Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 81: Vô Ưu độc ẩm

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:48:35 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 81: VÔ ƯU ĐỘC ẨM**

Gió biển thổi bay lọn tóc rối của Diệp Vô Ưu, thổi luôn cả cái không khí sến súa vừa mới nhen nhóm trên bờ cát. Bóng lưng của Lục Tuyết Dao đã biến mất dạng sau tầng mây, nhanh đến mức Diệp Vô Ưu ngỡ như nàng vừa nhận được tin nhắn báo có chương trình giảm giá “sập sàn” tại Thiên Đạo Các vậy.

Hắn đứng sững ra đó, tay vẫn cầm cái hồ lô, miệng hơi há hốc, tư thế giống hệt một pho tượng bị bỏ hoang nhưng lại mặc bộ đồ của bang chủ cái bang.

*[Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ “Chia tay trong nước mắt (giả)”. Phần thưởng: 0.5 điểm mặt dày và một bầu không khí im lặng đến đáng sợ.]*

Hệ thống vang lên với chất giọng của một kẻ vừa trúng số nhưng thích đi mỉa mai người nghèo.

Diệp Vô Ưu hít một hơi thật sâu, ngửa cổ uống một ngụm rượu to, vị cay nồng cháy xuống cuống họng, làm hắn tỉnh cả người. Hắn lau miệng, nhổ một ngụm nước bọt xuống cát, hừ lạnh:

“Im đi cái đồ AI rẻ tiền. Ngươi thì biết gì về nỗi lòng lãng tử? Đây không phải là cô đơn, đây là sự tự do tuyệt đối! Từ nay về sau, không còn ai cằn nhằn về việc ta uống rượu bao nhiêu lít một ngày, không còn ai bắt ta phải đi tắm mỗi tuần một lần, và quan trọng nhất là…”

“Và quan trọng nhất là ngươi lại bắt đầu bốc phét rồi đấy!”

Một giọng nói ồm ồm cắt ngang lời Diệp Vô Ưu. Lão Quy, con rùa nhỏ bằng bàn tay đang chui rúc trong túi áo hắn, từ từ thò cái đầu nhăn nheo ra. Nó chớp chớp đôi mắt ti hí, vẻ mặt khinh bỉ còn rõ ràng hơn cả giao diện hệ thống.

“Lão Quy, ngươi lại muốn ăn đòn?” Vô Ưu xách cổ con rùa lên, đưa ra trước mặt.

Lão Quy không hề sợ hãi, thậm chí còn ngáp một cái thật dài, để lộ cái hàm không có răng:

“Ta nói thật mà. Lúc nàng ta ở đây thì ngươi làm màu, flex đủ thứ ‘tâm cảnh’ với ‘tửu ý’. Nàng ta vừa đi khuất núi, ngươi nhìn xem, cái vai thì chùng xuống, đôi mắt thì thâm quầng, cái mặt đỏ gay kia không phải vì rượu mà là vì sắp khóc đúng không? Đừng có ‘sà lơ’ với lão rùa này!”

Vô Ưu hừ hừ mấy tiếng, tiện tay ném lão rùa xuống bãi cát. Lão Quy lộn mấy vòng rồi ngay lập tức biến hình. *Bùm* một tiếng, làn khói trắng tản ra, một con đại quy to như cái xe bán tải hiện ra giữa bờ biển, trên lưng nó thậm chí còn mọc ra một cây dừa nhỏ cho có không khí nhiệt đới.

“Lên đây đi, đại hiệp ‘cô đơn’. Đi tìm quán rượu thôi, ta nghe thấy tiếng bao tử của ngươi đang đánh bản giao hưởng rồi.”

Vô Ưu lộn nhào một vòng, đáp gọn gàng lên mai rùa. Hắn nằm ngửa ra, kê đầu lên đôi tay, đôi mắt lim dim nhìn lên bầu trời chuyển màu tím ngắt của buổi hoàng hôn.

“Lão Quy, ngươi bảo thế gian này có loại rượu nào uống vào mà không thấy nhớ người yêu cũ không?”

Lão Quy vừa bò lững thững về hướng Tây, vừa lầm bầm:

“Có chứ, loại rượu đó tên là ‘Uống ít thôi để dành tiền mua đồ ăn’. Mà ngươi có người yêu cũ hồi nào? Người ta là ‘vợ hụt’ do ông sư phụ dở hơi của ngươi tự nhận, chứ nàng ta đã gật đầu cái nào đâu? Đừng có nhận vơ kịch bản tổng tài bá đạo ở đây.”

Diệp Vô Ưu bị tạt gáo nước lạnh, chỉ biết cười khổ. Hắn thò tay vào cái hồ lô Tử Kim, lắc lắc. Bên trong rượu vẫn đầy ắp, nhưng cảm giác cứ như thiếu thiếu cái gì đó. Thường ngày, mỗi khi hắn uống ngụm thứ ba, một đạo kiếm khí băng hàn sẽ sượt qua tai, kèm theo tiếng mắng: “Đồ nát rượu, có giỏi thì đi giết địch đi!”.

Giờ thì chỉ có tiếng sóng biển và tiếng thở dốc của một con rùa già đang bị béo phì.

“Thật là… yên tĩnh đến trầm cảm mà.”

Hắn thở dài, rồi đột ngột ngồi bật dậy, khuôn mặt lấy lại vẻ bất cần đời vốn có.

“Hệ thống! Có nhiệm vụ gì mới không? Quét cho ta cái bản đồ xem quán rượu nào gần đây nhất có món mồi ngon một chút. Ta cần nạp KPI tửu lượng để đột phá!”

*[Ting! Hệ thống ghi nhận nhu cầu ‘giải sầu’ của ký chủ. Đang quét… Phát hiện: ‘Tửu Quán Không Tên’ nằm ở cửa ngõ U Minh Cốc, cách đây 50 dặm về phía Tây Bắc. Ghi chú: Chủ quán là một bà lão khó tính, rượu cực mạnh, khách hàng thường là lũ quỷ đói hoặc tu sĩ hết thời. Độ nguy hiểm: 3 sao. Độ ngon: 5 sao (nếu ký chủ không sợ đau bụng).]*

“Duyệt! Lão Quy, tăng tốc! Dùng ‘Hành Vân Thuật’ hay cái gì đó nhanh nhanh lên, ta cảm giác mình sắp héo mòn vì thiếu cồn rồi.”

Lão Quy phun ra một búng nước bọt: “Nhanh cái đầu ngươi! Ta là rùa, không phải máy bay phản lực. Muốn nhanh thì xuống mà tự chạy bộ bằng đôi ‘Dép lào Vạn Dặm’ của ngươi ấy!”

“Ờ nhỉ, ta quên mất mình có đồ hiệu.”

Vô Ưu cúi xuống nhìn đôi dép lê thần thánh mà hệ thống tặng chương trước. Nó rách đến mức chim sẻ cũng không buồn tha về làm tổ, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức “không ai làm gì được ta”. Hắn nhảy xuống lưng rùa, nhét Lão Quy trở lại vào túi áo, rồi vỗ vỗ vào đôi dép.

“Lên đường!”

*Vút!*

Một vệt khói xanh bốc lên từ gót chân. Diệp Vô Ưu lao đi như một tia chớp, nhưng thay vì phong thái của một kiếm tiên, hắn lại chạy theo kiểu “hai chân quíu vào nhau”, bước chân loạng choạng như thể đang trượt vỏ chuối liên tục trên không trung. Đây chính là điểm đặc sắc của Túy Bộ — trông thì như sắp ngã sấp mặt, nhưng thực tế thì vận tốc lại vượt xa những kẻ ngự kiếm bay thẳng.

U Minh Cốc là một cái khe nứt khổng lồ giữa hai dãy núi cao ngất, quanh năm sương mù màu tím bao phủ. Nơi này được mệnh danh là “Nghĩa trang của lòng tự trọng”, bởi những kẻ dấn thân vào đây đa phần đều là những kẻ nợ nần chồng chất, bị truy sát, hoặc đơn giản là muốn tìm rượu Vong Xuyên Lệ để quên đi việc mình vừa bị bùng tiền lương.

Ở cửa ngõ vào cốc, một tửu quán lụp xụp hiện ra. Cái biển hiệu của nó bằng gỗ mục, chỉ viết vỏn vẹn một chữ “Tửu” đỏ lòm như máu, treo lủng lẳng dưới cơn gió rít.

Vô Ưu dừng lại ngay trước cửa quán, mái tóc bị gió thổi ngược ra sau, trông không khác gì một ngôi sao rock vừa trải qua một trận say rượu lịch sử.

Bên trong quán khói thuốc mịt mù, tiếng ồn ào hỗn độn của đủ loại người. Có mấy gã tu sĩ đeo mặt nạ ngồi ở góc tối, thanh kiếm đặt trên bàn rỉ sét nhưng sát khí đằng đằng. Lại có mấy tên to xác, râu ria xồm xoàm đang vừa uống vừa vật tay, mỗi lần đập tay xuống bàn là một lần sàn nhà rung chuyển.

Vô Ưu ung dung bước vào, tìm đại một cái bàn gỗ cáu bẩn nhất ở góc phòng rồi ngồi xuống. Hắn đập cái hồ lô lên bàn, kêu to:

“Tiểu nhị! Đem loại rượu mạnh nhất, đắt nhất, và dễ say nhất ra đây! À, cho thêm một đĩa lòng xào dưa để ta ‘đu trend’ một chút!”

Cả quán rượu đột nhiên im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Một thiếu niên chạy bàn gầy gò, mặt mũi lấm lem bùn đất (không ai khác chính là Lý Phàm, đệ tử tương lai đang đi làm thêm kiếm sống) chạy tới, run rẩy nói:

“Tiên… tiên sinh, ở đây chúng tôi không có lòng xào dưa. Chỉ có bún mắm tử thần và rượu ‘Hồn Bay Phách Lạc’ thôi.”

Vô Ưu tặc lưỡi: “Đúng là nơi hẻo lánh, dịch vụ tệ quá. Vậy lấy hai vò rượu đó đi. Nhớ là đừng có pha nước lọc, ta là dân chuyên nghiệp đấy.”

Đúng lúc này, từ bàn bên cạnh, một gã to lớn mang theo một thanh đại đao to như cánh cửa đứng dậy. Gã nhìn Vô Ưu với vẻ khinh bỉ, đôi mắt nheo lại:

“Này tiểu tử, nơi này là cửa ngõ U Minh Cốc, không phải chỗ cho bọn công tử bột đi lạc vào đây diễn kịch đâu. Ngươi nhìn bộ dạng lôi thôi của ngươi xem, bộ đồ này chắc lấy từ thùng rác nào à? Mà còn dám gọi rượu đắt nhất? Có linh thạch trả không?”

Vô Ưu không thèm nhìn gã, hắn đang mải miết soi gương vào cái nắp hồ lô để chỉnh lại nhành liễu trên tóc.

“Đồ của ta là ‘style’ vintage, ngươi thì biết cái gì về thời trang? Còn tiền á? Ta không có tiền, nhưng ta có một trái tim chân thành, ngươi có nhận thanh toán bằng tình cảm không?”

Cả quán cười ồ lên. Gã đại đao cảm thấy bị sỉ nhục, mặt gã đỏ bừng lên như mông khỉ.

“Tìm chết! Thiên Đạo Minh chúng ta hôm nay ở đây bắt người, không rảnh đùa với hạng nát rượu như ngươi!”

Vô Ưu chợt khựng lại, đôi mắt nheo nheo: “Thiên Đạo Minh? À… lại là lũ chạy KPI của tên Lệ Thiên Hành à? Sao đi đâu cũng gặp đám các ngươi thế nhỉ? Bộ bên đó lương cao lắm hả? Có đóng bảo hiểm xã hội không?”

Gã đại đao không nói nhiều nữa, vung đao chém xuống. Đao khí mang theo kình lực nặng nề, khiến mấy cái bàn xung quanh nát bấy.

Vô Ưu vẫn ngồi yên trên ghế, thậm chí tay vẫn còn đang rót rượu từ cái vò mà Lý Phàm vừa mang ra. Khi lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu hắn một thốn, hắn đột nhiên… hắt hơi một cái.

*Hắt xì!*

Người Vô Ưu gập lại, theo bản năng, đôi chân đi dép lào của hắn đá ngược lên phía sau theo một quỹ đạo cực kỳ “vô tri”.

*Bộp!*

Gót dép trúng ngay hạ bộ của gã đại đao. Một âm thanh khô khốc vang lên. Cả quán rượu dường như đều nghe thấy tiếng lòng của gã đại đao tan vỡ.

Gã trố mắt nhìn, miệng há hốc nhưng không phát ra được tiếng nào. Thanh đại đao rơi xuống chân gã, rồi gã từ từ quỵ xuống theo kiểu “quỳ lạy tổ tiên”, hai tay ôm lấy chỗ hiểm, mặt chuyển từ đỏ sang tím, rồi sang xanh lá cây.

Vô Ưu lấy tay dụi mũi, phàn nàn: “Sương mù ở đây nhiều quá, làm ta dị ứng rồi. Này anh bạn, sao đang đánh lại quỳ lạy thế kia? Ta đã nhận chức Minh chủ của các ngươi đâu?”

“Lên! Giết hắn cho ta!” Đám tay chân đi cùng gã đại đao hoảng sợ, đồng loạt rút kiếm lao vào.

Diệp Vô Ưu lúc này đã nhấp được ngụm rượu đầu tiên.

*[Ting! Ký chủ đã kích hoạt trạng thái ‘Vi Túy’. Cấp độ lầy lội tăng 200%. Tuyệt kỹ ‘Loạng Choạng Chém Gió’ bắt đầu kích hoạt.]*

Vô Ưu đứng dậy, nhưng hắn không đứng thẳng mà người cứ nghiêng sang một bên khoảng 45 độ, trông như sắp đổ đến nơi. Đám tu sĩ lao tới, kiếm chiêu dày đặc, linh lực lóa mắt.

Thế nhưng, cứ mỗi lần lưỡi kiếm sắp chạm vào y phục của Vô Ưu, hắn lại đột nhiên trượt chân, hoặc lùi lại một bước để… gãi lưng, hoặc cúi xuống để xem cái dép có bị đứt quai không.

Trông thì cực kỳ hên xui, nhưng không một ai chạm được vào một sợi tóc của hắn. Ngược lại, Vô Ưu vừa đi vừa vung tay, mỗi cái phẩy tay nhẹ như đuổi ruồi lại khiến một tên văng ra khỏi quán, xuyên qua vách gỗ lọt thỏm vào đám sương tím bên ngoài.

Chỉ trong mười nhịp thở, tửu quán lại trở nên trống trải. Đám Thiên Đạo Minh nằm la liệt bên ngoài, rên rỉ như một đàn heo bị cắt tiết.

Vô Ưu ngồi xuống, lại thản nhiên cầm bình rượu lên, ra hiệu cho Lý Phàm:

“Này tiểu nhị, lấy cho ta mấy cái nút chai, ta cần bịt tai lại. Tiếng rên của chúng làm rượu mất ngon.”

Lý Phàm nhìn Vô Ưu bằng ánh mắt ngưỡng mộ như nhìn thần tượng K-pop. “Đại… đại hiệp! Ngài thực sự là Túy Kiếm Tiên trong truyền thuyết sao? Người ta bảo ngài một kiếm chém đôi biển mây, nhưng không ai bảo ngài đá… đá chỗ đó đau như vậy!”

Vô Ưu cười hà hà: “Kiếm chiêu chỉ dành cho chính nhân quân tử. Còn với loại này, dùng chân là đủ ‘tôn trọng’ rồi.”

Hắn uống thêm một hớp lớn, rồi trầm mặc nhìn ra cửa quán. Độc ẩm… thật sự là một cảm giác kỳ lạ. Khi có Tuyết Dao, hắn uống rượu để trêu chọc nàng, để thấy nàng đỏ mặt giận dữ. Bây giờ, rượu chỉ là rượu. Cay nồng, đắng chát, và đi sâu vào lục phủ ngũ tạng mà không gặp bất cứ sự ngăn cản nào.

“Lão Quy này.” Vô Ưu vỗ vỗ cái túi áo.

“Gì?” Lão Quy lười biếng đáp.

“Hình như ta bắt đầu thấy hơi chán rồi. Tu tiên để trường sinh mà cứ phải đánh nhau với lũ tép riu này mãi sao? Có cách nào khiến cuộc đời bớt ‘drama’ hơn không?”

Lão Quy ló đầu ra, hớp một chút rượu vương trên bàn:

“Muốn bớt drama thì đi làm nông dân đi. Mà ta báo trước, cái gã Lệ Thiên Hành kia sẽ không để ngươi yên đâu. Ngươi vừa lấy Thiên Đạo Lệnh của hắn, lại còn phá hủy phân đà của hắn ở đây. Giờ chắc hắn đang phát lệnh truy nã ngươi với tiền thưởng đủ để mua cả một vương quốc rồi.”

Vô Ưu nhún vai: “Càng tốt. Có tiền thì ta tự nộp mình rồi lấy tiền đó đi mua rượu, chẳng phải là lời to sao?”

Hệ thống bỗng nhiên xen vào:

*[Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: ‘Sầu Này Ai Thấu’. Nội dung: Tiến vào vùng lõi U Minh Cốc tìm Vong Xuyên Lệ. Yêu cầu đặc biệt: Không được dùng kiếm để chiến đấu trong vòng 24 giờ tới (Vì ký chủ đang quá buồn, dùng kiếm sẽ làm tổn thương tình cảm thiên địa). Hình phạt: Nếu dùng kiếm, ký chủ sẽ bị biến thành một vò rượu không có nắp trong vòng 3 ngày.]*

Vô Ưu suýt nữa phun cả ngụm rượu vào mặt Lý Phàm.

“Hệ thống! Ngươi có phải là người của Lệ Thiên Hành cài vào không? Không cho dùng kiếm ở một nơi quỷ dị như U Minh Cốc? Ngươi muốn ta dùng nhan sắc để cảm hóa đám quỷ hồn đó à?”

*[Ting! Nhan sắc ký chủ hiện tại đạt 3/10 (Do chưa tắm). Không khuyến khích dùng cách này. Gợi ý: Hãy dùng ‘Túy Ý’ và đôi dép lê của bạn.]*

Vô Ưu nhìn đôi dép rách, rồi nhìn cái bình rượu trống rỗng. Hắn đứng phắt dậy, ném một viên linh thạch (vừa móc túi của gã đại đao ban nãy) lên bàn.

“Lý Phàm, trông quán cho tốt. Nếu có ai hỏi Diệp Vô Ưu ở đâu, cứ bảo hắn đi hái hoa ở dưới vực thẳm rồi!”

Nói đoạn, hắn bước ra khỏi quán, bóng lưng liêu xiêu biến mất trong làn sương mù tím đậm của U Minh Cốc.

Độc hành, độc ẩm, nhưng chí ít… gã lãng tử này vẫn còn đôi dép lê trung thành và một cái hệ thống chỉ chực chờ để troll hắn đến chết.

Tiếng hát lại vang lên giữa màn sương, có phần cô độc nhưng lại ngông cuồng hơn bao giờ hết:

*”Người hỏi vì sao ta lại say?*
*Vì trần gian này quá nhiều dây.*
*Ta mượn hồ lô thu thiên địa,*
*Quẳng hết ưu tư gửi gió mây!”*

Cửa ngõ U Minh Cốc rung chuyển nhẹ. Một cuộc hành trình mới bắt đầu, không có mỹ nhân bên cạnh, chỉ có hơi rượu dẫn lối và những tình huống sắp tới mà có nằm mơ Diệp Vô Ưu cũng không ngờ được cái “nhân phẩm” của mình lại đen đến thế.

**Hết Chương 81.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8