Túy Ngọa Trường SinhChương 63: Chén rượu phá hư không
**CHƯƠNG 63: CHÉN RƯỢU PHÁ HƯ KHÔNG**
Ngụm rượu “Băng Tâm Tận” vừa trôi xuống thực quản, Diệp Vô Ưu cảm giác như mình vừa nuốt chửng một tảng băng trôi từ Nam Cực, sau đó tảng băng đó đột ngột phát nổ, đem toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn biến thành một cái tủ đông công nghiệp đời mới nhất.
“Mẹ nó… cái này là rượu hay là nitơ lỏng vậy?” – Vô Ưu run cầm cập, hàm răng đánh vào nhau lách cách như đang chơi bản nhạc rock. Tóc tai hắn bắt đầu phủ một lớp sương giá trắng xóa, ngay cả cái mũi đỏ gay vì say thường ngày cũng chuyển sang màu xanh tím lịm tìm sim.
【 *Hệ thống: Tinh! Cảnh báo! Thân nhiệt ký chủ đang hạ xuống mức ‘Cá đông lạnh’. Khuyến cáo: Nếu không muốn trở thành que kem vị lãng tử, xin mời vận chuyển ‘Túy Tiên Quyết’ ngay lập tức! PS: Nhìn ký chủ lúc này rất giống mấy con thây ma phía trước, coi chừng tụi nó tưởng đồng đội mà tới bắt tay đấy.* 】
“Ngậm… ngậm cái mỏ hỗn lại!” – Vô Ưu mắng thầm trong đầu.
Hắn nấc lên một cái, một luồng hàn khí từ miệng phun ra hóa thành một mũi tên băng, xuyên thủng sọ một con thây ma đang lù lù tiến tới. Cơn say này không giống với sự hưng phấn của những loại rượu mạnh trước đó. Nó lạnh lẽo, thấu xương, nhưng lại làm cho đại não của hắn đạt tới một trạng thái tỉnh táo một cách kỳ quái – một kiểu “tỉnh táo trong cơn say” cực hạn.
Mị Cơ đứng trên cao, nhìn thấy dáng vẻ run rẩy của Vô Ưu thì cười phá lên, giọng cười lảnh lót như tiếng móng tay cào vào bảng đen:
— Diệp Vô Ưu, ngươi tự sát bằng rượu lạnh sao? Thật là một cách chết đầy nghệ thuật! Lên cho ta! Cắn nát hắn, biến hắn thành một phần của Huyết Nguyệt!
Đám xác sống bò lên từ vực thẳm U Minh lúc này đã đứng đặc cả lối đi. Chúng không chỉ là những xác thối, mà còn mang theo oán niệm tích tụ ngàn năm, mỗi bước đi đều khiến mặt đất bốc lên làn khói đen kịt.
Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu thò đầu ra, vừa nhìn thấy cảnh tượng nghìn quân vạn mã xác sống thì lập tức rụt cổ vào như một cái máy lò xo bị hỏng:
— Đại ca! Vô Ưu đại ca! Hay là mình đầu hàng đi? Lão quy tôi tuy sống thọ nhưng chưa có kinh nghiệm làm bạn với xác ướp đâu nha! Cái này là “quẩy” âm phủ thật rồi, không phải diễn tập đâu!
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, thanh hàn kiếm trong tay nàng rung lên bần bật, khí lạnh từ rượu của nàng tỏa ra cộng hưởng với linh lực, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tuyệt đẹp. Nàng nhìn Vô Ưu bằng ánh mắt lo lắng:
— Ngươi vẫn chịu được chứ? Rượu đó… vốn là để tu luyện tâm tính, cực kỳ kỵ người đang bị kích động.
Vô Ưu không trả lời. Hắn đột ngột… ngồi xuống. Đúng thế, giữa vòng vây của hàng ngàn con thây ma đang gào thét, hắn thản nhiên ngồi xếp bằng, tay vẫn cầm bầu rượu ngọc bích, mắt lim dim như đang thiền định.
— Này! Tên điên kia! Ngươi ngủ thật đấy à? — Lão Quy hét lên trong tuyệt vọng.
Nhưng trong tầm mắt của Diệp Vô Ưu lúc này, thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Nhờ vào nồng độ cồn cực cao của “Băng Tâm Tận”, cảnh giới “Vi Túy” của hắn đã bị ép lên tới đỉnh điểm, chạm vào ngưỡng cửa của “Cuồng Ca”.
Trước mắt hắn không còn là rừng cây khô héo hay đám xác sống hôi thối. Thế gian biến thành những sợi chỉ linh lực chằng chịt. Hắn nhìn thấy Huyết Nguyệt trên cao kia thực chất không phải là mặt trời hay mặt trăng, mà là một khối năng lượng khổng lồ đang phát ra những xung nhịp kỳ lạ. Những xung nhịp này kết nối với đám xác sống qua những sợi chỉ đen li ti như tơ nhện.
“Thì ra là vậy…” – Vô Ưu lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên gương mặt phủ sương – “Đúng là ảo thuật cấp cao, xài luôn cả tài nguyên môi trường để dựng cảnh. Mị Cơ à Mị Cơ, cô chắc là fan cứng của dòng phim kinh dị rồi.”
【 *Hệ thống: Ký chủ đã phát hiện ra ‘Lag Game’ của huyễn cảnh. Đã mở khóa trạng thái: ‘Mắt Rượu Phá Hư Không’. Chi phí: Một đống tế bào não sẽ bị ‘nướng’ chín bởi độ cồn. Ngài có muốn thực thi cú vả mặt lịch sử không?* 】
“Thực thi cái đầu ngươi! Mau buff thêm tí sức mạnh cho thanh sắt gỉ của ta!”
Vô Ưu đứng phắt dậy. Hắn không dùng kiếm theo cách bình thường. Hắn ném thanh “Mặc Ảnh” lên không trung, sau đó vung bầu rượu tưới mạnh lên lưỡi kiếm.
“Rượu vào… lời ra… Kiếm theo… người say!”
Vô Ưu bắt đầu bước những bước đi loạng choạng. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi bước chân hắn dẫm xuống, mặt đất nơi đó lập tức đóng băng, nứt toác ra. Đám thây ma lao tới, Vô Ưu chỉ cần nghiêng người một cái “ảo ma” – một động tác cực kỳ vô lý, xương sống dường như gập hẳn 90 độ ra sau để né đòn, rồi ngay sau đó xoay người tung một cú đá sấm sét vào cằm đối phương.
— Đây là chiêu ‘Nấc cụt đá bay hồn’! — Vô Ưu gào lên.
Hắn múa kiếm. Thanh Mặc Ảnh giờ đây không còn gỉ sét, mà bao phủ bởi một tầng hàn khí xanh biếc của Băng Tâm Tận. Mỗi lần hắn vung kiếm, một đường kiếm khí hình cung cắt ngang không trung, không phải nhắm vào thây ma, mà là chém thẳng vào những “sợi chỉ tơ nhện” không trung mà hắn nhìn thấy.
*Phựt! Phựt! Phựt!*
Mỗi khi một sợi chỉ bị chém đứt, một mảng xác sống phía trước lập tức khựng lại, tan chảy thành những vũng nước đen hôi thối.
Mị Cơ tái mặt:
— Không thể nào! Sao hắn có thể nhìn thấy linh mạch điều khiển của ta? Đó là cấm thuật của Ma môn, tu sĩ Kim Đan cũng không nhìn ra được!
— Kim Đan thì không thấy, nhưng “Kim… Kê độc lập” (một kiểu thế võ khi say) của ta thì thấy! — Vô Ưu vừa nói vừa đứng một chân, tay cầm kiếm chém loạn xạ nhưng chiêu nào cũng chuẩn xác đến kinh ngạc.
Lục Tuyết Dao đứng xem mà ngây người. Nàng vốn là thiên tài chính tông, nhìn chiêu thức của Vô Ưu chẳng thấy một chút quy luật nào, nó hỗn loạn như một nồi lẩu thập cẩm, nhưng cái “ý” trong kiếm lại sắc bén đến mức làm rung chuyển cả không gian xung quanh.
Vô Ưu càng đánh càng hăng, rượu “Băng Tâm Tận” vốn lạnh lẽo nay lại bị “Túy Tiên Quyết” nung nóng lên, tạo thành một trạng thái âm dương hài hòa cực kỳ đáng sợ. Hắn đột nhiên ngửa cổ, nốc cạn giọt rượu cuối cùng, sau đó ném mạnh bầu rượu về phía Huyết Nguyệt trên bầu trời.
— Đi thôi, đồ vật nợ! ‘Nhất Chén Giang Hồ – Vạn Cổ Hóa Băng’!
Bầu rượu ngọc bích bay lên cao, nổ tung giữa không trung. Lượng rượu còn sót lại hóa thành hàng vạn giọt sương băng li ti. Vô Ưu cầm Mặc Ảnh, chỉ thẳng lên trời:
— Phá cho ta!
Một tiếng *Rắc* giòn tan vang vọng cả U Minh Cốc. Bầu trời vốn đang màu đỏ máu đột ngột xuất hiện những vết nứt như gương vỡ. Những giọt sương băng thấm vào các vết nứt, khiến cả “bầu trời ảo” đó bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn.
Ánh trăng máu lịm dần, để lộ ra khung cảnh thật sự của U Minh Cốc: Một vùng thung lũng đá xám xịt, im lìm, không hề có hàng vạn xác sống nào cả. Tất cả chỉ là ảo giác được nuôi dưỡng bởi sự sợ hãi của nạn nhân và ma lực của Mị Cơ. Chỉ có vài mươi xác thực (tử thi thật) đang đứng ngơ ngác vì bị đứt “mạng” điều khiển.
Mị Cơ bị phản phệ dữ dội, hộc ra một ngụm máu đen, ngã quỵ xuống đất. Ả nhìn Vô Ưu với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn không cam lòng:
— Ngươi… ngươi rốt cuộc là loại quái vật gì? Một kẻ nát rượu… làm sao có thể phá được Thiên Ma Huyễn Cảnh của ta?
Vô Ưu lúc này đã bắt đầu cảm thấy tác dụng phụ của rượu. Hắn loạng choạng đi tới, một tay chống kiếm, một tay dụi dụi mắt, miệng nấc liên hồi:
— Quái… quái vật gì đâu. Ta chỉ là… một tên giao hàng rượu… tình cờ đi ngang qua thôi. Cô nương à, ảo thuật của cô cũng được đấy, nhưng hiệu ứng âm thanh hơi kém, lần sau nhớ đầu tư thêm dàn loa nhé…
Nói xong, Vô Ưu lảo đảo thêm hai bước rồi đổ ập người xuống phía trước. May mà Lục Tuyết Dao nhanh tay lẹ mắt, bay tới đỡ lấy hắn. Cả cơ thể hắn nóng như lửa đốt nhưng hơi thở lại mang theo băng giá, đúng là cái sự “dở khóc dở cười” của công pháp hệ Túy.
【 *Hệ thống: Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích ‘Lấy say phá ảo’. Nhận được 500 điểm Tiêu Dao. Đánh giá: Kỹ năng diễn xuất 10 điểm, độ lầy lội 100 điểm. Hiện tại hệ thống đang xử lý lỗi hình ảnh… vì ký chủ say đến mức hệ thống cũng cảm thấy hơi váng đầu.* 】
Lão Quy lúc này mới từ túi áo chui ra, thở phào nhẹ nhõm, bò lên vai Vô Ưu rồi vỗ vỗ vào cái đầu đang nóng hổi của hắn:
— Giỏi lắm tiểu tử! Không uổng công lão quy ta định… chạy trốn một mình. À mà thôi, chúng ta thắng rồi, rút lẹ thôi trước khi bà cô kia gọi thêm hội!
Lục Tuyết Dao nhìn Mị Cơ đang nằm thở thoi thóp phía xa, rồi lại nhìn gã nam nhân trong vòng tay mình – kẻ vừa nãy còn làm cả không gian run rẩy, giờ lại đang ngủ ngon lành, miệng còn lẩm bẩm: “Thêm… thêm một chén… chủ quán… không lấy tiền lẻ…”
Nàng không kìm được mà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm tan chảy cả không khí u ám của U Minh Cốc.
— Đi thôi, chúng ta còn phải tìm Vong Xuyên Lệ.
Trong bóng tối sâu thẳm của thung lũng, một đôi mắt khác đang lặng lẽ quan sát tất cả. Một giọng nói trầm đục vang lên:
— Diệp Vô Ưu… Ngươi quả thực là kẻ biến thiên duy nhất trong ván cờ này. Để xem, ở Vong Xuyên, ngươi còn có thể tỉnh táo để say nữa không?
Trận chiến tại Huyết Nguyệt đã kết thúc, nhưng hành trình đi sâu vào trái tim của U Minh Cốc – nơi chứa đựng loại tửu dược có thể khiến người ta quên đi kiếp trước – chỉ mới thực sự bắt đầu. Và Diệp Vô Ưu, trong cơn mơ màng, dường như đã thấy mình đang đứng trước một quán rượu cổ xưa, nơi có người thầy cũ đang cầm hồ lô đợi hắn…
— Sư phụ… người nhớ… trả tiền rượu lần trước cho con… — Vô Ưu nấc thêm một cái, kết thúc chương truyện bằng một tư thế ngủ cực kỳ khó đỡ trên vai mỹ nhân.