Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 64: Mị Cơ tháo chạy

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:28:34 | Lượt xem: 6

**Chương 64: Ma nữ chạy trốn và tiêu chuẩn kép của Hệ thống**

Dưới đáy U Minh Cốc, không khí vốn dĩ tràn ngập mùi tử khí và oán niệm, nay lại bị một mùi hương nồng nặc lấn át hoàn toàn: Mùi rượu hạng bét của một quán cóc ven đường trộn lẫn với linh lực tinh thuần của Thái Cổ Túy Tiên Quyết.

Mị Cơ — Huyết Nguyệt Nương Tử lẫy lừng, kẻ từng chỉ cần một ánh mắt là có thể khiến vạn nam nhân quỳ gối xin được “hiến thận” — lúc này đang nằm sõng xoài trên nền đất lạnh lẽo. Bộ váy lụa đỏ đào quyến rũ ngày nào giờ đây tả tơi như cái mền cũ bị lũ chó gặm. Đôi môi đỏ mọng vốn luôn nở nụ cười mê hoặc, nay dính đầy bụi bẩn và… bọt mép.

Vâng, nàng ta đã bị “Mắt Rượu Phá Hư Không” của Diệp Vô Ưu bắn cho “out trình” hoàn toàn. Cái chiêu thức đó không chỉ phá tan ảo cảnh của nàng, mà còn đem theo một lượng cồn nồng độ cực cao trực tiếp oanh tạc vào linh hồn, khiến Mị Cơ cảm thấy đầu óc mình như vừa bị mười con Hỏa Kỳ Lân chạy đua bên trong.

— Diệp… Diệp Vô Ưu… Ngươi là đồ súc sinh… — Mị Cơ run rẩy đưa tay chỉ về phía trước, giọng nói khàn đặc như vịt đực bị viêm họng.

Cách đó mười thước, “đồ súc sinh” trong lời nàng ta đang ở một trạng thái cực kỳ phong độ: Hắn đang gục đầu vào vai Lục Tuyết Dao, nước miếng chảy ròng ròng xuống bộ y phục trắng như tuyết của nàng tiên tử, miệng vẫn lẩm bẩm: “Chủ quán… sao rượu hôm nay… có mùi thơm của con gái thế này? Cho thêm một dĩa lạc rang đi…”

Lục Tuyết Dao mặt đen như đít nồi, bàn tay cầm chuôi kiếm run lên bần bật. Nàng thề với trời đất, nếu không phải gã này vừa cứu nàng một mạng, nàng nhất định sẽ dùng Hàn Băng Kiếm băm hắn ra làm đá bào.

【 *Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đang có hành vi quấy rối tình dục “Hàn Nguyệt Tiên Tử”. Điểm Tiêu Dao +50 vì độ dày của da mặt đã đạt đến cấp độ Phòng Ngự Tuyệt Đối.* 】

【 *Cảnh báo: Đối tượng Mị Cơ đang có ý định kích hoạt tính năng “Chạy ngay đi trước khi mọi chuyện dần tồi tệ hơn”. Ký chủ có muốn dậy để chặn đường không?* 】

Cái thông báo của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu như tiếng chuông báo thức sáng thứ Hai. Hắn nheo mắt, hé ra một khe nhỏ, nhìn thấy Mị Cơ đang lén lút rút ra một viên ngọc màu huyết dụ.

— Ô… Bà cô… — Vô Ưu ngáp một cái dài đến mức suýt sái quai hàm, đẩy Lục Tuyết Dao ra một chút (khiến nàng suýt té), rồi lảo đảo bước tới một bước — … Định đi đâu mà không để lại… số điện thoại… ý ta là… linh thạch phí tổn thương tinh thần cho ta?

Mị Cơ vừa thấy Vô Ưu nhúc nhích, suýt chút nữa là đứng tim mà chết. Trong mắt nàng ta bây giờ, tên nát rượu này còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ từ địa ngục. Ma quỷ ít ra còn có logic, còn gã này hoàn toàn là một biến số thần kinh không ổn định!

— Ngươi… ngươi đừng qua đây! — Mị Cơ thét lên, tay run rẩy bóp nát viên ngọc — Huyết Nguyệt Độn Pháp! Diệp Vô Ưu, Lục Tuyết Dao, món nợ này Thiên Đạo Minh và ta sẽ tính đủ với các ngươi!

“Bùm” một tiếng. Một làn khói đỏ lòm bốc lên, che khuất tầm nhìn.

Lục Tuyết Dao giật mình, vội vàng vung kiếm tạo ra một luồng hàn khí đẩy lùi làn khói:
— Cẩn thận, có thể là kịch độc!

Nhưng khi khói tan đi, Mị Cơ đã biến mất tăm. Chỉ để lại một bãi… nước vàng nhạt và mùi khai nồng nặc.

Lão Quy từ trong cổ áo Vô Ưu thò đầu ra, mũi hếch lên ngửi ngửi rồi phán một câu xanh rờn:
— Má ơi, đường đường là Ma nữ Huyết Nguyệt mà bị tiểu tử ngươi dọa cho tiểu ra quần luôn rồi kìa. Thật là tổn thương danh dự giới yêu ma quá đi mất!

Diệp Vô Ưu vẫn đứng đó, mắt nhắm mắt mở, nhìn cái hố sâu mà Mị Cơ vừa đứng. Hắn lảo đảo tiến lại gần, cúi xuống nhặt một thứ gì đó rực rỡ dưới đất.

— Ồ, đồ rơi ra kìa… — Vô Ưu cười hì hì.

Lục Tuyết Dao tò mò tiến lại:
— Nàng ta để lại bí kíp gì sao? Hay là lệnh bài của Thiên Đạo Minh?

Diệp Vô Ưu giơ thứ đó lên cao. Dưới ánh sáng yếu ớt của U Minh Cốc, vật đó phản chiếu ánh hào quang… màu hường thắm. Đó là một cái yếm lụa có thêu hình một đôi uyên ương đang… làm chuyện gì đó cực kỳ không đứng đắn, kèm theo mùi nước hoa nồng nặc.

Không khí rơi vào im lặng tuyệt đối.

Lục Tuyết Dao: “…”
Lão Quy: “…”
Diệp Vô Ưu: “Cái này… chắc là vải lau bàn thượng hạng?”

【 *Ting! Chúc mừng ký chủ nhặt được “Yếm Thất Lạc của Ma Nữ”. Công dụng: Khi đeo lên đầu sẽ tăng 200% khả năng tàng hình (do không ai dám nhìn kẻ biến thái như vậy). Đánh giá: Ký chủ quả là bậc thầy sưu tầm đồ lót, danh tiếng Lãng Tử của ngươi đã bị bôi đen hoàn toàn.* 】

— DIỆP! VÔ! ƯU! — Tiếng gào của Lục Tuyết Dao làm chấn động cả thung lũng — Vứt cái thứ dơ bẩn đó đi ngay lập tức!

Vô Ưu giật mình, nhanh tay nhét tọt cái yếm vào Tử Kim Yêu Hồ. Hắn làm bộ nghiêm trang, vỗ vỗ lên cái hồ lô:
— Nàng không hiểu gì cả. Đây là bằng chứng phạm tội của ả! Sau này gặp lại, ta chỉ cần giơ cái này ra là ả sẽ mất sạch tinh thần chiến đấu. Đây gọi là “Công kích tâm lý”, là đỉnh cao của chiến thuật đó hiểu không?

Lão Quy thở dài, lấy chân rùa che mặt:
— Lão quy ta sống vạn năm, chưa thấy ai dùng chiêu này mà gọi là chiến thuật cả. Đó gọi là “vô liêm sỉ” cấp độ Thần thoại.

Đúng lúc này, hệ thống lại nhảy ra kiếm chuyện:
【 *Nhiệm vụ khẩn cấp: Mị Cơ tuy trốn thoát nhưng đã bị đánh dấu bởi “Hơi rượu nồng nặc”. Ký chủ hãy tranh thủ lúc nàng ta còn đang hoảng loạn, đuổi theo và “đòi tiền nợ” (thực chất là thực hiện bước tiếp theo để lấy Vong Xuyên Lệ). Phần thưởng: Một lít rượu “Tiểu Đường Tửu” – uống vào sẽ thấy đời ngọt như kẹo.* 】

— Thôi xong, lại bắt chạy deadline rồi. — Vô Ưu thở dài, quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang chuẩn bị băm mình — Này, tiên tử lạnh lùng, có muốn cùng ta đi bắt ma nữ không? Ta thề lần này sẽ không dùng yếm của nàng ta để chặn mũi đâu.

Lục Tuyết Dao không nói lời nào, chỉ lạnh lùng bước đi trước. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy tai nàng đang đỏ ửng lên vì tức (hoặc vì cái gì đó khác).

— Đợi đã! Chờ lão quy với! Cái lũ chân dài này đi nhanh quá! — Lão Quy vừa bò vừa kêu oai oái.

Diệp Vô Ưu nhếch môi cười, nấc thêm một cái rõ to rồi đuổi theo. Dưới bóng tối mịt mờ của U Minh Cốc, hành trình “tống tiền” ma nữ của gã Túy Kiếm Tiên và nàng tiên tử mặt sắt chính thức bắt đầu, hứa hẹn sẽ làm đảo lộn hoàn toàn cái trật tự của tu chân giới — một cái trật tự vốn đã quá nghiêm túc và cần được một tên say xỉn phá nát.

Ở một nơi nào đó cách đó mười dặm, Mị Cơ đang vừa bay vừa khóc nức nở:
— Sư tôn ơi… giới tu tiên bây giờ đáng sợ quá… con muốn về nhà… con không muốn làm phản diện nữa đâu!

Nhưng nàng ta đâu biết rằng, hơi rượu trên người nàng ta giống như một cái máy định vị GPS đời mới nhất, đang liên tục gửi tín hiệu “Lại đây mà ăn ta đi” về phía bộ não đầy hố của Diệp Vô Ưu.

“Hắt xì!”
Diệp Vô Ưu dụi mũi, lầm bầm:
— Chắc là nàng ta đang nhớ mình đây mà. Đúng là sức hút của nam nhân biết uống rượu thật là khó cưỡng!

Lục Tuyết Dao: — Câm mồm và đi tiếp đi!

Trận chiến kết thúc, nhưng tấn hài kịch của U Minh Cốc mới chỉ vừa bước vào cao trào.

Hết Chương 64.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8