Túy Ngọa Trường SinhChương 47: Lý Phàm xuất hiện
**CHƯƠNG 47: LÝ PHÀM XUẤT HIỆN**
Dưới chân rặng núi dẫn vào U Minh Cốc, không gian đặc quánh mùi lưu huỳnh trộn lẫn với hương hoa bỉ ngạn thối rữa. Ánh trăng ở đây không phải màu vàng, cũng chẳng phải màu bạc, mà là một màu tím tái lờ đờ như mắt người chết.
“Phù… phù… chạy nhanh đấy lão Quy!” Diệp Vô Ưu chống tay vào một gốc cây khô héo, vừa thở hồng hộc vừa lau mồ hôi trên trán. “Ta nói này, kỹ thuật trốn nợ của ngươi càng ngày càng xuống cấp. Suýt chút nữa là bị lão già mù kia dùng gậy thông nát cúc rồi!”
Lão Quy từ trong vạt áo Vô Ưu ló cái đầu rùa xanh lét ra, miệng phun ra một ngụm nước bọt khinh bỉ:
– “Câm mồm! Đứa nào là đứa bảo linh thạch giả này được đúc bằng công nghệ Nano thượng cổ không ai nhận ra? Đứa nào? Chính là cái tên ký chủ mất nết nhà ngươi đấy! Lão phu đường đường là Huyền Vũ hậu duệ, bây giờ phải đi quỵt tiền một dĩa đậu hũ thối, danh dự của ta còn thấp hơn gót chân ngươi rồi!”
Lục Tuyết Dao đứng cách đó ba mét, vẻ mặt như muốn viết dòng chữ: “Tôi không quen mấy tên này” lên trán. Nàng khoanh tay, kiếm khí quanh thân tản ra hơi lạnh lẽo:
– “Diệp Vô Ưu, chúng ta đang ở cửa ngõ U Minh Cốc. Nơi này pháp luật là thứ xa xỉ, còn nhân cách là thứ bị đem đi cho chó gặm. Huynh làm ơn hành động cho giống một ‘Túy Kiếm Tiên’ trong truyền thuyết một chút có được không? Ít nhất đừng để bị truy sát vì tội quỵt tiền cơm!”
Vô Ưu nấc cụ một cái, lấy hồ lô rượu ra làm một ngụm to để bình tĩnh lại.
– “Nàng không hiểu rồi, đây gọi là trải nghiệm hồng trần theo phong cách ‘Tiết Kiệm Đạo’. Với lại, hệ thống có báo là lão chủ quán kia là cao nhân ẩn thế mà, ta trả tiền giả là để thử thách tâm tính của lão thôi, thật đấy, tin ta đi!”
**[Ting! Hệ thống nhắc nhở: Độ tin cậy của lời giải thích vừa rồi là 0,0001%. Ký chủ nên tự trọng, nếu không Hệ thống sẽ tự động kích hoạt chức năng “Thông báo loa phường” về hành vi quỵt nợ của huynh trên toàn bộ map U Minh Cốc!]**
– “Mày im đi cái đồ hệ thống phản chủ!” Vô Ưu lầm bầm trong đầu.
Đúng lúc này, từ phía xa rộ lên tiếng ồn ào. Tiếng la hét của một đám nam nhân xen lẫn tiếng khóc lóc và tiếng binh khí chạm nhau lạch cạch.
“Mẹ kiếp! Có kịch hay để xem kìa!” Đôi mắt Vô Ưu sáng rực lên. Đúng chuẩn phong cách hóng biến của cư dân mạng thế kỷ 21, hắn lập tức quên hết mệt mỏi, phi thân lên một tảng đá cao để nhìn cho rõ.
Phía dưới hẻm núi, một đám tu sĩ mặc đồng phục màu vàng đất của Thiên Đạo Minh đang vây quanh một cậu thiếu niên khoảng 15-16 tuổi. Cậu bé mặc bộ đồ tiểu nhị rách nát, tay ôm khư khư một cuốn sách dày cộm, khuôn mặt bầm tím nhưng ánh mắt thì vô cùng cương nghị.
Một tên cầm đầu trông khá “máu mặt”, trên áo có thêu hình một đám mây (đặc điểm của ngoại môn đệ tử Thiên Đạo Minh), đang cầm thanh kiếm gí sát cổ cậu bé:
– “Thằng ranh con! Ngươi dám ở đây kể chuyện xuyên tạc thanh danh của Lệ Minh chủ? Cái gì mà ‘Lệ Thiên Hành bị Diệp Vô Ưu đánh cho rụng răng, phải bò về quỳ lạy’? Cái gì mà ‘Thái Cổ Túy Tiên Quyết – Một nấc cụ định càn khôn’? Ngươi muốn chết phải không?”
Cậu bé tiểu nhị phun một ngụm máu xuống đất, cười hì hì:
– “Đồ ngu! Sự thật thì thường mất lòng. Diệp đại hiệp tiêu dao tự tại, một mình chấp hết cả Thiên Đạo Minh các ngươi. Cuốn sách ‘Túy Tiên Ngoại Truyện’ này là ta ghi chép theo lời kể của những người mục kích. Mỗi lời đều chân thực như vàng ròng!”
Tên tu sĩ tức nổ đom đóm mắt:
– “Câm mồm! Tên Diệp Vô Ưu đó chỉ là một tên nát rượu, gặp quan quân là chạy như vịt. Ngươi tung tin đồn nhảm, ta sẽ cắt lưỡi ngươi để làm gương!”
Hắn vung kiếm lên định chém xuống.
Vô Ưu đứng trên tảng đá, gãi gãi mông:
– “Chà, fan cuồng kìa. Lục tiên tử, nàng thấy chưa? Sức hút của ta ngay cả trẻ con cũng không tha.”
Lục Tuyết Dao lạnh lùng đáp:
– “Huynh định để cậu bé đó chết sao?”
– “Đâu có dễ vậy. Dù sao cậu nhóc này cũng đang ‘PR’ miễn phí cho ta, ít nhất cũng phải trả tiền cát-xê bằng một màn anh hùng cứu mỹ… à không, cứu thiếu nhi chứ!”
Nói đoạn, Diệp Vô Ưu không dùng kiếm, mà tiện tay vơ lấy một quả táo rừng thối trên mặt đất, vận một chút “Túy Ý” vào bên trong.
“Vèo!”
Quả táo xé gió lao đi với vận tốc bàn thờ, đập thẳng vào cái bản mặt đang hăng máu của tên tu sĩ Thiên Đạo Minh.
“Bộp!”
– “Á đù! Đứa nào đánh lén? Đứa nào vừa dùng vũ khí sinh học ném ta?” Tên cầm đầu ôm lấy khuôn mặt đầy xác táo thối, la oai oái.
Diệp Vô Ưu từ trên tảng đá nhảy xuống, tư thế đáp đất theo phong cách “siêu anh hùng” cực kỳ ngầu lòi, ngoại trừ việc hắn tiếp đất bằng mông vì dẫm phải một vũng bùn trơn.
“Cạch!” – Một tiếng kêu rõ to của xương chậu.
– “Ui da… mẹ nó, hệ thống, sao không báo có vũng bùn?” Vô Ưu nghiến răng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra lạnh lùng, ung dung phủi bụi, chậm rãi đứng dậy, tay vuốt lại mái tóc rối:
– “Trên trời rơi xuống một chum rượu, dưới đất mọc lên một vị tiên. Đứa nào vừa gọi tên bản đại gia đấy?”
Đám đệ tử Thiên Đạo Minh ngơ ngác mất ba giây. Sau đó, tên cầm đầu nhìn kỹ vào cái hồ lô màu tím đen bên hông Vô Ưu, rồi nhìn khuôn mặt đỏ gay như gà chọi kia, kinh hãi hét lên:
– “Lục… Diệp… Diệp Vô Ưu? Là hắn! Hắn thực sự ở đây!”
Cậu bé tiểu nhị mắt sáng rực như đèn pha ô tô, miệng há hốc:
– “Thần… thần tượng! Chính là ngài ấy! Cái phong cách vừa xuất hiện đã ‘out trình’ người xem này, đúng là Diệp đại hiệp rồi!”
Vô Ưu nghe thấy hai chữ “thần tượng” thì sướng rơn cả người, cảm giác như đang đứng trên thảm đỏ Oscar. Hắn nấc cụ một cái, liếc xéo đám tu sĩ:
– “Này mấy thằng em, ban nãy nghe các chú bảo ta ‘chạy như vịt’ hả? Có biết vịt chạy cũng có vịt đạo không? Hôm nay bản đại gia tâm trạng đang tốt, để các chú chiêm ngưỡng một chút gọi là ‘Bước chân người say, bay màu đối thủ’.”
Đám tu sĩ nhìn nhau, sợ hãi nhưng nghĩ đến lệnh truy nã toàn thiên hạ với phần thưởng là mười vạn linh thạch thượng phẩm, lòng tham liền trỗi dậy:
– “Anh em xông lên! Hắn chỉ có một mình, vả lại trông hắn say khướt thế kia thì đánh đấm gì. Giết hắn, chúng ta đổi đời!”
Năm sáu tên tu sĩ rút kiếm xông vào.
Diệp Vô Ưu lắc lắc hồ lô, cười khẩy một tiếng. Hắn bắt đầu bước những bước đi cực kỳ loạng choạng, nghiêng ngả như thể sắp ngã đến nơi.
“Túy Ý: Nhất Bộ Thiên Ảnh!”
Tên đệ tử Thiên Đạo Minh đầu tiên đâm tới, nhưng mũi kiếm của hắn chỉ sượt qua vạt áo rách của Vô Ưu. Rõ ràng là Vô Ưu đang đứng yên, nhưng khi kiếm đến gần, hắn lại tự nhiên gập người xuống như đang nhặt một cái gì đó dưới đất, khiến đối phương hụt chân ngã sấp mặt.
– “Này thì tham tiền!” Vô Ưu tiện tay gõ một cái hồ lô vào gáy tên đó.
Tên thứ hai xông lên, tung một chiêu “Mây Bay Nước Chảy” lộng lẫy. Vô Ưu vừa vặn xoay người, miệng lẩm bẩm: “Ủa, hình như có em xinh tươi nào sau lưng ta?”, thế là cái mông của hắn đập thẳng vào ngực tên đó, khiến hắn bay xa mười mét, nôn ra máu như vòi phun nước.
Trong mắt cậu bé tiểu nhị và đám người còn lại, đây không phải là đánh nhau, mà là một màn trình diễn ảo thuật đỉnh cao. Diệp Vô Ưu như đang khiêu vũ giữa vòng vây, mỗi chiêu tung ra đều cực kỳ “vô tri” nhưng hiệu quả thì khỏi bàn.
Chỉ trong chưa đầy một phút, đám Thiên Đạo Minh đã nằm la liệt dưới đất, kẻ thì sưng đầu, người thì vỡ mũi, miệng rên hừ hừ.
– “Cút!” Vô Ưu quát một tiếng. “Về báo với Lệ Thiên Hành, bảo lão là muốn bắt ta thì gửi ít nhất một đạo đội ngũ chân chính đến, đừng gửi mấy cái loại ‘creep’ rác rưởi này đến tốn rượu của ta!”
Đám tu sĩ sợ mất vía, thằng nọ kéo thằng kia chạy trối chết về phía bìa rừng, không quên bỏ lại một câu kinh điển của các vai phản diện:
– “Mày… mày nhớ đấy! Thiên Đạo Minh sẽ không để yên đâu!”
Vô Ưu khinh bỉ phun ra một miếng bã táo, rồi quay sang nhìn cậu bé tiểu nhị. Cậu bé lúc này đã quỳ sụp xuống, đôi mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà:
– “Đại hiệp! Diệp đại hiệp! Nhận của tiểu đệ một lạy! Không, mười lạy!”
Lục Tuyết Dao và Lão Quy cũng vừa tiến tới. Lão Quy bĩu môi:
– “Thấy chưa, cái loại mê tín dị đoan này lại mọc ra một đứa rồi.”
Vô Ưu khoanh tay trước ngực, ra bộ cao nhân:
– “Nhóc con, đứng dậy đi. Bản đại gia bình sinh ghét nhất lễ tiết. Ngươi tên gì? Sao lại dám ở cái xó xỉnh U Minh Cốc này viết sách bôi bác Minh chủ?”
Cậu bé lập tức đứng bật dậy, phủi quần áo rồi cúi đầu lễ phép:
– “Bẩm đại hiệp, tiểu đệ là Lý Phàm, vốn là tiểu nhị của một tửu quán ở bìa U Minh Cốc. Gia đình tiểu đệ vốn bị Thiên Đạo Minh bức hại vì không nộp đủ sưu thuế linh thạch. Từ ngày nghe tin đại hiệp một kiếm chém tan xiềng xích của những kẻ tu tiên giả tạo, tiểu đệ đã nguyện sẽ trở thành ‘người truyền tin’ cho ngài! Cuốn ‘Túy Tiên Ngoại Truyện’ này, chính là tâm huyết của đệ!”
Lục Tuyết Dao tò mò cầm lấy cuốn sách dày cộm. Nàng lật qua vài trang, rồi lông mày thanh tú bắt đầu giật giật.
– “Diệp Vô Ưu… huynh nhìn cái này đi.”
Vô Ưu ghé mắt nhìn vào. Trang đầu tiên vẽ một hình người (giống hắn 80%) đang cưỡi trên một con rồng vàng (thực tế là cưỡi lão rùa), tay cầm một thanh kiếm to bằng cái cột đình (thực tế là thanh sắt gỉ), miệng thét ra sấm sét.
Dòng chữ chú thích bên dưới: *“Diệp Vô Ưu tại đỉnh Mộ Tuyết, một hơi thở đóng băng vạn dặm, một ánh mắt khiến vạn ma quỳ lạy. Lục Tuyết Dao tiên tử vì say đắm nhan sắc của hắn mà nguyện bỏ cả tông môn để theo chân nâng khăn sửa túi…”*
– “Cái gì???” Lục Tuyết Dao rít qua kẽ răng, tay nàng run lên, băng sương bắt đầu ngưng kết quanh cuốn sách. “Nâng khăn sửa túi? Ta say đắm nhan sắc của hắn? Tên nhóc này, ngươi có biết viết sai sự thật về một vị nguyên anh tu sĩ là trọng tội không?”
Lý Phàm sợ xanh mặt, nấp sau lưng Vô Ưu:
– “Tỷ tỷ xinh đẹp ơi bớt giận! Đệ chỉ… đệ chỉ phóng bút một chút cho nó tăng thêm phần kịch tính thôi mà! Thời buổi này, nếu không có chút ‘lovetrap’ với ‘cẩu lương’ thì làm sao có nhiều người đọc được?”
Vô Ưu thì cười hơ hơ, gật gù đắc ý:
– “Đúng! Thằng nhóc này có tố chất làm content creator! Nhận xét tinh tế, nắm bắt được thị hiếu khán giả. Tốt, tốt lắm!”
– “Huynh còn khen hắn?” Lục Tuyết Dao muốn rút kiếm chém luôn cái tên tự luyến kia cho rồi.
– “Thôi mà tiên tử, nhóc con nó có lòng. Với lại, ít ra nó cũng giúp chúng ta xả stress sau khi chạy trốn.” Vô Ưu xoa đầu Lý Phàm, vẻ mặt nghiêm túc lại một chút: “Nhưng Lý Phàm này, nơi này rất nguy hiểm. U Minh Cốc không phải chỗ cho một tiểu nhi không có tu vi như ngươi ở lại. Đi chỗ khác sống đi.”
Lý Phàm quỳ xuống lần nữa, giọng tha thiết:
– “Đại hiệp! Tiểu đệ không có nơi nào để đi nữa. Tửu quán đã bị phá, cha mẹ cũng đã mất. Tiểu đệ tuy không có linh căn mạnh, nhưng được cái chạy nhanh, thuộc lòng địa hình U Minh Cốc này như lòng bàn tay. Đệ biết các ngài đang tìm Suối Vong Xuyên để lấy rượu Vong Xuyên Lệ, phải không?”
Vô Ưu và Tuyết Dao nhìn nhau kinh ngạc.
– “Làm sao ngươi biết?”
– “Hì hì, tiểu đệ làm tiểu nhị bao năm, chuyện gì trong thiên hạ này qua được tai đệ? Các đạo sĩ của Thiên Đạo Minh dạo này tụ tập rất đông ở Vong Xuyên. Họ bảo là đang bày trận ‘Địa Ngục Vô Gián’ để chờ đón một ‘đại nhân vật’. Vả lại, Vong Xuyên Bà Bà sắp đến kỳ ‘Hứng Rượu’. Nếu không có người dẫn đường, các ngài vào đó chẳng khác nào bước chân vào cái bụng đại ma đầu.”
Lão Quy thở dài một cái:
– “Nó nói đúng đấy. Suối Vong Xuyên không giống như mấy cái suối bình thường đâu. Nó nằm ở tầng không gian thứ ba của U Minh Cốc, di chuyển theo chu kỳ mặt trăng. Nếu không biết quy luật, các ngươi có đi một vạn năm cũng chỉ loanh quanh ở chỗ hố phân ma thú thôi.”
Vô Ưu trầm ngâm. Có một tên “thông tín viên” địa phương quả thật là ý tưởng không tồi. Tuy nhiên, dắt theo một đứa bé thì phiền phức vô cùng.
**[Ting! Nhiệm vụ phụ mới: Nhận Lý Phàm làm “Đệ tử không danh phận”. Phần thưởng: 500 điểm Túy Ý và một kỹ năng bị động “Hào Quang Đại Ca”. Thất bại: Bị mất 10 năm thọ mệnh và bị Hệ thống cưỡng chế nhảy ‘Flashmob’ trước cổng Vong Xuyên!]**
– “Chơi vậy ai chơi lại?” Vô Ưu chửi thầm. Nhưng rồi hắn nhìn khuôn mặt đầy hy vọng của Lý Phàm, cảm thấy trong lòng có một sự ấm áp kì lạ. Có lẽ cái hình ảnh thiếu niên bảo vệ chân lý (dù cái chân lý đó nó hơi xàm) khiến hắn nhớ lại bản thân lúc mới bước vào con đường Túy Đạo.
– “Được rồi! Ta không nhận đệ tử, nhưng ta cho phép ngươi đi theo làm ‘trợ lý truyền thông’. Công việc của ngươi là cầm túi, ghi chép hành trình và quan trọng nhất là… tuyệt đối không được kể xấu về chuyện ta hay quỵt tiền cơm, rõ chưa?”
Lý Phàm nhảy cẫng lên sung sướng:
– “Rõ ạ! Sư phụ… à không, Boss! Ngài đúng là mặt trời rực rỡ nhất U Minh Cốc này!”
Lục Tuyết Dao chỉ biết ôm đầu:
– “Một kẻ điên, một con rùa gian manh, giờ thêm một thằng nhóc bốc phét. Chuyến đi này chắc chắn sẽ là cơn ác mộng của đời ta.”
– “Đừng bi quan thế tiên tử.” Vô Ưu ném cái hồ lô cho Lý Phàm đeo hộ. “Có thêm nhân lực là tốt. Nào nhóc con, kể nghe xem, Vong Xuyên Bà Bà mà ngươi nói có sở thích gì đặc biệt không?”
Lý Phàm vội vàng mở cuốn sổ ghi chép bí mật của mình ra, lật đến trang có vết ố rượu:
– “Theo như nguồn tin vỉa hè đáng tin cậy nhất của đệ, Vong Xuyên Bà Bà vốn là một nữ tiên tuyệt sắc bị phản bội, sau đó hóa thành quỷ hồn thủ suối. Bà ấy rất ghét đàn ông bạc tình, và cực kỳ thích những thứ… kỳ lạ. Gần đây, nghe nói bà ấy đang tìm kiếm một cái gì đó có thể làm bà ấy cười. Ai làm bà ấy cười, người đó có rượu. Ai làm bà ấy khóc, người đó vào hũ ngâm rượu luôn.”
– “Làm bà ấy cười sao?” Vô Ưu sờ cằm. “Dễ thôi. Ta sẽ cho bà ấy thấy cái bản mặt của Lão Quy, đảm bảo bà ấy cười rụng răng.”
Lão Quy hét lên:
– “Ta cắn chết ngươi giờ! Diệp Vô Ưu, ngươi lại lấy vẻ đẹp trai thiên cổ của lão phu ra làm trò đùa!”
Cả đám vừa đi vừa cãi vã, bắt đầu tiến sâu vào màn sương đen ngòm của U Minh Cốc. Lý Phàm đi phía trước, luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ việc Thiên Đạo Minh vừa đổi đồng phục mới cho đến việc một trưởng lão nào đó vừa bị vợ bắt quả tang đang đi massage linh hồn.
Vô Ưu lắng nghe, thỉnh thoảng lại phá lên cười. Trong bóng tối bao trùm, tiếng cười của hắn có vẻ lạc lõng, nhưng nó xua tan đi sự lạnh lẽo của cái chết đang rình rập xung quanh.
“U Minh Cốc à?” Vô Ưu nấc cụ một cái, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo. “Để xem linh hồn của những kẻ nát rượu ở đây có đậm đà như lời đồn không!”
Đi được một lúc, sương mù bỗng dưng đổi màu, từ đen sang đỏ rực như máu. Không gian bắt đầu biến dạng, mặt đất dưới chân trở nên mềm nhũn và phát ra những tiếng kêu rên ri rỉ.
Lý Phàm dừng lại, giơ tay lên ra hiệu:
– “Dừng! Đến nơi rồi. Phía trước là ‘Cầu Nại Hà Phiên Bản Lỗi’. Vượt qua nó chính là suối Vong Xuyên. Nhưng có một tin xấu, Boss ơi.”
– “Tin gì?” Vô Ưu hỏi.
– “Minh chủ Thiên Đạo Minh… không, là hình chiếu của Lệ Thiên Hành, cùng với Mị Cơ đang đứng đợi ở đầu cầu bên kia. Họ có vẻ đang chuẩn bị một màn ‘Gala Dinner’ cực lớn để tiếp đón ngài đấy.”
Vô Ưu nghe xong không những không sợ, trái lại còn hứng khởi vô cùng. Hắn tháo thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra, cầm lấy một hớp rượu lớn phun lên lưỡi kiếm.
Thanh kiếm cũ kỹ bỗng phát ra một luồng ánh sáng màu tím mờ ảo, run rẩy như đang phấn khích.
– “Gala Dinner sao? Được, vậy thì bản đại gia hôm nay sẽ biểu diễn một tiết mục múa kiếm nấc cụ cho các vị thưởng thức.”
Vô Ưu quay sang Lý Phàm:
– “Chuẩn bị bút mực chưa nhóc?”
Lý Phàm hào hứng:
– “Sẵn sàng rồi Boss! Đệ sẽ ghi là: ‘Diệp đại hiệp anh dũng vô song, trước mặt vạn quân vẫn thản nhiên… ngoáy mũi’!”
– “…Thằng ranh, bớt bớt cái đoạn ngoáy mũi lại!”
Hệ thống bỗng nổ lên một tràng âm thanh thông báo liên tục:
**[Ting! Phát hiện Boss khu vực: Lệ Thiên Hành (Hình chiếu) và Mị Cơ. Độ nguy hiểm: S+. Khuyến nghị ký chủ: Uống hết 10 lít rượu trong vòng 5 phút để kích hoạt cảnh giới ‘Cuồng Ca – Max Level’ hoặc chuẩn bị tinh thần đi đầu thai theo phong cách lướt ván!]**
Vô Ưu nhếch mép, sải bước tiến vào màn sương đỏ:
– “Rượu đã lên men, người đã lên sàn. Bắt đầu thôi!”
Phía sau hắn, Lục Tuyết Dao thở dài, kiếm Tuyết Nguyệt rút ra khỏi bao, phản chiếu ánh trăng tím một cách lạnh lùng. Lão Quy rụt cổ vào mai, lẩm bẩm khấn vái. Còn Lý Phàm, tay cầm bút, mắt không chớp lấy một giây, chuẩn bị ghi chép lại khoảnh khắc lịch sử của thần tượng đời mình.
Trận chiến tại Vong Xuyên, chính thức bắt đầu dưới sự chứng kiến của một cậu tiểu nhị… siêu cấp “mõm”.
—
**Hệ thống: [Thông báo: Chúc mừng ký chủ nhận được thành tựu “Kẻ lừa gạt thiếu nhi”. Phần thưởng ẩn sẽ được trao sau khi ký chủ sống sót qua cơn nấc cụ tiếp theo!]**