Túy Ngọa Trường SinhChương 82: Lạc vào U Minh Cốc
**CHƯƠNG 82: LẠC VÀO U MINH CỐC**
Nếu có ai đó hỏi Diệp Vô Ưu rằng điều gì đáng sợ nhất trên đời, hắn sẽ không trả lời là cái chết, cũng chẳng phải là việc đối đầu với Lệ Thiên Hành. Câu trả lời của hắn chắc chắn sẽ là: Uống rượu mà không thấy vị rượu.
Trời đất chứng giám, đối với một kẻ tu luyện “Túy Đạo” như hắn, việc mất vị giác rượu trong một tháng chẳng khác nào bắt một game thủ chuyên nghiệp chơi game với cái màn hình trắng đen và con chuột bị liệt phím trái. Đau đớn. Tuyệt vọng. Muốn “đăng xuất” khỏi thế giới tu tiên này ngay lập tức.
“Hệ thống, ngươi nhìn xem, hồ lô của ta là Tử Kim Yêu Hồ, rượu của ta là Bách Hoa Mỹ Tửu, vậy mà tại sao ta uống vào lại thấy nó giống như nước lọc đóng chai giá rẻ ngoài tiệm tạp hóa vậy?”
Vô Ưu vừa đi loạng choạng trong màn sương tím ngắt của U Minh Cốc, vừa uất ức gào thét trong tâm trí.
*[Ting! Nhắc nhở ký chủ: Đây là tác dụng phụ của việc ‘hồi sinh người chết’. Muốn nếm được vị rượu, xin hãy chờ thêm 29 ngày 23 giờ 45 phút nữa. Gợi ý: Trong thời gian này, ký chủ có thể chuyển sang uống nước mắm hoặc giấm chua để tìm cảm giác mới lạ.]*
“Ngươi là cái hệ thống gì mà ác độc vậy? Nước mắm? Ngươi muốn ta tu thành ‘Mắm Tiên’ à?”
Vô Ưu hậm hực cất hồ lô vào hông. Hắn liếc nhìn thanh Mặc Ảnh đang rung lên bần bật bên cạnh. Thanh kiếm này có linh tính, nó cũng đang “ngứa nghề” muốn chém người, nhưng khổ nỗi lệnh cấm của hệ thống đang treo lơ lửng trên đầu. “Không được dùng kiếm trong 24 giờ”, nếu không sẽ biến thành vò rượu không nắp cho thiên hạ uống miễn phí. Một hình phạt mang tính sỉ nhục nhân phẩm cực cao.
U Minh Cốc không giống như những cái hang động bình thường. Nơi đây thực chất là một khe nứt giữa cõi sống và cõi chết. Sương mù ở đây không phải hơi nước, mà là “Oán Niệm Thạch” hóa thành thể khí. Không khí nặc mùi nhang khói và hương hoa loa kèn – loại hoa chỉ nở cho người chết.
Vừa bước sâu vào bên trong được vài trăm mét, không gian xung quanh bỗng chốc vặn xoắn lại. Những tiếng rầm rì như hàng ngàn người đang bàn tán xôn xao bắt đầu vang lên bên tai Vô Ưu.
“Hắn đến rồi… kẻ không mang theo vị giác…”
“Nhìn đôi dép lê kia kìa, chắc là nghèo lắm…”
“Trên người hắn có mùi rượu, nhưng trái tim lại nồng nặc mùi ‘chó độc thân’…”
Vô Ưu đứng khựng lại, khóe miệng giật giật: “Này nhé, ta có thể chấp nhận việc các ngươi là quỷ, nhưng không thể chấp nhận việc các ngươi xúc phạm nhân phẩm của một lãng tử. Ai là chó độc thân? Ta là đang chờ đợi định mệnh đời mình, hiểu không?”
Màn sương tím phía trước dạt sang hai bên, lộ ra một dãy sạp hàng dài dằng dặc. Diệp Vô Ưu tròn mắt. Hắn tưởng mình sẽ phải đối đầu với quỷ sai cầm xích sắt, hay những bộ xương khô khổng lồ, nhưng trước mắt hắn là… một cái chợ phiên.
Vâng, một cái chợ của những linh hồn.
Các vong hồn ở đây mặc đủ loại trang phục từ thời thượng cổ đến hiện đại, ngồi bày bán đủ thứ quái đản: “Ký ức của người yêu cũ giá 2 linh thạch một túi”, “Mồ hôi của nỗi buồn đóng chai”, “Bánh bao nhân tuyệt vọng”.
“Ủa, đây là U Minh Cốc hay là chợ đêm Bà Chiểu vậy?” Vô Ưu lẩm bẩm.
Hắn lách người qua đám đông linh hồn nhợt nhạt. Có một gã vong hồn không đầu đang loay hoay tìm cái đầu của mình giữa một đống dưa hấu. Hắn tiện tay nhấc một quả dưa lên thử, rồi lắc đầu bỏ xuống.
Vô Ưu tò mò ghé sát tai Lão Quy trong túi áo hỏi nhỏ: “Lão già, sao nơi này trông chẳng giống đất chết tí nào thế?”
Lão Quy thò cái đầu nhỏ xíu ra, thở dài: “Ngươi thì biết cái gì? Những kẻ rơi vào U Minh Cốc đa phần là những kẻ bị thế gian lãng quên. Vì bị lãng quên nên họ không được đầu thai, cũng không được hóa kiếp, đành ở đây xây dựng ‘Cộng đồng người mất tích’. Sự lãng quên mới là cái chết thật sự, nhóc con ạ.”
Vô Ưu gật gù, triết lý phết. Nhưng giây sau, một “bà cô” vong hồn tiến lại gần, dí vào tay hắn một tập giấy: “Này cậu thanh niên, mua bảo hiểm nhân thọ đi. Chết ở đây được đền bù bằng ba chén canh Mạnh Bà loại đặc biệt đấy!”
“Dẹp! Dẹp ngay!” Vô Ưu xua tay chạy biến. Bảo hiểm nhân thọ ở cõi âm? Đúng là thời buổi kinh tế thị trường xâm chiếm cả luân hồi.
Hắn tiến sâu hơn về phía dòng sông Vong Xuyên chảy qua lõi cốc. Nhiệm vụ tìm “Vong Xuyên Lệ” – giọt nước mắt của dòng sông lãng quên – không hề dễ dàng. Theo lời đồn, dòng sông này chỉ “khóc” khi nó gặp được một người có nỗi sầu còn lớn hơn cả sự hư vô của nó.
Nhưng hiện tại Vô Ưu đang không sầu. Hắn đang bực. Và đang “vã” vị rượu.
Bỗng nhiên, một luồng âm phong lạnh lẽo thổi qua. Đám linh hồn đang xôn xao mua bán lập tức im bặt, lặn mất tăm vào sương mù. Một tiếng cười lanh lảnh, mang theo sự ma mị quen thuộc vang lên.
“Vô Ưu ca ca… chạy đi đâu mà vội vã thế? Không định ở lại uống với muội một chén rượu giao bôi sao?”
Diệp Vô Ưu cảm thấy da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp. Không cần quay lại cũng biết đó là Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử. Nàng ta thế mà lại dùng “Khứu Giác Truy Hồn” để bám đuôi hắn vào tận đây.
Mị Cơ hiện ra từ trong làn khói tím. Nàng ta hôm nay diện một bộ váy đỏ rực, xẻ tà cao đến tận hông, bước đi uyển chuyển khiến mấy gã vong hồn vừa nãy còn trốn trong bụi rậm cũng phải lòi mắt ra nhìn.
“Mị Cơ tiểu thư, nàng dai như đỉa đói vậy. Ta đã bảo rồi, ta không có ý định làm rể của Thiên Đạo Minh đâu. Lệ Thiên Hành già rồi, ta không thích làm con rể gã đó!” Vô Ưu quay lại, tay thủ sẵn đôi dép lê.
Mị Cơ che miệng cười: “Chủ thượng chỉ muốn mời huynh về uống trà thôi. Nhưng nếu huynh bướng bỉnh… thì muội đành phải mang cái đầu của huynh về nộp trước vậy.”
Nàng ta phất tay, hàng loạt sợi tơ máu đỏ rực phóng ra từ kẽ tay, tạo thành một thiên la địa võng vây hãm Vô Ưu.
“Hệ thống! Cấp cứu! Ta có thể rút kiếm không?”
*[Ting! Nhắc lại lần thứ 99: Cấm dùng kiếm. Nếu ký chủ rút kiếm, lập tức kích hoạt trạng thái ‘Vò rượu không nắp’. Gợi ý: Hãy dùng đôi dép lê phẩm cấp Hoàng Kim mà ký chủ vừa nhặt được ở chương 54 để chiến đấu.]*
Vô Ưu chửi thầm một câu, nhưng tay chân hành động cực nhanh. Hắn tháo phắt đôi dép lê rách dưới chân ra.
“Xem đây! Tuyệt kỹ: Túy Thủ Ma Đao… à không, Túy Thủ Dép Lê!”
Hắn không dùng linh lực kiếm khí thông thường. Hắn vận chuyển “Túy Ý” vào đôi dép. Đôi dép lê bình thường bỗng chốc tỏa ra một tầng hào quang màu hổ phách, nặc mùi… chân của kẻ lãng tử nửa năm chưa tắm. Một thứ mùi hương có thể khiến cả thần tiên cũng phải choáng váng.
Mị Cơ biến sắc, đưa tay bịt mũi: “Cái gì thế này? Vũ khí sinh học à?”
Vô Ưu bắt đầu bước đi. Bước chân của hắn không hề có quy luật, loạng choạng như đang đi trên mặt biển động. Mị Cơ phóng ra mười sợi tơ máu, Vô Ưu chỉ cần một cái nghiêng người đầy lười biếng là né hết. Hắn tiến gần lại, đôi dép trong tay vung lên theo quỹ đạo cực kỳ khó chịu.
“Bạch! Bạch! Bạch!”
Mị Cơ chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy mặt mình tê rần. Nàng ta – một nữ ma đầu quyến rũ bậc nhất – thế mà lại bị một tên say xỉn cầm dép lê vỗ bành bành vào mặt!
“Diệp… Vô… Ưu! Ta giết ngươi!” Mị Cơ gào lên trong đau đớn và sỉ nhục. Sức mạnh của nàng bùng nổ, hóa thành một vầng trăng máu rực sáng sau lưng. “Huyết Nguyệt Trảm!”
Lưỡi liềm ánh sáng đỏ lựng chém xuống, mặt đất U Minh Cốc nứt toác.
Vô Ưu không né. Hắn nhắm mắt lại. Vị giác rượu bị mất, nhưng cảm quan về thế giới của hắn lại nhạy bén hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy từng sợi sương mù, từng hạt cát li ti đang chuyển động. Hắn ngửa cổ lên trời, hớp một ngụm “nước lọc” (thực chất là mỹ tửu). Dù không thấy vị cay, nhưng cái “khí” của rượu vẫn bùng nổ trong lồng ngực.
“Thế gian này tỉnh táo nhất… chính là lúc say nhất.”
Hắn đột ngột xoay người một vòng, đôi dép lê tung ra một đạo sóng âm mang theo “Túy Ý” cực đại. Một tiếng vang chấn động toàn bộ thung lũng, vầng trăng máu của Mị Cơ nứt rạn rồi vỡ tan tành.
Nàng ta bị hất văng vào vách đá, mái tóc rối bời, khuôn mặt đỏ ửng (không phải vì thẹn thùng mà vì bị dép vỗ).
Vô Ưu đứng đó, tay cầm dép lê, tư thế oai phong lẫm liệt như một chiến thần… nếu bỏ qua bộ quần áo rách và cái mùi hương khó tả phát ra từ đôi dép.
“Đừng đuổi theo ta nữa. Ta còn phải đi khóc với một con sông. Nàng đi theo chỉ làm hỏng bầu không khí thôi!”
Dứt lời, Vô Ưu thi triển bộ pháp “Một Bước Vạn Dặm” (phiên bản người say: “Vấp Té Ngàn Trượng”), cả người bay vèo vào vùng lõi U Minh Cốc.
Khi sương mù dày đặc che khuất bóng dáng Vô Ưu, Mị Cơ mới bò dậy từ đống đá vụn. Nàng ta nhìn theo hướng hắn biến mất, trong ánh mắt không chỉ có hận thù mà còn có một sự kinh ngạc khó tả.
“Hắn… không cần kiếm mà vẫn mạnh thế sao? Cái thứ ‘Túy Ý’ đó rốt cuộc là cái quái gì?”
—
Vùng lõi U Minh Cốc.
Hiện ra trước mặt Diệp Vô Ưu là một dòng sông không có nước. Chỉ có những dải lụa màu xanh nhạt trôi lững lờ. Đó chính là sông Vong Xuyên.
Bên bờ sông, có một bức tượng đá hình một người phụ nữ đang ngồi ôm mặt khóc. Nhưng lạ thay, từ mắt bức tượng không chảy ra nước, mà chảy ra những viên tinh thể lấp lánh như kim cương. Đó chính là “Vong Xuyên Lệ”.
Vấn đề là, xung quanh bức tượng là một bầy “Minh Khuyển” – chó địa ngục ba đầu. Chúng to bằng con bò mộng, hơi thở bốc ra lửa xanh và tiếng gầm làm chấn động cả linh hồn.
Vô Ưu đứng trên một mỏm đá, nhìn xuống lũ chó, rồi nhìn đồng hồ hệ thống.
“Còn 2 giờ nữa mới được dùng kiếm. Hệ thống, ngươi nói xem, giờ ta nên làm gì? Xuống đó diễn xiếc thú cho chúng xem hay là giả chết?”
*[Ting! Ký chủ đang mang theo vật phẩm ‘Lão Hổ Vồ Mồi’ thu được từ chương 54. Gợi ý: Chó và Hổ đều thuộc bộ động vật có vú (theo phân loại của một thế giới khác). Hãy dùng ‘uy áp’ của kẻ mạnh để khuất phục chúng.]*
“Ngươi xúi trẻ con ăn cứt gà à? Ta là người, chúng là quái vật địa ngục. Liên quan gì đến hổ?”
Vô Ưu lẩm bẩm chửi, nhưng vẫn sờ vào túi trữ vật lấy ra một tấm da hổ đỏ rực. Đây là món quà hệ thống tặng, nhìn thì lộng lẫy nhưng chẳng thấy có tí linh lực nào. Hắn khoác tấm da hổ lên vai, đội cái đầu hổ lên đầu, rồi cầm đôi dép lê lững thững đi xuống.
Lũ Minh Khuyển ba đầu đồng loạt quay lại. Sáu cái mắt của con đầu đàn nhìn chăm chằm vào “con quái vật” vừa xuất hiện. Một kẻ mặc quần áo rách, khoác da hổ, tay cầm dép lê, mồm thì nấc cụt vì say.
“Gâu… Ẳng?” (Nghĩa là: Cái giống gì đây?)
Vô Ưu dũng cảm tiến tới, gầm lên một tiếng: “Nè mấy đứa! Nhìn thấy vua rừng xanh chưa? Mau tránh ra cho đại ca hái lệ, không là đại ca cho mỗi đứa một dép vào mồm đấy!”
Cả thung lũng im phăng phắc.
Một giây… Hai giây…
Con Minh Khuyển đầu đàn bỗng nhiên cúi đầu xuống, không phải để tấn công, mà là để… hít hà mùi hương từ đôi dép lê của Vô Ưu. Ngay sau đó, sáu cái mắt của nó trợn ngược, cái lưỡi thè ra, và cả thân hình khổng lồ ngã rầm xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Mấy con chó khác thấy đại ca tử trận chỉ vì một mùi hương, sợ đến mức lông dựng ngược lên, đồng loạt quắp đuôi chạy mất tăm vào rừng tối.
Vô Ưu ngơ ngác: “Ô kìa… Ta còn chưa kịp thực hiện combo chiêu thức mà? Uy áp của hổ mạnh vậy sao?”
Lão Quy từ trong túi thò đầu ra, nói một câu xanh rờn: “Không phải hổ đâu. Là vì cái chân của ngươi lâu ngày không tắm, cộng với tác dụng của linh tửu lên đôi dép lê Hoàng Kim, đã tạo thành một loại độc dược tâm linh cực mạnh. Con chó đó không phải bị đánh bại, nó bị ‘sốc mùi’ đấy.”
Vô Ưu đen mặt. Một anh hùng cứu mỹ nhân, một kiếm tiên tiêu dao, cuối cùng lại giành chiến thắng bằng… mùi chân. Đúng là đời không như mơ, và hệ thống thì luôn tìm cách bôi tro trát trấu vào hình tượng lãng tử của hắn.
Hắn tiến đến gần bức tượng, chìa tay ra hứng lấy giọt tinh thể lấp lánh vừa rơi xuống từ mắt tượng đá.
“Vong Xuyên Lệ… Tìm được rồi.”
Nhưng ngay khi giọt lệ chạm vào lòng bàn tay Vô Ưu, cả dòng sông Vong Xuyên bỗng chốc nổi sóng dữ dội. Những dải lụa xanh hóa thành những bàn tay khổng lồ, vươn lên tóm lấy chân hắn.
*[Ting! Cảnh báo! Ký chủ đã chạm vào ‘Ký Ức Tổn Thương’ của thế giới. Trạng thái ‘Túy Ý’ đang bị cưỡng ép đẩy vào mức 100%. Ký chủ sắp rơi vào trạng thái ‘Túy Mộng Đại Thiên Thế Giới’.]*
“Cái gì? Lại mơ à? Ta còn chưa kịp tỉnh giấc mộng hồi sáng mà!”
Vô Ưu chỉ kịp kêu lên một tiếng, rồi cả cơ thể hắn bị hút tuột xuống đáy sông Vong Xuyên. Màn sương tím lại phủ kín, trả lại sự yên lặng chết chóc cho U Minh Cốc.
Tại một nơi khác trong Cốc, bóng dáng một nam tử khoác hoàng bào uy nghiêm xuất hiện. Ánh sáng từ cơ thể hắn tỏa ra khiến sương mù không dám lại gần. Đó chính là Lệ Thiên Hành – Minh Chủ Thiên Đạo Minh.
Gã nhìn về phía dòng sông đang cuộn xoáy, ánh mắt lạnh lẽo: “Uống cạn sông Vong Xuyên sao? Diệp Vô Ưu, để xem lần này ngươi làm cách nào để tỉnh lại từ nỗi sầu của vạn cổ.”
Trong lúc đó, Diệp Vô Ưu đang rơi xuống một khoảng không vô định. Hắn thấy mình quay lại cái ngày xưa cũ, khi Sư phụ Tửu Lão Nhân còn sống. Sư phụ đang ngồi trên một gốc cây già, cầm bầu rượu rỗng, nhìn hắn và cười:
“Vô Ưu, con biết vì sao rượu ngon nhất lại là rượu cay không?”
Vô Ưu trong mơ nấc cụt: “Vì… vì nó cay thì người ta mới nhớ mình đang sống?”
“Sai rồi.” Sư phụ lắc đầu. “Là vì khi cay đến chảy nước mắt, người ta mới có cớ để khóc mà không bị người đời chê là yếu đuối.”
Vô Ưu giật mình tỉnh dậy… nhưng trước mặt hắn không còn là dòng sông xanh nhạt, mà là một tửu lâu sang trọng bậc nhất Thiên Đạo Thành. Hắn đang mặc gấm vóc, xung quanh là mỹ nữ vây quanh, và trước mặt là một bàn đầy sơn hào hải vị.
Hắn bối rối đưa tay định cầm chén rượu lên, nhưng lại thấy tay mình vẫn đang cầm… một đôi dép lê.
“Ơ kìa… Hệ thống? App rác đâu rồi? Hiện hồn lên giải thích xem cái ‘server’ này là ở đâu thế?”
Không có tiếng trả lời của hệ thống. Chỉ có tiếng cười nói vui vẻ của đám đông. Diệp Vô Ưu gãi đầu, nhấp thử một ngụm rượu trên bàn.
Vị cay nồng, vị ngọt hậu, hương thơm xộc lên tận não.
“Ồ! Ta có vị giác lại rồi! Ha ha! Dù đây là ảo cảnh hay là mộng cảnh, nhưng có vị rượu là ta chấp nhận hết!”
Hắn bắt đầu nốc cạn các vò rượu trên bàn, hoàn toàn quên mất mình đang ở trong một cái bẫy cảm xúc chết người nhất của U Minh Cốc.
Ở bên ngoài, Lão Quy đang ra sức cắn vào mông Vô Ưu để gọi hắn dậy nhưng vô dụng. Cái hệ thống “hành” chủ lúc này cũng đang hiện ra một dòng thông báo màu đỏ chói:
*[Ting! Ký chủ đang quá hưởng thụ trong ảo cảnh. Điểm tích lũy đang bị trừ liên tục vì tội ‘quên mất nhiệm vụ’. Nhắc nhở: Nếu không tỉnh lại trong 10 phút nữa, ký chủ sẽ thực sự cưới vợ, sinh con và sống đến già trong này, bỏ mặc nữ chính Lục Tuyết Dao đi lấy chồng khác!]*
Trong giấc mơ, Vô Ưu bỗng hắt hơi một cái thật mạnh. Hắn nhìn mỹ nhân đang rót rượu cho mình, rồi nhìn thanh kiếm gỉ đặt cạnh bàn.
“Khoan đã… Mỹ nhân này tuy đẹp, rượu này tuy ngon… nhưng sao chẳng thấy ai lừa lọc mình, chẳng thấy ai chửi mình là thằng nát rượu vậy? Thế gian này làm gì có chuyện tốt như thế?”
Hắn đập bàn đứng dậy: “Không đúng! Đây chắc chắn là lừa đảo! Ta muốn gặp quản lý! Ta muốn quay lại cái nơi mà ta bị hệ thống troll, bị chó đuổi và bị người ta truy sát! Cuộc sống hoàn hảo này… không có hương vị của tự do!”
Vô Ưu cầm đôi dép lê, vỗ thẳng vào bình rượu quý giá trước mặt.
“Tan biến cho ta!”
**Hết Chương 82.**