Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 85: Vị đắng của nhân gian

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:52:33 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 85: VỊ ĐẮNG CỦA NHÂN GIAN**

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của U Minh Cốc, cảnh tượng đập vào mắt chúng sinh không phải là một chiến trường tiên ma rực lửa, mà là một màn trình diễn “văn nghệ quần chúng” có một không hai trong lịch sử tu chân giới.

Ba trăm vị Chấp pháp vệ của Thiên Đạo Minh, những kẻ bình thường vẫn hay nghếch mặt lên trời, dùng lỗ mũi để chào hỏi người qua đường, nay đang đứng xếp hàng ngay ngắn như học sinh tiểu học. Dẫn đầu là Thần tướng Triệu Bất Bại – người vốn có danh hiệu “Thiết Huyết Cuồng Sư”, nay lại khoác lên mình chiếc quần đùi hoa sặc sỡ, tay cầm cái loa công suất lớn mà hệ thống vừa “tài trợ”.

— Một, hai, ba! Cất tiếng hát nào các con vợ! — Triệu Bất Bại hét lớn vào loa, gương mặt tràn đầy vẻ cam chịu nhưng tay chân lại khua khoắt theo nhịp điệu một cách cực kỳ máy móc.

— “Em là bông hồng nhỏ… chân tung tăng đến trường… la la la…”

Tiếng hát của ba trăm gã đàn ông râu hùm hàm én, giọng ồm ồm như vịt đực bị kẹt cổ, vang vọng khắp thung lũng, làm lũ dơi trong hang động sợ đến mức tự va đầu vào vách đá mà chết vì sang chấn tâm lý.

Diệp Vô Ưu lúc này đang nằm gối đầu lên đùi Lục Tuyết Dao, mắt nhắm mắt mở, miệng lầm bầm:

— Hay… hay lắm… nhưng đứa nào hát sai nhịp thì bảo nó tự giác đi tìm Lão Quy mà nộp phạt…

Lục Tuyết Dao mặt đỏ như gấc chín, không biết là vì hổ thẹn cho đồng môn Thiên Đạo Minh, hay vì cái gã nát rượu này đang “tiện tay” ôm chặt lấy eo nàng như ôm hũ linh tửu. Nàng nghiến răng, giơ tay định giáng một tát cho gã tỉnh mộng, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Vô Ưu sau trận chiến phá giải ảo cảnh, tay nàng lại khựng lại giữa không trung.

— Diệp Vô Ưu, ngươi là cái đồ… báo đời. — Nàng khẽ lầm bầm, cuối cùng chỉ biết thở dài, lấy ra một dải lụa che mắt mình lại theo kiểu “mắt không thấy, tim không đau”.

*[Ting! Chúc mừng ký chủ đã kiến tạo nên một kỷ niệm kinh hoàng cho giới tu chân. Điểm bựa nhân cộng thêm 500. Trạng thái mất vị giác do hồi sinh đồng đội: Còn 22 ngày.]*

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Vô Ưu đang lơ mơ bỗng bật dậy như tôm tươi. Hắn xoa xoa cái mũi, vẻ mặt buồn rười rượi. Mất vị giác một tháng đối với một gã coi rượu là mạng sống thì khác gì bảo một game thủ sống mà không có internet, bảo một “thánh meme” bị tước quyền dùng ảnh gif?

— Hệ thống, mày có tâm một chút đi. Thưởng cho tao cái gì ngon lành hơn cái loa này không? Ví dụ như… một loại rượu mà không cần dùng lưỡi vẫn cảm nhận được ấy?

*[Ting! Phát hiện nhu cầu “vã rượu” quá mức của ký chủ. Nhiệm vụ mới khởi động: “Vị đắng nhân gian”.]*

*[Yêu cầu: Tìm được loại rượu huyền thoại mang tên “Khổ Cảnh” giấu trong tầng sâu nhất của U Minh Cốc. Loại rượu này không nếm bằng vị giác, mà nếm bằng cảm giác “khổ tận cam lai”.]*

*[Phần thưởng: Rút ngắn thời gian phạt mất vị giác xuống còn 1 ngày. Quà tặng kèm: Một cuốn sách “Nghệ thuật nhậu không cần mồi”.]*

Vô Ưu hít một hơi thật sâu. Khổ Cảnh? Cái tên nghe đã thấy “ố dề” rồi. Thường thì rượu ngon phải mang tên kiểu “Vọng Tiên”, “Mỹ Nhân Tiếu”, hay nhẹ nhàng cũng là “Bình An”. Đằng này lại là “Khổ Cảnh”, nghe chẳng khác gì một bát thuốc bắc nấu cùng mướp đắng cô đặc.

— Lão Quy! — Vô Ưu hét lên.

Con rùa già đang bận rộn thu gom vũ khí rơi vãi của bọn Chấp pháp vệ (để đem đi bán đồng nát) nghe gọi liền thu mình lại, lăn tròn đến dưới chân Vô Ưu.

— Gì đấy chủ nhân? Ta đang bận làm giàu, đừng có phá đám. À mà cái đám đồng nát này bán đi cũng đủ cho ta mua được mấy cân vàng đấy.

— Bỏ mấy thứ rác rưởi đó đi. Ngươi có nghe qua về “Khổ Cảnh Tửu” chưa? — Vô Ưu xách cổ áo Lão Quy lên, lắc mạnh.

Lão Quy nghe đến cái tên này, đôi mắt nhỏ thó bỗng trợn trừng, cái mai rùa rung lên bần bật:

— Khổ Cảnh? Ôi thôi thôi, đại ca ơi, đừng có dại. Thứ đó không phải là rượu, đó là “nước mắt của trời xanh” trộn với “mồ hôi của địa ngục” đấy. Người bình thường uống vào, nhẹ thì trầm cảm ba năm, nặng thì đứng giữa chợ vừa nhảy thoát y vừa khóc thương cho thân phận con kiến. Chủ nhân, ngài tuy hơi dở hơi nhưng vẫn còn giá trị sử dụng, đừng tự tử kiểu đó!

Vô Ưu hừ lạnh một tiếng, chỉnh lại vạt áo hỷ phục rách nát:

— Ngươi thì biết cái gì? Đối với một con ma men đang bị “cấm túc” lưỡi như ta, dù là nước cống có độ cồn tao cũng dám thử. Đi, tiến vào sâu trong thung lũng!

Lục Tuyết Dao đứng dậy, thanh Hàn Nguyệt kiếm phát ra tiếng ngân run rẩy:

— Ta đi cùng ngươi. Dù sao thì Triệu Bất Bại cũng đã bị ngươi làm cho tâm thần phân liệt, Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ phái người mạnh hơn tới. Ở sâu trong U Minh Cốc, có thể có dấu vết của Vong Xuyên Lệ mà chúng ta đang tìm.

Nhóm ba người (và một con rùa đang lẩm bẩm nguyền rủa) bắt đầu tiến sâu vào khu vực cấm địa. Càng đi, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Những thân cây già cỗi mang hình thù quái dị giống như những cánh tay người đang cố vươn lên cầu cứu từ lòng đất.

Sau hai canh giờ luồn lách qua những hẻm đá dốc đứng, họ dừng lại trước một thác nước đen ngòm. Điều lạ lùng là thác nước này chảy ngược từ dưới lên trên, và mỗi giọt nước khi chạm vào vách đá đều phát ra tiếng thở dài ai oán.

Ở giữa hồ nước đen là một hòn đá bằng phẳng, trên đó đặt một cái bình bằng đất nung mộc mạc, không có hoa văn, không có hào quang tỏa ra, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một nỗi buồn man mác không tên.

— Chính là nó. — Vô Ưu nuốt nước miếng (dù chẳng thấy vị gì).

Hắn bước tới, tay chạm vào bình rượu. Ngay lập tức, một luồng hắc khí cuộn trào, hình ảnh về Minh chủ Lệ Thiên Hành bỗng xuất hiện giữa không trung. Đó không phải là người thật, mà là một đạo ý chí cực mạnh được cài cắm lại.

— Diệp Vô Ưu, ngươi cầu trường sinh hay cầu cái chết? — Giọng nói của Lệ Thiên Hành âm vang, đầy áp chế — Thế gian vốn là bể khổ, kẻ tỉnh táo nhất là kẻ đau khổ nhất. Uống chén rượu này, ngươi sẽ thấy tất cả sự phản bội, mất mát và mục nát của thiên hạ. Ngươi… có dám không?

Vô Ưu cười hì hì, lấy ngón tay ngoáy tai:

— Ông chú già à, lời thoại này lỗi thời lắm rồi. Ta đây uống rượu chứ có uống đạo lý đâu mà ông giảng giải lắm thế? Khổ thì khổ, nhưng ít ra nó vẫn nồng.

Dứt lời, Vô Ưu mở nút bình. Một mùi hương không thơm, trái lại còn có chút khét của tàn tro và đắng của mật đắng sực nức lên. Hắn không dùng chén, cứ thế ngửa cổ nốc cạn nửa bình.

Lục Tuyết Dao hét lên:

— Vô Ưu, đừng!

Nhưng đã muộn.

Trong nháy mắt, đồng tử của Diệp Vô Ưu giãn rộng. Hắn cảm thấy lưỡi mình không phải đang chạm vào nước, mà là đang chạm vào từng mảnh ký ức vụn vỡ.

Hắn thấy cảnh mình bị sư phụ Tửu Lão Nhân lừa lấy hết tiền tiết kiệm để đi mua… đùi gà cho lão. (Khổ!)
Hắn thấy cảnh mình tỏ tình với con mèo của hàng xóm năm 6 tuổi và bị nó cào rách mặt. (Đắng!)
Hắn thấy cảnh thế gian đang tranh giành quyền lực, những người nông dân gục ngã trên đồng ruộng khô cằn vì tô thuế của Thiên Đạo Minh, những tu sĩ trẻ tuổi sẵn sàng đâm lén bạn thân vì một viên linh thạch rẻ tiền. (Chua chát!)

Và rồi, hắn thấy chính mình, một gã lang thang mặc áo rách, đứng giữa dòng đời tấp nập, chẳng ai nhớ mặt, chẳng ai biết tên, tay cầm hồ lô rỗng tuếch mà vẫn cười như một kẻ ngốc.

Vô Ưu bỗng quỳ sụp xuống, nước mắt trào ra.

Lão Quy hốt hoảng:

— Đấy, ta bảo mà! Khóc rồi! Khóc rồi! Xong đời một vị lãng tử, giờ biến thành “Thánh Mít Ướt” rồi!

Lục Tuyết Dao vội chạy đến, ôm lấy vai hắn, giọng đầy lo lắng:

— Ngươi thấy gì? Nói cho ta biết, có phải là ảo ảnh của Lệ Thiên Hành không?

Vô Ưu ngước mắt lên, hai hàng nước mắt vẫn còn chảy, nhưng khóe môi lại đột ngột xếch lên tạo thành một nụ cười cực kỳ “biến thái”:

— Ta thấy… ta thấy vị rồi! Trời ơi, đắng quá! Đắng đến mức tao muốn đấm cho cái thằng nấu loại rượu này một trận! Nhưng mà… phê quá man!

*[Ting! Chúc mừng ký chủ lĩnh ngộ được tâm cảnh “Khổ tận cam lai”. Trạng thái mất vị giác đã được gỡ bỏ ngay lập tức!]*

Vô Ưu đứng bật dậy, cầm bình rượu còn lại một nửa, quay sang phía bóng hình ý chí của Lệ Thiên Hành vẫn đang lơ lửng, rồi làm một hành động mà cả vạn năm qua chưa ai dám làm: Hắn thẳng tay ném cái bình đất vào mặt ảo ảnh của Minh chủ.

*Bốp!*

Bình rượu vỡ tan ngay trên mặt của “Thiên Đạo Minh Chủ”.

— Này thì triết lý! Này thì bể khổ! — Vô Ưu hét lên — Ông cứ ngồi đó mà khổ một mình đi, ta đây chỉ cần có vị đắng để thấy rằng rượu ngọt nó quý giá thế nào thôi!

Ảo ảnh của Lệ Thiên Hành cứng đờ lại, dường như cũng không ngờ mình lại bị một cái bình rượu (đã uống hết) chọi vào mặt. Ánh mắt hắn lóe lên tia sát khí lạnh người trước khi tan biến hoàn toàn vào không trung:

— Diệp Vô Ưu… ngươi sẽ phải hối hận.

U Minh Cốc rung chuyển dữ dội. Thác nước chảy ngược bỗng đổ sầm xuống như bị mất điện đột ngột.

Vô Ưu liếm liếm môi, cảm nhận được vị đắng nồng nàn còn sót lại, rồi quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang đơ người ra vì kinh ngạc. Hắn cười lém lỉnh:

— Tuyết Dao muội muội, giờ ta đã thấy lại vị rồi. Ngươi nói xem, có phải chúng ta nên làm gì đó để ăn mừng việc ta thoát khỏi kiếp “ăn chay” không?

Lục Tuyết Dao còn chưa kịp phản ứng thì hệ thống lại “nhảy số”:

*[Ting! Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Làm nhục ý chí của Minh chủ. Phần thưởng: 2000 điểm cống hiến. Gợi ý hành động tiếp theo: Chạy ngay đi trước khi ba vị Trưởng lão của Thiên Đạo Minh hạ phàm để tính sổ cái bình rượu vừa rồi!]*

Vô Ưu biến sắc, quay sang túm lấy đuôi Lão Quy, giắt vào túi áo, rồi nắm lấy tay Lục Tuyết Dao lôi đi:

— Chạy thôi! Vị đắng nhân gian thế là đủ rồi, giờ mình đi tìm vị ngọt của chạy trốn thôi!

Ở phía xa, trên đỉnh thiên không, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ đang xé toác mây mù lao xuống. Cơn thịnh nộ của Thiên Đạo Minh, xem ra đã thực sự bị cái bình rượu ném trúng mặt kia kích hỏa đến mức cao nhất.

— Hết chương 85 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8