Túy Ngọa Trường SinhChương 67: Lão Quy tìm thấy kho báu
**CHƯƠNG 67: LÃO QUY TRÚNG MẢNH ĐẤT VÀNG, DIỆP VÔ ƯU ĐÒI ĐI “LÀM LỖ”**
Trong cái không gian u tối, nồng nặc mùi ẩm mốc và cả mùi “vị nhân sinh” (thực chất là mùi tất thối của Diệp Vô Ưu sau ba tháng không thay), Lục Tuyết Dao cảm thấy nhân sinh quan của mình đang sụp đổ nhanh hơn cả cổ phiếu của Thiên Đạo Minh.
“Ngươi… ngươi thật sự định bò bằng bốn chân để tìm đường sao?” Nàng nhìn bóng lưng Diệp Vô Ưu đang lồm cồm dưới đất, giọng run rẩy vì tức giận lẫn bất lực.
Diệp Vô Ưu không quay đầu lại, vừa bò vừa lầm bầm: “Tiên tử à, nàng không hiểu cái gì gọi là ‘hòa mình vào đại địa’ sao? Đứng cao thì dễ ngã, bò thấp thì khó té. Đây là triết lý sâu sắc nhất của Túy Tiên Quyết, gọi là cảnh giới ‘Tiếp đất bằng mặt’. Vả lại, cái vách đá ban nãy nó đánh lén ta, giờ ta phải đi thấp để né chiêu của nó.”
Lục Tuyết Dao: “…” Nàng thề, sau khi xong vụ này nàng sẽ đi tìm một khóa trị liệu tâm lý dành cho tiên nhân.
Đúng lúc này, túi áo của Diệp Vô Ưu rung bần bật. Một cái đầu rùa nhỏ xíu thò ra, hai lỗ mũi nhỏ như hạt tiêu liên tục co thắt với tần suất của một cái động cơ phản lực.
“Mùi này… cái mùi thối tha… à không, cái mùi thơm tho hôi hám đặc trưng của đồng tiền! Ký chủ! Dừng lại! Có biến!” Lão Quy hét lên bằng giọng khàn đặc như vịt đực bị kẹp cổ.
Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo, quên sạch cái triết lý bò sát ban nãy, tay lăm lăm thanh Mặc Ảnh (vẫn còn gỉ sét vài chỗ): “Đâu? Kẻ nào dám dùng tiền đập vào mặt ta? Bước ra đây để ta dùng liêm sỉ ra chống đỡ!”
Lão Quy từ trong túi áo nhảy phốc xuống đất, cái thân hình nhỏ xíu bỗng nhiên xoay vòng vòng như con quay, sau đó nó dùng hai chân sau đứng thẳng lên, một tay chống hông, một tay chỉ về phía một bức tường đá phủ đầy rêu xanh.
“Linh thạch! Một biển linh thạch! Lão quy ta ngửi thấy mùi của sự giàu sang thoát nghèo rồi! Mau, đập vỡ cái tường này cho ta! Bên trong chắc chắn là kho báu của một tên đại gia nào đó đã ngủm củ tỏi từ thời tiền sử!”
Lục Tuyết Dao nheo mắt: “Ngươi chắc chứ? Ở cái nơi U Minh Cốc hẻo lánh này, làm gì có kho báu nào?”
Lão Quy khinh khỉnh liếc nhìn nàng: “Tiểu nha đầu biết cái gì? Mũi của Thái Cổ Linh Quy ta đã được hệ thống buff cấp độ tối đa trong mảng dò la vàng bạc. Nếu ta nói sai, ta nguyện cho Diệp Vô Ưu uống nước lọc cả đời!”
Diệp Vô Ưu giật mình: “Ê này! Độc mồm vừa thôi lão già! Được rồi, né ra để ta thi triển tuyệt kỹ ‘Phá cửa trốn nợ’!”
Hắn hít một hơi thật sâu, nấc lên một tiếng “Ức…”, linh lực nồng nặc mùi rượu bắt đầu luân chuyển. Thanh Mặc Ảnh kiếm rung lên bần bật, nhưng thay vì hào quang rực rỡ, nó lại phát ra một màu tím tái như người say rượu lâu năm.
“Nhất Kiếm… Văng Miếng!”
Một luồng kiếm khí vẹo vẹo, xoắn quẩy như cọng bún bò bay thẳng về phía bức tường.
*Ầm!*
Bức tường đá không vỡ nát như dự đoán, mà nó lại… tan chảy ra như bơ gặp nóng. Một luồng ánh sáng vàng rực, rạng ngời và “sang chảnh” đến mức mù mắt chó (theo đúng nghĩa đen) bỗng dưng bắn ra từ khe hở.
“Mắt ta! Ôi cái hào quang của sự giàu sang này!” Diệp Vô Ưu lấy tay che mắt, mồm không ngừng la hét.
Lục Tuyết Dao cũng phải lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn về phía trước. Khi ánh sáng bớt gắt, một cảnh tượng “chấn động con tim” hiện ra.
Bên trong là một hang động rộng lớn ngang ngửa một cái quảng trường trung tâm. Và ở đó… không có gì ngoài linh thạch. Từng núi linh thạch cực phẩm chất cao như núi, lấp lánh như những viên kim cương cỡ bự, mỗi viên đều chứa đựng linh khí thuần khiết đến mức chỉ cần thở thôi cũng cảm thấy tu vi tăng tiến vù vù.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Ở giữa “núi tiền” ấy, là hàng nghìn vò rượu bằng sứ trắng, cổ bình được niêm phong bằng phù triện vàng kim. Mùi hương rượu thoát ra từ những kẽ hở dù là nhỏ nhất, nồng đậm đến mức không khí trong hang dường như cũng đang sôi sùng sục.
“Hệ thống! Kiểm tra hàng cho ta!” Diệp Vô Ưu gào lên trong đầu.
【 Đinh! Phát hiện ‘Kho báu của Tửu Đế Vong Danh’. 】
【 Thống kê sơ bộ: 500 triệu Linh thạch cực phẩm. 10 vạn bình ‘Bách Niên Linh Tửu’. 1 nghìn bình ‘Thiên Niên Túy’. Và đặc biệt… 3 bình ‘Vạn Năm Tuyết Dịch’ nguyên chất dùng để ngâm Vong Xuyên Lệ. 】
【 Ghi chú của hệ thống: Ký chủ đã chính thức thoát nghèo. Từ giờ có thể đi khè hàng mấy đứa đệ tử nhà giàu của Thiên Đạo Minh rồi. Lời khuyên: Đừng có thấy nhiều tiền quá mà đột quỵ, hệ thống không bảo hiểm nhân thọ cho kẻ chết vì sốc tiền. 】
“Ha ha ha! Ta giàu rồi! Ta chính thức thành ‘Tài phiệt tu chân’ rồi!” Diệp Vô Ưu không màng hình tượng, lao thẳng vào đống linh thạch như một con cá trắm cỏ lao xuống ao bùn. Hắn bốc từng nắm linh thạch ném lên trời, vừa cười vừa khóc: “Sư phụ ơi! Ngài có linh thiêng thì nhìn đi! Đệ tử không cần đi ăn chực rượu nữa rồi! Con sẽ mua lại cả cái quán rượu ở Phượng Lạc Trấn để làm nơi rửa chân cho Lão Quy!”
Lão Quy cũng không kém cạnh, nó đã biến hình lớn như một cái tủ lạnh, đang bò ngổn ngang trên đống đá quý, miệng liên tục lẩm bẩm: “Đây là của ta… đây là của ta… viên này đẹp, nhét vào vỏ rùa… viên kia bóng, dùng làm gối kê đít…”
Lục Tuyết Dao đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Nàng là đệ tử chính tông, từng thấy qua cảnh tượng núi vàng biển bạc, nhưng chưa từng thấy ai tu tiên mà… thô bỉ và thực dụng đến mức này.
“Hai người… có thể có chút liêm sỉ không? Chúng ta đang ở trong khu vực nguy hiểm của U Minh Cốc đấy!” Nàng cố gắng nhắc nhở, nhưng tay nàng cũng vô thức nhặt lấy một viên linh thạch cực phẩm lên xem. Ừ thì… công nhận là linh khí này xịn thật.
Diệp Vô Ưu chợt dừng lại giữa đống tiền, khuôn mặt đỏ gay vì phấn khích bỗng nghiêm lại. Hắn lao về phía những vò rượu.
Hắn mở toang một bình ‘Thiên Niên Túy’, hương thơm ngào ngạt tức khắc tràn ngập toàn bộ hang động. Diệp Vô Ưu ngửa cổ uống một hơi dài, rượu chảy xuống cổ họng nóng như thiêu như đốt nhưng dư vị lại thanh mát, ngọt ngào khiến toàn bộ kinh mạch trong cơ thể hắn như được đại tu.
“Khà…! Rượu ngon! Đây mới chính là chân ái của cuộc đời ta!” Diệp Vô Ưu la lên.
Nhưng ngay lúc đó, hệ thống lại vang lên một thông báo đỏ lòm:
【 Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện dao động linh lực bất thường. Ký chủ chỉ mải nhìn tiền mà quên mất cái bóng khổng lồ sau lưng mình rồi hả? 】
Diệp Vô Ưu cứng người. Hắn từ từ quay đầu lại.
Ở phía cuối hang động, nơi bóng tối dày đặc nhất, một cặp mắt màu xanh lam rực rỡ như hai bóng đèn cao áp bỗng mở choàng ra. Một áp lực khủng khiếp đè nặng xuống, khiến những núi linh thạch bắt đầu rung chuyển sầm sập.
“Cái… cái gì vậy?” Lão Quy lắp bắp, vội vàng thu nhỏ lại chui vào vỏ, chỉ còn cái đầu thụt ra thụt vào như máy đóng cọc.
Một sinh vật khổng lồ bước ra từ bóng tối. Đó là một con… Rối Máy (Puppet) cao tầm mười trượng, nhưng không phải làm từ gỗ hay sắt, mà được tạc hoàn chỉnh từ một khối Linh Thạch vạn năm khổng lồ. Trên tay nó cầm một cái bình rượu cũng to không kém, và một thanh cự kiếm có hình dạng giống hệt một cái dụng cụ mở nắp chai phiên bản phóng đại.
Con Rối vang lên âm thanh ầm ầm như sấm rền:
“Kẻ… kẻ nào… dám… làm loạn… hầm rượu của chủ nhân…?”
Diệp Vô Ưu nhìn con Rối, rồi nhìn đống rượu trong tay, rồi nhìn sang Lục Tuyết Dao. Hắn cười khổ một tiếng: “Tuyết Dao tiên tử, hình như chúng ta vào kho báu nhưng quên chưa xin phép chủ nhà.”
Con Rối Máy nâng bình rượu khổng lồ lên, bất ngờ nó đổ thẳng vào miệng mình (thực chất là một cái rãnh nạp linh dịch). Toàn thân nó bùng phát lên một ngọn lửa màu xanh lá.
“Cảnh giới… Nhị Cảnh Vi Túy?” Lục Tuyết Dao kinh hãi cảm nhận luồng sức mạnh tỏa ra từ con rối, “Nó biết dùng Túy Đạo sao?”
“Không chỉ biết dùng, nó còn là cao thủ rượu chè nữa!” Diệp Vô Ưu rút thanh Mặc Ảnh ra, lau đi vệt rượu trên khóe môi, vẻ mặt đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc (hoặc có thể là hắn đang cố giữ để không bị nôn vì uống quá nhanh).
“Lão Quy, mau thu dọn linh thạch và rượu vào Tử Kim Yêu Hồ cho ta! Chỗ này ta lo!” Diệp Vô Ưu hét lên.
Lão Quy nghe thấy nhiệm vụ thu gom tiền bạc thì bỗng chốc dũng cảm vô song: “Đã rõ! Ký chủ cố gắng câu giờ! Lão quy ta sẽ thể hiện tốc độ của tia chớp!” Nói đoạn, cái hồ lô màu tím trên hông Vô Ưu bay ra, miệng hồ lô mở lớn như một cái hố đen, bắt đầu hút linh thạch vào như máy hút bụi công nghiệp.
Con Rối Máy thấy “tiền” đang mất dần, nó nổi điên, vung cái dụng cụ mở nắp chai khổng lồ xuống:
“Trộm… trộm rượu… chết!”
Diệp Vô Ưu vấp một cái, ngã nhào ra đất. Nhưng chính cái cú vấp định mệnh ấy lại giúp hắn tránh được cú chém nghìn cân của con Rối trong gang tấc. Vị trí hắn vừa đứng bị chém thành một hố sâu hoắm, đá văng tung tóe.
“Buff may mắn của người say! Kích hoạt!” Diệp Vô Ưu lộn mèo ba vòng trên mặt đất, nhân cơ hội tu thêm một hụm rượu nữa.
Càng uống, ánh mắt hắn càng trở nên mờ mịt, nhưng kiếm chiêu trong tay lại càng trở nên sắc bén. Hắn bắt đầu múa. Một bộ kiếm pháp kì quặc chưa từng thấy, bước chân đi loạng choạng như dẫm phải phân bò, nhưng mỗi khi thanh kiếm vung ra, nó lại tạo thành những đường vòng cung kì dị quấn lấy đôi chân của con Rối Máy.
“Hệ thống, sử dụng ‘Túy Nhai Phá Giới’!”
【 Đinh! Kích hoạt kỹ năng. Chúc mừng ký chủ tiêu hao 10 lít linh tửu để tạo ra hiệu ứng ‘Say Sẩm Mặt Mày’. 】
Không gian xung quanh con Rối Máy bắt đầu méo mó. Con Rối khổng lồ bỗng cảm thấy… thế giới đang quay cuồng. Cái đầu máy móc của nó phát ra âm thanh “Xè xè…” như chập điện.
“Sao… sao sàn nhà… lại nhảy múa…?” Con Rối lẩm bẩm (bằng âm thanh cơ khí), nó bắt đầu vung tay múa chân một cách hỗn loạn, suýt chút nữa là đập trúng Lão Quy đang mải mê hốt tiền.
Diệp Vô Ưu nhân lúc đối phương “say xe”, áp sát vào chân con Rối. Thanh Mặc Ảnh bỗng phát ra tiếng ngân dài như tiếng cười nhạo. Hắn đâm một kiếm vào một khe hở giữa các khối linh thạch của con Rối.
*Keng!*
“Nhất Chén Giang Hồ!”
Kiếm khí hóa thành một dòng thác rượu rực lửa, chảy ngược vào trong thân thể của con Rối Máy. Linh lực nồng đậm của rượu gặp phải linh khí thuần khiết của Linh thạch tạo ra một phản ứng hóa học cực kỳ… tốn kém.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những tiếng nổ nhỏ vang lên khắp người con Rối. Nó run rẩy, rồi từ từ quỳ rạp xuống, thanh cự kiếm mở nút chai cắm phập xuống đất.
“Rượu… ngon… chủ nhân… không gạt ta…” Âm thanh nhỏ dần, rồi biến mất hẳn. Con Rối Máy trở lại trạng thái bất động, nhưng kỳ lạ là nó không nổ tung mà chỉ đơn giản là cạn năng lượng.
Diệp Vô Ưu thu kiếm, mặt đỏ bừng, đứng không vững nữa, dựa hẳn vào chân con Rối: “Phù… đúng là mệt mỏi mà. Có tiền cũng cực lắm chứ đùa đâu.”
Lúc này, Lão Quy cũng đã “vét sạch” đến viên linh thạch cuối cùng và cái nắp bình rượu cuối cùng. Cái Tử Kim Yêu Hồ giờ đây rung lên bần bật vì chứa quá nhiều đồ tốt.
Lão Quy lau mồ hôi trên trán (dù rùa không có mồ hôi): “Xong rồi! Sạch bách! Đến cả cái thảm chùi chân ta cũng mang đi rồi!”
Lục Tuyết Dao đi tới, nhìn quanh cái hang động giờ đã trống không đến mức gió thổi qua còn có tiếng vang, thở dài một cách vô cùng phức tạp: “Diệp Vô Ưu, ngươi đúng là kẻ hủy diệt tài sản của tiền nhân.”
“Nào có, ta chỉ là đang giúp vị chủ nhân vong danh này tiêu thụ hàng tồn kho thôi.” Vô Ưu cười hì hì, chợt hắn nhìn thấy bên dưới vị trí con Rối vừa quỳ xuống có một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc bích màu đen.
Hắn tiến lại nhặt chiếc hộp lên. Mở ra, bên trong chỉ có một miếng ngọc giản cũ kỹ và ba lọ sứ nhỏ màu xanh lam sẫm.
Mùi hương tỏa ra từ ba lọ sứ này khiến cho Diệp Vô Ưu ngay lập tức tỉnh cả rượu.
“Đây… chính là Vong Xuyên Lệ!” Hắn thốt lên, giọng nói đầy xúc động, “Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.”
Lục Tuyết Dao cũng run run: “Có nó rồi, chúng ta có thể thực sự tìm được Băng Tâm Hoa trên đỉnh Mộ Tuyết để giải ấn hoàn toàn cho Mặc Ảnh?”
“Đúng vậy, nhưng trước đó…” Diệp Vô Ưu nhìn miếng ngọc giản, ném cho Lão Quy, “Đọc xem cái này là cái gì, ta nhức đầu quá.”
Lão Quy dùng thần thức quét qua miếng ngọc, bỗng nhiên khuôn mặt rùa của nó tái mét, rồi lại chuyển sang xanh, rồi lại vàng.
“Ký chủ… chúng ta to chuyện rồi.”
“Gì? Có chuyện gì?” Diệp Vô Ưu gãi gãi đầu.
Lão Quy giọng run run: “Trong này viết… Cái hang động này thực chất là một cái ‘bình bảo hiểm’ mà Minh Chủ Thiên Đạo Minh – Lệ Thiên Hành – đặt gửi ở đây từ nghìn năm trước. Hắn dùng nó để nuôi dưỡng ‘Linh Hồn Rượu’ cho Vĩnh Hằng Đan của hắn. Và con Rối kia… chính là ‘ camera an ninh’ kết nối trực tiếp với thần thức của hắn.”
Diệp Vô Ưu: “…”
Lục Tuyết Dao: “…”
【 Đinh! Hệ thống chúc mừng ký chủ đã thành công ‘ăn trộm’ đồ của Trùm cuối. 】
【 Độ thù hận của Lệ Thiên Hành với ký chủ hiện tại: 9,999,999 (Vượt mức trần). 】
【 Nhiệm vụ mới: Chạy ngay đi trước khi Lệ Thiên Hành đến đây bóp cổ ngài! 】
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo, uy nghiêm và chứa đầy sát khí vạn cổ vang lên dội vào trong hang động thông qua cái đầu của con Rối Máy đã tắt điện:
“Diệp… Vô… Ưu… Dám đụng vào hầm rượu của bản tọa… Ta sẽ khiến hồn phách ngươi vĩnh viễn bị ngâm trong hố xí của tiên giới!”
Diệp Vô Ưu rùng mình một cái, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vàng nhét chiếc hộp vào ngực, túm lấy Lão Quy ném vào túi, một tay nắm lấy cổ tay Lục Tuyết Dao:
“Chạy!!! Tuyết Dao, chạy mau!!! Kèo này không phải là ‘trúng mánh’ nữa, mà là ‘trúng đạn’ rồi!”
Lục Tuyết Dao lúc này cũng chẳng kịp trách mắng nữa, nàng vận dụng toàn bộ linh lực, cùng Diệp Vô Ưu lao vút ra khỏi mật đạo.
Phía sau bọn họ, hang động bắt đầu sụp đổ. Những bức tường rung chuyển dữ dội bởi một luồng áp lực vô hình từ không gian đang bị xé toạc.
Diệp Vô Ưu vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Trời ơi là trời! Đã bảo là phải đi thấp để né chiêu mà không nghe! Lần này mà sống sót, ta thề sẽ bỏ rượu… ít nhất là một tiếng đồng hồ!”
Dưới bóng tối sâu thẳm của U Minh Cốc, tiếng gào thét của Lệ Thiên Hành vẫn còn vang vọng, báo hiệu một cuộc truy đuổi cấp độ “Tận thế” sắp sửa bắt đầu. Nhưng Diệp Vô Ưu, với cái hồ lô chứa 500 triệu linh thạch cực phẩm trên hông, vẫn không quên với tay chộp lấy một vò rượu sót lại bên đường:
“Dù chạy cũng phải có phong thái của một tỷ phú! Tuyết Dao, nàng có muốn uống một ngụm để tăng tốc không?”
“CÚT!!!”
Tiếng hét của nàng tiên tử vang thấu mây xanh, hòa cùng tiếng nổ của kho báu đang sụp đổ, tạo nên một bản nhạc “bi hài” kinh điển của giới tu chân.
**Hết Chương 67.**