Túy Ngọa Trường SinhChương 68: Đột phá Tam Cảnh
**CHƯƠNG 68: ĐỘT PHÁ TAM CẢNH – MỘT TIẾNG HÁT LÀM CHẤN ĐỘNG CẢ BIỂN RƯỢU**
Trong cái rủi luôn có cái… xui hơn, đó là tôn chỉ cuộc đời của Diệp Vô Ưu.
Tiếng gào thét của Lệ Thiên Hành thông qua cái đầu con rối sắt gỉ vẫn còn âm vang khắp mật đạo: “Ngươi sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng!”
“Bố tiên sư cái lão già này, dùng loa phường để hù dọa ai chứ?” Diệp Vô Ưu vừa chạy trối chết vừa lẩm bẩm, đôi chân lảo đảo theo phong cách “say rượu bộ pháp” nhưng tốc độ lại nhanh như một con thỏ bị đốt mông. “Hệ thống! Có bản đồ thoát hiểm không? Hay là có gói cứu trợ nào kiểu ‘Dịch chuyển tức thời sang hành tinh khác’ không?”
【 Đinh! Hệ thống phản hồi: Không có gói dịch chuyển, nhưng có gói ‘Chết đẹp’. Ngài có muốn tiêu hao 100 vạn linh thạch để đặt trước quan tài nạm kim cương không? 】
“Cút ngay!” Diệp Vô Ưu suýt chút nữa thì vấp phải một cái rễ cây nghìn năm. “Lão Quy, ông là linh vật hay là gánh nặng thế? Mau nghĩ cách đi!”
Lão Quy đang bị nhét trong túi áo, thò cái đầu nhỏ xíu ra, giọng run lẩy bẩy: “Tiểu tử thối, nhìn phía sau kìa! Áp lực không gian của Minh chủ đang xé toạc hang động rồi! Đây là ‘Hàng nóng’ hàng thật giá thật đấy, không phải mấy tên tép riu Thần Phong lúc trước đâu!”
Lục Tuyết Dao ở bên cạnh, thanh kiếm Hàn Tuyệt trong tay nàng tỏa ra hơi lạnh thấu xương để ngăn chặn đá lở, nhưng sắc mặt nàng tái nhợt: “Áp lực quá lớn. Vô Ưu, chúng ta không ra được cửa chính đâu. Chỉ còn cách lao xuống Tửu Bể Vô Tận bên dưới thôi!”
“Lao xuống hồ rượu á?” Đôi mắt Diệp Vô Ưu đột nhiên sáng lên như đèn pha ô tô. “Cái này thì ta rành! Tuyết Dao, nàng cứ yên tâm, vào tay… à nhầm, vào hồ rượu của ta thì chỉ có nước ‘tới bến’ thôi!”
Dưới chân họ, sàn đá đột ngột sụp đổ hoàn toàn. Cả ba – một nam tử rách rưới, một tiên tử lạnh lùng và một con rùa nhát chết – rơi tự do xuống một vực thẳm rực rỡ sắc màu tím của rượu Vong Xuyên Lệ.
—
“OÀM!”
Tiếng nước bắn tung tóe. Nhưng không phải là nước bình thường. Thứ chất lỏng bao quanh họ đặc quánh, tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức chỉ cần hít một hơi, một con voi cũng có thể lăn ra ngủ say ba ngày ba đêm.
Diệp Vô Ưu như cá gặp nước. Hắn không hề chìm xuống mà lại nổi lềnh bềnh theo kiểu “nằm ngửa tận hưởng”. Trong khi đó, Lục Tuyết Dao đang phải vật lộn với những làn sóng linh lực cuồn cuộn bên dưới đáy bể.
“Tuyết Dao! Mau uống một ngụm đi! Đây là Vong Xuyên Lệ thượng hạng, không uống là phí của giời đấy!” Diệp Vô Ưu vơ tay múc một ngụm rượu đổ vào mồm, sảng khoái hét lên.
【 Đinh! Cảnh báo: Ký chủ đang nạp vào một lượng lớn ‘Tửu Ý’ nguyên chất vượt quá giới hạn chịu đựng của Nhị Cảnh. 】
【 Tỷ lệ nổ tung cơ thể: 99%. 】
【 Tỷ lệ đột phá cảnh giới Cuồng Ca: 1%. 】
【 Lời khuyên: Hãy chuẩn bị viết di chúc nếu ngài không thể tiêu hóa được lượng ‘vốn đầu tư’ này. 】
“1% là quá nhiều đối với một thiên tài như ta rồi!” Diệp Vô Ưu nấc cụt một cái, mặt bắt đầu chuyển từ đỏ sang tím, rồi sang vàng, như một cái đèn tín hiệu giao thông đang bị chập điện.
Đúng lúc này, từ trên cao, một bàn tay khổng lồ bằng linh lực xuyên qua lớp sương mù của U Minh Cốc, hung hãn vỗ xuống mặt hồ rượu. Lệ Thiên Hành tuy chưa đến thật, nhưng một đạo “Thần Niệm Hóa Thân” của lão đã tìm được tới đây.
“Nghiệt súc! Trả lại Cửu Thiên Cam Lộ cho ta!” Giọng nói như sấm nổ khiến mặt nước hồ rung chuyển, sóng thần rượu cao hàng chục mét ập đến.
Lục Tuyết Dao cắn răng, định bay lên nghênh chiến nhưng áp lực từ đạo Thần Niệm đó khiến nàng phun ra một ngụm máu. “Vô Ưu… chạy đi…”
Diệp Vô Ưu lúc này đang ở trạng thái rất “phê”. Trong đầu hắn, hệ thống đang nhảy số như sàn chứng khoán lúc sập tiệm.
【 Đinh! Cảnh giới Cuồng Ca đang cưỡng ép mở ra… 】
【 Nhạc nền ‘Đời tôi cô đơn’ đã sẵn sàng… À không, hệ thống tự động đổi thành ‘Tửu Ca Vạn Cổ’. 】
【 Ký chủ, hãy hát đi! Càng điên cuồng, sức mạnh càng lớn! 】
Diệp Vô Ưu đột nhiên đứng thẳng dậy trên mặt nước hồ rượu. Hai mắt hắn đỏ ngầu nhưng không phải vì giận dữ, mà là vì… quá say. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông đột nhiên rung động bần bật, rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ đen đúa, lộ ra thân kiếm như bằng thủy tinh màu rươu hổ phách.
Hắn cầm lấy Mặc Ảnh, chỉ thẳng vào bàn tay khổng lồ của Lệ Thiên Hành trên không trung, dõng dạc hát (đúng hơn là gào):
“Trời xanh xanh, nước trong xanh… Ơ kìa lão già, sao trông lão hãm tài thế?”
Giọng hát vừa cất lên, một luồng âm ba hình vòng tròn màu tím sẫm từ miệng hắn tỏa ra, đánh tan toàn bộ sóng thần xung quanh.
【 Đinh! Độ ‘cuồng’ đạt 20%. Công kích vật lý kèm theo sát thương tinh thần ‘Lời hay ý đẹp’. 】
“Minh chủ cái gì? Thiên Đạo cái gì? Tu tiên mà không uống rượu, khác gì yêu quái ăn đậu phụ khô?” Diệp Vô Ưu bắt đầu nhảy một điệu nhảy không tên trên mặt nước, thanh kiếm trong tay hắn múa may theo một quỹ đạo quỷ dị. “Lão già Lệ Thiên Hành, lại đây ta cho một chén, uống xong đi ngủ, đừng có quấy rầy chuyện tình cảm của ta và mỹ nhân!”
Lục Tuyết Dao vừa lau máu trên khóe môi vừa trố mắt nhìn: “Hắn… hắn đang làm cái gì vậy?”
Lão Quy thở dài: “Đột phá rồi. Đây chính là ‘Cuồng Ca’ trong truyền thuyết. Hắn không phải đang đánh nhau, hắn đang ‘lên cơn’ để giao tiếp với đại đạo đấy. Thật là nhục nhã cho giới linh thú chúng ta khi phải theo một chủ nhân như thế này…”
“Hát tiếp nào!” Diệp Vô Ưu xoay người ba vòng, kiếm khí Mặc Ảnh vạch ra những đường rồng bay phượng múa trong không trung:
*”Nhất bôi kính minh nguyệt, Nhị bôi trảm sầu bi…*
*Tam bôi đá đít lão Lệ, Tứ bôi cướp luôn cái Thiên Đạo Minh về làm quán bar!”*
“OÀM!!!”
Mỗi lời hát là một đợt sóng thần rượu phun ngược lên trời. Linh lực trong người Diệp Vô Ưu như núi lửa bùng nổ. Một vầng hào quang rực rỡ tỏa ra từ đỉnh đầu hắn, hình ảnh một vị trích tiên mặc áo choàng tửu lãng hiện ra sau lưng, nhưng vị tiên này lại có khuôn mặt… đang ngoáy mũi rất khinh bỉ.
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đột phá Tam Cảnh – Cuồng Ca! 】
【 Thần thông mới: ‘Sư Tử Hà Đông – Phiên Bản Tửu Túy’. 】
【 Hiệu ứng: Khi ký chủ hát trong lúc say, âm thanh sẽ có tác dụng gây choáng vĩnh viễn hoặc khiến đối thủ trầm cảm mà chết. 】
Bàn tay khổng lồ của Lệ Thiên Hành chạm vào vòng xoáy âm thanh của Diệp Vô Ưu, lập tức bị vỡ vụn thành ngàn mảnh linh khí. Tiếng hát của Vô Ưu lúc này đã đạt đến cao trào, vang vọng ra khỏi U Minh Cốc, xuyên qua tầng sương mù, bay đến tận tai những tu sĩ đang đứng hóng biến cách đó vạn dặm.
Tại Thiên Đạo Minh, Lệ Thiên Hành đang ngồi trên ngai vàng đột nhiên phun ra một ngụm máu già, khuôn mặt xanh mét vì tức giận và… vì cái giai điệu tra tấn lỗ tai kia.
“DIỆP VÔ ƯU! TA SẼ KHÔNG THA CHO NGƯƠI!”
Nhưng ở dưới đáy hồ rượu, Diệp Vô Ưu chẳng thèm quan tâm. Hắn vừa hoàn thành xong đoạn điệp khúc cuối cùng:
*”Cả nguồn sống bỗng chốc thu bé lại, vừa bằng một vò rượu ngon…”*
Hắn thu kiếm, xoay người một cái rồi… nằm lăn ra mặt hồ ngáy o o.
Tất cả áp lực của Thiên Đạo Minh biến mất. U Minh Cốc lấy lại sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng ngáy như sấm của “tân binh” Tam Cảnh.
Lục Tuyết Dao bàng hoàng đứng đó, nhìn thi thể các quái thú đáy biển nổi lềnh bềnh (không phải chết vì kiếm mà chết vì thủng màng nhĩ), rồi lại nhìn cái tên lôi thôi đang ngủ ngon lành kia. Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Chẳng lẽ mình cũng nên… thử uống một ngụm sao?”
【 Hệ thống nhắc nhở: Nếu tiên tử uống rượu, có khả năng sẽ từ ‘Hàn Nguyệt Tiên Tử’ biến thành ‘Nữ hoàng Disco’. Xin hãy cân nhắc kỹ! 】
Lão Quy bò đến cạnh tai Diệp Vô Ưu, gào lớn: “Dậy mau! Mau nhặt lấy đống chiến lợi phẩm này rồi chuồn! Quân viện trợ của lão Lệ sắp đến ‘shopee hỏa tốc’ rồi kìa!”
Diệp Vô Ưu trong cơn say lẩm bẩm: “Thêm… thêm một chén nữa… Để ta flex cái cảnh giới này thêm tí đã…”
Dưới ánh trăng mờ ảo của đáy biển rượu, một huyền thoại về “Kẻ hủy diệt âm nhạc” chính thức bắt đầu, mở ra một chương mới cho thế giới tu tiên vốn đã quá khô khan và đầy rẫy sự giả tạo này.
**Hết Chương 68.**