh chủ trước mặt thiên hạ… ngươi có biết là từ lúc nãy, ‘Cảnh tượng vỗ dép’ của ngươi đã được ta dùng ‘Thiên Lý Ảnh Ngọc’ livestream trực tiếp về tất cả các chi nhánh của Thiên Đạo Minh rồi không?”

Lục Tuyết Dao tái mặt: “Cái gì? Ngươi livestream?”

Vô Ưu thì khác, hắn bỗng đứng thẳng người, vuốt lại vài sợi tóc rối rắm, mặt mày hớn hở:
– “Hả? Thật sao? Thế ta nhìn có đẹp trai không? Góc quay nãy có thấy được sự tiêu dao, lãng tử của ta không? Hay là bị dính cái góc chết rồi?”

Mị Cơ: “…”
Lão Quy: “…”
Hệ thống: [Ting! Ký chủ quá ảo tưởng sức mạnh. Độ tự tin hiện tại đạt mức: ‘Mặt dày vô đối’.]

Mị Cơ nghiến răng, lần đầu tiên nàng thấy một nam nhân khiến nàng không biết nên dùng thuật mê hoặc hay dùng dao đâm chết cho rồi:
– “Ngươi còn tâm trạng để quan tâm góc quay sao? Lệ Thiên Hành đã hạ lệnh rồi. Kẻ nào lấy được đầu ngươi sẽ được phong làm Trưởng lão, hưởng lộc vạn năm, linh dược dùng không hết. Bây giờ, cả cái U Minh Cốc này đã biến thành đấu trường săn đuổi ngươi rồi!”

Ngay khi lời nàng vừa dứt, từ bóng tối của hẻm núi, hàng loạt bóng đen lướt ra. Đó không chỉ có người của Thiên Đạo Minh, mà còn có cả những kẻ liều mạng, những thợ săn tiền thưởng trong tu chân giới bị lóa mắt bởi phần thưởng khủng.

Vô Ưu nhìn đám người đang vây quanh, hắn không sợ mà chỉ thấy… khát. Hắn rút Tử Kim Yêu Hồ bên hông ra, ực một hơi dài. Linh tửu nồng cháy chảy xuống cổ họng, kích phát “Túy Ý” trong huyết quản. Cảnh giới “Tam Cảnh – Cuồng Ca” bắt đầu dao động, một làn sóng năng lượng màu tím nhạt tỏa ra, khiến mặt đất dưới chân hắn nứt toác.

– “Chà, đông vui thế này mà không có nhạc thì chán quá.” Vô Ưu lau môi, mắt bắt đầu đỏ lên vì men say, nhưng thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trên lưng hắn thì bắt đầu rung lên bần bật, phát ra tiếng gào thét của kiếm khí.

Hắn nhìn lên quả “Thiên Lý Ảnh Ngọc” đang lơ lửng trên tay Mị Cơ, hất hàm nói:
– “Này nàng đẹp, đang live đúng không? Cho ta gửi vài lời nhắn tới Minh chủ của các người nhé?”

Mị Cơ ngẩn người, vô thức gật đầu.

Vô Ưu tiến lại gần “ống kính”, mặt dí sát vào quả cầu ngọc, đến nỗi quân Thiên Đạo Minh ở tổng đàn đều nhìn thấy lỗ chân lông của hắn qua màn ảnh lớn. Hắn bắt đầu bài “diễn văn” tuyên chiến đi vào lòng đất:

– “Lão Lệ à, nghe bảo lão đang cay cú lắm hả? Xin lỗi nhé, dép ta hơi bẩn một tí nhưng tình cảm là thật. Lão tu luyện nghìn năm mà sống như cái máy, mặt mày nhăn nhó như bị táo bón kinh niên, thảo nào đến giờ vẫn chưa có người yêu, đúng không?”

“Khụ khụ…” – Một số tu sĩ trẻ của Thiên Đạo Minh xem trực tiếp từ xa nghe đến đây không kiềm được mà sặc nước bọt.

– “Nghe đây này Lệ Minh Chủ,” Vô Ưu tiếp tục, giọng điệu chuyển sang tông lãng tử nghiêm túc (nhưng thực chất là trêu ngươi): “Ngươi muốn cái hồ lô này? Muốn tìm ‘Trường Sinh’? Ngươi sai rồi. Trường sinh không nằm ở tu vi, không nằm ở sự thống trị, mà nằm ở vị của một bình rượu ngon lúc hoàng hôn. Ngươi mang danh thiên đạo, nhưng thực chất chỉ là một kẻ nô lệ của quyền lực. Ta, Diệp Vô Ưu, chính thức tuyên bố: Từ hôm nay, cái gáy của ngươi sẽ là mục tiêu tiếp theo để ta tập thể dục chân!”

“Ồ!!!” – Đám thợ săn tiền thưởng xung quanh bỗng ồ lên. Có kẻ còn không kìm được mà vỗ tay: “Mẹ kiếp, tuy hắn sắp chết nhưng chửi hay thật!”

Vô Ưu chưa dừng lại, hắn cười hắc hắc:
– “Còn nữa, mấy vị đạo hữu đang vây quanh ta ơi. Phần thưởng của lão Lệ thì thơm đấy, nhưng mạng các người chỉ có một. Ai muốn lên nộp mạng trước thì cứ việc, nhưng nhớ chuẩn bị quan tài loại xịn, chứ rượu của ta nồng lắm, sợ là chết rồi hồn cũng không tỉnh nổi để mà đi đầu thai đâu.”

Hệ thống: [Ting! Chúc mừng ký chủ thành công sỉ nhục Boss cấp đại lục. Độ hảo cảm của Lục Tuyết Dao đối với bạn đang… giảm sút vì xấu hổ, nhưng độ nổi tiếng tăng vọt 500%.]

Lục Tuyết Dao lúc này thực sự chỉ muốn độn thổ. Nàng là “Hàn Nguyệt Tiên Tử” lạnh lùng thanh cao, giờ đây lại bị đánh đồng với kẻ lôi thôi, cầm dép đi sỉ nhục minh chủ trước bàn dân thiên hạ. Nàng che mặt, lầm bầm: “Ta không biết hắn, ta không biết tên khùng này…”

– “Bớt lảm nhảm đi Diệp Vô Ưu! Chết tới nơi rồi!”

Một gã đại hán lực lưỡng, tay cầm một cặp đại búa truyền kỳ, là một tán tu nổ tiếng cấp Nhị Cảnh đỉnh phong, lao vọt tới. Hắn muốn cướp công đầu. Đại búa xé gió, linh lực cuồn cuộn ép tới như muốn nghiền nát Vô Ưu.

Vô Ưu không tránh, cũng không rút kiếm. Hắn chỉ nghiêng người một cái rất nhẹ nhàng, bước chân như dẫm vào bơ, loạng choạng ra phía sau đối thủ.

– “Kỹ năng: Nhất Chén Giang Hồ – Phiên bản tiết kiệm rượu!”

Vô Ưu đổ một giọt rượu lên đầu ngón tay, rồi búng một cái về phía gã đại hán.

*Bóc!*

Giọt rượu vốn nhỏ xíu, khi chạm vào hộ thể linh khí của gã đại hán bỗng dưng bùng phát thành một khối lượng nước rượu khổng lồ, nặng nề như một đoạn sông. Gã đại hán hét lên một tiếng, bị áp lực nước ép chặt đến nỗi không thở nổi, cả người bay ngược lại, va vào vách đá phía sau như một con ruồi bị dính bẹp.

Những kẻ khác sững sờ. Chỉ một giọt rượu? Đây là thứ thần thông quỷ quái gì vậy?

Vô Ưu lại ngửa cổ uống rượu, tóc nhành liễu bay phất phơ, kiếm gỉ Mặc Ảnh vẫn còn bao trong vỏ vải thô nhưng đã rực lên tia sáng tím đen:

– “Cái gọi là ‘Trật tự’ của Lệ Thiên Hành, trong mắt ta cũng chỉ là một thứ rượu rởm trộn nước lã. Uống vào chỉ có hại gan mà chẳng thấy vui. Hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gì mới là sức mạnh của sự tự tại!”

Hắn rút Mặc Ảnh ra. Thanh sắt gỉ trông như thanh củi mục đó bỗng nhiên phát ra một âm thanh vang dội, như thể một con rồng cổ xưa vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ nghìn năm. Không còn vẻ cũ kỹ, thanh kiếm toát ra một thứ “Kiếm Ý” nồng nặc mùi tửu hương, sắc lạnh và khó đoán vô cùng.

Mị Cơ đứng nhìn, ánh mắt lấp lánh sự thèm khát lẫn sợ hãi: “Thái Cổ Túy Tiên Quyết… Quả nhiên danh bất hư truyền. Một kẻ say có thể làm đảo lộn cả thiên hạ.”

Lúc này, từ phía chân trời, một dải hào quang rực rỡ vàng chói xuất hiện, lao tới với tốc độ cực nhanh. Đó là “Thiên Đạo Chấp Pháp Đội” – những tinh anh thực sự của Thiên Đạo Minh.

Vô Ưu nhìn lên không trung, nụ cười trên môi càng rộng:
– “Ồ, shipper tới rồi sao? Đang thiếu ít linh thạch để mua loại rượu Vong Xuyên Lệ đây. Các đạo hữu, cùng lên đi chứ? Đừng để ta đợi lâu, rượu của ta sẽ nguội mất!”

Nói rồi, hắn không chờ đối thủ tấn công, mà chủ động… lao vào giữa vòng vây của hàng trăm người. Bước chân hắn đạp trên không trung, tạo ra những đóa hoa sen bằng rượu màu tím, mỗi bước đi đều kèm theo một câu thơ nghêu ngao:

– “Nhất tửu trần duyên liễu
– Vạn cổ trường không không
– Sinh tử là giấc mộng
– Ta ngủ… giữa hào quang!”

Một trận chiến kinh thiên động địa, nhưng lại vô cùng “tấu hài” sắp sửa bùng nổ tại U Minh Cốc. Những người xem qua “Ảnh Ngọc” livestream trên khắp Tửu Châu hôm đó đã được chứng kiến một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu: Một gã cầm kiếm gỉ, mặc áo rách, vừa uống rượu vừa chửi thề, đã một mình khuấy đảo cả một đoàn quân trang nghiêm như thể đang quậy tưng một cái đám cưới nhà hàng xóm.

Phía sau hắn, Lục Tuyết Dao thở dài, cũng đành rút kiếm phối hợp. Nàng thầm nhủ: “Lỡ theo giặc rồi, đành phải làm giặc vậy. Nhưng sau chuyện này, ta nhất định phải đổi tên hiệu, chứ Hàn Nguyệt Tiên Tử mà đi chung với ‘Túy Kiếm Điên’ này thì mất giá quá!”

Lão Quy thì đã nhanh chóng thu nhỏ lại, chui tọt vào túi áo Vô Ưu, hét to:
– “Đại ca! Nhắm kỹ hãy chém nhé, đừng để máu văng vào mai của em, khó giặt lắm đấy!”

Và giữa bóng tối mịt mùng của thung lũng, tiếng cười của Diệp Vô Ưu vang vọng, dập tắt mọi âm thanh khô khốc của pháp bảo và binh khí. Lời tuyên chiến của hắn không chỉ nhắm vào Lệ Thiên Hành, mà còn là lời tuyên chiến gửi tới cái thế giới tu tiên đầy rẫy sự giả tạo và xiềng xích này.


**Hệ thống: [Ting! Trạng thái tâm cảnh của ký chủ: ‘Max tầm’. Nhiệm vụ tiếp theo: Vượt qua vòng vây và tìm thấy rượu Vong Xuyên Lệ. Phần thưởng: Một túi đậu phộng rang tiên cấp dùng để nhắm rượu. Tiến lên!]**

Vô Ưu: “Có đậu phộng à? Thế thì phải chiến cho ra trò rồi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8