Túy Ngọa Trường SinhChương 87: Món quà của U Minh
**CHƯƠNG 87: MÓN QUÀ CỦA U MINH**
Gió rít gào bên tai, mây mù bay vèo vèo qua háng, Lão Quy đang trong trạng thái “phóng nhanh vượt ẩu” trên bầu trời U Minh Cốc. Diệp Vô Ưu nằm ườn trên mai rùa, một tay ôm ngực, một tay vân vê bình “Túy Mộng Hoàng Tuyền” vừa nhận được từ hệ thống.
Cái cảm giác đau nhức vì bị ba vị trưởng lão “bạo hành tâm lý” (và cả vật lý) vẫn còn đó, nhưng Vô Ưu vẫn chần chừ chưa dám tu một ngụm.
– Này, ngươi rốt cuộc có uống không thì bảo? Cứ cầm cái bình lắc qua lắc lại, ta tưởng ngươi đang pha trà sữa đấy! – Lão Quy vừa bơi trong không trung vừa lẩm bẩm chửi đổng – Cả người ngươi bốc mùi thối tha của sự do dự, làm ảnh hưởng đến phong thủy trên lưng ta rồi!
Diệp Vô Ưu thở dài, đưa bình rượu lên cao nhìn dưới ánh nắng le lói:
– Ngươi thì biết cái gì? Rượu này uống vào là “nói thật lòng mình”. Ngươi nghĩ xem, với một người sống nội tâm, đầy bí ẩn và đạo mạo như ta, lỡ miệng nói ra mấy bí mật mang tầm cỡ vũ trụ thì sao? Ví dụ như chuyện ta thấy con chim tước của Minh chủ trông giống hệt con gà rũ lông, hay chuyện ta từng thầm nghĩ nếu luộc ngươi lên thì nên cho thêm sả hay gừng chẳng hạn?
Lão Quy rụt cổ vào mai, tiếng chửi thề vọng ra nghèn nghẹt:
– Đồ tôn tử! Ngươi dám có ý đồ với thịt rùa nghìn năm của ta? Tuyết Dao tiên tử, cô xem hắn kìa, bộ mặt thật của kẻ tiểu nhân đã lộ ra rồi đấy!
Lục Tuyết Dao đứng ở rìa mai rùa, tà áo trắng bay phấp phới như tiên nữ hạ phàm, nhưng gương mặt nàng thì vẫn lạnh như kem ốc quế vừa lấy ra từ tủ đông. Nàng liếc nhìn Vô Ưu, giọng bình thản nhưng đầy sát khí:
– Huynh muốn nói gì thì cứ nói. Ta cũng muốn nghe xem trong cái đầu đầy hũ chìm của huynh rốt cuộc chứa đựng những loại chân lý gì. Liệu có cái nào liên quan đến việc tại sao huynh cứ nhìn chằm chằm vào túi trữ vật của ta mỗi khi ta đi mua sắm không?
Diệp Vô Ưu đổ mồ hôi hột. Hết cứu! Nếu uống vào mà khai ra vụ hắn từng nghĩ đến việc “mượn tạm” mấy viên linh thạch của nàng để đi bao trọn gói một đêm tại tửu lâu Bách Hoa, chắc chắn nàng sẽ tung một chiêu “Băng Thiên Tuyết Địa” biến hắn thành kem que ngay lập tức.
– À… thật ra vết thương này cũng thường thôi, ta tự dùng nội công ép ra được… – Vô Ưu lảng tránh.
*[Ting! Nhắc nhở hệ thống: Vết thương nội tại do kỹ năng “Thấu hiểu nỗi đau” để lại có tính chất tích tụ. Nếu ký chủ không uống rượu trị thương trong vòng 15 phút, ngực ký chủ sẽ nở ra như bong bóng xà phòng và nổ tung theo phong cách nghệ thuật sắp đặt. Đếm ngược: 14 phút 59 giây…]*
“Đờ mờ hệ thống! Mi lại ép ta vào đường cùng!” – Vô Ưu chửi thầm trong lòng.
Đúng lúc này, Lão Quy đột ngột thắng gấp làm Diệp Vô Ưu suýt nữa thì lăn thẳng xuống vực.
– Gì đấy? Có trạm thu phí à? – Vô Ưu hét lên.
– Không, mùi này… lạ lắm! – Lão Quy hít hà không khí – Dưới kia, dưới cái khe sâu tối om kia kìa. Có mùi của “đồ xịn”. Không phải linh thạch, cũng chẳng phải rượu, mà là một loại năng lượng nóng đến mức làm sun cả lông chân lão già này!
Diệp Vô Ưu nén đau ngó xuống. Phía dưới là một hang sâu hun hút, mây đen cuộn trào như nồi lẩu thái đang sôi. Nhưng trong màn đêm ấy, có những đốm lửa màu tím nhạt cứ nhấp nháy như đèn Led của quán bar.
*[Ting! Phát hiện nguồn năng lượng hiếm: “U Minh Luyện Tửu Hỏa”. Đây là loại linh hỏa sinh ra từ oán khí của những kẻ chết vì… thèm rượu nhưng không được uống, qua vạn năm tinh luyện thành hỏa chủng thượng hạng chuyên dùng để ủ rượu. Nhiệm vụ mới: Thu phục Linh Hỏa. Phần thưởng: Nâng cấp công thức nấu rượu và 10.000 điểm “Tiêu dao”.]*
– Ôi chu choa mạ ơi, “Hỏa nấu rượu”? – Mắt Diệp Vô Ưu sáng lên còn hơn cả đèn pha ô tô – Có thứ này thì sau này ta nấu rượu không cần củi nữa, cứ thế mà khè ra lửa, vừa tiện lợi vừa thân thiện với môi trường! Tuyết Dao, hạ cánh! Chúng ta đi hôi của!
– Huynh điên rồi, dưới đó khí độc mịt mù… – Tuyết Dao chưa kịp ngăn cản thì Lão Quy đã cụp bốn chân, lao xuống như một quả tên lửa rơi tự do.
—
“Ầm!”
Cả đám tiếp đất một cách cực kỳ “êm ái” theo kiểu tiếp xúc bằng mặt. Khi khói bụi tản ra, Diệp Vô Ưu thấy mình đang đứng trong một không gian kỳ lạ. Đây không hẳn là hang động, mà giống một cái phòng thí nghiệm đổ nát của một gã say rượu nào đó từ thời tiền sử.
Khắp nơi là những vò rượu vỡ vụn, những chiếc nồi đồng rỉ sét to đùng, và đặc biệt là ở chính giữa căn phòng, một ngọn lửa màu tím đang cháy lơ lửng trên một chiếc lư hương cũ kỹ. Ngọn lửa này rất quái chiêu, nó không nóng theo kiểu thiêu đốt gân cốt, mà lại tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức khiến người ta cảm thấy lân lân, như thể chỉ cần hít khói của nó thôi cũng đủ để bay màu khỏi thực tại.
– Đẹp thật… – Tuyết Dao cảm thán, nhưng vẫn thủ sẵn kiếm trong tay.
– Để ta lên trước! – Diệp Vô Ưu hùng hổ tiến lại gần – Hệ thống, thu nó vào thế nào? Dùng túi nilon được không?
*[Ting! Nhắc nhở: Linh hỏa này có linh tính cực cao. Nó ghét sự giả dối. Chỉ kẻ nào sở hữu “Tâm cảnh thuần khiết của người say” và có đủ sự “thật thà tuyệt đối” mới có thể đến gần. Nếu ký chủ nói dối hoặc có ý đồ bất chính, nó sẽ biến ký chủ thành món thịt nướng than tổ ong trong 3 giây.]*
Vô Ưu đứng khựng lại. Thật thà? Trên đời này làm gì có ai thật thà hơn một kẻ… vừa say vừa nói nhảm?
Nhìn vào đồng hồ đếm ngược của vết thương chỉ còn 2 phút, Vô Ưu cắn răng, mở nắp bình “Túy Mộng Hoàng Tuyền”, ngửa cổ tu một hơi sạch sành sanh.
– Ực… khà! Rượu ngon! – Hắn hét lên.
Ngay lập tức, một luồng khí nóng chạy thẳng từ thực quản xuống dạ dày, rồi xông ngược lên não. Mắt Diệp Vô Ưu bắt đầu lờ đờ, má đỏ hây hây, dáng đi bắt đầu hình chữ Z chuẩn không cần chỉnh.
– Hehe… hệ thống… mi là cái đồ keo kiệt… – Vô Ưu bắt đầu lè nhè.
– Huynh nói gì cơ? – Tuyết Dao cau mày tiến lại gần.
Vô Ưu quay sang nhìn nàng, ánh mắt lúc này cực kỳ chân thành, nhưng cũng cực kỳ “phê”. Hắn chỉ tay vào mặt nàng, dõng dạc nói:
– Lục Tuyết Dao! Muội tưởng muội là tiên tử là muội ngon à? Ta nói thật lòng nhé, muội lạnh lùng quá mức cần thiết rồi đấy. Muội cứ suốt ngày xách kiếm đòi chém ta, nhưng thực ra đêm nào ta cũng thấy muội len lén đắp chăn cho ta khi ta say khước đúng không? Muội thích ta đúng không? Flex đi, ngại cái gì!
Mặt Lục Tuyết Dao trong nháy mắt chuyển từ trắng sang đỏ, rồi sang tím lịm tìm sim. Nàng run run cầm thanh kiếm:
– Diệp… Vô… Ưu… Huynh muốn chết sớm sao?
– Chưa hết đâu! – Vô Ưu quay sang Lão Quy đang định lén lút trốn vào góc hang – Lão Quy, lão già tham tiền! Đừng tưởng ta không biết lão giấu ba miếng vàng dưới cái kẽ mai rùa phía sau nhé. Lão định dành tiền để đi tìm mấy con rùa cái ở Vô Vọng Hải chứ gì? Lão già không đứng đắn!
Lão Quy nghẹn họng, suýt nữa thì đứt mạch máu não mà chết:
– Ngươi… ngươi… cái rượu này nó độc quá! Nó bới móc hết cả nhân phẩm của người ta ra rồi!
Ngọn lửa tím lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên bùng cháy dữ dội, rồi nó bắt đầu… cười. Tiếng cười nghe như tiếng sủi bọt của rượu ủ lâu năm. Nó cảm thấy gã này thú vị quá, thật thà một cách xấc láo, đúng gu của nó!
Diệp Vô Ưu bước loạng choạng tiến về phía ngọn lửa, miệng vẫn không ngừng luyên thuyên:
– Hỏa nhi ngoan… về với anh đi. Anh hứa mỗi ngày sẽ cho chú hít mùi của các loại linh tửu cực phẩm. Chú nhìn anh xem, một gã đẹp trai, lãng tử, tiền không có nhưng rượu thì bao la, lại còn thật thà đến mức tự hủy như thế này. Chú mà không theo anh thì theo cái bọn Thiên Đạo Minh đạo đức giả kia để chúng nó dùng chú nấu cao hổ cốt à?
Ngọn lửa tím lắc lư cái đầu nhỏ xíu, nó bay quanh Vô Ưu một vòng, dường như đang kiểm tra xem gã này có đang bốc phét không.
Đúng lúc đó, trạng thái “nói thật” đạt đến đỉnh điểm. Vô Ưu nắm lấy bàn tay đang cầm kiếm của Lục Tuyết Dao, ghé sát mặt nàng:
– Tuyết Dao, muội xinh đẹp lắm, nhất là lúc muội cáu kỉnh nhìn ta ấy. Lúc đó ta chỉ muốn… muốn…
Tuyết Dao nín thở, tim đập thình thịch, chẳng lẽ tên khốn này định tỏ tình thật sao?
– … muốn mượn muội ít tiền mua hồ lô mới! Răng muội trắng như thế kia chắc chắn là có số giàu sang rồi!
“Bốp!”
Một cái tát nảy lửa khiến Vô Ưu xoay vòng vòng như con quay. Nhưng chính trong khoảnh khắc hắn xoay tròn ấy, ngọn lửa tím bỗng nhiên lao thẳng vào ngực hắn, hòa tan vào dòng máu đỏ rực.
*[Ting! Chúc mừng ký chủ đã thu phục thành công “U Minh Luyện Tửu Hỏa”. Khởi động quá trình dung hợp: 10%… 50%… 100%.]*
Một luồng năng lượng ấm áp bao trùm lấy toàn thân Vô Ưu, vết thương nội tại lập tức được chữa lành. Không chỉ vậy, hắn cảm thấy trong đan điền của mình hiện giờ giống như có một cái lò luyện thực thụ. Mỗi hơi thở phát ra đều mang theo hơi ấm của một loại hỏa chủng cao cấp.
– Haha! Thành công rồi! – Vô Ưu cười hố hố, chưa kịp vui mừng xong thì hiệu ứng rượu vẫn còn – Ồ, Tuyết Dao, sao muội lại nhìn ta bằng ánh mắt như muốn lột da ta thế kia? Muội giận à? Thật ra cái tát vừa rồi của muội… mlem mlem lắm, có mùi thơm của hoa tuyết…
– DIỆP VÔ ƯU! NGƯƠI ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TAAAAA!
Tiếng thét của Hàn Nguyệt Tiên Tử làm rung chuyển cả U Minh Cốc. Diệp Vô Ưu giật mình tỉnh táo được một chút, nhìn thấy thanh tiên kiếm đang rực sáng khí lạnh lùng, hắn vội vàng nhảy phóc lên lưng Lão Quy.
– Chạy mau Lão Quy! Đừng để ý đến ba miếng vàng nữa! Sắp có thảm án diệt môn trên lưng ngươi rồi!
Lão Quy không đợi nhắc đến lần thứ hai, dùng hết công lực cả đời, chân rùa đập loạn xạ trong không khí, phóng đi với tốc độ ánh sáng, để lại phía sau là những tia băng giá do Lục Tuyết Dao tung ra chém nát mấy tảng đá tội nghiệp.
Trong cái hang sâu ấy, một bóng đen ẩn hiện nhìn theo bóng lưng của bọn họ, tay cầm một vò rượu cũ, lẩm bẩm:
– Cuối cùng cũng có kẻ chịu đem cái mầm mống phá hoại ấy đi… U Minh Cốc cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi…
—
Trên mây cao, Diệp Vô Ưu nằm bẹp dí dưới chân Lục Tuyết Dao, đầu đầy cục u vì bị “giáo huấn”.
– Hệ thống… – Vô Ưu yếu ớt gọi – Ta nhận phần thưởng chưa?
*[Ting! Đã cộng 10.000 điểm tiêu dao. Ký chủ hiện đã sở hữu “Luyện Tửu Linh Hỏa”, có thể tự mình chưng cất rượu tại chỗ. Kỹ năng mới mở khóa: “Hỏa Diệm Túy Quyền” – Mỗi cú đấm mang theo hiệu ứng thiêu đốt và khiến đối thủ cảm thấy bị say xỉn ngay lập tức.]*
– Tốt… tốt lắm… – Vô Ưu nhe răng cười – Tuyết Dao à, ta biết sai rồi. Thật lòng mà nói, lúc ta bảo muốn mượn tiền muội, thực ra trong thâm tâm ta…
– Huynh mà còn nói nữa là ta cắt lưỡi huynh đấy! – Tuyết Dao đỏ mặt tía tai quát lớn.
– … là ta định mượn xong sẽ mua cho muội một thỏi son màu cánh sen mà muội thích ở quán ven đường lúc trước ấy. Ta thật lòng đấy mà!
Cơn giận của Lục Tuyết Dao bỗng dưng dịu lại. Nàng nhìn hắn, nửa tin nửa ngờ:
– Thật… thật chứ?
Vô Ưu gật đầu như bổ củi, lòng thầm nghĩ: “May quá, hết một canh giờ nói thật rồi, giờ ta bốc phét lại được rồi! Thỏi son đó có 2 đồng linh thạch chứ mấy, lừa được nàng thế này là lời to!”
Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên một tiếng cực kỳ vô duyên:
*[Ting! Nhắc nhở: Tác dụng phụ của rượu “Túy Mộng Hoàng Tuyền” sẽ kéo dài thêm 15 phút nếu ký chủ bị đánh vào đầu quá mạnh. Ký chủ vừa nói thật: ‘May quá hết giờ rồi, giờ ta bốc phét lại được rồi…’. Chúc mừng ký chủ tiếp tục thành thật với bản thân!]*
Bầu không khí trên mai rùa đột ngột đóng băng. Lão Quy lẩm bẩm:
– Lần này thì lão già ta cũng không cứu được ngươi rồi, Vô Ưu ơi…
– DIỆP! VÔ! ƯƯƯƯƯU!
Một tiếng nổ lớn vang rền cả bầu trời, ráng chiều hôm ấy bỗng nhiên đỏ rực, không phải do mặt trời lặn, mà do linh hỏa tím của Diệp Vô Ưu bị dọa cho bùng phát, hòa cùng cơn giận của tiên tử tạo nên một cảnh tượng huy hoàng khó quên.
Cuộc hành trình tới Bách Hoa Thần Khê, xem ra vẫn còn dài lắm…
— Hết chương 87 —