Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 95: Vô Ưu bị phế tu vi

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:03:32 | Lượt xem: 11

CHƯƠNG 95: VÔ ƯU BỊ “KHOÁ ACC”, HỆ THỐNG CŨNG “SAY QUÊN LỐI VỀ”

Bầu trời vùng ngoại vi Mộ Tuyết Đỉnh không xanh, nó có màu xám xịt như màu cái tiền đồ của Diệp Vô Ưu sau khi bị đám đòi nợ thuê của Thiên Đạo Minh truy đuổi. Gió rít gào qua khe núi, mang theo hơi lạnh có thể làm đóng băng cả ý tưởng nảy mầm trong đầu, nhưng Diệp Vô Ưu vẫn rất bình thản. Hắn đang bận.

Bận gì? Bận dùng băng dính linh khí để “vá” lại cái Tử Kim Yêu Hồ đang rò rỉ.

“Á đù, cái nứt này nó cứ… thế nào ấy nhỉ? Càng vá nó càng to ra như cái mồm của Lão Quy lúc đòi ăn ấy,” Vô Ưu chậc lưỡi, ngón tay run run vì… thèm rượu. Cứ mỗi giọt rượu rỉ ra là lòng hắn lại đau như cắt, nước mắt đầm đìa nhưng không dám khóc, vì khóc mất sức lại càng khanh khách đòi uống hơn.

Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, thanh kiếm Hàn Nguyệt của nàng phát ra những tiếng kêu ‘ong ong’ cảnh báo. Nàng nhìn cái bộ dạng lôi thôi, hốc hác vì “hội chứng thiếu cồn” của Vô Ưu mà thở dài:
– Vô Ưu, huynh có thể nghiêm túc một chút được không? Thiên Đạo Pháp Chỉ đã hạ, Lệ Thiên Hành lần này thực sự dùng đến cấm thuật “Thiên Hạ Đại Tỉnh”. Nếu trúng phải, huynh sẽ không bao giờ say được nữa đâu!

Vô Ưu đang lúi cúi bỗng khựng lại, quay sang nhìn nàng với ánh mắt kinh hoàng như vừa nghe tin cả thế giới hết gạo nấu rượu:
– Huội nói cái gì? Không say được nữa? Chẳng lẽ hắn muốn ta phải sống tỉnh táo để nhìn cái thế giới đầy rẫy bất công và những gương mặt hãm tài này sao? Độc ác! Quá độc ác! Lệ Thiên Hành, tổ tiên mười tám đời nhà ngươi có phải làm nghề bán nước lọc không mà thù ghét người uống rượu đến thế?

Đúng lúc đó, không gian trên đỉnh đầu bỗng nhiên vặn vẹo. Một vầng hào quang rực rỡ đến mức mù mắt chó (theo lời Vô Ưu) hiện ra. Giọng nói của Lệ Thiên Hành vang dội như loa phóng thanh công suất lớn bị rè:
– Diệp Vô Ưu! Ngươi dùng rượu làm loạn đạo tâm, lấy say làm cớ thoát ly trật tự. Hôm nay, bổn tọa sẽ cho ngươi biết, thế nào là “Tỉnh giấc nồng giữa nhân gian”!

“Ting! Hệ thống khẩn cấp cảnh báo: Phát hiện sóng âm mang tính giáo điều cực cao. Đối phương đang vận dụng cấm thuật ‘Thiên Đạo Vô Tửu Phạt’. Đề nghị ký chủ ngay lập tức… nằm xuống ăn vạ hoặc ném hồ lô chạy lấy người!”

– Hệ thống! Có cách nào bật chế độ ‘Buff bẩn’ lên không? Ta sắp bị biến thành thanh niên nghiêm túc rồi này! – Vô Ưu gào lên trong tâm thức.

“Ting! Shop hệ thống đang bảo trì do… nhân viên kỹ thuật say rượu của ký chủ làm hỏng hệ thống vận hành. Vui lòng đợi trong 500 năm hoặc nộp 1 triệu linh thạch để bỏ qua quảng cáo.”

– Đù! – Vô Ưu thốt lên một câu chân tình từ tận đáy lòng.

Từ trên không trung, một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng kim giáng xuống. Nó không đánh vào người hắn, mà nhắm thẳng vào linh mạch. Đó là “Truyền Thuyết Cấm Thuật: Khoá Acc Linh Hồn”.

Lục Tuyết Dao định rút kiếm lao lên nhưng một luồng áp lực vô hình khiến nàng đứng im bất động. Lão Quy bình thường hay nổ là “Thần thú thượng cổ” giờ đây đã thu đầu rụt cổ vào cái mai cứng như đá, lầm bầm: “Trời sập đã có thằng cao lo, ta chỉ là con rùa, ta chỉ là con rùa…”

– Nhất Chén Giang Hồ! – Vô Ưu gầm lên, cố gắng đổ nốt ngụm rượu cuối cùng trong hồ lô vào miệng để kích hoạt chiêu thức cuối.

Nhưng hỡi ôi, cái hồ lô chết tiệt lại bị kẹt ngay đúng giọt cuối cùng do vết nứt bị đông cứng vì tuyết. Kết quả là Vô Ưu chỉ nuốt được một miếng… không khí.

“Bộp!”

Bàn tay vàng kim ấn thẳng vào đỉnh đầu Vô Ưu. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có một tiếng “Ting” cực kỳ thanh thúy vang lên trong đầu hắn, nghe giống như tiếng thông báo “Tài khoản của quý khách đã hết tiền”.

Vô Ưu đứng ngây người. Hắn cảm thấy một luồng hơi lạnh đáng ghét (không phải hơi lạnh của rượu ngon, mà là cái lạnh của nước suối chùa) chảy dọc linh mạch, dập tắt mọi đốm lửa tửu ý. Những mạch máu vốn đang sôi sùng sục giờ lạnh ngắt như tiết canh để tủ lạnh.

– Ủa? Tu vi của ta đâu? – Vô Ưu huơ huơ tay – Sao ta thấy… tỉnh táo thế này? Trời ơi, ta thấy được cả từng hạt bụi đang bay, thấy được cả cái mụn ruồi trên mặt tên sát thủ đang núp sau tảng đá đằng xa, thấy được cả… cái ví tiền của Lão Quy giấu dưới bụng!

“Ting! Thông báo: Ký chủ đã bị trúng trạng thái ‘Vạn Cổ Tỉnh Thức’. Linh mạch bị phong ấn 99,99%. Cấp độ hiện tại: Phế vật sơ kỳ (nhưng nhãn quang lại cực kỳ rõ nét). Chúc mừng ký chủ lần đầu tiên nhìn thấu hồng trần mà không cần qua thấu kính của cồn.”

Lệ Thiên Hành trên cao cười lạnh, giọng nói tràn đầy đắc thắng:
– Diệp Vô Ưu, mất đi tửu lực, ngươi chỉ là một tên phàm nhân rách rưới. Để xem ngươi tiêu dao thế nào khi đối mặt với thế giới đầy khổ ải này. Vĩnh biệt, kẻ say đáng thương!

Cái hình chiếu biến mất, mây đen tan đi, để lại một khoảng không yên tĩnh đến đáng sợ.

Lục Tuyết Dao vội chạy đến, nắm lấy tay Vô Ưu, mặt tái mét:
– Vô Ưu! Linh lực của huynh… trống rỗng rồi! Tên khốn Lệ Thiên Hành đó đã dùng cấm lực hóa giải toàn bộ Thái Cổ Túy Tiên Quyết!

Lão Quy lúc này mới thò cái đầu nhỏ xíu ra, bò lên vai Vô Ưu, tặc lưỡi:
– Xong đời! Kiếm sĩ không kiếm còn có thể dùng tay, chứ Túy Tiên mà không say thì chỉ là thằng nát rượu giai đoạn cuối thôi. Phen này chúng ta bán rùa lấy tiền mua gạo thật rồi.

Vô Ưu vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc. Đột nhiên, hắn rú lên một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu.

– Huynh sao vậy? Vết thương phát tác sao? – Tuyết Dao lo lắng hỏi.

– Không… – Vô Ưu nấc nghẹn – Ta chợt nhận ra… cái áo này của ta ba năm chưa giặt, mùi nó kinh quá! Hồi trước say ta không ngửi thấy, giờ tỉnh táo quá ta chịu không nổi! Á á á! Hệ thống, mở shop bán cho ta cái mũi giả, ta không muốn ngửi thấy mùi chính mình nữa!

Lục Tuyết Dao: “…”
Lão Quy: “…”

– Ủa, mà khoan đã! – Vô Ưu chợt bật dậy, lục lọi khắp người – Mặc Ảnh kiếm đâu?

Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lúc này nằm dưới đất, trông chả khác gì một mẩu sắt vụn mà người nhặt ve chai cũng sẽ từ chối. Mất đi linh lực của chủ nhân, nó thê thảm đến mức một con kiến bò qua cũng thấy khinh bỉ.

– Xong phim! – Vô Ưu thở dài, ngồi bệt xuống tuyết – Giờ ta là người phàm, hồ lô thì nứt, kiếm thì gỉ, người thì thơm mùi… thiên nhiên ba năm tích tụ. Dao Dao, huội có thể đánh ngất ta không? Ta thà sống trong bóng tối còn hơn phải đối diện với thực tế tàn khốc này.

“Ting! Nhiệm vụ chính tuyến mới: Phế vật vùng lên (Hoặc nằm xuống chờ chết).
Yêu cầu: Trong vòng 7 ngày, phải đi bộ đến đỉnh Mộ Tuyết mà không được dùng linh lực.
Phần thưởng: Một gói mì tôm hảo hạng (có tôm thật) và cơ hội khôi phục 1% tu vi.
Hình phạt nếu thất bại: Trở thành đệ tử gương mẫu, suốt đời chỉ được uống trà hoa cúc.”

Vô Ưu nhìn cái thông báo nhiệm vụ mà khóe mắt giật giật:
– Mì tôm có tôm thật? Hệ thống, ngươi coi thường ta quá đấy! Ít nhất cũng phải cho thêm một chai vodka rẻ tiền chứ? Với lại, nhìn cái bản đồ này đi, từ đây lên đỉnh Mộ Tuyết là bao xa?

Lão Quy bò lên một tảng đá, nhìn bản đồ rồi nói bằng giọng cổ mộ:
– Khoảng 300 dặm đường núi, tuyết rơi ngập đầu, thú dữ đầy đường, mà quan trọng nhất là… dọc đường không có quán rượu nào cả.

Vô Ưu nghe xong, nằm ngửa ra tuyết, hai chân đạp loạn xạ:
– Không chơi nữa! Trả tiền lại đây! Ta muốn về quê trồng rau! Lệ Thiên Hành, ngươi thắng rồi! Ngươi đã biến một thiên tài nghìn năm có một thành một thằng cha tỉnh táo đến mức thấy cả vi khuẩn trên mặt mình!

Trong khi Vô Ưu đang làm loạn theo kiểu “phế vật tiêu chuẩn”, thì ở một nơi nào đó tại Thiên Đạo Minh, Lệ Thiên Hành đang mỉm cười mãn nguyện. Hắn không biết rằng, việc bắt một kẻ lầy lội như Diệp Vô Ưu phải “tỉnh táo” chính là sai lầm lớn nhất đời hắn. Bởi vì một Diệp Vô Ưu khi say thì chỉ phá phách, nhưng một Diệp Vô Ưu khi tỉnh mà lại bị ép vào đường cùng… thì sẽ biến thành một kẻ có tư duy logic vô cùng đáng sợ (và bựa nhân gấp bội).

– Dao Dao… – Vô Ưu đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt lấp lánh một cách nguy hiểm – Ta nhớ ra một chuyện.

– Huynh nhớ ra cách khôi phục tu vi? – Nàng tràn đầy hy vọng.

– Không, ta nhớ ra là trong cái hang động gần đây có một tổ ong mật tuyết ngàn năm. Mật ong đó nếu để lên men tự nhiên trong 3 ngày… chúng ta sẽ có rượu! Tuy chỉ là rượu nhẹ, nhưng cũng đủ để ta lách luật của cái Hệ thống chết tiệt này!

Lục Tuyết Dao thở dài, nhìn lên bầu trời xa xăm. Nàng biết, dù có phế tu vi hay trở thành người phàm, cái nết “ma men” của vị Túy Kiếm Tiên này chắc chắn là thứ không bao giờ bị phong ấn nổi.

– Đi thôi, Lão Quy! Đưa cái bụng chứa tiền của ngươi đây làm xe kéo cho ta! – Vô Ưu túm lấy đuôi rùa.

– Mơ đi con trai! Ta là rùa tiên, không phải xe rùa! – Lão Quy hét lên trong tuyệt vọng.

Dưới ánh hoàng hôn của vùng núi tuyết, một bóng người lôi thôi, một cô gái xinh đẹp thoát tục và một con rùa già cằn nhằn bắt đầu hành trình của những kẻ “tạm thời hết pin”. Cuộc hành trình vá lại hồ lô và vá lại cả cái tôn nghiêm của một vị Tiên nhân đã bị “khoá acc” bắt đầu từ những bước chân không còn hơi rượu… nhưng vẫn đầy mùi vị của sự dở hơi.

“Đợi đấy Lệ Thiên Hành, khi ta khôi phục tu vi, ta sẽ bắt ngươi uống rượu thay nước tắm cho đến khi ngươi thấy Thiên Đạo biến thành sáu sắc cầu vồng thì thôi!” – Tiếng chửi đổng của Vô Ưu vang vọng cả thung lũng, làm mấy con chim Tuyết Điệp đang ngủ cũng phải giật mình rơi xuống đất.

— HẾT CHƯƠNG 95 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8