Túy Ngọa Trường SinhChương 59: Tuyết Dao thức tỉnh
**CHƯƠNG 59: TUYẾT DAO THỨC TỈNH**
Trong hang đá tối om của U Minh Cốc, bầu không khí lúc này không hề mang chút gì gọi là “tiên khí thoát tục”. Ngược lại, nó bốc lên một mùi vị cực kỳ khó đỡ: sự pha trộn hoàn hảo giữa mùi linh tửu hảo hạng nồng nặc và mùi… nước mũi của một gã tiên nhân đang thất tình.
Lục Tuyết Dao ngồi im như một pho tượng ngọc trắng giữa đêm đông, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy khóe mắt nàng đang giật giật liên hồi theo nhịp ngáy của Diệp Vô Ưu. Đầu của gã “Túy Kiếm Tiên” lừng danh thiên hạ lúc này đang gối gọn trên đùi nàng, mái tóc lôi thôi rũ rượi, và kinh dị nhất là gã đang dùng tà áo trắng tinh khiết trị giá năm nghìn linh thạch của nàng để… chùi miệng.
“Hộc… sư phụ… đừng bắt con trả nợ… hộc… vò rượu đó là do lão Quy làm vỡ mà…”
Vô Ưu vừa nói mớ vừa quệt ngang quệt dọc, bôi thêm một vệt nước dãi bóng loáng lên vùng vải ngay sát hông Tuyết Dao.
Hàn Nguyệt Tiên Tử cảm thấy nhân sinh quan của mình đang sụp đổ nhanh hơn cả một cái đậu hũ bị tảng đá đè. Nàng – truyền nhân kiệt xuất nhất của tông môn, người được mệnh danh là “băng thanh ngọc khiết”, kẻ có chứng “ám ảnh sạch sẽ” ở mức độ thượng thừa – giờ đây lại đang chứa chấp một “thùng rác di động” ngay trên người mình.
Lão Quy ngồi trong góc hang, ném một vỏ hạt dưa về phía hai người, cười khẩy:
— Chậc chậc, Tuyết Dao muội tử, ta khuyên muội nên quen dần đi. Diệp tiểu tử lúc tỉnh là lãng tử lầu xanh, lúc say là lợn con lười biếng. Muội nhìn cái vai áo xem, ôi thôi, coi như bỏ rồi, đem về nấu canh chắc cũng đủ vị mặn mòi đấy!
Tuyết Dao nghiến răng, thanh kiếm Băng Tâm đặt bên cạnh bắt đầu phát ra tiếng rung o o vì cộng hưởng với sát khí của chủ nhân. Nàng gằn giọng qua kẽ răng:
— Nếu không phải vì hắn vừa mới cứu dân làng… ta thề sẽ băm hắn ra làm mồi cho cá vồ ngay lập tức!
Đúng lúc đó, không khí trong hang đột ngột hạ thấp xuống một cách bất thường. Không phải cái lạnh thanh cao của Tuyết Dao, mà là một mùi hương nồng đậm, dung tục, mang theo sự tà ác đến gai người.
Hệ thống trong đầu Vô Ưu – vốn đang im lìm xem kịch hay – đột ngột bật lên một hồi chuông cảnh báo đỏ rực như biển hiệu quán karaoke giảm giá:
【 *Ting! Cảnh báo nguy hiểm! “Tra nữ” Mị Cơ đã mang theo pet cưng “Nhện Khổng Lồ Tìm Chồng” áp sát trong vòng 10 mét. Đề nghị ký chủ dừng ngay việc chảy nước dãi vào người mỹ nhân và thức tỉnh để giữ mạng.* 】
【 *Lưu ý: Nếu ký chủ không tỉnh, hệ thống sẽ tự động kích hoạt chế độ “Vả mặt để tỉnh táo” thông qua đối tác liên kết gần nhất.* 】
Vô Ưu vẫn ngáy: “Khò… khò… thêm chén nữa… tỷ tỷ xinh đẹp ơi…”
Bên ngoài hang, tiếng cười lảnh lót của Mị Cơ vang lên, mị hoặc vô cùng nhưng cũng đầy rẫy sát cơ:
— Diệp lang ơi… chàng trốn trong đó với con bé mặt liệt kia làm gì? Ra đây với thiếp, thiếp vừa chuẩn bị cho chàng một “chiếc lồng” rất ấm áp bằng tơ nhện đây này!
Lục Tuyết Dao cảm nhận được những cái chân nhện lông lá đầu tiên đang quẹt vào vách đá phía ngoài cửa hang. Nàng nhìn xuống kẻ đang ngủ như chết dưới đùi mình, rồi lại nhìn cái vết bẩn trên áo. Sự kiên nhẫn cuối cùng của nàng “đứt phựt” như một sợi dây đàn bị căng quá mức.
Nàng không dùng tay gọi. Nàng cũng không dùng lời nói.
Nàng ngưng tụ toàn bộ linh lực băng giá vào lòng bàn tay, không phải để giết người, mà để thực hiện một hành vi mang tính “chữa bệnh tâm thần” cực mạnh.
— Diệp. Vô. Ưu. TỈNH LẠI CHO BÀ!!! — Nàng gầm lên, phá vỡ hình tượng thanh cao suốt hai mươi năm qua.
*BỐP!*
Một cái tát mang theo kiếm ý “Băng Thiên Tuyết Địa” nổ ra ngay giữa mặt Vô Ưu. Cú tát này mạnh đến mức gã “Túy Kiếm Tiên” không chỉ tỉnh dậy, mà còn bay văng ra khỏi đùi nàng, đập thẳng mặt vào vách đá đối diện, tạo thành một cái hố hình người hoàn hảo.
Hệ thống: 【 *Ting! Chúc mừng ký chủ đã nhận được bộ kỹ năng “Mặt dày như tường thành” (Level Max). Sát thương tinh thần: 9999. Sát thương vật lý: Một dấu bàn tay năm ngón màu đỏ hồng trên má trái.* 】
Vô Ưu bị dính chặt vào vách đá, chân tay run rẩy như bị điện giật. Hắn lảo đảo tụt xuống, hai mắt trợn ngược, nhìn Tuyết Dao lúc này đang đứng giữa hang, xung quanh nàng tỏa ra hàn khí lạnh lẽo còn hơn cả Bắc Cực, thanh kiếm Băng Tâm đã tuốt vỏ, ánh mắt như muốn lột da kẻ nào dám thở mạnh.
— Ủa… ai… ai vừa dùng thiên lôi đánh ta? — Vô Ưu ôm lấy cái mặt đang sưng vù lên như cái bánh bao mới ra lò, giọng ngọng nghịu vì đau.
Lão Quy sợ hãi thụt cổ vào trong mai, chỉ dám thò hai con mắt ra:
— Không phải thiên lôi đâu con ạ. Là sư tử Hà Đông thức tỉnh đấy. Ta nói rồi, đụng vào đâu thì đụng, đừng đụng vào áo mới của phụ nữ đang cáu!
Vô Ưu chưa kịp định thần thì từ bóng tối, tám cái chân nhện khổng lồ đen sì, đầy gai nhọn đã lao vút vào. Mị Cơ cưỡi trên lưng một con yêu nhện cấp 5, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ đắc thắng:
— Ồ, xem ra “vợ chồng” các người đang lục đục à? Diệp lang, sao chàng lại để con bé đó vả rụng cả hàm thế kia? Về với thiếp, thiếp chỉ vả nhẹ bằng… roi da thôi!
Tuyết Dao không nói một lời nào. Lúc này, nàng đang ở trạng thái “max nộ”. Nàng không nhìn Mị Cơ, mà nhìn con nhện. Tại sao? Tại vì con nhện đó đang phun ra những bãi tơ nhện dính dính, làm bẩn thêm sàn hang đá của nàng!
— Cút! — Một chữ duy nhất thốt ra từ môi nàng.
Kiếm khí đóng băng vạn vật bùng nổ. Lục Tuyết Dao lúc này mạnh một cách vô lý. Nàng bay lên, thanh kiếm trong tay vẽ thành một vòng tròn băng tuyết tuyệt mỹ. Con yêu nhện vừa mới thò đầu vào đã bị một đạo kiếm khí tát thẳng vào mặt, bay ngược ra ngoài như một trái bóng chuyền bị đập lỗi.
Mị Cơ hốt hoảng:
— Cái gì? Sức mạnh này… ngươi đã đột phá?
Vô Ưu đứng bên cạnh, vừa xoa má vừa lôi cái hồ lô rượu ra làm một ngụm để trấn tĩnh:
— Không phải đột phá đâu em gái ơi… Nàng ấy chỉ là đang trong trạng thái “áp chế tinh thần do bẩn áo” thôi. Lúc này mà em dây vào là em chỉ có nước đầu thai lại làm cục xà phòng thôi đấy!
Hệ thống: 【 *Nhiệm vụ phụ xuất hiện: Phối hợp cùng “Tiên tử đang nổi điên” tiêu diệt Mị Cơ. Phần thưởng: Một lọ nước giặt linh giới siêu sạch hương hoa nhài. Lưu ý: Nếu hoàn thành tốt, ký chủ có thể được xóa nợ một phần “nước mũi” trên vai áo nàng.* 】
— Có quà to thế à? Chơi luôn! — Vô Ưu quăng cái hỷ phục rách rưới ra sau, cầm thanh Mặc Ảnh han gỉ lên, tư thế loạng choạng nhưng ánh mắt đã trở nên sắc sảo lạ thường.
Hắn cười hì hì, vừa bước đi như người say vừa huýt sáo:
— Tuyết Dao muội tử, để anh phụ muội một tay. Dù sao cái tát lúc nãy cũng làm anh tỉnh táo hẳn, cảm giác như não bộ vừa được reset lại vậy!
— Im đi! Xử lý xong bọn này, ta sẽ tính sổ việc cái vai áo với ngươi! — Tuyết Dao lạnh lùng đáp, nhưng kiếm chiêu của nàng đã bớt đi phần hỗn loạn, phối hợp nhịp nhàng với bước chân loạng choạng của Vô Ưu.
Hai người, một kẻ say khướt, một người đang cáu, cùng nhau lao ra cửa hang. Lão Quy lạch bạch bò theo sau, miệng lẩm bẩm: “Thế giới này điên thật rồi, tiên hiệp gì mà đánh nhau vì cái vai áo dính nước mũi… Đúng là tấu hài trường sinh!”
Dưới ánh trăng mờ ảo của U Minh Cốc, trận chiến bắt đầu theo cách không thể “ố dề” hơn: Diệp Vô Ưu mượn rượu để thi triển Túy Kiếm, còn Lục Tuyết Dao thì biến sự tức giận thành băng sát.
Vô Ưu vung thanh kiếm gỉ, miệng hô lớn:
— Nhất Túy Giải Thiên Sầu… Nhị Túy Vả Nhện Sầu! Đỡ này Mị Cơ, nếm thử chiêu “Rượu Đế Trộn Đậu Hũ Thúi” của ta!
Mị Cơ tái mặt:
— Ngươi… ngươi đánh kiểu gì mà bốc mùi thế hả?!
— Đây là Túy Đạo, cô nương không hiểu được đâu! Ha ha ha!
Đêm đó, U Minh Cốc chứng kiến một trận chiến lịch sử, nơi mà ranh giới giữa chính và tà không quan trọng bằng việc ai sẽ là người phải giặt đống quần áo bẩn sau khi trận đấu kết thúc.