Túy Ngọa Trường SinhChương 94: Tử Kim Yêu Hồ bị rạn nứt
**CHƯƠNG 94: TỬ KIM YÊU HỒ BỊ RẠN NỨT – NỖI ĐAU NÀY AI THẤU?**
Trời đất quay cuồng, không khí rít lên những tiếng gào thét của linh lực bị xé toạc. Thanh kiếm khí khổng lồ của Lệ Thiên Hành giống như một cái máy ủi khổng lồ bằng ánh sáng, quét qua đến đâu là gạch đá, bàn ghế và cả niềm tin vào nhân sinh của đám tu sĩ xung quanh bay sạch đến đó.
Lúc này, tại trung tâm của cơn bão, Diệp Vô Ưu vẫn đang thực hiện một hành động cực kỳ quan trọng: Hắn cố gắng nhét cái đùi gà nướng dở vào trong lớp hỷ phục rách nát.
“Keng! Hệ thống phát hiện vật thể lạ đang bay tới với vận tốc 999km/s. Khuyến nghị ký chủ: Một là chạy, hai là đặt dịch vụ mai táng trọn gói, đang có mã giảm giá 50% cho khách hàng lần đầu ‘đăng xuất’ khỏi thế giới.”
“Câm mồm! Đừng có trù ta!” Diệp Vô Ưu chửi thề một tiếng trong đầu, chân trái giẫm lên cái ghế gỗ đã gãy, tay phải vừa kịp nhét xong đùi gà, tay trái đã tiện đà cầm lấy Tử Kim Yêu Hồ bên hông.
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, thanh trường kiếm trong tay nàng phát ra những tiếng ngân run rẩy, khí lạnh từ người nàng tỏa ra làm đóng băng cả những giọt rượu vương vãi trên sàn. Nàng hét lớn:
– Vô Ưu! Đừng đùa giỡn nữa! Đây là phân thân mang theo ba phần công lực của Lệ Thiên Hành, ngươi định dùng cái bộ dạng dẫm vỏ chuối đó để đỡ sao?
Diệp Vô Ưu liếm nốt chút mỡ gà còn dính trên môi, cười hì hì:
– Dao Dao, nàng không biết rồi, tu luyện là cả đời, nhưng đùi gà ngon thì chỉ có lúc này thôi. Để ta dạy cho lão già kia biết, phá đám người khác ăn cơm là hành vi cực kỳ thiếu đạo đức tu tiên!
Nói đoạn, hắn không ngự kiếm đi lên, mà lại làm một động tác khiến cả vạn tu sĩ đang đứng xa quan sát phải té ngửa: Hắn nằm ngửa ra đất, một chân vắt vẻo, miệng hớp một ngụm rượu lớn từ Tử Kim Yêu Hồ, sau đó… phun thẳng lên trời.
“Phì!”
Ngụm rượu phun ra không hóa thành kiếm khí, cũng không hóa thành biển lửa. Trong không trung, nó lơ lửng rồi đột ngột nở rộ thành một bông hoa hồng khổng lồ bằng nước rượu, xoay mòng mòng như cái quạt trần hỏng.
– Tuyệt kỹ: “Túy Hoa Đống Tửu – Say Quá Hóa Điên”! – Vô Ưu hét lên.
“Ầm!”
Kiếm khí của Lệ Thiên Hành chém trúng đóa hoa rượu. Tiếng nổ vang lên kinh thiên động địa, nhưng kỳ quái thay, uy lực của đường kiếm như bị một lớp lò xo vô hình hấp thụ, cứ thế lún sâu vào trong đóa hoa hồng đỏ rực, sau đó bị bẻ cong sang một hướng khác, chém bay cái chóp đỉnh lâu đài cách đó ba dặm của một gia tộc nào đó (cầu nguyện cho họ).
Lão Quy đang nấp dưới gầm bàn chui đầu ra, lau mồ hôi trên cái đầu trọc lóc:
– Hú hồn chim én! Thằng nhóc này, chiêu này là chiêu gì? Sao trong ‘Túy Tiên Quyết’ không thấy nhắc tới?
Diệp Vô Ưu nấc cụ một cái, đáp lời:
– Ta mới tự chế đấy. Nguyên lý là: Khi ngươi quá say, ngươi nhìn cái gì cũng thấy nó quay vòng vòng. Vậy nên ta biến linh lực thành quỹ đạo hình xoắn ốc của một tên say rượu đi tìm nhà vệ sinh, đòn tấn công nào vào đây cũng sẽ bị… lạc đường.
“Ting! Ký chủ vừa thực hiện một hành vi sỉ nhục trí tuệ của giới tu chân. Cộng 50 điểm ‘Mặt dày vô đối’.”
Tuy nhiên, nụ cười của Diệp Vô Ưu không duy trì được lâu.
Từ trong màn sương khói bụi mịt mù do vụ nổ tạo ra, một bóng người rực rỡ ánh vàng bước ra. Đó là Lệ Thiên Hành – dù chỉ là phân thân, nhưng khí chất minh chủ “vạn người mê” vẫn tỏa ra nồng nặc. Lão vuốt râu, ánh mắt sắc lẹm nhìn Diệp Vô Ưu như nhìn một đống rác cần được tái chế.
– Diệp Vô Ưu, ngươi vốn có tư chất nghịch thiên, tại sao lại đắm chìm trong men rượu, trở thành một kẻ bôi bác đạo giới thế này? Giao ra Tử Kim Yêu Hồ, ta sẽ cho ngươi được chết một cách thanh thản, có khi còn được tống táng theo nghi thức chính đạo.
Diệp Vô Ưu lồm cồm bò dậy, phủi phủi bụi trên áo, miệng vẫn không quên khịa lại:
– Lão Lệ à, ông nói năng nghe đạo mạo quá. Muốn cái bình rượu của ta thì cứ nói đại là ‘ta thèm rượu quá cho ta xin một ngụm’, bày đặt chính đạo với chả thanh thản. Nhìn cái mặt ông là ta thấy thiếu vitamin tửu rồi!
– Lão già này không rảnh để đôi co với kẻ điên! – Lệ Thiên Hành lạnh lùng vung tay.
Cùng lúc đó, từ góc tối của quán rượu, một luồng tử khí âm trầm đột ngột xuất hiện. Không phải Lệ Thiên Hành tấn công trực diện, mà là một kẻ khác đã chờ đợi từ lâu.
– Mị Cơ? – Lục Tuyết Dao kinh hô.
Đúng là Huyết Nguyệt Nương Tử! Ả không đánh vào Diệp Vô Ưu, mà lợi dụng lúc mọi người dồn sự chú ý vào phân thân của Lệ Thiên Hành để tung ra một đạo “Huyết Nguyệt Trảm” hèn hạ ngay từ phía sau lưng hắn.
Vấn đề là, lúc này Diệp Vô Ưu đang bận… gãi lưng.
Vì đùi gà giấu trong áo còn nóng, làm da thịt hắn ngứa ngáy, hắn vô thức xoay người một cái để gãi cho tiện. Chính cái xoay người “đầy nghệ thuật” này đã làm đạo huyết quang trượt khỏi tim, nhưng lại nhắm thẳng vào… cái hồ lô đang đeo bên hông.
“Răng rắc!”
Một âm thanh giòn tan, thanh thúy vang lên giữa chiến trường yên tĩnh. Nó không vang như tiếng sấm, nhưng đối với Diệp Vô Ưu, nó còn chói tai hơn cả tiếng sét đánh ngang tai lúc đi thề thốt với người yêu cũ.
Hệ thống vang lên âm thanh báo động đỏ rực:
“Cảnh báo cấp độ SSS! Pháp bảo trấn phái Tử Kim Yêu Hồ bị rạn nứt 0.01%. Trạng thái: Rỉ rượu. Cảnh báo: Nếu không vá kịp thời, lượng dự trữ rượu hảo hạng ngàn năm bên trong sẽ biến thành nước mưa sau 10 phút.”
Thế gian như ngừng quay.
Diệp Vô Ưu đứng ngây người. Hắn từ từ cúi đầu xuống, nhìn cái vết nứt nhỏ li ti trên thân hồ lô màu tím đen. Một giọt rượu trong vắt, mang theo hương thơm tinh túy của vạn năm hội tụ, đang từ từ rỉ ra, nhỏ xuống đất: “Tỏng… tỏng…”
Mỗi giọt rượu rơi xuống, tim Diệp Vô Ưu như bị một nhát dao khía vào. Đó không phải là rượu bình thường, đó là mồ hôi, nước mắt (và cả sự lười biếng) của sư phụ Tửu Lão Nhân để lại! Đó là tiền mạng của hắn!
Mị Cơ thấy mình đánh trúng pháp bảo, liền cười ngặt nghẽo, giọng nói lanh lảnh đầy đắc ý:
– Ha ha! Diệp Vô Ưu, mất đi cái bình rượu quái quỷ đó, xem ngươi còn làm được trò trống gì! Thiên Đạo Minh sẽ…
– Ngươi… – Diệp Vô Ưu trầm giọng, tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt.
Lục Tuyết Dao cảm nhận được một luồng sát khí đáng sợ chưa từng có đang bùng phát. Không phải là sự lạnh lùng của băng tuyết, mà là sự phẫn nộ của một kẻ nghiện rượu bị đổ đi chén rượu cuối cùng.
– Ngươi có biết… – Vô Ưu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, không phải vì say, mà vì tức đến nổ mắt – …giọt rượu vừa rơi xuống đất đáng giá bao nhiêu linh thạch không? Ngươi có biết để ủ được mẻ rượu này, ta đã phải lừa… khụ, đã phải vất vả thế nào không?
Hắn gào lên:
– LÃO QUY! LẤY CÁI CHẬU RA ĐÂY HỨNG MAU! NÓ ĐANG RỈ KÌA! ÉT Ô ÉT!
Lão Quy nghe lệnh, nhanh như chớp lột luôn cái mai của mình ra (thực ra là một cái lồng bằng linh lực hình mai rùa) lao tới kê dưới cái hồ lô.
– Chủ nhân yên tâm! Một giọt cũng không thoát được đâu!
Trở lại với thực tại, Diệp Vô Ưu quay sang nhìn Mị Cơ và phân thân của Lệ Thiên Hành. Lúc này, khí chất “lãng tử tiêu dao” của hắn bay sạch, thay vào đó là một vẻ mặt “con nợ bị giật tiền”.
– Các ngươi xong đời rồi. Hôm nay, cho dù có là Minh chủ hay Minh phó, cho dù là tiên hay ma, hễ ai làm hỏng bình rượu của ta, đều phải trả giá bằng cả một mùa lúa mạch!
“Ting! Trạng thái đặc biệt: ‘Cuồng Say Hóa Thú’ đã kích hoạt. Linh lực tăng vọt 200%. Tác dụng phụ: Sau khi đánh xong sẽ bị nấc cụt liên tục trong vòng 48 giờ.”
Diệp Vô Ưu không dùng kiếm. Hắn dơ tay nắm lấy không trung, gọi khẽ:
– Mặc Ảnh, ra đây cho bố!
Thanh sắt gỉ tên Mặc Ảnh bình thường trông như cái que củi, giờ đây đột nhiên rùng mình, lớp rỉ sét bong ra từng mảng, để lộ ra một lưỡi kiếm đen tuyền như mực, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.
Lệ Thiên Hành (phân thân) hơi biến sắc:
– Đây là… thượng cổ hung kiếm?
– Hung cái đầu ngươi! Đây là thanh kiếm dùng để khui nắp vò rượu! – Vô Ưu gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất, khiến cả tửu quán sụp đổ hoàn toàn.
Hắn biến mất.
Phải, là biến mất theo đúng nghĩa đen. Không có quỹ đạo, không có linh lực dao động, cứ như thể hắn đã tan biến vào trong không khí.
“Bốp!”
Một tiếng động vang dội. Mị Cơ đang cười chưa kịp khép miệng đã thấy một cái đế giày vải rách nát in thẳng lên mặt. ả bay ngược ra sau như một viên đạn, đâm sầm qua ba bức tường gạch, găm thẳng vào cột điện của trấn nhỏ.
– Một cú này là cho vết nứt! – Vô Ưu xuất hiện giữa không trung, lạnh lùng nói.
Sau đó, hắn quay sang Lệ Thiên Hành. Phân thân minh chủ cũng không phải dạng vừa, lập tức tung ra vạn đạo kiếm quang bảo vệ cơ thể: “Vạn Kiếm Quy Tông!”
Vô Ưu không tránh né, hắn trực tiếp đâm thẳng vào rừng kiếm. Những đường kiếm của Lệ Thiên Hành đâm vào người hắn chỉ phát ra những tiếng “boong boong” như đâm vào lốp xe cao su.
– Túy Thân: “Da Mặt Dày Như Thành Trì”! – Hệ thống tận tâm chú thích.
Diệp Vô Ưu tiếp cận được phân thân, hắn không chém, mà dùng chuôi kiếm gõ mạnh một cái vào đầu gối của Lệ Thiên Hành.
– Cú này là cho chỗ rượu bị rỉ! Ngươi có biết mỗi giọt rượu đó có thể cứu sống một linh hồn đang khát khô cổ không hả?
Lệ Thiên Hành đau đớn gầm lên, phân thân của lão bắt đầu mờ nhạt đi do linh lực bị chấn động mạnh. Lão không thể tin được, một tên tiểu tử tu vi không rõ ràng lại có thể phá giải được kiếm trận hộ thể của mình một cách “vô học” như thế.
Trận chiến diễn ra với một tốc độ chóng mặt, nhưng với người ngoài nhìn vào, nó giống một cuộc ẩu đả trên bàn nhậu hơn là trận chiến của các cao thủ tiên hiệp. Diệp Vô Ưu dùng đủ mọi chiêu trò: chọc gậy bánh xe, đạp vào mắt cá chân, thậm chí là giả vờ ngã để dùng đầu húc vào bụng đối phương.
Nhưng hiệu quả lại kinh người. Phân thân của Lệ Thiên Hành dưới những đòn đánh “không theo quy tắc” đó dần dần rạn nứt.
– Diệp Vô Ưu! Bản tôn sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay! Ngươi dám làm nhục phân thân của ta, Thiên Đạo Minh sẽ truy sát ngươi đến cùng trời cuối đất!
– Truy sát cái gì? Nhớ mang rượu hảo hạng tới đền rồi hãy nói chuyện! – Vô Ưu bồi thêm một cú đá cuối cùng vào mông phân thân.
“Bùm!”
Phân thân của Minh chủ nổ tung, hóa thành những đốm sáng vàng tan biến trong không trung.
Mị Cơ phía xa thấy tình hình không ổn, vội vàng phun ra một ngụm máu lớn, dùng bí thuật “Huyết Độn” trốn thoát, để lại một câu đe dọa yếu ớt:
– Các ngươi cứ đợi đấy…
Khung cảnh yên tĩnh trở lại. Chỉ còn lại đống đổ nát của Bán Dạ Tửu Quán.
Diệp Vô Ưu đáp xuống đất, mặt mũi hầm hầm. Hắn lập tức lao đến chỗ Lão Quy, giật lấy cái “mai” h hứng rượu.
– Sao rồi? Được bao nhiêu? – Hắn lo lắng hỏi.
Lão Quy nhìn vào trong mai, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:
– Khoảng hai bát. May mà ta nhanh tay, chứ không thì nó thấm hết vào đất rồi. Nhưng chủ nhân này, cái hồ lô bị nứt rồi, nếu không vá lại thì không chỉ rượu rỉ ra, mà không gian bên trong cũng sẽ sụp đổ. Lúc đó thì đống rượu ngàn năm của ông sẽ biến thành một quả bom nổ chậm đấy!
Diệp Vô Ưu nhìn cái hồ lô tím đen, tay run run vuốt ve vết nứt nhỏ. Đây là di vật duy nhất sư phụ để lại cho hắn, là “nhà”, là “kho báu”, là “người tình trăm năm”. Vậy mà giờ đây nó lại bị thương tích đầy mình.
Lục Tuyết Dao bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, định an ủi:
– Vô Ưu, đừng quá đau lòng. Chúng ta có thể tìm thợ rèn thần khí hoặc…
– Không được! – Diệp Vô Ưu cắt lời, mắt rớm lệ (vì tiếc rượu thực sự) – Thợ rèn bình thường không hiểu được tâm hồn của một cái bình rượu. Phải tìm được “Vạn Vật Tức Nhào” hoặc loại đất sét của tiên nhân mới vá được cái hồ lô “tâm hồn” này.
Hắn bỗng nhiên quay sang hệ thống trong đầu:
– Ê cái hệ thống kia! Có thuốc gì hay đất gì vá được cái này không? Mở cửa hàng ra cho ta đổi điểm!
“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Pháp bảo Tử Kim Yêu Hồ là vật phẩm cấp Chí Cao, không thể vá bằng vật dụng thông thường. Ký chủ cần tìm đến ‘Tửu Tuyền Vĩnh Cửu’ tại Mộ Tuyết Đỉnh, lấy cốt của Tuyết Yêu ngàn năm hòa với nước suối thần mới có thể hồi phục nguyên trạng.”
Diệp Vô Ưu hít một hơi thật sâu, thu lại thanh Mặc Ảnh, thần thái trở lại vẻ bất cần thường ngày, nhưng ánh mắt đã có thêm một tia quyết tuyệt.
Hắn đeo cái hồ lô rạn nứt lên cổ, dùng một sợi dây thừng buộc thật chặt quanh vết nứt, trông chắp vá đến thảm hại.
– Lão Quy, Dao Dao, đi thôi!
– Đi đâu? – Lục Tuyết Dao ngẩn ngơ.
– Đi Mộ Tuyết Đỉnh! – Diệp Vô Ưu vỗ vỗ vào cái túi áo, nơi cái đùi gà vẫn còn hơi ấm – Chúng ta đi lấy xương của Tuyết Yêu về vá bình rượu. Nhân tiện xem xem rượu nếp ở phương Bắc có thật là đậm đà như lời đồn không.
Lão Quy thở dài:
– Ta biết ngay mà, rốt cuộc mục đích chính vẫn là đi uống rượu thôi…
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng ba người (và một con rùa) đổ dài trên con đường mòn rời khỏi trấn nhỏ đổ nát. Diệp Vô Ưu bước đi nghênh ngang, miệng ngâm nga mấy câu thơ tự chế:
“Hồ lô rạn, rượu rỉ tuôn,
Ta đi vá lại nỗi buồn nhân gian.
Thiên Hành kia có làm càn,
Cũng không bằng một bát vàng nếp hương!”
Phía sau lưng hắn, đống đổ nát của quán rượu vẫn còn khói bay nghi ngút. Thiên hạ đều biết Túy Kiếm Tiên đã đại náo Tửu Châu, đánh tan phân thân của Minh chủ, nhưng không ai biết rằng lý do duy nhất khiến hắn phát điên… chỉ là vì một vết nứt nhỏ trên cái bình đựng rượu cũ kỹ.
Trường sinh? Tự tại? Đối với Diệp Vô Ưu, thế giới này có thể sụp đổ, nhưng bình rượu thì nhất định phải lành lặn!
— HẾT CHƯƠNG 94 —