Túy Ngọa Trường SinhChương 93: Đao quang kiếm ảnh
**CHƯƠNG 93: ĐAO QUANG KIẾM ẢNH**
Gió đêm rít qua mang tai, nhưng Diệp Vô Ưu lại cảm thấy nó giống như tiếng nhạc nền cực ngầu cho màn đào tẩu kinh điển của mình. Hắn nằm ngửa trên cái lưng gồ ghề của Lão Quy, tay vẫn ôm chặt Tử Kim Yêu Hồ như thể đó là người yêu truyền kiếp, đôi chân gầy gò vắt vẻo đung đưa theo nhịp bò… à không, nhịp “bay” của đại ca rùa.
“Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: ‘Quậy đục nước hội nghị thượng đỉnh’. Phần thưởng: Một đôi tất khử mùi cấp thần và 100 điểm ‘Trơ Trẽn’. Nhận xét của hệ thống: Bạn không những vô sỉ mà còn có năng khiếu làm sập giá trị đạo đức của cả một tông môn. Đỉnh của chóp!”
Diệp Vô Ưu tặc lưỡi, ngón tay ngoáy tai: “Hệ thống, mi có thể khen ta một câu tử tế như ‘Anh đẹp trai quá’ được không? Toàn thưởng mấy thứ vật phẩm dùng cho người mù màu thế này thì chơi bời gì?”
“Đi chết đi! Có tất mang là may rồi, không thì mùi chân sau cơn say của ngươi đủ làm tê liệt cả một tiểu đội Chấp Pháp Đội đấy!” Hệ thống đáp trả bằng giọng điệu không thể “vô cảm” hơn.
Lục Tuyết Dao bay sát bên cạnh trên một thanh băng kiếm lấp lánh, nhìn gã thanh niên đang lẩm bẩm một mình với không trung mà không khỏi đỡ trán. Nàng đã quen với việc hắn thỉnh thoảng lại lên cơn “tâm thần phân liệt”, tự nói tự cười, nhưng cái sự bình tĩnh sau khi vừa chọc giận gã đàn ông mạnh nhất châu lục của hắn thật sự là… quá ố dề.
– Vô Ưu, chúng ta chưa an toàn đâu. Lệ Thiên Hành đã phát lệnh truy nã “Tru Tiên”. Hiện tại, khắp các ngõ ngách của Tửu Châu chắc chắn đều là tai mắt của Thiên Đạo Minh. – Lục Tuyết Dao lạnh lùng nhắc nhở, nhưng ánh mắt lại có chút lo lắng.
– Dao Dao này, nàng cứ làm quá. – Diệp Vô Ưu nấc cụng một cái, hơi rượu nồng nặc – Chẳng phải chúng ta đang có “xe buýt đường dài” thương hiệu Lão Quy sao? Huống hồ, đao quang kiếm ảnh gì đó, cũng không bằng một chén rượu nồng.
Lão Quy đang cật lực vận công dưới bụng, nghe thế liền gào lên:
– Xe buýt cái đầu ngươi! Lão tử là quy tiên thượng cổ, không phải xe ôm công nghệ! Diệp Vô Ưu, ngươi mà còn không trả lương bằng linh thạch cực phẩm, lão tử sẽ lật mình cho ngươi xuống ao uống nước bùn ngay bây giờ!
Cả nhóm vừa cãi cọ vừa bay được thêm dặm đường, bỗng nhiên từ phía trước, một mùi hương thơm lừng của thịt nướng và rượu nồng bay lại. Giữa rừng sâu núi thẳm, ánh lửa bập bùng hiện ra, kèm theo tiếng nói cười náo nhiệt.
Đó là một trạm nghỉ chân cũ kỹ mang tên “Bán Dạ Tửu Quán”. Điều kỳ quái là, trước cửa quán đang treo đầy đèn lồng đỏ, pháo nổ đì đùng như thể đang có hỷ sự. Một đám tu sĩ quần áo lôi thôi, khí chất có vẻ “bụi đời” đang giơ cao chén rượu, hét vang trời:
– Chúc mừng Túy Kiếm Tiên đại phá Thiên Đạo Cung!
– Diệp đại hiệp uy vũ! Diệp đại hiệp là idol của giới lãng tử chúng ta!
Diệp Vô Ưu mắt sáng rực, nhảy dựng dậy trên lưng rùa:
– Ái chà, fans club của ta phát triển nhanh thế sao? Mới đó mà đã có tiệc chúc mừng rồi! Lão Quy, đáp xuống ngay! Chỗ nào có rượu miễn phí, chỗ đó có chân lý!
Lục Tuyết Dao cau mày, tay nắm chặt chuôi kiếm:
– Đợi đã! Giữa đêm hôm khuya khoắt, ở nơi hoang vắng này lại có người tổ chức tiệc mừng? Ngươi không thấy nặc mùi âm mưu à?
– Âm mưu hay dương mưu gì thì cũng phải ăn no đã. Nàng nhìn xem, con heo quay kia trông mọng nước chưa kìa! – Diệp Vô Ưu đã không đợi nổi, tung mình một cái lộn nhào vô cùng mất thẩm mỹ, tiếp đất bằng mặt rồi lồm cồm bò dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đám tu sĩ thấy hắn xuống, liền ùa tới như ong thấy mật. Kẻ cầm chén, người bưng đĩa, mồm mép tâng bốc lên tận mây xanh:
– Diệp đại hiệp, ngài chính là ánh sáng của đời em! Ngài mắng Minh chủ như mắng con trai, chúng em phục sát đất!
– Mời ngài chén này, rượu “Trường Xuân” chính hiệu, không say không về!
Diệp Vô Ưu cười hớn hở, đón lấy chén rượu, định nốc cạn thì hệ thống lại “ting” một phát:
“Cảnh báo: Phát hiện hàm lượng độc dược ‘Đoạn Tràng Tán’ trộn lẫn với thuốc kích dục ‘Đại Ngưu Lực’. Ký chủ uống vào sẽ có hai kết cục: Một là thăng thiên, hai là… đi tìm bò cái để giải tỏa. Đề nghị: Trả hàng hoàn tiền ngay lập tức!”
Diệp Vô Ưu sững người mất 0,5 giây. Khóe môi hắn giật giật. “Đồ tồi! Bọn này muốn ta mất mạng lẫn mất cả tiết tháo à?”
Hắn liếc nhìn đám “fans hâm mộ” đang vây quanh. Ánh mắt chúng nhìn thì có vẻ sùng bái, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên tia sáng lạnh lẽo như dao cạo. Dưới bàn tiệc, bàn chân gã cầm chén rượu hơi đưa ra phía trước, tạo thành tư thế chuẩn bị rút kiếm. Trên mái nhà quán trọ, hơi thở của ít nhất năm sát thủ cấp cao đang cố gắng đè nén.
“Đao quang kiếm ảnh” hóa ra là đây. Không cần kèn trống linh đình, nó ẩn sau những nụ cười cầu kỳ và những chén rượu “chúc mừng” tẩm độc.
– Sao thế Diệp đại hiệp? Ngài khinh rượu của tụi em rẻ tiền sao? – Gã dẫn đầu, một gã mặt sẹo giả bộ buồn bã, tay kia đã khẽ chạm vào chuôi đao giấu sau lưng áo.
Diệp Vô Ưu đột nhiên cười hắc hắc, vòng tay ôm cổ gã mặt sẹo:
– Đâu có, rượu ngon, rượu ngon! Nhưng mà ta có thói quen, rượu quý phải chia sẻ cho bạn tốt. Huynh đài, huynh nói ta là thần tượng của huynh, vậy huynh uống chén này đi, ta nhường đấy!
Nói đoạn, Vô Ưu chớp mắt một cái, tốc độ nhanh đến mức gã mặt sẹo chưa kịp phản ứng, cái chén đã bị ấn thẳng vào mồm. “Gục, gục, gục…” – Gã trợn trừng mắt, nước rượu tràn ra khóe môi.
Không gian bỗng chốc đông cứng.
“Rắc!”
Tiếng bẻ gãy đũa của một gã ngồi cạnh vang lên như hiệu lệnh. Đám “fans hâm mộ” đồng loạt lột xác. Những bộ quần áo rách rưới bị xé toạc, để lộ ra những bộ giáp nhẹ khắc phù văn của Thiên Đạo Minh.
– Giết hắn! Lấy thủ cấp về nhận thưởng mười vạn linh thạch! – Gã mặt sẹo vừa phun rượu vừa gào lên, nhưng chưa kịp dứt lời thì thuốc “Đại Ngưu Lực” đã phát huy tác dụng. Mặt gã đỏ gay, mắt vằn tia máu, gã bắt đầu nhìn cái cột gỗ bên cạnh bằng ánh mắt… tình tứ.
– Ét ô ét! Dao Dao cứu ta! – Diệp Vô Ưu vừa hét vừa ôm đầu chạy thục mạng vào phía sau Lục Tuyết Dao – Bọn này nó biến thái thật rồi! Nó không chỉ muốn giết ta, nó còn muốn “thịt” ta theo nghĩa đen nữa!
Lục Tuyết Dao rút kiếm, kiếm ý lạnh thấu xương lan tỏa, đóng băng cả đống thịt nướng trên bàn:
– Ta đã bảo rồi mà! Đồ ham ăn!
“Keng! Keng! Keng!”
Đao quang kiếm ảnh chính thức bùng nổ. Nhóm tu sĩ giả danh này không phải hạng tôm tép, chúng là “Chân Không Đội” – những sát thủ chuyên nghiệp chuyên dọn dẹp các vụ bê bối của Minh chủ. Mười hai thanh kiếm đồng loạt đâm tới, tạo thành một kiếm trận bao vây lấy cả ba người.
Lão Quy hét lớn:
– Thu hẹp đội hình! Bảo vệ cái mai của lão tử!
Diệp Vô Ưu trong lúc chạy trốn vẫn không quên… vớ lấy một cái đùi gà không bị dính độc (theo chỉ dẫn của hệ thống). Hắn vừa gặm vừa dùng thanh sắt gỉ Mặc Ảnh để đỡ đòn một cách vô cùng cợt nhả. Mỗi khi một thanh kiếm đâm tới, hắn lại loạng choạng né đi trong gang tấc như thể vô tình bị vấp té.
– Kìa huynh đài, đâm lệch rồi! Sang trái tí nữa… ôi chu choa, suýt trúng mông ta rồi! – Hắn vừa la oai oái vừa tung một cú đá “vô ý” trúng ngay hạ bộ của một tên sát thủ.
“Áaaaa!” – Tiếng thét xé lòng vang dội cả cánh rừng.
“Ting! Ký chủ thi triển ‘Túy Quyền – Đoạn Tử Tuyệt Tôn Ưu’. Độ sát thương tâm lý: 9999. Nhận xét: Quá thâm hiểm, nhưng ta thích!”
Lục Tuyết Dao thì ngược lại hoàn toàn, nàng như một đóa sen tuyết giữa bão đạn, mỗi nhát kiếm đưa ra đều mang theo hơi lạnh tuyệt đối, khiến vũ khí của đối phương gãy vụn. Tuy nhiên, số lượng sát thủ từ trong bóng tối cứ liên tục ùa ra như kiến cỏ.
– Diệp Vô Ưu! Đừng chơi nữa, phá trận đi! – Nàng hét lớn khi thấy vòng vây ngày càng khép chặt.
Vô Ưu nhìn đống lộn xộn trước mắt, bỗng nhiên nghiêm túc lại… trong khoảng 2 giây. Hắn nốc sạch rượu trong hồ lô, má hồng hào lên, đôi mắt vốn lờ đờ bỗng rực lên một tia sáng xanh thẳm.
– Được rồi, được rồi. Muốn xem đao quang kiếm ảnh thật sự đúng không? Để ta cho các ngươi thấy, thế nào là “Túy Ngọa Trường Sinh”!
Hắn ném hồ lô lên không trung. Tử Kim Yêu Hồ xoay vòng, tỏa ra một lực hút kinh người. Không phải hút người, mà là hút… toàn bộ số rượu độc trên bàn tiệc.
– Nhất chén giang hồ, vạn cốt sầu! – Vô Ưu vỗ mạnh vào chuôi kiếm Mặc Ảnh.
Thanh sắt gỉ không rút ra khỏi vỏ, nhưng một luồng “Túy Ý” khổng lồ bộc phát. Rượu độc từ hồ lô phun ngược ra, hóa thành hàng vạn giọt lệ sắc lẹm như phi kiếm, lao đi vun vút.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Đám sát thủ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy vũ khí trong tay bị những giọt rượu xuyên thủng. Cảnh tượng vô cùng ảo diệu: rượu văng đến đâu, tiếng “keng keng” vang đến đó, nhưng thay vì chết chóc, mỗi kẻ trúng đòn đều bắt đầu… cười sằng sặc hoặc nhảy múa điên cuồng.
Hệ thống bình luận: “Chiêu thức: ‘Rượu Vào Lời Ra – Cả Nhà Cùng Vui’. Tác dụng: Biến kẻ thù thành đám say xỉn cấp độ mất nhận thức. Đẳng cấp tấu hài: Max level.”
Nhìn đám sát thủ Thiên Đạo Minh đang ôm nhau nhảy đầm và gã mặt sẹo vẫn đang nỗ lực… cưỡng hôn cái cột, Lão Quy run rẩy:
– Diệp Vô Ưu, ngươi đúng là con quỷ! Giết người không bằng hành hạ nhân phẩm người ta như thế này!
Diệp Vô Ưu thu lại hồ lô, phủi tay, vẻ mặt đầy sự “tự tại”:
– Có sao đâu? Thế giới này căng thẳng quá rồi, ta chỉ giúp bọn họ tìm lại niềm vui tuổi thơ thôi mà.
Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, định nháy mắt một cái thật ngầu, nhưng lại trượt chân vì dẫm phải vỏ chuối trên sàn quán, ngã cái rầm xuống đất.
Lục Tuyết Dao: “…”
Lão Quy: “…”
Hệ thống: “Ting! Hình tượng vừa xây dựng được 5 giây đã sụp đổ. Trừ 10 điểm uy nghiêm.”
Vô Ưu lồm cồm ngồi dậy, gãi đầu cười hì hì:
– Tai nạn, tai nạn thôi! Dao Dao, đi thôi, chỗ này hết thịt rồi, chúng ta tìm quán khác…
Nhưng nụ cười của hắn chưa kịp tắt hẳn thì một luồng kiếm khí khổng lồ từ phía chân trời xa tít tắp chém tới, xé toạc bầu trời đêm, nhắm thẳng vào vị trí của “Bán Dạ Tửu Quán”.
Sắc mặt Lục Tuyết Dao đại biến:
– Kiếm khí của Thiên Đạo Minh Chủ!
Diệp Vô Ưu nheo mắt nhìn đường kiếm đang lao đến với tốc độ ánh sáng, hắn không chạy, chỉ khẽ thở dài một tiếng:
– Haizz, lão già này đúng là dai như cao su vậy. Chén rượu tiếp theo, e là không dễ uống thế này đâu.
Đao quang kiếm ảnh thực sự, lúc này mới chỉ là bắt đầu. Một vệt sáng chói lòa nuốt chửng cả tửu quán nhỏ, trong khi đó, gã say vẫn hiên ngang đứng đó, tay run run… tìm chỗ giấu nốt cái đùi gà cuối cùng vào túi áo.