Túy Ngọa Trường SinhChương 84: Đánh cược bằng mạng sống
**CHƯƠNG 84: ĐÁNH CƯỢC BẰNG MẠNG SỐNG**
Tiếng trống trận của Thiên Đạo Minh vang lên rộn rã như thể họ đang chuẩn bị đi diễu binh mừng ngày quốc khánh chứ không phải đi bắt một gã say rượu. Dẫn đầu đoàn quân là một trung niên nam tử mặc kim giáp chói lòa, hào quang từ bộ giáp phản chiếu vào vách đá U Minh Cốc khiến Lão Quy đang ngủ gật trong túi áo Diệp Vô Ưu cũng phải hé mắt chửi thề:
– Mẹ nó, tên nào lắp đèn pha cao áp thế này? Mắt rùa của ta sắp mù rồi!
Diệp Vô Ưu tay cầm hồ lô, tay chống thanh Mặc Ảnh gỉ sét, dáng đứng loạng choạng như thể một cơn gió nhẹ cũng đủ làm hắn đo sàn. Hắn nheo mắt nhìn gã tướng quân đang hạ cánh xuống đất với một cú tiếp đất “siêu anh hùng” làm bụi bay mù mịt.
– Kẻ đến là ai? – Vô Ưu ợ một cái rõ to, mùi rượu bốc lên làm mấy con chim bay ngang qua lập tức rơi tự do vì ngộ độc nồng độ cồn – Nhìn bộ giáp của ngươi chắc bán đồng nát cũng được kha khá linh thạch đấy.
Tên tướng quân lạnh lùng vuốt chòm râu tỉa tót kỹ càng, giọng oanh vàng như chuông khánh:
– Ta là Thiên Đạo Minh Đệ Nhị Thần Tướng – Triệu Bất Bại! Kẻ chưa từng thua trong bất kỳ cuộc chiến nào. Diệp Vô Ưu, khôn hồn thì giao nộp Tử Kim Yêu Hồ, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây và một lễ tang chuẩn 5 sao.
– Triệu Bất Bại? – Vô Ưu cười hì hì – Nghe tên là thấy “aura” phản diện rồi. Thế ngươi có biết tại sao ta chưa bao giờ thua không? Bởi vì ta toàn chạy trước khi kịp thua thôi.
Lục Tuyết Dao đứng cạnh đó, tay đã đặt lên chuôi kiếm Hàn Tuyết, lạnh lùng nhắc nhở:
– Vô Ưu, đừng đùa nữa. Hắn là cường giả Tam Cảnh đỉnh phong, thực lực không thể xem thường. Phía sau hắn còn có ba trăm chấp pháp vệ, toàn hạng “máu mặt” cả.
*[Ting! Phát hiện đối thủ có chỉ số “Sát thương vật lý” cao nhưng “Kháng cồn” cực thấp. Hệ thống đề xuất: Kích hoạt gói nhiệm vụ “Cầm kỳ thi tửu – Nhậu nhẹt nhân sinh”.]*
*[Nhiệm vụ: Thách đấu Triệu Bất Bại uống rượu cược mạng.
Phần thưởng: 1000 điểm Danh vọng, một viên “Đại Bổ Thận Đan” (Dùng để uống rượu không biết nôn).
Hình phạt nếu thất bại: Trở thành thái giám phục vụ trong cung điện của Lệ Thiên Hành.]*
Diệp Vô Ưu khẽ rùng mình ở chỗ nhạy cảm. Hệ thống này chơi ác thật, quả thực là “đánh cược bằng mạng sống” theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Hắn vỗ vỗ vào cái hồ lô, nhìn Triệu Bất Bại với ánh mắt đầy khiêu khích:
– Nghe nói Thiên Đạo Minh các ngươi tu luyện “chính đạo”, tâm không tạp niệm, ngũ uẩn giai không? Thế các ngươi có dám chơi một trò chơi cực kỳ “chính đạo” không?
Triệu Bất Bại nhướn mày:
– Trò gì?
– Đấu rượu! – Vô Ưu dõng dạc nói, rồi vung tay chỉ vào vách đá U Minh Cốc – Chúng ta sẽ uống loại rượu “Vong Xuyên Lệ” do lão Diêm Vương này vừa mới trưng cất. Kẻ nào gục trước, kẻ đó thua. Nếu ngươi thắng, hồ lô này là của ngươi, đầu ta ngươi cũng xách về. Nếu ta thắng… ngươi phải quỳ xuống đây hát bài “Em là bông hồng nhỏ” cho cả cốc này nghe.
Ba trăm chấp pháp vệ phía sau xôn xao. Một tên lính thầm thì: “Ủa, bài đó nghe quen vậy?”. Vong Xuyên Ba nãy giờ núp sau tảng đá cũng ló đầu ra, nói đế vào:
– Đúng đấy! Rượu của ta, hớp một hớp là thấy ông bà, hớp hai hớp là đi gặp tổ tiên, hớp ba hớp là chuyển sinh luôn tại chỗ. Ngươi dám không, tên giáp vàng kia?
Triệu Bất Bại cười lạnh, khí thế bộc phát làm vách đá rung chuyển:
– Ta tu luyện “Hạo Thiên Khí”, bách độc bất xâm, linh khí hộ thể. Chút rượu cỏn con của bọn lãng tử các ngươi sao làm khó được ta? Được! Ta nhận kèo!
Lục Tuyết Dao lo lắng nắm lấy tay áo Vô Ưu:
– Ngươi điên rồi! Rượu Vong Xuyên Lệ chứa tử khí nồng đậm, tu sĩ bình thường uống vào sẽ bị ăn mòn linh căn. Ngươi dù có Thái Cổ Túy Tiên Quyết cũng không thể đùa với tính mạng mình như thế!
Vô Ưu khẽ vỗ nhẹ lên tay nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên thâm trầm lạ thường (thực ra là do đang tập trung kìm nén cơn buồn nôn từ ngụm rượu trước đó):
– Tuyết Dao, tin ta. Trên đời này, thứ duy nhất ta không bao giờ thua, chính là tửu lượng. Hơn nữa… nếu không uống, chúng ta lấy gì đánh lại ba trăm tên “hàng tuyển” kia?
Vong Xuyên Ba nhanh nhảu lôi ra hai cái bát tô to như chậu rửa mặt, đặt lên một tảng đá phẳng. Lão rót rượu từ một cái bình gốm đen sì, chất lỏng bên trong màu tím thẫm, tỏa ra những luồng khói hình đầu lâu trông cực kỳ tín nhiệm.
– Nào, mời “đại nhân” xơi trước! – Vong Xuyên Ba nịnh bợ một cách giả trân.
Triệu Bất Bại hừ một tiếng, nhấc bát rượu lên. Hắn dùng linh lực bao phủ toàn thân, tạo ra một màng bảo hộ trong cổ họng. “Chút mẹo vặt này sao lừa được ta”, hắn thầm nghĩ rồi dốc cạn bát rượu trong một hơi.
*Sột… sột… Ực!*
Trong giây đầu tiên, mặt Triệu Bất Bại vẫn vàng như cũ.
Giây thứ hai, mặt hắn chuyển sang màu xanh lá mạ.
Giây thứ ba, một luồng khói tím bốc ra từ tai hắn, và đôi mắt vốn uy nghiêm của vị Thần tướng bắt đầu chạy vòng tròn như đèn neon quán bar.
– Rượu… rượu này… – Triệu Bất Bại lắp bắp – Có chứa… phóng xạ… à?
– Haha! Đó là vị của “Luân Hồi” đấy bạn hiền! – Vô Ưu cười sằng sặc, rồi không hề do dự, bưng bát của mình lên nốc cạn – Àyyyy! Ngon! Thêm bát nữa!
*[Ting! Ký chủ đã tiêu thụ 500ml “Vong Xuyên Lệ”. Kích hoạt hiệu ứng: “Túy Ý Cuồng Ca”. Sức mạnh tăng 200%, độ ảo giác tăng 500%. Cảnh báo: Ký chủ đang nhìn Lục Tuyết Dao hóa thành một cây đùi gà khổng lồ. Đề nghị giữ bình tĩnh, không được cắn!]*
Diệp Vô Ưu nhe răng cười với Lục Tuyết Dao, trong mắt hắn lúc này, nàng là một cái đùi gà quay mật ong vô cùng mọng nước. Hắn cố gắng lắm mới không lao vào “ngoạm” một miếng.
Bát thứ hai.
Bát thứ ba.
Đến bát thứ năm, ba trăm chấp pháp vệ bắt đầu hốt hoảng. Thần tướng của họ vốn oai phong lẫm liệt, nay đã cởi bỏ bộ kim giáp, chỉ còn độc cái quần đùi hoa, đang đứng trên tảng đá nhảy điệu múa bụng vô cùng gợi cảm.
– Ta là… con bướm nhỏ… bay giữa trời xanh… – Triệu Bất Bại vừa hát vừa cười hơ hớ, mắt dại đi.
Vô Ưu thì cũng chẳng khá khẩm hơn. Hắn đang ôm thanh Mặc Ảnh gào thét:
– Alo! Tổng đài xin nghe! Cho hỏi ở đây có ai đặt ship hỏa táng cho Thiên Đạo Minh không? Miễn phí tiền ship đây!
Mị Cơ đứng từ xa quan sát qua tấm gương linh ảnh, tức đến mức đập nát cái ghế dựa:
– Một lũ ăn hại! Triệu Bất Bại, ngươi là Thần tướng hay là con lợn thiến thế? Mau tỉnh lại cho ta!
Lúc này, một thuộc hạ của Triệu Bất Bại, thấy tình hình không ổn, định lén lút ném một viên “Hàn Băng Thích” về phía Vô Ưu để phá trận. Nhưng hắn chưa kịp ra tay thì Lão Quy đã từ túi áo Vô Ưu nhảy vọt ra, hóa lớn bằng một cái nhà, dùng cái mai rùa khổng lồ “ép phê” một phát làm tên đó dính chặt vào vách đá như một bức tranh 3D.
– Tiểu nhân đắc chí! Dám chơi lén chủ nhân ta trong lúc hắn đang… thực hành nghệ thuật nhậu nhẹt à? – Lão Quy khệnh khạng nói.
Triệu Bất Bại lúc này đã hoàn toàn “bay màu”. Hắn quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Vong Xuyên Ba mà khóc lóc thảm thiết:
– Sư phụ! Sao sư phụ bỏ con đi lấy vợ hai? Con khổ quá mà!
Vong Xuyên Ba đắc ý vuốt râu:
– Ngoan, đồ nhi, uống thêm bát nữa rồi ta gả con dâu cho!
– Thắng rồi! – Lục Tuyết Dao khẽ reo lên, nhưng ngay lập tức nàng phải đưa tay đỡ lấy Diệp Vô Ưu khi hắn bắt đầu loạng choạng tiến về phía nàng.
– Tuyết… Tuyết Dao… Đùi gà của ta… – Vô Ưu lẩm bẩm, rồi đổ ập vào lòng nàng.
Mùi rượu nồng nặc quyện với mùi nam tính lạ lẫm khiến mặt Lục Tuyết Dao đỏ bừng. Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng nhìn khuôn mặt hắn lúc say vừa có chút ngây ngô, vừa có chút bất cần, lòng nàng chợt thắt lại.
*[Ting! Hoàn thành nhiệm vụ “Cảm hóa đối thủ bằng nồng độ cồn”. Nhận thưởng: 1000 điểm Danh vọng. Hệ thống tặng kèm một chiếc “Loa công suất lớn” để Triệu Bất Bại thực hiện lời thề hát bài “Em là bông hồng nhỏ”.]*
Và thế là, trong đêm tối của U Minh Cốc, thay vì một trận chiến đẫm máu, người ta lại thấy ba trăm chấp pháp vệ của Thiên Đạo Minh đứng xếp hàng, tay cầm loa, đồng thanh hát bài thiếu nhi dưới sự chỉ huy của một gã Thần tướng chỉ mặc quần đùi hoa.
Diệp Vô Ưu trong cơn say màng màng vẫn kịp nghĩ thầm: “Trường sinh để làm gì? Để sống lâu đến mức thấy được những cảnh tượng ‘vỡ nợ’ thế này thì mới đáng chứ!”
Nhưng nụ cười của hắn chợt tắt khi trong linh ảnh hiện ra một bóng người mặc hoàng bào uy nghiêm đang từ từ mở mắt. Lệ Thiên Hành đã biết chuyện.
Cơn say này… xem ra mới chỉ là bắt đầu của một trận bão lớn hơn.
– Hết chương 84 –