Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 46: Trạm dừng chân cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:08:42 | Lượt xem: 2

**Chương 46: Trạm dừng chân cuối cùng**

Bầu trời vùng biên giới Vong Xuyên không có mặt trời, chỉ có một màu xám xịt như cái tiền đồ của Diệp Vô Ưu sau khi bị đám đòi nợ thuê đuổi khắp ba nghìn dặm. Gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh lẽo của linh hồn và… mùi đậu hũ thúi phảng phất đâu đây.

Diệp Vô Ưu vác theo thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, bước chân xiêu vẹo như đang nhảy TikTok trên nền nhạc lỗi nhịp. Hắn lẩm bẩm:
– “Hệ thống, mi bảo là tới địa phận Vong Xuyên sẽ có phúc lợi cơ mà? Sao ta chỉ thấy sương mù với mấy con quỷ đói nhìn ta như nhìn một miếng thịt nướng giá rẻ thế này?”

**[Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ vui lòng giữ thái độ chuyên nghiệp. Phía trước 500m là trạm dừng chân ‘Vô Khổ Tửu Quán’. Đây là địa điểm ‘Check-in’ bắt buộc để nhận gói quà ‘Sống sót qua đêm giao thừa’. Gợi ý: Chủ quán là một người có gu thẩm mỹ khá… độc lạ.]**

Lục Tuyết Dao đi bên cạnh, đôi chân thon dài dẫm trên cỏ khô mà không một tiếng động. Nàng khẽ chau mày, tay nắm chặt cán kiếm Tuyết Băng, cảm giác như mình đang bị lừa bán vào đa cấp:
– “Diệp Vô Ưu, ngươi có chắc là hướng này không? Ta cảm thấy linh lực trong người đang bị cái không khí u ám này bào mòn. Còn ngươi… ngươi đang đi dạo hay đang phê thuốc thế?”

Vô Ưu dừng lại, xoay người, một tay đặt lên tim, biểu cảm “thảo mai” hết mức:
– “Tiên tử à, nàng phải tin vào bản năng của một bợm rượu. Rượu ngon luôn nằm ở những nơi mà người thường không dám tới. Giống như tình yêu ấy, càng đau đớn thì kết quả càng… tốn tiền.”

Lão Quy từ trong túi áo hắn thò cái đầu nhỏ xíu ra, giọng khàn khàn như ông lão 80 tuổi hút thuốc lào:
– “Chủ nhân, đừng có bốc phét. Ta ngửi thấy mùi đậu hũ thúi rồi. Ngươi chỉ đang thèm ăn thôi chứ gì? Đúng là cái đồ ‘out trình’ liêm sỉ!”

Vô Ưu gõ đầu Lão Quy một cái rõ đau, khiến con rùa rụt cổ lại như lò xo. Hắn ngẩng đầu nhìn lên phía trước. Giữa màn sương dày đặc, một bóng dáng nhà tranh hiện ra. Điều đáng nói là cái biển hiệu của quán không phải làm bằng gỗ hay đá, mà là một tấm lụa trắng dài dằng dặc, trên đó viết dòng chữ bằng máu… à không, bằng tương ớt cực lớn:

**”TÚY SINH MỘNG TỬ – KHÔNG NỢ TIỀN, CHỈ NỢ MẠNG”**

Dưới chân tấm biển là một chiếc đèn lồng giấy cháy lập lòe, tỏa ra thứ ánh sáng tím lịm tìm sim, tạo nên một bầu không khí “ảo ma lazada” vô cùng khó đỡ.

– “Đến rồi! Trạm dừng chân cuối cùng trước khi vào Vong Xuyên!” Vô Ưu reo lên, hào hứng như vừa trúng Vietlott.

Lục Tuyết Dao đứng khựng lại. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ quái dị từ cái quán rượu này. Nó không hẳn là ma khí, cũng không phải tiên khí, mà giống như một thứ hỗn hợp của những linh hồn bị… trầm cảm lâu năm.

– “Cẩn thận, bên trong có biến.” Nàng lạnh lùng nhắc nhở.

Vô Ưu không thèm quan tâm, hắn hiên ngang bước vào. Bên trong quán, bàn ghế sứt sẹo, mạng nhện giăng đầy nhưng được trang trí theo phong cách… Vintage. Một gã thanh niên trông chừng 20 tuổi, mặc bộ đồ tiểu nhị rách mướp nhưng tóc vuốt keo dựng đứng, đang ngồi gác chân lên bàn đọc một cuốn sách có tựa đề: “Làm thế nào để thao túng tâm lý quỷ đói”.

Thấy khách vào, gã tiểu nhị không thèm ngẩng đầu, chỉ buông một câu lạnh tanh:
– “Muốn uống rượu hay muốn đầu thai? Uống rượu thì trả bằng tuổi thọ, đầu thai thì đi cửa sau, có combo giảm giá cho người đẹp đi cùng gã nát rượu kia.”

Diệp Vô Ưu vỗ bàn rầm một cái, lớn giọng:
– “Tiểu nhị! Cho hai hũ rượu mạnh nhất, một đĩa đậu hũ thúi phiên bản ‘ét ô ét’, và một chỗ ngồi có view nhìn ra nghĩa trang đẹp nhất ở đây!”

Lục Tuyết Dao suýt chút nữa thì ngã ngửa. Nàng trừng mắt nhìn Vô Ưu:
– “Ngươi thực sự định ăn cái thứ mùi như xác chết trôi đó ở đây à?”

Vô Ưu nháy mắt:
– “Tiên tử, nàng không hiểu rồi. Đậu hũ thúi của Vong Xuyên là cực phẩm. Ăn một miếng là tỉnh cả người, ăn hai miếng là thấy cả ông bà tổ tiên hiện về múa quạt.”

Lúc này, từ trong gian bếp, một lão già bước ra. Lão ta gầy gò, lưng còng, nhưng trên mặt lại đeo một chiếc kính râm màu đen tuyền dù trong quán tối như hũ nút. Vừa nhìn thấy lão, Diệp Vô Ưu khựng lại. Đôi mắt say khướt của hắn bỗng nhiên thoáng qua một tia dao động.

Lão già đó… có khí tức cực kỳ giống Tửu Lão Nhân – người sư phụ đã mất tích của hắn. Nhưng ngay lập tức, Vô Ưu lấy lại vẻ cợt nhả:
– “Chà, lão chủ quán này trông ngầu đấy. Kính này mua ở shop nào vậy?”

Lão già dừng bước, mùi đậu hũ thúi nồng nặc từ chiếc đĩa trên tay lão bốc lên khiến Lục Tuyết Dao phải dùng linh lực phong tỏa khứu giác ngay lập tức. Lão đặt đĩa đậu hũ xuống bàn, giọng nói trầm đục:
– “Mua ở đâu không quan trọng. Quan trọng là kẻ uống được rượu của ta ở đây, thường không sống sót qua nổi canh ba.”

Lão già từ từ tháo kính râm ra, để lộ đôi mắt trắng dã không có tròng đen. Lão nhìn chằm chằm vào Vô Ưu, rồi nhìn sang thanh Mặc Ảnh đang rung lên bần bật trên lưng hắn.

– “Túy Kiếm Tiên? Diệp Vô Ưu? Hừ, hậu sinh khả úy, hay là hậu sinh… khả ố?”

Vô Ưu cười hà hà, cầm ngay một miếng đậu hũ thúi đen xì bỏ vào miệng, nhai ngồm ngoàm rồi thốt lên:
– “Phê! Đúng là vị của sự hủy diệt! Chủ quán, đừng có dùng cái chiêu ‘thao túng tâm lý’ đó với ta. Ta là người không có trái tim, chỉ có một cái bao tử chứa được vạn dặm giang hồ và một hũ rượu không bao giờ cạn.”

**[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ Check-in ‘Món ăn tử thần’. Điểm Túy Ý tăng 500. Phần thưởng: Kỹ năng bị động ‘Mặt dày tâm đen’ cấp độ 2 – Tăng khả năng kháng tất cả các loại lời nguyền từ phụ nữ và chủ nợ.]**

Vô Ưu vừa ăn vừa rót rượu từ Tử Kim Yêu Hồ ra chén. Rượu chảy vào chén không phải màu vàng hay trắng bình thường, mà là một màu xanh lam nhạt, tỏa hơi lạnh buốt giá. Hắn đẩy một chén về phía lão già chủ quán:
– “Mời lão một chén. Coi như phí bảo kê đêm nay.”

Lão già không từ chối, cầm chén rượu lên uống cạn. Ngay khi rượu vào họng, sắc mặt lão biến hóa liên tục, từ xanh sang đỏ rồi tím tái. Lão đập chén xuống bàn, hét lớn:
– “Rượu gì mà nồng thế này? Ngươi bỏ thêm thuốc nổ vào à?”

Vô Ưu cười khà khà:
– “Đó là rượu ‘Kiến Bò Trong Bụng’, đặc sản ta tự chế. Uống vào sẽ thấy sảng khoái như có mười vạn con kiến đang nhảy disco trong lục phủ ngũ tạng.”

Không khí trong quán đang từ căng thẳng bỗng chốc trở nên… hài hước một cách quái đản. Lục Tuyết Dao thở dài, nàng tìm một chiếc ghế trông sạch sẽ nhất (vốn vẫn đầy bụi) rồi ngồi xuống, tay vẫn không rời kiếm. Nàng nhận ra, ở cạnh Diệp Vô Ưu, dù là ở nơi nguy hiểm nhất thiên hạ, hắn cũng có thể biến nó thành một vở kịch hài.

– “Lão già,” Vô Ưu bỗng hạ thấp giọng, đôi mắt trở nên sắc lạnh dù miệng vẫn còn dính tương ớt, “Vong Xuyên Lệ đang nằm trong tay ai? Đừng nói với ta là Lệ Thiên Hành đã đến đây rồi nhé.”

Chủ quán nheo mắt lại, bầu không khí bỗng chốc tụt xuống độ không tuyệt đối. Lão già quay lại phía bàn thờ phía sau, nơi có một hũ rượu bằng đá đen trông rất cổ quái.

– “Lệ Thiên Hành? Hắn là cái thá gì. Hắn chỉ là một kẻ muốn dùng trật tự để che đậy nỗi sợ cái chết. Kẻ đang nắm giữ Vong Xuyên Lệ… là một người mà ngươi không bao giờ muốn gặp lại.”

– “Ai?” Vô Ưu hỏi, tay đã chạm vào hũ rượu.

– “Người nấu rượu cho Minh giới – Vong Xuyên Bà Bà. Hay người đời còn gọi bà ta là… người cũ của sư phụ ngươi.”

Diệp Vô Ưu suýt chút nữa sặc rượu:
– “Cái gì? Sư phụ ta có bồ ở dưới suối vàng á? Lão già đó bình thường nhìn như cái bánh bao thiu, thế mà gu mặn vậy sao?”

Lão Quy từ trong túi áo chêm vào một câu:
– “Chủ nhân, ngươi nhìn lại gương đi. Ngươi với sư phụ ngươi là ‘cùng một lò’ ra cả đấy. Toàn là lũ lừa tình xuyên lục địa.”

Đúng lúc này, từ bên ngoài quán rượu, một tiếng chuông vang lên u uất. Sương mù đột ngột chuyển thành màu đỏ thẫm. Một toán binh sĩ mặc giáp đen, cưỡi những con ngựa xương từ lòng đất chui lên, vây kín quán rượu “Túy Sinh Mộng Tử”.

Dẫn đầu đám binh sĩ là một nữ nhân cưỡi một con nhện khổng lồ. Không ai khác, chính là Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử. Nàng ta che miệng cười khúc khích, giọng nói vang lên như tiếng chuông bạc nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy:

– “Vô Ưu ca ca, muội tìm huynh khổ sở quá. Ai ngờ huynh lại ở đây ăn đậu hũ thúi với một lão già mù và một tiểu tiên tử sắp ‘bay màu’. Thật là lãng mạn quá đi mà!”

Vô Ưu đứng dậy, phủi phủi những mảnh vụn đậu hũ trên áo, nấc cụt một cái rõ to:
– “Mị Cơ muội muội, ta đã bảo rồi, đừng có theo dõi ta như fan cuồng như thế. Ta không ký tên lên ngực muội đâu, bẩn tay lắm.”

Lục Tuyết Dao đứng phắt dậy, thanh Tuyết Băng kiếm tuốt vỏ, ánh kiếm trắng xóa chiếu sáng cả căn phòng. Nàng lạnh lùng nhìn Mị Cơ:
– “Lại là ngươi. Hôm nay để xem ngươi chạy đi đâu.”

Mị Cơ không thèm nhìn Lục Tuyết Dao, nàng ta chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa đậu hũ trên bàn, vẻ mặt lộ rõ sự ghê tởm:
– “Ca ca, huynh ăn thứ này mà vẫn hôn được phụ nữ sao? Đúng là ‘hủy diệt’ mà. Thôi được rồi, Minh Chủ có lệnh, bắt sống huynh và thu hồi Tử Kim Yêu Hồ. Nếu huynh ngoan ngoãn, muội sẽ cho huynh một cái chết thật ‘chill’.”

Diệp Vô Ưu lắc lắc hồ lô rượu, cười bất cần:
– “Muốn hồ lô của ta? Được thôi, nhưng muội phải uống thắng ta đã. Quy tắc cũ: mỗi người uống một hầm rượu, ai gục trước thì người đó làm chó!”

Nói đoạn, hắn tung mình một cái, chân đạp lên bàn rượu, người bay vút ra ngoài không trung. Một tay cầm rượu, một tay vung thanh Mặc Ảnh. Nhưng thay vì một chiêu kiếm hoành tráng, hắn lại hét lớn:

– “Tuyệt kỹ: Nhất Chén Giang Hồ – Phiên bản ‘Cảm lạnh’!”

Hắn dốc ngược hồ lô rượu xuống đất. Một dòng rượu lấp lánh như bạc chảy ra, nhưng thay vì hóa thành biển rộng như lần trước, lần này rượu gặp phải địa khí của Vong Xuyên, đột ngột biến thành hàng vạn mũi băng sắc nhọn, mang theo mùi đậu hũ thúi nồng nặc lao thẳng về phía đám quân ngựa xương.

– “Ôi trời ơi, cái mùi này!” Một binh sĩ ngựa xương rú lên (dù nó không có phổi) rồi đổ rầm xuống đất.

Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Đám quân lính của Thiên Đạo Minh không phải bị kiếm khí chém chết, mà là bị… ám mùi đến mức ngất xỉu. Lục Tuyết Dao nhìn thấy cảnh này thì ôm trán thở dài:
– “Đúng là chiêu thức bẩn bựa nhất tu chân giới.”

Mị Cơ biến sắc, nàng ta phất tay, hàng vạn sợi tơ nhện đỏ như máu phóng ra, cố gắng ngăn cản dòng lũ rượu băng đang tràn tới. Nhưng Diệp Vô Ưu lúc này đã vào trạng thái “Vi Túy”. Hắn di chuyển lảo đảo giữa làn đạn tơ nhện, mỗi bước chân đều né tránh một cách thần kỳ như được lập trình sẵn.

Hắn tiến sát đến gần Mị Cơ, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một ánh mắt thâm trầm đầy sát khí:
– “Muội muội, về báo với Lệ Thiên Hành, cái Vong Xuyên Lệ này ta lấy chắc rồi. Và bảo hắn bớt dùng filter ánh hào quang đi, trông phèn lắm!”

Mị Cơ lùi lại, định thi triển ảo thuật nhưng mùi hương nồng nặc từ chiêu thức của Vô Ưu khiến nàng ta bị “loạn nhịp” thần kinh. Nàng nghiến răng:
– “Diệp Vô Ưu! Huynh được lắm! Chúng ta sẽ gặp lại ở suối Vong Xuyên. Lúc đó xem huynh còn cười được không!”

Nói rồi, nàng ta hóa thành một luồng khói đỏ, cùng đám quân lính rút lui vào màn sương thẫm.

Trận chiến kết thúc chóng vánh trong tiếng thở dài của Lục Tuyết Dao và tiếng ợ hơi của Diệp Vô Ưu. Lão già chủ quán lúc này mới chậm rãi đeo lại kính râm, giọng nói đầy ẩn ý:
– “Kiếm chiêu khá đấy, nhưng mùi vị thì cần cải thiện. Đi đi, qua chân núi này là tới cổng địa phủ. Nhớ lấy, đừng bao giờ uống chén rượu mà người ta đưa tận tay, trừ khi người đó… đẹp hơn cô gái đi bên cạnh ngươi.”

Lục Tuyết Dao nghe vậy thì mặt hơi đỏ lên, vội quay đi chỗ khác. Vô Ưu thì cười hì hì, quăng một thỏi linh thạch (giả) lên bàn:
– “Cảm ơn tiền bối vì đĩa đậu hũ ‘chất lượng’. Chúng ta đi thôi, tiên tử!”

**[Ting! Hệ thống cảnh báo: Ký chủ vừa trả tiền giả cho chủ quán là cao nhân ẩn thế. Độ ức chế của chủ quán: 99%. Đề nghị ký chủ chạy ngay đi trước khi lão ta tháo kính râm lần nữa!]**

Diệp Vô Ưu giật thót mình, không kịp nói lời tạm biệt, liền tóm lấy tay Lục Tuyết Dao chạy trối chết về phía hẻm núi u ám. Lão Quy ở phía sau hét lớn:
– “Này! Đợi ta với! Đồ chủ nhân không có liêm sỉ!”

Bóng ba người mất hút vào bóng đêm đỏ thẫm của Vong Xuyên. Sau lưng họ, quán rượu “Túy Sinh Mộng Tử” cũng từ từ tan biến vào sương mù, chỉ còn lại tiếng thở dài của lão già mù:
– “Thái Cổ Túy Tiên Quyết… xem ra thiên hạ lại sắp có một trận ‘say’ kinh thiên động địa rồi.”

Hành trình tiến về Vong Xuyên Lệ chính thức bước vào giai đoạn gây cấn và… nồng nặc mùi vị nhất.

**Hệ thống: [Thông báo: Chương sau – Bí mật dưới đáy suối vàng. Gợi ý: Ký chủ chuẩn bị tinh thần vì Vong Xuyên Bà Bà rất thích những chàng trai biết nhảy ‘Slay’. Đừng quên giữ cái ví cho chặt, vì ở địa phủ, tiền giấy không tiêu được linh thạch đâu!]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8