Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 58: Cơn say u uất

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:22:14 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 58: CƠN SAY U UẤT**

Trong bóng tối thâm u của U Minh Cốc, gió rít qua những khe đá tạo thành âm thanh giống như tiếng một con quỷ đang bị táo bón kinh niên. Diệp Vô Ưu đang chạy, chính xác là đang thực hiện kỹ thuật “lăng ba di bộ” phiên bản lỗi vì đôi chân cứ xoắn quẩy vào nhau.

“Ét ô ét! Lão Quy, ông bảo rẽ trái mà, sao trước mặt lại là vách đá?” – Vô Ưu gào lên, tay vẫn bám chặt lấy vai Lục Tuyết Dao.

Lão Quy từ trong túi áo hắn thò đầu ra, đôi mắt ti hí nhìn bản đồ ảo trong không khí, miệng lầm bầm: “Tại cái sương mù này nó có nồng độ cồn cao quá, lão phu bị… say xe, à không, say sương. Rẽ phải đi, rẽ phải là con đường dẫn đến sự sống!”

“Phải cái đầu ông ấy! Bên phải là doanh trại của bọn Thiên Đạo Minh, ông muốn chúng ta vào đó xin chữ ký Minh chủ hay gì?” – Vô Ưu nghiến răng, tiện tay lôi cái hồ lô Tử Kim ra, tu một ngụm lớn.

【 Ting! Ký chủ đã nạp 500ml rượu ‘Lạc Lối Giữa Rừng Mơ’. Trạng thái: Say lướt khướt nhưng tâm hồn nát bươm. Tăng 20% tốc độ chạy trốn, giảm 50% chỉ số thanh lịch. 】

Dòng thông báo của hệ thống hiện lên xanh lè trước mắt, nhưng Vô Ưu chẳng buồn quan tâm. Hắn đang sầu. Nỗi sầu của hắn to như cái bánh bao không nhân, cứ nghẹn ứ ở cổ. Sư phụ hắn – Tửu Lão Nhân – cái lão già suốt ngày bắt hắn đi trộm rượu nhà hàng xóm, cuối cùng lại chết một cách đầy drama như phim giờ vàng thế này sao?

“Tuyết Dao nương tử…” – Vô Ưu vừa chạy vừa nấc cụng một cái – “Nàng nói xem, có phải trên đời này người tốt thường chết sớm, còn cái loại mặt dày như ta thì sống dai như đỉa không?”

Lục Tuyết Dao dù đang gồng mình ngự kiếm mang theo cái “bao tải rượu” này cũng không nhịn được mà liếc mắt khinh bỉ: “Đúng, và ngươi không chỉ sống dai, ngươi còn sống lỗi nữa. Tập trung chạy đi, Mị Cơ đuổi sát đít rồi kia kìa!”

Phía sau, tiếng cười của Mị Cơ vang lên như tiếng chuông gió trong nghĩa địa: “Diệp lang ơi, đừng chạy nữa mà. Về đây thiếp cho uống rượu ‘Huyết Nguyệt’, đảm bảo uống xong là lên thẳng thiên đàng, không cần tu luyện cực khổ đâu!”

“Cút đi đồ trà xanh mặt dày!” – Vô Ưu hét ngược lại, tay quăng ra một cái gì đó.

Mị Cơ hốt hoảng dừng lại, dùng linh lực phòng hộ vì tưởng là ám khí cực phẩm. Nhưng không, thứ bay ra là một chiếc tất rách bốc mùi nồng nặc của lão Quy.

“Oẹ…” – Đám đệ tử Thiên Đạo Minh phía sau suýt thì nôn tại chỗ.

Lão Quy gào lên: “Diệp Vô Ưu! Đồ bất hiếu! Đó là bảo bối ta tích góp mùi hương mấy trăm năm để luyện công!”

Nửa canh giờ sau, nhờ sự dẫn đường “tâm linh” của lão Quy và sự liều mạng của Vô Ưu, cả bọn cuối cùng cũng cắt đuôi được truy binh, chui tọt vào một cái hang đá lụp xụp, miệng hang bị dây leo che phủ kín mít.

Vô Ưu buông tay Tuyết Dao ra, ngã bịch xuống nền đất lạnh, lưng tựa vào vách đá. Hắn không cười nữa. Cái vẻ cợt nhả thường ngày như bay hơi cùng hơi rượu. Hắn nhìn chăm chăm vào thanh sắt gỉ Mặc Ảnh đang phát ra ánh sáng tím nhàn nhạt.

“Này…” – Lục Tuyết Dao hạ xuống cạnh hắn, thu lại tiên kiếm, giọng bớt đi vài phần lạnh lùng – “Ngươi đừng có bộ dạng đó. Nhìn hãm tài lắm.”

Vô Ưu cười khổ, rút hồ lô ra lắc lắc: “Hết rượu rồi. Cả thế giới rộng lớn thế này, mà lúc buồn nhất lại không có lấy một giọt rượu ra hồn để mà say đến chết đi cho xong.”

Hắn bắt đầu lảm nhảm, hội chứng “overthinking” của những kẻ thất tình hoặc mất người thân bộc phát: “Lão già đó… lúc chết chắc là cô đơn lắm. Ông ấy thích rượu ‘Hồng Mai’, thế mà lúc ta rời đi, trong hầm chỉ còn toàn rượu ‘Nếp Than’ rẻ tiền. Ông ấy nợ ta một lời giải thích, sao lại bỏ ta mà đi sớm thế? Mật khẩu cái kho báu dưới gầm giường ông ấy vẫn chưa nói cho ta cơ mà…”

Lục Tuyết Dao thở dài, nàng ngồi xuống đối diện hắn. Ánh trăng từ kẽ hở hang đá hắt vào, chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng lấm lem bụi trần của Vô Ưu. Nàng biết, đằng sau sự lầy lội kia là một tâm hồn đang bị tổn thương sâu sắc.

“Hệ thống, có loại rượu nào uống vào là quên sạch sự đời, biến ta thành một đứa thiểu năng không biết buồn không?” – Vô Ưu hỏi thầm trong đầu.

【 Ting! Phản hồi ký chủ: Có rượu ‘Vong Xuyên Lệ’ phiên bản giới hạn, giá 99.999 điểm tích lũy. Tuy nhiên, ký chủ hiện đang nợ hệ thống 150 điểm vì vụ ‘mua chịu’ cái bỉm cho lão Quy tuần trước. Gợi ý: Hãy dùng rượu ‘Tự Túc’ – tức là tự uống rượu đế rẻ tiền rồi tự huyễn hoặc bản thân. 】

“Cái đồ hệ thống rẻ tiền!” – Vô Ưu chửi thầm, rồi hắn lôi từ trong ngực áo ra một hũ sứ nhỏ. Đây là hũ rượu cuối cùng của sư phụ để lại, hắn luôn trân trọng không nỡ uống.

Nhãn chai ghi ba chữ ngoằn ngoèo: “Rượu Đau Lòng”.

Hắn mở nắp. Một mùi hương không thơm, trái lại còn có chút vị đắng của mướp đắng và vị nồng của hành tây bốc lên. Vô Ưu uống một ngụm, mắt đỏ hoe.

“Cay… Cay vãi cả chưởng, Tuyết Dao ạ.” – Hắn vừa nói vừa rơi nước mắt, nhưng miệng vẫn cố bao biện – “Đừng có nhìn, đây là do khói từ cái đống củi ông Quy đang đốt nó bay vào mắt ta thôi.”

Lão Quy đang còng lưng thổi lửa, lầu bầu: “Lão phu chưa có đốt cái gì cả! Đừng có đổ thừa cho loài bò sát!”

Cơn say u uất bắt đầu ngấm. Diệp Vô Ưu bắt đầu nhảy múa một cách kỳ quặc trong hang. Hắn múa kiếm, nhưng không phải bộ pháp tinh tế của Thái Cổ Túy Tiên Quyết, mà là điệu “múa quạt” của một idol mạng nào đó mà hệ thống từng cài vào não hắn.

“Ta là một con chim nhỏ, bay giữa trời lộng gió… Sư phụ ơi, ông là con chim đại bàng, sao ông lại rụng lông giữa đường thế này?” – Vô Ưu vừa múa vừa hát, giọng lạc đi vì rượu và sự u uất.

Lục Tuyết Dao ôm trán: “Trời ơi, cứu con. Sao con lại đi cùng cái thể loại này chứ?”

【 Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang rơi vào trạng thái ‘Túy Tâm Tự Hủy’. Linh lực trong người đang loạn chạy như mấy bà hàng xóm đi săn sale. Đề nghị Lục Tuyết Dao thực hiện biện pháp vật lý để làm ký chủ tỉnh táo. 】

“Vật lý? Là tát cho tỉnh hả?” – Tuyết Dao hỏi hệ thống (trong đầu nàng tự suy luận vì cảm nhận được sát khí từ Vô Ưu). Nàng tiến lại gần, định ngăn Vô Ưu lại vì hắn bắt đầu có dấu hiệu muốn… lột đồ để “hòa mình với thiên nhiên”.

“Đừng chạm vào ta!” – Vô Ưu bất thình lình xoay người, thanh Mặc Ảnh vung lên một vòng cung tím ngắt. Khí thế bỗng chốc thay đổi, không còn là tên dở hơi nữa, mà là một thanh kiếm sắc lạnh có thể chém đứt cả hư vô – “Thiên Đạo Minh… Lệ Thiên Hành… các người ép ta quá đáng. Một bình rượu ngon cũng không cho ta uống yên ổn, một người thân cũng không để lại cho ta…”

Hắn vung kiếm chém vào không khí. Mỗi đường kiếm là một tiếng gầm vang của uất hận. Hang đá rung chuyển, bụi trần rơi xuống lả tả.

“Vô Ưu! Tỉnh lại!” – Lục Tuyết Dao hét lên, nàng tung ra dải lụa trắng để quấn lấy tay hắn.

Vô Ưu cười cuồng dại, đôi mắt bây giờ hoàn toàn là màu đỏ của máu trộn lẫn với tím của kiếm ý: “Tỉnh? Tỉnh để làm gì khi thế giới này là một cái rạp xiếc, mà ta lại là con khỉ mua vui cho lũ thần tiên đạo mạo đó?”

Hắn áp sát Tuyết Dao, hơi thở nồng nặc mùi rượu nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như hố đen: “Nàng biết không? Sư phụ ta chết vì bảo vệ cái bí mật mà Thiên Đạo Minh muốn có. Và giờ, bọn chúng muốn biến ta thành một con chó ngoan ngoãn. Ta không làm chó, ta làm quỷ say!”

Nói đoạn, hắn gục đầu vào vai nàng, không phải để giở trò sàm sỡ, mà là để… khóc tu tu như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo.

“Oa… Sư phụ ơi… cái hũ rượu ‘Hồng Mai’ ông hứa nấu cho con… ông vẫn chưa đưa mà…”

Lục Tuyết Dao đơ toàn tập. Nàng vốn là Hàn Nguyệt Tiên Tử lạnh lùng, nam nhân tiếp cận nàng chưa tới ba bước đã bị đóng băng. Thế mà giờ đây, một tên say xỉn, lôi thôi đang dùng cái hỷ phục rách của hắn lau nước mũi lên vai áo trắng tinh khiết của nàng.

“Thôi được rồi, nín đi…” – Nàng gượng gạo đưa tay vỗ vỗ lưng hắn, lòng thầm nghĩ: *Thôi xong, bộ y phục này tốn mấy ngàn linh thạch mới mua được, giờ thì hôi rình mùi rượu nếp than rồi.*

Lão Quy ngồi bên cạnh, bốc một nắm hạt dưa không biết đào đâu ra, tặc lưỡi: “Đúng là tình yêu làm con người ta trở nên thiểu năng, còn rượu làm con người ta trở nên… vừa thiểu năng vừa phiền phức. Đắng lòng thanh niên ưu tú giới tu tiên.”

Trong cơn say, Vô Ưu cảm thấy một luồng hơi ấm từ người Tuyết Dao truyền sang. Hắn bắt đầu nhìn thấy những ảo ảnh. Hắn thấy sư phụ đang ngồi trên một đám mây, tay cầm đùi gà, tay cầm vò rượu, ngoắc ngoắc hắn: “Vô Ưu, con trai, đừng buồn nữa. Xuống gầm giường, gạch thứ ba từ trái sang, có cái… danh sách chủ nợ của ta đấy. Nhớ trả hộ ta nhé!”

“Cái đồ sư phụ báo đời!” – Vô Ưu thốt lên giữa cơn mơ, rồi lịm đi.

Hệ thống âm thầm ghi lại: 【 Thành tựu đạt được: ‘Khóc trên vai mỹ nhân’. Phần thưởng: Một thẻ giảm giá 5% khi mua rượu giải sầu lần sau. Lưu ý: Lần sau ký chủ nhớ lau nước mũi sạch sẽ kẻo bị ăn đấm. 】

Đêm đó, U Minh Cốc vẫn âm u, nhưng trong cái hang nhỏ ấy, một kẻ say đang ngủ say sưa, môi thỉnh thoảng lại mỉm cười, không biết là vì thấy sư phụ hay vì đang hít hà mùi hương hoa sen trên người tiên tử.

Nhưng cuộc đời không bao giờ yên bình lâu như thế. Ngoài kia, Mị Cơ đã bắt đầu dùng “Khứu Giác Truy Hồn”, một con yêu nhện khổng lồ đang bò lổm ngổm về phía hang đá.

“Diệp lang ơi, mùi rượu của chàng nồng nặc quá, che giấu sao nổi đây…” – Tiếng cười nắc nẻ lại vang lên, xé tan bầu không khí u uất của đêm dài.

Vô Ưu trong cơn mê thầm lẩm bẩm: “Đứa nào… đứa nào dám phá giấc ngủ của bố… bố cho uống nước rửa chân của lão Quy bây giờ…”

Chương 58 kết thúc bằng tiếng ngáy vang trời của Vô Ưu và cái lườm cháy da thịt của Lục Tuyết Dao dành cho cái vai áo ướt nhẹp của mình. Sầu thì sầu, mà tấu hài thì vẫn phải tấu hài thôi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8