Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 91: Bẫy rập tại Tửu Châu

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:59:21 | Lượt xem: 11

CHƯƠNG 91: BẪY RẬP TẠI TỬU CHÂU

“Á lù! Cái gì cứng thế này? Răng của lão tử! Có phải lão Quy vừa dùng cái mai rùa chết tiệt của ngươi làm gối cho ta không?”

Diệp Vô Ưu gầm lên một tiếng đau đớn, bật dậy khỏi cái hố hình người trên vách núi. Hắn xoa xoa cái mũi đỏ bừng, đầu óc vẫn còn vang lên tiếng “ong ong” như thể có một đàn kiến đang gõ trống bên trong. Trí nhớ của hắn dừng lại ở đoạn bản thân đang lái “hồ lô phi hành” với tốc độ bàn thờ và nhìn thấy một cái cây có hai ngọn. Hóa ra, cây không có hai ngọn, chỉ có mắt hắn có hai hệ điều hành mà thôi.

“Ký chủ đừng có ngậm máu phun rùa!”

Lão Quy từ trong tay áo Vô Ưu ló đầu ra, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ của một bậc bề trên. “Ngươi say đến mức suýt chút nữa biến ta thành ‘rùa nướng mọi’ khi lao thẳng vào đỉnh núi Thiên Vân này. May mà bản tọa có thần công hộ thể, nếu không giờ này đã nằm trên bàn nhậu của đám đệ tử Thiên Đạo Minh rồi!”

Cách đó không xa, Lục Tuyết Dao đang đứng tựa vào một cây tùng già, thanh kiếm Băng Hàn vẫn chưa thu vào vỏ. Nàng nhìn Vô Ưu bằng ánh mắt mà người ta thường dành cho một ca cấp cứu “hết cứu”.

– Diệp Vô Ưu, nếu huynh còn tiếp tục bay trong tình trạng ‘nồng độ cồn vượt quá giới hạn vũ trụ’ như vậy, ta thề sẽ đóng băng cái hồ lô đó lại và thả huynh rơi tự do xuống biển Vô Vọng.

Vô Ưu gãi gãi mái tóc rối như tổ quạ, cười hì hì đầy vẻ mặt dày:
– Tuyết Dao muội tử, muội phải hiểu đó là ‘phiêu linh bước’, là cảnh giới cao nhất của sự di chuyển. Chỉ là thi thoảng tọa độ nó hơi… lag một tí.

*[Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đã tỉnh táo được 5%, đủ điều kiện để nhận nhiệm vụ chính tuyến mới.
Nhiệm vụ: “Check-in Tửu Châu – Phá tan tiệc trà của đám giả trân”.
Mục tiêu: Tiến vào kinh thành Tửu Châu, tham gia hội bàn trà của Thiên Đạo Minh và khiến ít nhất 10 trưởng lão phải… tăng xông.
Phần thưởng: 1000 điểm tích lũy, 1 hũ “Ngũ Tiên Tửu” (Hàng Limited).
Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ tự động phát sóng đoạn video ký chủ khóc nhè đòi uống sữa lúc say lên toàn bộ mây truyền tin của Cửu Tiêu.]*

Mặt Vô Ưu lập tức biến từ đỏ sang xanh, rồi từ xanh sang trắng bệch. Cái hệ thống này đúng là không có liêm sỉ! Video đó mà phát ra, thì cái danh xưng “Túy Kiếm Tiên” của hắn có thể trực tiếp đổi thành “Túy Bé Ngoan” cho rồi.

– Được rồi, được rồi! Tửu Châu chứ gì? Thiên Đạo Minh chứ gì? Coi như hôm nay họ đen, gặp phải lão tổ tông ngành quậy phá này rồi!

Vô Ưu đứng bật dậy, phủi bụi trên bộ hỷ phục rách nát của mình, phong thái đột nhiên trở nên… trông cũng giống người hơn một chút. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những tòa lâu đài nguy nga lấp lánh dưới ánh chiều tà. Đó chính là Tửu Châu, trung tâm của thế giới, nhưng giờ đây đã bị Thiên Đạo Minh biến thành một pháo đài cứng nhắc, nơi mà hơi men bị coi là tà đạo và nụ cười bị đong đếm bằng thước kẻ.

– Đi thôi, Tuyết Dao! Chúng ta đi đòi nợ. Tiện thể mượn mấy bình rượu ngon của Minh chủ Lệ Thiên Hành về rửa chân chơi!

Lối vào kinh thành Tửu Châu hôm nay đông nghẹt người. Đội ngũ thực thi pháp luật của Thiên Đạo Minh dàn hàng ngang, ai nấy mặt mũi đằng đằng sát khí, khoác trên mình bộ đồng phục vàng chóe nhìn qua cứ ngỡ là đám đi bán đa cấp cấp cao.

Ở ngay cổng chính, một tấm lệnh truy nã khổng lồ được dán trang trọng. Trên đó vẽ hình một gã nam nhân với khuôn mặt biến dạng, mắt nổ mắt xịt, cái miệng rộng đến tận mang tai và cái mũi to như trái cà chua chín. Phía dưới ghi rõ hàng chữ: “Truy nã trọng phạm Diệp Vô Ưu. Tội danh: Gây rối trật tự công cộng, xúc phạm uy nghiêm Minh chủ, trộm chó (nghi vấn) và uống rượu lậu.”

Vô Ưu đứng lẫn trong đám đông, nhìn cái hình vẽ mà tim đau thắt lại.
– Đù! Ta đẹp trai thế này, phong lưu thế này, vậy mà quân khốn kiếp đó dám vẽ ta như thằng nghiện oxy già thế kia? Xúc phạm! Đây là sự xúc phạm nghệ thuật nghiêm trọng!

Lão Quy thì thầm từ túi áo:
– Ngươi bớt tự luyến đi. Với cái nhan sắc hiện tại sau khi đâm đầu vào vách núi, ta thấy cái hình đó vẫn còn… làm đẹp cho ngươi chán đấy.

– Câm miệng, con rùa tiền sử!

Lục Tuyết Dao thở dài, vung tay nhẹ một cái, một màn sương lạnh che khuất dung nhan nàng. Nàng không muốn vừa vào cổng đã phải quét sạch cả cái thành này chỉ vì quá nổi bật.

– Muốn vào thành phải qua khâu kiểm soát “linh thạch đo nồng độ”. Thiên Đạo Minh quy định ai có hơi rượu trong người đều bị tống vào ngục. Huynh tính sao? – Tuyết Dao hỏi.

Vô Ưu nhếch mép, lấy từ trong người ra một nạm linh thảo màu xanh lẹt, trông giống như cỏ ven đường nhưng mùi thì… nồng nặc như thuốc tẩy bồn cầu.
– Đây là “Xà Linh Diệp”, nhai một miếng, bảo đảm đến mẹ huynh còn không nhận ra mùi hơi thở, huống chi là mấy cái máy đo sứt môi kia.

Nói đoạn, hắn nhét một nắm vào mồm, nhai ngồm ngoạm như bò gặm cỏ. Kết quả là năm giây sau, khuôn mặt hắn biến dạng, mắt trợn ngược, sủi bọt mép:
– Má ơi… đắng quá… Tuyết Dao… cấp cứu…

Lão Quy lắc đầu:
– Đúng là báo thủ chuyên nghiệp.

Cuối cùng, bằng một cách thần kỳ nào đó (chủ yếu là nhờ Vô Ưu giả vờ làm một gã mù bị trúng độc thực phẩm và Tuyết Dao đóng vai người em gái đáng thương), cả nhóm cũng lách qua được cổng thành.

Tửu Châu hiện lên với sự hào nhoáng nhưng lạnh lẽo. Những quán rượu vang danh một thời nay đều bị dán bùa phong ấn, thay vào đó là những hiệu thuốc và tiệm trà giáo điều. Trên đường phố, tu sĩ đi lại tấp nập nhưng ai nấy đều đi thẳng hàng, không ai dám liếc mắt nhìn ai, không khí trang nghiêm đến mức… buồn nôn.

– Nhìn kìa, là “Vạn Tiên Trà Hội”. – Lão Quy chỉ tay về phía quảng trường trung tâm.

Ở đó, một cái đài cao bằng ngọc thạch được dựng lên. Phía trên, hàng chục vị trưởng lão tóc râu bạc phơ đang ngồi khoanh chân, trước mặt là những tách trà bốc khói nghi ngút. Ở vị trí cao nhất là một cái ghế rồng trống không – vị trí của Lệ Thiên Hành.

Tiếng một vị trưởng lão vang lên, oai nghiêm như sấm dậy:
– Đạo là tịnh, Đạo là nghiêm! Kẻ nào đi ngược lại quy tắc, kẻ đó là ma! Diệp Vô Ưu, gã đồ tể mang danh lãng tử đó, đã làm vẩn đục linh khí của Cửu Tiêu. Chúng ta họp mặt tại đây để thề rằng: Không đội trời chung với rượu!

– Úi chồi ôi, nghe kìa! Không đội trời chung với rượu à? – Vô Ưu đứng dưới chân đài, rút Tử Kim Yêu Hồ ra, lạch cạch mở nắp. – Để xem lát nữa các lão già này có đổi giọng không nhé.

Vô Ưu ra hiệu cho Tuyết Dao lùi lại phía sau xem kịch, còn hắn thì đường hoàng bước lên phía trước. Hắn không thèm che giấu hành tung nữa. Sự tự tại của một lãng tử là gì? Là dù có vào hang cọp cũng phải hiên ngang mà… ngoáy mũi.

– Các bác ơi! Cho hỏi quán trà này có phục vụ thêm lạc rang không? – Giọng nói lười biếng, pha chút châm chọc của Vô Ưu vang lên giữa bầu không khí trang nghiêm, chẳng khác nào một quả lựu đạn ném vào hồ nước tĩnh lặng.

Hàng vạn con mắt lập tức đổ dồn về phía hắn. Các trưởng lão trên đài đang ngụm trà, nghe thấy thế thì sặc sụa.

Vân Hà trưởng lão – kẻ vừa bị Vô Ưu cho ăn quả lừa ở Đoạn Hồn Nhai – lập tức nhận ra cái giọng đáng ghét đó. Lão đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ như đít khỉ:
– Diệp Vô Ưu! Là ngươi? Gux… Thật là to gan lớn mật! Đây là đất kinh kỳ, ngươi dám vác xác đến đây tự nộp mạng?

Vô Ưu ung dung tiến lên bậc thang ngọc, mỗi bước chân đều loạng choạng như sắp ngã nhưng lại né tránh được tất cả các luồng uy áp của đám vệ binh đang lao tới.
– Ô kìa, Trưởng lão Vân Hà, mông bác đã bớt bỏng chưa mà giọng khỏe thế? Hôm nay nghe nói có tiệc trà miễn phí, tôi mới lặn lội tới đây góp vui. Nào nào, trà này hiệu gì? Có bằng nước rửa chân của con rùa nhà tôi không?

“Xoảng!” một tiếng. Cái tách trà trên tay vị Đại trưởng lão cầm đầu vỡ tan tành.
– Đồ súc sinh vô lễ! Người đâu, bắt lấy nó! Lột da, trích huyết, lấy cái hồ lô của nó về đun nước pha trà cho ta!

Hàng trăm đệ tử Thiên Đạo Minh mặc áo vàng đồng loạt rút kiếm. Ánh kiếm sáng lòa cả quảng trường.

Lão Quy run cầm cập trong túi áo:
– Vô Ưu! Chuồn lẹ! Bọn này đông quá, một thằng một bãi nước miếng cũng đủ làm chúng ta chết đuối rồi!

Vô Ưu không những không chạy, còn ngửa cổ làm một hớp rượu thật lớn. Ánh mắt hắn đột ngột thay đổi. Từ vẻ cà lơ phất phơ, đôi mắt hắn trở nên thâm trầm như đại dương, lạnh lẽo như sương đêm.

– Túy Đạo chi thuật – Nhất Chén Giang Hồ!

Vô Ưu cầm hồ lô, lộn nhào một vòng trên không trung, đổ ra một dòng rượu bạc lấp lánh. Dòng rượu đó không rơi xuống đất mà lơ lửng, sau đó phình to ra như một trận đại hồng thủy, quấn lấy tất cả những mũi kiếm đang lao tới.

Hương rượu nồng nàn đến mức khiến cả quảng trường rung chuyển. Những đệ tử Thiên Đạo Minh vốn quanh năm suốt tháng tu luyện khổ hạnh, “chưa từng nếm mùi đời”, đột nhiên ngửi thấy mùi hương này thì thần trí bắt đầu điên đảo.

– Sao… sao đầu óc ta lại quay cuồng thế này? – Một tên đệ tử lắp bắp, cây kiếm trên tay hắn rơi xuống đất, chân bước đi như đang nhảy Tango.
– Ôi… ta thấy mỹ nhân… Ta thấy cha ta đang gọi ta về ăn cơm…

Chỉ trong vài giây, hàng trăm binh tôm tướng cá của Thiên Đạo Minh đã đổ rạp như ngả rạ, mặt ai nấy hồng hào, miệng lảm nhảm những điều không ai hiểu.

Vô Ưu đáp xuống ngay trước mặt vị Đại trưởng lão, cười toe toét:
– Sao nào bác già? Trà ngon hay rượu của cháu ngon?

Đại trưởng lão Thiên Đạo Viện – một kẻ đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ – gầm lên:
– Yêu thuật! Đây là yêu thuật! Ta sẽ dùng Thiên Đạo Pháp Trận nghiền nát ngươi!

Lão ta vung tay, mặt đất dưới chân Vô Ưu hiện ra một trận pháp lấp lánh chữ vàng, mang theo sức mạnh nghìn cân ép xuống.

Vô Ưu cảm thấy gân cốt mình kêu rắc rắc. Hắn tặc lưỡi:
– Úi chà, hàng xịn đấy! Nhưng mà hệ thống ơi, có vật phẩm nào chống lag máy không? Chứ bị đè thế này mất hình tượng quá!

*[Ting! Nhận thấy ký chủ đang bị “bắt nạt”. Kích hoạt chức năng “Mượn rượu làm càn”. Trong vòng 60 giây, chỉ số ‘Nhan nhản’ của ký chủ tăng 500%, sát thương vật lý chuyển hóa thành sát thương tâm linh. Ký chủ vui lòng chọn chiêu thức!]*

Vô Ưu cười nham hiểm:
– Chọn chiêu “Rượu mời không uống, thích uống nước gạo”!

Hắn đột ngột biến mất tại chỗ. Trận pháp vàng choé kia chỉ còn đè nén vào không khí. Trong nháy mắt, Vô Ưu xuất hiện ngay sau lưng Đại trưởng lão, cầm lấy một hũ rượu nhỏ và… đổ thẳng vào cổ áo của lão ta.

– Thần thông: Túy Hồn Chưởng!

Bàn tay Vô Ưu mang theo một luồng khí xanh ngắt vỗ nhẹ vào vai lão già. Đại trưởng lão định xoay người lại phản đòn, nhưng đột nhiên mặt lão đỏ bừng lên. Lão thấy toàn bộ linh lực trong cơ thể mình vốn đang cứng nhắc như sắt thép bỗng chốc mềm nhũn ra, rồi chuyển hóa thành… cảm giác muốn đi hát Karaoke.

– Ngươi… ngươi đã làm gì ta? – Đại trưởng lão run rẩy, tay chân bắt đầu múa may một điệu nhảy dân gian cổ truyền mà lão chưa bao giờ học.

Vô Ưu khoanh tay đứng nhìn:
– Chả làm gì cả. Cháu chỉ giúp bác “giãn gân cốt” tí thôi. Người già thì nên sống phóng khoáng chút, suốt ngày trà đạo mệt mỏi lắm.

Lúc này, toàn bộ quảng trường đã rơi vào tình trạng hỗn loạn tột độ. Các trưởng lão khác lao vào cứu viện nhưng cứ hễ chạm vào hơi rượu xung quanh Vô Ưu là lại lăn ra cười sằng sặc hoặc nằm xuống đếm kiến.

Cái bẫy rập tại Tửu Châu vốn được bày ra để tiêu diệt Vô Ưu, giờ đây trở thành một cái rạp xiếc khổng lồ mà hắn là chủ trò.

Đúng lúc đó, từ sâu trong hoàng cung Tửu Châu, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, uy nghiêm tuyệt đối xé tan màn mây bay đến. Một giọng nói vang vọng như lệnh trời, áp đảo hoàn toàn mùi rượu và sự hỗn loạn:

– Đủ rồi! Diệp Vô Ưu, ngươi thực sự coi Thiên Đạo Minh là cái sân chơi của mình sao?

Vô Ưu thu lại nụ cười, nheo mắt nhìn bóng người đang ngự trị trên bầu trời. Kẻ đó khoác hoàng bào rực rỡ, đôi mắt lạnh lùng như muốn đông cứng cả thời gian.
– Minh chủ Lệ Thiên Hành! Cuối cùng bác cũng ra mặt. Tôi cứ tưởng bác bận đi… nặn mụn chứ!

Lệ Thiên Hành đáp xuống, luồng khí tức xung quanh hắn mạnh đến mức khiến không gian bị bóp méo. Hắn không nhìn đám đệ tử đang say khướt, mà chỉ nhìn chằm chằm vào cái hồ lô bên hông Vô Ưu.
– Giao Tử Kim Yêu Hồ ra, ta sẽ cho ngươi chết một cách toàn thây. Nếu không, toàn bộ linh hồn của ngươi sẽ bị luyện hóa trong Thiên Hỏa vạn năm.

Lục Tuyết Dao lúc này cũng đã bước ra đứng cạnh Vô Ưu, kiếm khí tỏa ra lạnh lẽo chống chọi với uy áp của Lệ Thiên Hành.
– Lệ Minh Chủ, một người đứng đầu chính phái lại dùng những chiêu trò hèn hạ thế này để cướp đoạt pháp bảo, không sợ thiên hạ cười chê sao?

Lệ Thiên Hành cười lạnh:
– Thiên hạ? Thiên hạ này do ta viết ra luật lệ. Kẻ thắng chính là chân lý!

Vô Ưu hớp thêm một ngụm rượu, nhìn Lệ Thiên Hành rồi chép miệng:
– Bác nói đúng, kẻ thắng là chân lý. Nhưng bác có một sai lầm rất lớn…

– Sai lầm gì? – Lệ Thiên Hành nheo mắt.

Vô Ưu chỉ tay vào hũ rượu trống rỗng vừa ném đi:
– Sai lầm là bác đã để tôi uống hết chỗ rượu ngon nhất trong quán của bác trước khi bác kịp xuất hiện. Bây giờ, tôi đang ở trạng thái “tứ khoái” nhất, và bác chính là cái bị cát đẹp nhất mà tôi từng thấy!

Lệ Thiên Hành nổi giận, bàn tay hắn vung lên, một thanh cự kiếm bằng vàng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, mang theo ý chí của thiên đạo, muốn trấn áp kẻ nghịch thiên.

Vô Ưu cười lớn, thân hình hắn đột nhiên mờ ảo, Mặc Ảnh Kiếm trong tay rũ sạch lớp gỉ sét, phát ra tiếng reo hò của một thanh kiếm đã chờ đợi ngàn năm.

– Tuyệt kỹ: Túy Ngọa Trường Không – Một kiếm định giang hồ!

Tiếng nổ vang trời phát ra giữa trung tâm Tửu Châu. Ánh sáng vàng và khí xanh va chạm nhau tạo thành một làn sóng xung kích thổi bay mọi thứ xung quanh.

Trong làn khói bụi, tiếng của Lão Quy hét lên thất thanh:
– Vô Ưu! Đừng có khô máu! Ta vừa nhìn thấy bọn Mị Cơ đang lén lút lẻn ra phía sau kìa! Đây là bẫy chồng bẫy đấy!

Vô Ưu giữa trận chiến vẫn kịp quay đầu lại nháy mắt với Lão Quy:
– Yên tâm đi lão rùa! Bẫy càng nhiều thì rượu thưởng càng thơm! Hệ thống, nạp lần đầu nhận x2 công kích cho ta mau!

*[Ting! Đang nạp lần đầu bằng… danh dự của ký chủ. Chúc bạn có trải nghiệm chơi game (và đánh nhau) vui vẻ!]*

Trận đại chiến tại kinh thành Tửu Châu mới chỉ chính thức bắt đầu, và tất nhiên, nó sẽ diễn ra theo cách mà không một vị tu tiên nghiêm túc nào có thể tưởng tượng nổi. Trong khi thiên hạ tranh giành trường sinh, Diệp Vô Ưu chỉ đang mải suy nghĩ xem: Đánh xong trận này, liệu có chỗ nào bán bún đậu mắm tôm ngon ở cái thành phố chán ngắt này không?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8