Túy Ngọa Trường SinhChương 66: Bức họa vô danh
**CHƯƠNG 66: BỨC HỌA VÔ DANH**
Nếu có ai hỏi Diệp Vô Ưu cảm giác khi nhảy vào “Tửu Bể Vô Tận” là gì, hắn sẽ không ngần ngại mà trả lời: “Giống như bạn vừa trúng độc đắc nhưng phần thưởng lại được chi trả hoàn toàn bằng… cồn 90 độ”.
“Áaaaa! Đồ nát rượu, ngươi đứng lại đó cho ta!” – Tiếng gào thét của Lục Tuyết Dao vang dội cả không gian, nhưng ngay sau đó bị chặn đứng bởi một tiếng “Tõm” cực lớn.
Diệp Vô Ưu như một con rái cá bị trúng gió, lặn ngụp trong dòng chất lỏng thơm nồng đến mức chỉ cần hít một hơi cũng đủ làm một con voi lăn ra ngủ ngáy như sấm. Hắn không bơi, hắn đang… hưởng thụ.
【 *Keng! Phát hiện ký chủ đang ngâm mình trong “Vạn Niên Túy Cốt Dịch”.* 】
【 *Tình trạng thể chất: Phê pha quá độ.* 】
【 *Đề xuất của hệ thống: Ký chủ nên giữ liêm sỉ, đừng cố gắng uống cạn cái bể này, thận của ngài không làm bằng inox đâu!* 】
— Câm miệng! — Diệp Vô Ưu lầm bầm, bong bóng rượu phun ra đầy mặt — Ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là tu luyện thụ động. Ngươi thấy có ai đi tắm mà cũng tăng kinh nghiệm như ta không?
Phía sau, Lục Tuyết Dao đang chật vật ngự kiếm bay là là mặt nước. Gương mặt thanh tú của nàng lúc này đỏ bừng, một phần vì giận, mười phần vì… ngấm hơi rượu. Nàng chưa bao giờ thấy loại rượu nào nồng nặc như thế này, chỉ cần lọt vào đây, linh lực trong người nàng vốn dĩ lưu chuyển như dòng suối nhỏ nay bỗng chạy loạn xạ như lũ trẻ tan trường.
— Diệp Vô Ưu, trả lại khăn tay cho ta! Ngươi có biết cái khăn đó trị giá bao nhiêu linh thạch không? — Nàng nghiến răng, thanh kiếm băng giá trong tay rung lên bần bật.
Diệp Vô Ưu ngoi đầu lên, mái tóc bết lại toàn mùi men rừng, hắn vẫy vẫy cái khăn lụa trắng lúc này đã thấm đẫm rượu:
— Tiên tử, khăn của nàng giờ đã được “linh hóa” rồi. Cầm cái này đi lau mồm thì đảm bảo môi hồng răng trắng, say cả đời người!
Nói đoạn, hắn bất ngờ bị một lực hút cực mạnh từ dưới đáy bể kéo tuột xuống. Lục Tuyết Dao kinh hãi, không kịp suy nghĩ nhiều cũng lao theo.
…
Sau màn quay cuồng như bị nhét vào máy giặt chế độ vắt cực khô, cả hai tiếp đất bằng một tư thế không thể “tiên tử” hơn. Diệp Vô Ưu nằm sấp, mông chổng lên trời, còn Lục Tuyết Dao thì hạ cánh ngay trên lưng hắn.
— Ách… nhẹ thôi… Eo của ta… — Diệp Vô Ưu rên rỉ — Nàng rốt cuộc là tiên tử hay là tảng đá ngàn năm vậy?
Lục Tuyết Dao vội vàng bật dậy, chỉnh đốn lại y phục vốn đã hơi xộc xệch, mặt đỏ như gấc chín:
— Ai bảo ngươi đột ngột chìm xuống! Đây là đâu?
Họ đang đứng trong một không gian kỳ dị. Không có nước (hay rượu), xung quanh bốn bề là những bức tường đá rêu phong, hơi ẩm bốc lên tạo thành một tầng sương mỏng. Nhưng điều lạ lùng nhất chính là ở giữa gian phòng trống trải này, có một bức họa lớn treo lơ lửng giữa không trung.
Bức họa vẽ một người đàn ông.
Nói là người đàn ông thì hơi quá, vì nét vẽ trông giống như tác phẩm của một đứa trẻ lên ba đang tập vẽ lúc bị đau bụng kinh niên. Một cái đầu hình tròn, thân mình là một gạch thẳng, hai tay hai chân xiêu vẹo. Trên tay cái “hình người” đó là một vòng tròn khác, đoán chừng là bát rượu.
— Đây… đây là bảo vật trấn phái của các người sao? — Lục Tuyết Dao trợn tròn mắt, cảm thấy tam quan của mình vừa bị rạn nứt — Ngươi bảo đây là nơi chứa đựng kiếm pháp tuyệt học?
Diệp Vô Ưu cũng ngẩn người. Hắn dụi mắt ba lần, rồi lại nấc một cái rõ to.
— Lạ nhỉ… Sư phụ ta bảo là đẹp lắm mà? Hay là tại ta chưa đủ say nên chưa thấy được vẻ đẹp ẩn giấu?
【 *Keng! Nhiệm vụ phụ: “Nhìn Tranh Đoán Kiếm”.* 】
【 *Mô tả: Bức họa này được vẽ bởi một vị tổ sư trong trạng thái say sẩm đến mức không thấy đường về. Muốn ngộ được kiếm pháp, ký chủ cần đạt đến trạng thái “Vô Tri thắng Hữu Tri”.* 】
【 *Phần thưởng: Bộ kiếm pháp “Túy Nhai Phá Giới”.* 】
【 *Hình phạt nếu thất bại: Trở thành người tỉnh táo nhất thế gian trong vòng 1 năm (Không được đụng vào một giọt rượu).* 】
— Cái gì?! — Diệp Vô Ưu nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi — Bắt ta cai rượu một năm? Thà ngươi bảo ta đi thi hoa hậu còn dễ nghe hơn!
Hắn lập tức vớ lấy cái hồ lô Tử Kim, tu một hơi trường tận, rượu tràn ra cả mép áo.
— Này, ngươi lại uống? — Lục Tuyết Dao tức giận — Chúng ta đang bị kẹt ở đây, ngươi không lo tìm lối ra mà cứ…
— Im lặng để đại ca diễn! — Diệp Vô Ưu phất tay, đôi mắt bắt đầu dại đi, bước chân loạng choạng tiến về phía bức họa.
Kỳ diệu thay, khi nồng độ cồn trong máu Diệp Vô Ưu chạm ngưỡng “báo động đỏ”, bức họa vô danh kia bỗng dưng rung động. Những nét vẽ nguệch ngoạc bắt đầu chuyển động như những con giun đất bị đổ nước vôi.
Trong mắt Diệp Vô Ưu lúc này, bức vẽ không còn là một đống gạch vặn vẹo nữa. Hắn thấy một vị kiếm tiên hào khí ngất trời, tay cầm bầu rượu, tay múa thanh kiếm bằng gỗ rách, mỗi bước chân đều đạp lên quy luật của thiên địa.
— “Nhất túy vạn cổ sầu… Nhị túy đạp vân tiêu…” — Diệp Vô Ưu lảm nhảm, thanh Mặc Ảnh trên lưng bỗng tự động bay ra, rơi vào tay hắn.
Thanh sắt gỉ giờ đây phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Diệp Vô Ưu không múa kiếm theo kiểu đường hoàng chính đính như Lục Tuyết Dao thường thấy. Hắn bắt đầu… nhảy.
Đúng thế, đó là một điệu nhảy của kẻ say.
Hắn bước sang trái nhưng người lại đổ sang phải. Hắn đâm kiếm về phía trước nhưng mũi kiếm lại vòng ra sau lưng. Trông thì như một kẻ tâm thần đang đánh nhau với không khí, nhưng Lục Tuyết Dao – vốn là một thiên tài kiếm đạo – sắc mặt dần dần thay đổi từ khinh thường sang kinh hãi.
Mỗi khi Diệp Vô Ưu vung kiếm, không gian xung quanh lại bị rạch ra một đường đen ngòm. Linh khí nồng đậm bị hút sạch vào quỹ đạo của thanh kiếm sắt gỉ.
— Kiếm ý này… sao có thể? — Lục Tuyết Dao lùi lại vài bước — Không hề có chiêu thức cố định, hoàn toàn là tùy tâm sở dục. Hắn đang phá vỡ mọi quy tắc kiếm đạo của tu chân giới!
Diệp Vô Ưu lúc này đã hoàn toàn tiến vào trạng thái “Vong Ngã”. Trong đầu hắn, hệ thống đang liên tục phát ra những âm thanh báo hiệu:
【 *Kiếm chiêu thứ nhất: “Uống Nhầm Ánh Mắt” – Tác dụng: Làm đối thủ hoa mắt chóng mặt, cảm giác như đang đứng giữa tâm bão nhưng thực ra chỉ là do… tiền đình.* 】
【 *Kiếm chiêu thứ hai: “Chén Rượu Tình Thâm” – Tác dụng: Tạo ra một kiếm trận đầy mùi rượu, khiến đối thủ dù là cao thủ Hóa Thần cũng phải đỏ mặt tía tai vì nồng độ cồn trong không khí vượt mức cho phép.* 】
— Tuyệt! Hay cho chiêu Uống Nhầm Ánh Mắt! — Diệp Vô Ưu hét lớn, một kiếm chém ngang.
Một luồng kiếm khí màu xám tro hình vòng cung bay ra, đập thẳng vào bức tường đá phía trước. “Rầm” một tiếng, bức tường đá dày cả trượng nát vụn như bánh đa thấm nước, để lộ ra một lối đi sâu thẳm tỏa ánh vàng kim.
Cùng lúc đó, bức họa vô danh bỗng nhiên bốc cháy, hóa thành một đạo thanh quang bay thẳng vào trán Diệp Vô Ưu.
Hắn đứng sững lại, thanh kiếm rơi xuống đất nghe cái “keng” khô khốc.
— Diệp Vô Ưu! Ngươi sao rồi? — Lục Tuyết Dao lo lắng chạy đến.
Hắn từ từ quay đầu lại, đôi mắt nhìn nàng một cách thâm trầm, sâu sắc, tràn đầy vẻ thấu hiểu hồng trần.
— Tiên tử… — Giọng hắn trầm ấm lạ thường.
— Ngươi… ngươi đã ngộ ra đạo lý cao siêu gì sao? — Lục Tuyết Dao nín thở chờ đợi một câu triết lý kinh thiên động địa.
— Ta… ta muốn nôn… — Diệp Vô Ưu xanh mặt, lập tức ôm lấy một tảng đá gần đó mà “cho cá ăn” một cách nhiệt tình.
Lục Tuyết Dao: “…”
Nàng hít một hơi thật sâu, nắm đấm siết chặt đến mức kêu răng rắc. “Bình tĩnh, Lục Tuyết Dao. Hắn là cứu tinh của ngươi. Hắn là truyền nhân Túy Tiên. Không được đánh chết hắn… Không được…”
Sau khoảng mười phút thanh lọc cơ thể, Diệp Vô Ưu lau miệng bằng chính… cái khăn tay của Lục Tuyết Dao (lần thứ n), gương mặt lấy lại chút huyết sắc.
— Keng! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Ngài đã nhận được bộ kiếm pháp “Túy Nhai Phá Giới”. Trình độ thành thạo: 1% (Vừa mới bắt đầu biết múa). — Tiếng hệ thống lại vang lên trong đầu hắn — *Ghi chú: Lần sau nếu có nôn, vui lòng tránh xa linh vật của hệ thống, Lão Quy đang khiếu nại vì ngài nôn trúng đầu nó.*
Bấy giờ Lão Quy mới lồm cồm bò ra từ túi áo của Vô Ưu, khuôn mặt rùa nhăn nheo như quả táo tàu khô, không ngừng phun ra mấy tiếng chửi rủa bằng cổ ngữ mà không ai hiểu được.
— Thôi nào Lão Quy, tại hạ lỡ tay thôi mà. — Vô Ưu cười hì hì, sau đó nhìn về phía lối đi vừa mở ra — Đi thôi Tuyết Dao tiểu thư, ta ngửi thấy mùi của “Vong Xuyên Lệ” ở phía trước rồi.
— Ngươi chắc chứ? Hay lại ngửi thấy mùi quán nhậu nào đó? — Nàng lạnh lùng mỉa mai, nhưng vẫn đi sát bên cạnh hắn.
Diệp Vô Ưu bước đi nghênh ngang, tay vẫn cầm thanh Mặc Ảnh giờ đã có thêm một vài đường vân mờ ảo trên thân kiếm. Hắn thầm nghĩ: “Thế giới này quả thực kỳ lạ. Người tỉnh táo thì mệt mỏi tranh giành, kẻ say xỉn như ta lại được định mệnh ưu ái. Có lẽ, thực sự giống như sư phụ nói, cuộc đời chỉ là một bức họa vô danh, ai nhìn ra cái gì thì nó là cái đó.”
Nhưng suy nghĩ sâu xa chưa được ba giây, hắn đã va đầu vào vách đá vì bước chân vẫn còn lảo đảo.
— Đệch! Cái vách đá này dám đánh lén ta? Tuyết Dao, nàng thấy không? Nó chủ động va vào đầu ta!
Lục Tuyết Dao thở dài, đưa tay lên day trán:
— Diệp Vô Ưu, nếu ta có thể sống sót rời khỏi đây mà không bị ngươi làm cho phát điên, ta thề sẽ đi tu tịnh khẩu mười năm!
— Đừng mà tiên tử, nàng mà tịnh khẩu thì ai mắng ta cho ta vui lòng? — Vô Ưu cười hớn hở, bóng lưng xiêu vẹo biến mất vào trong ánh hào quang của mật đạo, để lại một không gian tĩnh mịch với những mảnh vụn của bức họa vô danh đang tan biến vào hư không.
Dưới đáy hồ rượu này, bí mật về trường sinh dường như vừa hé mở một trang mới, nhưng trang sách này có mùi rượu quá nồng, khiến bất cứ ai muốn đọc cũng phải chuẩn bị sẵn một tinh thần… không sợ say.
—
**Hết Chương 66.**