Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 65: Thành phố dưới đáy biển

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:29:35 | Lượt xem: 8

**Chương 65: Thành phố dưới đáy biển – Di tích của những kẻ “quên đường về”**

“Hít hà… hít hà…”

Diệp Vô Ưu nghểnh cổ, hai cánh mũi phập phồng như một con chó săn vừa đánh hơi thấy mùi thịt nướng giữa sa mạc. Hắn không nhìn đường, chỉ đi theo cái mùi hương “nồng nàn vị quê hương” mà Mị Cơ để lại.

Lục Tuyết Dao ôm thanh kiếm lạnh lẽo, giữ khoảng cách ba mét với Diệp Vô Ưu. Nàng nghiến răng:
— Ngươi có thể thôi cái hành động hít hà vào không khí đó được không? Nhìn ngươi chẳng khác nào một tên bệnh hoạn đang đuổi theo mùi phấn son của nữ nhân cả.

Diệp Vô Ưu nấc một cái, khuôn mặt đỏ gay quay lại nhìn nàng bằng ánh mắt “nàng thì biết cái quái gì”:
— Tiên tử, nàng sai rồi. Đây không phải phấn son, đây là mùi của rượu ‘Huyết Sát Nhục’ bị trộn lẫn với linh lực đang tiêu tán. Mị Cơ kia chắc chắn đã trốn vào cái hang thỏ nào đó gần đây. Mùi này… ực… giống như một lời mời gọi uống thêm chén nữa vậy.

— Lão quy ta thì thấy nó giống mùi cá chết ba ngày hơn. — Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu ló cái đầu rùa nhỏ xíu ra, giọng đầy châm biếm — Thằng nhóc này, ngươi đang dẫn chúng ta đi vào chỗ chết đấy. Nhìn kìa, phía trước là “Đầm Lầy Vô Tận”, chỗ đó mà rơi xuống thì đến cả linh hồn cũng bốc mùi bùn.

Trước mắt họ, làn sương mù dày đặc của U Minh Cốc đột nhiên tản ra, để lộ một hồ nước rộng lớn đến mức không thấy bờ. Điều kỳ quái là mặt nước tĩnh lặng như gương, không một gợn sóng, nhưng hơi nước bốc lên lại mang theo một màu tím nhạt và… vâng, đúng như Vô Ưu nói, nó nồng nặc mùi men rượu.

Hệ thống ngay lập tức nhảy ra “làm màu”:
【 *Keng! Chúc mừng ký chủ tìm thấy ‘Bình Rượu Của Thần Chết’.*
*Nhiệm vụ: Hãy nhảy xuống hồ và bơi ngửa trong vòng 10 phút.
Phần thưởng: Kỹ năng “Bơi Chó Thần Cấp”.
Hình phạt nếu không thực hiện: Trở thành mồi cho cá mập nghiện rượu dưới đáy hồ.* 】

— Hệ thống, ta khinh bỉ ngươi! Bơi chó cái đầu nhà ngươi! — Diệp Vô Ưu chửi thầm trong lòng, nhưng chân thì đã vô thức bước đến mép hồ.

Lục Tuyết Dao định ngăn lại: — Diệp Vô Ưu, cẩn thận, hồ nước này có gì đó không ổn…

Chưa kịp nói hết câu, Diệp Vô Ưu đã giẫm phải một cái vỏ chuối (chả biết ở đâu ra giữa di tích tu tiên). Với một cú “drift” thần thánh bằng mông, hắn trượt thẳng xuống hồ. Theo bản năng, hắn nắm lấy áo Lục Tuyết Dao. Theo phản xạ, Lục Tuyết Dao đá hắn một cái, nhưng lực đẩy lại làm cả hai cùng “bay màu” xuống mặt nước tím lịm.

— Aaaa! Cái lũ không có đạo đức nghề nghiệp này! — Lão Quy gào lên trước khi chìm nghỉm.

“Bõm!”

Một cú rơi tự do không trọng lực. Diệp Vô Ưu cứ ngỡ mình sẽ bị ướt nhẹp như con chuột lột, nhưng không. Vừa chạm mặt nước, một vòng xoáy không gian đột ngột mở ra, nuốt chửng cả đám.

Khi mở mắt ra, Diệp Vô Ưu thấy mình đang… lơ lửng.

Hắn đang đứng ở dưới đáy hồ, nhưng xung quanh lại không có giọt nước nào chạm vào người. Một màn chắn linh khí khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ khu vực dưới đáy hồ, tạo thành một không gian chân không rực rỡ.

— Đây là… Bikini Bottom phiên bản Tu Tiên à? — Diệp Vô Ưu lầm bầm, mắt chữ O miệng chữ A.

Trước mắt họ không phải là san hô hay rặng đá ngầm bình thường. Đó là một thành phố cổ kính nhưng cực kỳ… “dị hợm”. Các tòa tháp không xây nhọn mà xây theo hình dáng của những hũ rượu khổng lồ bằng gốm sứ. Cổng thành là hai thanh kiếm khổng lồ vắt chéo nhau, trên đó treo một tấm bảng bằng gỗ mục có khắc dòng chữ:

**”TÚY TIÊN PHÁI – CHI NHÁNH ĐÁY BIỂN: CHỈ TIẾP NGƯỜI SAY, KHÔNG TIẾP NGƯỜI TỈNH. AI TỈNH TỰ GIÁC CÚT!”**

— Ôi trời đất ơi… — Lục Tuyết Dao đứng hình, mặt trắng bệch — Đây là di tích của phái Túy Tiên tiền triều? Cái tông môn mà lịch sử ghi lại là “Một lũ nát rượu làm loạn thiên hạ” đó sao?

— Này này, tiên tử, ăn nói cho cẩn thận. — Diệp Vô Ưu chỉnh lại cái vạt áo hỷ phục rách rưới, vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc — Đó gọi là ‘tâm hồn nghệ sĩ’, là ‘phóng khoáng tiêu dao’. Nàng nhìn cái tháp hũ kia kìa, tỉ lệ hoàn hảo thế kia cơ mà!

— Hoàn hảo cái con khỉ! — Lão Quy leo lên đầu Vô Ưu ngồi, run rẩy — Đây là “Vạn Tửu Tiên Thành”, nơi mà năm xưa đám sư tổ của ngươi đã dùng vạn năm linh dịch để ủ rượu, sau đó uống quá đà rồi đánh sập cả ngọn núi, khiến nó lún sâu xuống đáy hồ U Minh. Cẩn thận, cái thành phố này không chỉ có rượu đâu, còn có “ám khí nấc cục” của đám người đó để lại nữa.

Diệp Vô Ưu không nghe, hắn cứ thế nghênh ngang bước vào cổng thành. Vừa bước qua cánh cổng, một giọng nói máy móc, khàn khàn như vừa uống phải cồn công nghiệp vang lên từ hai bức tượng hộ vệ bằng đá:

— “Kiểm tra nồng độ cồn… Tít tít… Đối tượng bên trái: Nồng độ cồn 0%. Trạng thái: Quá tỉnh táo, nguy hiểm cho xã hội. Kiến nghị: Đuổi cổ.”

— “Đối tượng bên phải: Nồng độ cồn vượt mức cho phép 3000%. Trạng thái: Coi trời bằng vung. Kiến nghị: Chào mừng đại ca về nhà!”

Lục Tuyết Dao: “…”

Diệp Vô Ưu vênh mặt: — Thấy chưa? Cái thành phố này nó có gu lắm!

Hắn tiện tay vỗ vào mông một bức tượng đá. Ngay lập tức, từ miệng bức tượng chảy ra một dòng nước màu vàng óng, thơm nức mùi hoa quế. Vô Ưu không ngần ngại, đưa miệng hứng ngay một hớp lớn.

— Khàaa! Tuyệt phẩm! Rượu này ít nhất cũng phải ủ từ thời kỳ chưa có tiền điện! — Hắn sảng khoái hét lên, linh lực trong người bỗng chốc bùng nổ.

Cảnh giới của hắn, vốn đang kẹt ở Tam Cảnh – Cuồng Ca sơ kỳ, đột ngột rung chuyển. Cái hồ lô Tử Kim bên hông hắn bắt đầu run lên bần bật như gặp được người thân lâu ngày không gặp.

— “Đi tìm Mị Cơ thôi!” — Diệp Vô Ưu hào hứng — “Ta cảm nhận được mùi rượu của nàng ta đang ở khu trung tâm, chắc đang tìm cách cạy gạch của tổ tông ta đem đi bán lấy tiền đây mà.”

Càng đi sâu vào thành phố, họ càng thấy sự điên rồ của những người sáng lập. Đường phố không lát đá mà lát bằng nắp vò rượu. Những cây đèn đường là hình dáng của những bàn tay đang cầm chén trà (nhưng bên trong là tinh dầu rượu).

Đột nhiên, từ trong một tòa lâu đài đổ nát (trông như một cái vò rượu bị vỡ một nửa), Mị Cơ lao ra với dáng vẻ thảm hại chưa từng thấy. Tóc tai nàng ta rũ rượi, chiếc váy đỏ gợi cảm giờ trông không khác gì nùi giẻ lau nhà.

— Cứu mạng! Đừng có bám theo ta nữa! — Nàng ta hét lên, nhưng không phải hướng về phía Diệp Vô Ưu.

Đằng sau nàng ta là một đám “Hồn Rượu” – những bóng ma mờ ảo có hình dáng những lão già mập mạp, tay cầm bình rượu to tướng, miệng liên tục hô vang:
— “Uống đi! Không uống không cho đi!”
— “Lâu ngày không có khách, tiểu cô nương, bồi chúng ta ba nghìn chén rồi hãy đi!”

Lục Tuyết Dao kinh hãi: — Đó là ‘Chấp Niệm Tửu’ của những bậc tiền bối phái Túy Tiên! Họ chết khi chưa uống đủ đô nên linh hồn không chịu tan biến!

Mị Cơ nhìn thấy Diệp Vô Ưu như thấy cứu tinh, dù trước đó nàng ta còn muốn lột da hắn:
— Diệp Vô Ưu! Đồ khốn nhà ngươi! Mau cứu ta! Đám ma men này bắt ta uống loại nước tiểu gì đó của bọn họ, ta chịu không nổi nữa rồi!

Diệp Vô Ưu khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như một vị đại gia đang đi đòi nợ:
— Cứu thì cũng được thôi, nhưng giá cả thế nào? Vong Xuyên Lệ đâu? Mang ra đây thì ta sẽ nói chuyện với các sư thúc, sư bá của ta một câu.

— Ta không có! Vong Xuyên Lệ nằm ở trung tâm của ‘Tửu Bể Vô Tận’ phía dưới chân tháp kia kìa! Ta chưa kịp vào thì đã bị đám ‘Sugar Daddy’ phiên bản âm ty này tóm được rồi! — Mị Cơ vừa chạy vừa khóc.

Hệ thống lại hiện lên bảng thông báo màu hồng chóe:
【 *Nhiệm vụ phụ: Thể hiện bản lĩnh của truyền nhân Túy Tiên. Hãy uống thi với 100 bóng ma để mở đường.
Phần thưởng: “Mảnh vỡ Mặc Ảnh Kiếm” số 3.
Lưu ý: Nếu thua, ký chủ sẽ phải ở lại đây làm rể, lấy một trong số các linh hồn lão bà bà ở đây.* 】

Diệp Vô Ưu rùng mình một cái. Lấy linh hồn bà già? Thà hắn chết còn hơn!

— Tránh ra! Để đó cho chuyên gia! — Diệp Vô Ưu gầm lên một tiếng, chân đạp “Túy Tiên Mê Tung Bộ”, lao thẳng vào giữa đám hồn ma.

Hắn giật lấy bình rượu từ tay một bóng ma to nhất, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch trước sự ngỡ ngàng của tất cả.

— Hảo thủ! — Một linh hồn lão giả râu dài chạm đất hét lên — Tên nhóc này có tửu lượng khá đấy! Tiếp tục!

Thế là, giữa một thành phố cổ kính dưới đáy biển, một màn kịch hy hữu diễn ra: Một thiếu niên mặc hỷ phục rách nát ngồi bệt xuống đất, vây quanh là cả trăm linh hồn tổ tiên, thi nhau uống rượu như đúng rồi.

Lục Tuyết Dao đứng ngoài nhìn, thở dài ngao ngán:
— Ta thật sự đang làm cái quái gì ở đây vậy? Tại sao một thiên tài của Thiên Đạo Minh như ta lại phải đi xem một trận thi uống rượu với ma dưới đáy biển chứ?

Lão Quy vỗ vỗ vai nàng (bằng cái chân rùa):
— Bình tĩnh đi cô bé. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Khi nào thằng nhóc đó say thật sự, cô sẽ thấy cái thành phố này “nhảy múa” theo nghĩa đen đấy.

Quả nhiên, sau chén thứ một trăm linh một, Diệp Vô Ưu nấc một cái kinh thiên động địa. Toàn bộ nước hồ phía ngoài màn chắn bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Mắt hắn đỏ rực, nụ cười trên môi biến từ trêu chọc sang một sự uy nghiêm kỳ lạ. Hắn đứng phắt dậy, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trên lưng bỗng dưng rung lên, lớp rỉ sét rơi rụng để lộ một tia sáng đen sâu thẳm.

— “Say… hay không say… không phải do rượu, mà do lòng người!” — Vô Ưu lảm nhảm — “Tiền bối, nể mặt ta là người duy nhất còn nhớ công thức nấu rượu của phái ta, cút hết đi cho ta làm việc!”

Hắn phất tay một cái, một luồng “Túy Ý” mạnh mẽ như sóng thần quét qua. Đám hồn ma không những không giận mà còn cười lớn, tan biến thành những đóa hoa rượu trắng tinh khôi, vây quanh hắn như tôn sùng vị vua mới.

Hệ thống: 【 *Keng! Nhiệm vụ hoàn thành. Ký chủ đã nhận được Mảnh vỡ Mặc Ảnh. Cảnh giới đột phá: Tam Cảnh – Cuồng Ca Trung Kỳ. Cảnh báo: Ký chủ sắp bước vào trạng thái “Say Quá Hóa Điên”, vui lòng thắt dây an toàn.* 】

— Diệp Vô Ưu! — Lục Tuyết Dao nhận ra sự bất thường, lao đến — Ngươi tỉnh lại đi! Đừng có phát điên lúc này!

Vô Ưu quay lại, nhìn nàng bằng ánh mắt lờ đờ nhưng cực kỳ nóng bỏng. Hắn đưa tay nâng cằm nàng lên, giọng trầm thấp đầy quyến rũ (nhưng nặc mùi rượu):
— Tiên tử… nàng có biết nàng đẹp nhất là lúc nào không?

Lục Tuyết Dao đỏ bừng mặt, tim đập loạn xạ: — Lúc… lúc nào?

— Là lúc… lúc nàng đứng yên để ta lấy cái khăn tay của nàng… lau mồm. — Vừa nói xong, hắn nhanh tay rút phắt chiếc khăn lụa bên hông nàng, quẹt một đường ngang miệng rồi cười hơ hớ.

Lục Tuyết Dao: — DIỆP VÔ ƯU! TA SẼ GIẾT NGƯƠI!!!

Cả thành phố dưới đáy hồ rung chuyển bởi tiếng hét của nàng tiên tử, trong khi gã say kia đã tung người nhảy thẳng xuống “Tửu Bể Vô Tận”, bắt đầu cuộc hành trình chinh phục món quà cuối cùng của tổ tiên: Vong Xuyên Lệ.


**Hết Chương 65.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8