Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 86: Thấu hiểu nỗi đau

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:53:43 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 86: THẤU HIỂU NỖI ĐAU

*[Ting! Cảnh báo đỏ! Cảnh báo siêu cấp Pro Max! Ba luồng khí tức cấp độ “Ông nội của rắc rối” đang áp sát trong phạm vi 10 dặm. Khuyến nghị ký chủ: Một là chạy, hai là lạy, ba là chuẩn bị hòm sẵn để hệ thống hỗ trợ khâm liệm miễn phí gói Standard!]*

Diệp Vô Ưu vừa xách đôi hài rách chạy trối chết, vừa chửi thầm trong lòng: “Cái hệ thống chết tiệt, lúc nãy bảo làm nhục Minh chủ thì hăng hái lắm, giờ chủ nợ tới đòi mạng thì lại chào hàng gói mai táng là sao? Ngươi có tí lương tâm nghề nghiệp nào không hả?”

*[Ting! Hệ thống là thực thể kỹ thuật số, không có lương tâm, chỉ có lương thực (là linh thạch của bạn). Chúc ký chủ chạy trốn vui vẻ!]*

“Vui cái con khỉ!” – Vô Ưu gầm gừ, tay trái nắm chặt cổ tay Lục Tuyết Dao, tay phải lôi xềnh xệch cái mai Lão Quy đang co rụt cổ lại vì sợ hãi.

Lục Tuyết Dao lúc này vẫn chưa thoát khỏi trạng thái “đơ lâm sàng”. Nàng vốn là con nhà gia giáo, đệ tử gương mẫu của Thiên Đạo Viện, từ nhỏ đã được dạy rằng Minh chủ Lệ Thiên Hành là hiện thân của công lý, là vầng thái dương của tu chân giới. Thế mà vừa rồi, cái gã sâu rượu lôi thôi trước mặt nàng lại ném thẳng một cái bình gốm dính đầy nước dãi (và có lẽ là cả hành hẹ) vào mặt ảo ảnh của Minh chủ.

Hơn nữa, hắn còn hét lên “Ông ngồi đó mà khổ một mình đi”. Đây không còn là khiêu khích, đây là vả mặt trực diện, vả một cú vang dội xuyên không gian!

“Diệp Vô Ưu… huynh điên thật rồi sao?” – Lục Tuyết Dao mấp máy môi, gió thốc vào miệng khiến giọng nàng run rẩy – “Đó là Minh chủ… Ý chí của ngài có thể dời non lấp bể, huynh làm vậy khác gì tự đào mồ chôn mình?”

Vô Ưu không quay đầu lại, bước chân “Túy Điệp Bộ” của hắn biến ảo khôn lường, lúc thì loạng choạng như sắp ngã sấp mặt, lúc lại lướt đi như một cơn gió bị say nắng:

– Đào mồ thì ít nhất cũng có chỗ nằm, còn hơn để lão già đó ép ta uống mấy thứ nước đắng ngắt mang tên ‘Triết lý nhân sinh’. Tuyết Dao này, muội không hiểu đâu, nỗi đau lớn nhất thế gian không phải là bị kẻ thù truy sát…

– Thế là gì? – Nàng hỏi theo bản năng.

– Là khi muội chuẩn bị được uống mỹ tửu ướp lạnh, thì phát hiện ra vị giác bị khóa, và trước mặt lại là một lão già đang thuyết giảng về việc ‘Đời là bể khổ’. Đó mới là tận cùng của bi kịch! – Vô Ưu dõng dạc nói, chân giẫm phải một bãi phân hươu, suýt chút nữa thực hiện cú xoạc chân kinh điển của vũ công ballet.

Lục Tuyết Dao: “…” (Nàng thề, nếu không phải vì hắn vừa cứu mạng nàng, nàng sẽ tự tay đánh ngất hắn rồi giao nộp cho Thiên Đạo Viện để đổi lấy sự thanh tĩnh cho thế giới).

Đúng lúc này, một tiếng sấm nổ vang trời. Mây đen cuộn sóng, ba đạo hào quang màu vàng kim từ trên cao giáng xuống như những mũi tên của thiên đình, chặn đứng đường đi của cả ba.

*Oàng!*

Đất đá mù mịt. Ba lão già mặc trường bào trắng muốt, thêu hoa văn sấm sét rực rỡ, mặt mày ai nấy đều hằm hằm như thể vừa bị ai đó giật mất lương tháng mười ba. Đây chính là Thiên Đạo Tam Trưởng Lão: Tề Thiên Phách (kẻ nóng tính nhất), Mặc Hủ (kẻ cứng nhắc nhất) và Hư Vô (kẻ hay nói đạo lý nhất).

– Nghịch tặc Diệp Vô Ưu! – Tề Thiên Phách quát lên, bộ râu bạc dựng ngược như bàn chải đánh răng – Ngươi to gan lớn mật, dám khinh nhờn ý chí của Minh chủ! Hôm nay nếu ta không đánh ngươi thành tro, ta thề sẽ đổi tên thành Tề Thiên Lợn!

Vô Ưu dừng lại, thả tay Tuyết Dao ra, thong dong lấy Tử Kim Yêu Hồ bên hông, tu một ngụm rượu để trấn an tinh thần. Hắn cười hì hì:

– Chào Tề lão tiền bối, à không, chào Tề Thiên Lợn. Ngài nói xem, người ta nói ‘rượu vào lời ra’, ta chẳng qua là hơi quá tay một tí, làm gì mà phải kéo cả ‘combo’ ba người xuống đây? Không sợ người ta cười là Thiên Đạo Minh cậy đông hiếp yếu, ba đánh một, không chừa đường chạy à?

– Câm miệng! – Mặc Hủ bước lên, mặt lạnh như tiền – Ngươi vốn dĩ đã là mầm mống tai họa. Việc ngươi quyến rũ Hàn Nguyệt Tiên Tử, làm loạn U Minh Cốc, ném bình vào Minh chủ… tội trạng chồng chất, không thể tha thứ.

Hư Vô Trưởng lão thì thở dài, giọng trầm bổng như đọc văn tế:

– Diệp tiểu hữu, quay đầu là bờ. Minh chủ muốn ngươi hiểu về ‘nỗi đau’ là để ngươi giác ngộ. Sự ngông cuồng của ngươi chỉ mang lại khổ đau cho chính ngươi và những người xung quanh mà thôi. Hãy buông đao… à không, buông bình rượu xuống, chịu trói để nhận sự khoan hồng của Thiên Đạo.

Vô Ưu đảo mắt, ra vẻ chán nản:

– Lại đạo lý. Các ông có thể đổi bài khác không? Ví dụ như ‘Nếu anh đầu hàng chúng tôi sẽ tặng một hũ rượu ngon’ chẳng hạn?

– Chết đi! – Tề Thiên Phách không nhịn nổi nữa, một chưởng tung ra, hóa thành một bàn tay vàng khổng lồ đập xuống.

Hệ thống lập tức reo vang:

*[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: “Thấu hiểu nỗi đau”. Ký chủ cần phải dùng cơ thể và tâm hồn cảm nhận được ‘nỗi đau thực sự’ để đột phá tâm cảnh Vong Ngã giai đoạn trung kỳ. Gợi ý: Đừng có tránh, cứ lao vào mà tận hưởng đi!]*

“Cái gì? Lao vào?” – Vô Ưu suýt phun ngụm rượu đang ngậm trong miệng ra ngoài – “Ngươi bảo ta lấy mặt đỡ chưởng của lão già Nguyên Anh đỉnh phong này á? Ngươi có phải là hệ thống của ta không hay là điệp viên do Thiên Đạo Minh cài vào đấy?”

*[Ting! Tin hay không tùy bạn, nhưng nếu không cảm nhận được ‘đau’, bạn sẽ không bao giờ hiểu được ‘vị ngọt’ của sự tự tại. Hệ thống đã kích hoạt ‘Chế độ miễn chết tạm thời’ trong 3 giây. Mời ký chủ ‘tự sát’ một cách có nghệ thuật!]*

Vô Ưu nghiến răng. Hắn nhìn Tuyết Dao đang định rút kiếm ra ứng chiến, rồi nhìn ba lão già hung hãn kia. Hắn hiểu, nếu chạy tiếp, cả ba sẽ bị bắt, và Tuyết Dao sẽ bị liên lụy nặng nề hơn. Hắn bỗng nhiên cười một cách điên dại, ném cái hồ lô cho Lão Quy.

– Quy già, giữ lấy mạng sống của ta ở trong đó! Tuyết Dao, lùi lại! Để xem ‘nỗi đau’ của các ông có to bằng nỗi đau bị người yêu đá vào đêm giao thừa không!

Nói đoạn, trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Diệp Vô Ưu không những không chạy, mà còn… dang rộng vòng tay, lao thẳng vào lòng bàn tay vàng khổng lồ của Tề Thiên Phách.

– Huynh điên rồi! – Lục Tuyết Dao hét lên, trái tim nàng thắt lại một cái xuyên thấu.

*Bùm!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa. Vô Ưu bị đập văng xa hàng trăm mét, đâm xuyên qua ba vách đá, cuối cùng găm thẳng vào một thân cây cổ thụ.

Trong giây phút cơ thể đau đến mức từng tế bào như muốn nổ tung, thế giới của Vô Ưu bỗng nhiên chậm lại.

Hệ thống bắt đầu phát nhạc nền: Một bản nhạc sầu thảm, tiếng nhị kéo lên da diết.

*[Ting! Chào mừng đến với Không gian tâm linh ‘Nỗi đau nhân gian’. Ký chủ đang được trải nghiệm 1001 loại nỗi đau. Loại thứ nhất: Đau vì deadline dồn dập mà vẫn phải đi viết truyện!]*

Vô Ưu cảm thấy linh hồn mình bỗng hiện lên trước một chiếc máy tính cổ lỗ sĩ, tay gõ liên hồi trong khi đằng sau là một con quái vật hình dạng giống ‘Biên tập viên’ đang cầm roi quất.

“Đau! Quá đau đớn!” – Hắn gào lên trong tiềm thức.

*[Loại thứ hai: Đau vì phát hiện crush đã có người yêu, mà người yêu nó lại còn đẹp trai, giàu có và không hay nhậu nhẹt như bạn!]*

Hình ảnh Lục Tuyết Dao đang khoác tay một gã thiếu niên hào quang tỏa sáng (nhìn giống Lệ Thiên Hành lúc trẻ) hiện ra, nàng cười bảo: “Xin lỗi Vô Ưu huynh, chúng ta không hợp, huynh chỉ là một người tốt, một hũ rượu tốt.”

“Áaaa! Đủ rồi! Đừng chơi trò tâm lý chiến này nữa!” – Vô Ưu ôm đầu vật vã.

Nhưng chính trong những hình ảnh “đau đến xé lòng” mang đậm tính giải trí và châm biếm ấy, Vô Ưu chợt nhận ra một điều. Hắn thấy Tửu Lão Nhân (sư phụ hắn) hiện ra giữa làn khói mờ, tay cầm bình rượu đế rẻ tiền, cười khà khà:

“Vô Ưu nhi, đau không? Người đời tu hành là để tránh cái đau, để mong cầu sự trường sinh bất tử không chút muộn phiền. Nhưng kẻ say như chúng ta hiểu rằng: Nếu không biết vị đắng của thất bại, làm sao biết được cái say nồng của thành công? Nếu không trải qua nỗi đau thấu xương, thì sự ‘tự tại’ của con cũng chỉ là sự trốn tránh hèn nhát mà thôi.”

Vô Ưu bừng tỉnh. Hắn chợt hiểu ra, bấy lâu nay hắn dùng rượu để ‘Vô Ưu’ (không lo nghĩ), thực chất là hắn đang sợ hãi thế giới này. Hắn trốn trong cơn say vì không muốn đối mặt với thực tế rằng sư phụ đã mất, rằng hắn chỉ là một lãng tử không nhà, không cửa, không cả số dư ngân hàng (linh thạch).

Nỗi đau không phải để tránh né. Nỗi đau là để… uống vào.

– Ta hiểu rồi. – Vô Ưu thì thầm giữa đống đổ nát của vách đá – Rượu đắng hay ngọt, không phải do người nấu, mà là do người uống có dám nếm hết cả phần cặn bã hay không.

Lúc này, ở bên ngoài, ba vị Trưởng lão đang nhìn cái lỗ hổng trên vách đá với vẻ mặt khó hiểu.

– Hắn… hắn tự sát thật à? – Tề Thiên Phách gãi đầu – Ta mới chỉ dùng năm phần công lực thôi mà? Chẳng lẽ ‘Túy Kiếm Tiên’ nổi danh giang hồ lại ‘giòn’ đến thế?

– Có lẽ hắn biết không thoát nổi nên muốn chết nhanh cho thanh thản. – Mặc Hủ lạnh lùng nhận xét.

Lục Tuyết Dao chạy đến bên hố sâu, mắt rướm lệ, nàng chưa bao giờ cảm thấy lòng mình trống rỗng đến thế. Nhưng đột nhiên, từ trong đống đá vụn, một cánh tay lấm lem bùn đất và máu giơ lên.

Bàn tay đó vẫn giữ tư thế… cầm một chiếc ly ảo.

– Khà… rượu ngon! – Một giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy sức sống vang lên.

*Ầm!*

Đống đá vụn bắn tung tóe. Diệp Vô Ưu bước ra, bộ y hỷ phục rách rưới giờ đây trông còn thê thảm hơn cái giẻ lau bàn, nhưng khí thế của hắn lại thay đổi hoàn toàn. Ánh mắt hắn không còn vẻ lờ đờ trốn tránh, mà rực sáng như hai vò rượu lâu năm vừa được khui nắp.

Linh lực quanh thân hắn không còn phát tán lung tung mà cuộn xoáy lại thành một hình lốc xoáy màu tím thẫm.

*[Ting! Chúc mừng ký chủ lĩnh ngộ được ‘Thanh Tỉnh Chi Đau’. Tâm cảnh đột phá Vong Ngã giai đoạn trung kỳ! Kỹ năng mới: ‘Nhất Thiết Khổ Chưởng’ (Cú vả mọi nỗi đau) đã sẵn sàng!]*

Vô Ưu nhìn ba vị Trưởng lão, mỉm cười lém lỉnh:

– Ba vị lão nhân gia, vừa rồi vất vả rồi. Bây giờ, đến lượt ta mời các vị thưởng thức một loại ‘rượu’ đặc biệt. Loại này không cay, cũng không ngọt, chỉ có vị của… hối hận thôi.

– Cuồng vọng! – Ba lão già cùng lúc tấn công.

Lần này, Vô Ưu không né. Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong đầu hắn, quỹ đạo của ba lão già chậm như những con ốc sên đang bò trên miệng vò rượu. Hắn bước một bước sang trái, tà áo rách lướt qua kiếm khí của Mặc Hủ một cách ảo diệu.

Hắn khẽ vung tay, một luồng tửu khí nồng nặc hóa thành hình dạng một chiếc quạt, phẩy một cái:

– ‘Nhất Thiết Khổ’ – Chiêu thứ nhất: Hóa Giải Deadline!

Một luồng áp lực vô hình bỗng nhiên chụp lên đầu Tề Thiên Phách. Lão già này đột nhiên cảm thấy trong lòng bồn chồn, lo âu, cảm giác như mình đang đứng trước Minh chủ mà chưa hoàn thành báo cáo năm, tim đập loạn xạ, chân tay run rẩy, chưởng lực tan biến sạch sành sanh.

– Đây là loại tà thuật gì? – Tề Thiên Phách hốt hoảng.

Vô Ưu lại quay sang Hư Vô Trưởng lão, kẻ thích nói đạo lý:

– Chiêu thứ hai: Đau Lòng Vì Friendzone!

Hư Vô bỗng nhiên khựng lại. Ánh mắt lão già nghìn tuổi này bỗng trở nên vô hồn. Lão chợt nhớ lại mối tình đầu cách đây 800 năm, cái ngày mà sư muội cùng khóa nói với lão: “Huynh rất tốt, nhưng chúng ta nên làm đồng môn thì hơn”. Một nỗi đau cũ kỹ mà nhức nhối trào dâng, khiến lão quăng luôn thanh kiếm, ngồi sụp xuống đất sụt sùi:

– Sư muội… tại sao? Tại sao muội lại chọn gã bán đậu phụ đó chứ?

Lục Tuyết Dao đứng ngoài nhìn cảnh này, cằm suýt chạm đất: “Đây là… chiến đấu bằng tâm lý chiến sao? Chiêu thức này cũng quá mức ‘độc địa’ rồi!”

Lão Quy thì vỗ tay bôm bốp trên không trung:

– Hay! Tuyệt! Diệp tiểu tử cuối cùng cũng học được cách làm cho đối thủ trầm cảm để chiến thắng. Đúng là học trò của ta có khác!

Cuối cùng là Mặc Hủ Trưởng lão. Lão này vốn dĩ tâm như sắt đá, không vợ con, không đam mê, là một kẻ ‘ngoan đạo’ đúng nghĩa. Lão nghiến răng lao đến:

– Bớt diễn trò đi! Đối với kẻ không có cảm xúc như ta, chiêu của ngươi vô dụng!

Vô Ưu nhìn lão, thở dài một tiếng đầy thương cảm:

– Khổ thân lão. Một đời tu hành mà không có cảm xúc, đó mới là nỗi đau lớn nhất mà lão thậm chí còn không biết mình đang mang. Thôi thì, ta tặng lão chiêu cuối cùng này: Đau Vì Ví Tiền Rỗng Tuếch!

Vô Ưu búng ngón tay một cái.

Mặc Hủ bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng. Lão chợt nhớ ra tất cả linh thạch tích góp bấy lâu nay đều đã đem nộp vào công quỹ của Thiên Đạo Minh để ‘tạo dựng công đức’. Giờ nhìn lại, trong túi áo không còn một đồng mua trầu. Cảm giác trắng tay, nghèo khó và bị bóc lột sức lao động bấy lâu nay bùng nổ.

– Ta… ta làm lụng vất vả nghìn năm qua để làm gì? – Mặc Hủ buông tay, mặt nghệt ra – Không có tiền, tu tiên để làm gì? Để hít khí trời rồi chết đói sao?

Chỉ trong nháy mắt, ba vị cao thủ hàng đầu của Thiên Đạo Minh, mỗi người một vẻ, đang đắm chìm trong những “nỗi đau” hiện đại và hài hước nhất mà Vô Ưu đã truyền tải qua ‘Túy Ý’.

Vô Ưu không thừa thế xông lên giết người. Hắn biết, giết họ chỉ làm phiền phức thêm. Hắn quay sang nắm lấy tay Lục Tuyết Dao, nháy mắt:

– Đi thôi! Lúc họ hết trầm cảm là chúng ta mệt đấy!

Tuyết Dao lúc này nhìn Vô Ưu bằng ánh mắt lạ lẫm, vừa có chút kính nể, vừa có chút… buồn cười. Nàng không hiểu tại sao trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, hắn vẫn có thể tạo ra một tình huống dở khóc dở cười như thế này.

– Huynh làm sao mà nghĩ ra được mấy thứ đó? – Nàng hỏi khi cả hai đang ngự trên lưng Lão Quy (lúc này đã biến lớn bằng một chiếc thuyền nhỏ, bơi trong mây).

– À, thì… ta đã bảo là ta thấu hiểu nỗi đau mà. – Vô Ưu cười khổ, cảm nhận lồng ngực vẫn còn đau nhức vì cú đập lúc nãy – Hệ thống, tổng kết phần thưởng xem nào?

*[Ting! Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ “Thấu hiểu nỗi đau”. Phần thưởng: 5000 điểm kinh nghiệm, 1 thẻ “Thoát xác trong bóng tối”, và đặc biệt nhất là: Một bình ‘Túy Mộng Hoàng Tuyền’ cực phẩm! Lưu ý: Rượu này có tác dụng chữa lành mọi tổn thương thể chất, nhưng tác dụng phụ là sẽ khiến người uống… nói thật lòng mình trong vòng một canh giờ.]*

Vô Ưu nghe xong, định lấy rượu ra uống ngay cho đỡ đau ngực, nhưng nhìn sang Lục Tuyết Dao đang ngồi cạnh, hắn bỗng rùng mình.

“Nói thật lòng mình ư? Vạn nhất ta uống vào rồi nói với nàng là ‘Thực ra ta thấy nàng mặc đồ đen trông sẽ quyến rũ hơn đồ trắng’ hay ‘Lão Quy này luộc lên chắc ngon lắm’, thì có khi nàng sẽ ném ta xuống mây ngay lập tức mất!”

– Sao thế? – Tuyết Dao thấy hắn cầm bình rượu cứ nâng lên đặt xuống, vẻ mặt rất gian xảo – Đau lắm à? Có cần ta… giúp gì không?

Nàng nhớ lại lần trước mình đã dùng “phương pháp đặc biệt” để chữa thương cho hắn, mặt hơi đỏ lên.

Vô Ưu nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, rồi nhìn bình rượu Hoàng Tuyền, trong lòng diễn ra một cuộc đấu tranh dữ dội.

“Uống hay không uống? Đau chết hay là bị khai ra hết bí mật đen tối của bản thân? Ôi, nỗi đau này, mới thực sự là nỗi đau khó chọn lựa nhất thiên hạ!”

Trong khi đó, ở dưới đất, ba vị Trưởng lão đã bắt đầu tỉnh lại khỏi trạng thái trầm cảm. Tề Thiên Phách hét lên:

– Đứng lại! Diệp Vô Ưu! Ngươi trả lại báo cáo năm cho ta!

Tiếng quát tháo vang vọng khắp U Minh Cốc, nhưng Vô Ưu và đồng bọn đã biến mất tăm trong làn sương mù, hướng về phía Bách Hoa Thần Khê. Một cuộc hành trình mới lại bắt đầu, với nhiều rượu hơn, nhiều tiếng cười hơn, và chắc chắn là cả nhiều “nỗi đau” đầy hài hước khác đang chờ đợi phía trước.

— Hết chương 86 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8